Chương 30: Thời điểm đi dạo phố nhìn thấy

Nhìn Tiểu nữ nhân ngủ thật hạnh phúc trước mắt, đây là nương tử của hắn! Cho tới nay tim hắn vì nàng mà đập lỡ nhịp.

Người cao lớn nhìn thiên hạ nằm trên giường, sau đó nhanh chóng cởi áo

ngoài của mình, tự nhiên xốc chăn chui vào nằm bên cạnh, có lẽ do cảm

giác được có chút gió chui vào trong chăn, thiếu nữ trên giường cảm thấy lạnh, không thoải mái liền co người lại, sau đó tiếp tục ngủ.

Một cánh tay thon dài vươn tới đem tiểu nữ nhân đang co ro ôm vào trong

lòng, nhìn thiếu nữ bé nhỏ nằm trong lòng mình, tâm hắn bỗng nhiên tràn

đầy ôn nhu.

Ngón tay hơi lạnh, cứ chút một quét lên da thịt thiếu nữ mềm mại bóng

loáng như dương chi ngọc thạch, đầu ngón tay dừng lại bên tai.

Theo sát động tác ngón tay, hơi ấm cảm xúc thần kinh dâng cao, nụ hôn

nóng bỏng dừng lại trên trán thiếu nữ, mặt khác một cánh tay tự nhiên

cũng không nhàn rỗi, ngón tay giữ chặt eo nhỏ của nàng, từ từ hôn xuống

dần, hôn qua làn da thịt trắng mịn kia, mỗi một lần hôn đều rất mãnh

liệt, mang theo khí thế chưa từng có từ trước đến nay. Hiện tại, nàng ở

đây, ngay trước mặt hắn. Trải qua hơn một tháng với bao nhiêu nôn nóng,

bất an, khủng hoảng, hiện tại vì tìm được mà lo âu cùng vui sướng, khiến hắn vội vàng càng muốn tiến thêm một bước để xác định nàng thật sự đang ở bên hắn, tiến hành bằng cách nguyên thủy nhất, xâm chiếm!

Cánh tay trên người vận sức chờ phát động, hơi thở ái muội nóng rực bắt đầu lan tràn trong màn, càng không có xu thế vãn hồi.

Lý Mặc Nhiên cho tới bây giờ không biết nguyên lai trong lòng mình lại

khô cạn đến như thế, mà nàng chính là người đã dẫn hắn thoát đi khổ ải

đi đến một nguồn nước mát lành, đáp lại cái cảm giác khát vọng sâu nhất

trong linh hồn đang kêu gào của hắn.

Mà thiếu nữ vẫn đang ngủ say, lúc này lại có cảm giác toàn thân tê dại,

hoảng hốt tựa hồ như nàng mơ thấy bản thân đang trải qua một giấc mộng

xuân, trong mộng dường như có người hôn nàng mãnh liệt, mà bàn tay người nọ như đốt lửa trên khắp người nàng.

Cho dù trong mộng tế bào toàn thân đã căng lên, theo làn môi cùng bàn

tay của hắn bên hông v**t v* từng tấc da thịt nàng mà căng theo, cả

người nàng trở nên mềm nhũn, thậm chí không có nổi một tia khí lực.

Bạch Tiểu Mễ cảm thấy chính mình tựa hồ có chút điên rồi, không phải

nàng chưa từng mơ thấy mộng xuân, dù sao cũng là nữ nhân hơn hai mươi

tuổi, cho dù chưa yêu, nhưng rồi sẽ có ngày chân mệnh thiên tử chạm vào

nàng.

Cho dù có mơ qua mộng xuân, nhưng chưa lần nào lại chân thực như lần

này, dường như hết thảy đều phát sinh thật sự ở trên người nàng.

Lý Mặc Nhiên đương nhiên không biết được ý nghĩ hiện tại của Bạch Tiểu

Mễ, càng không biết người trong lòng cho rằng chuyện hắn đang làm chỉ

phát sinh trong mộng. Nếu hắn biết được có lẽ càng thêm tức giận, chẳng

qua nếu vẫn là nếu, hiện tại hành vi của Lý Mặc Nhiên không biết đã vứt

bỏ khách khí đi nơi nào.

Ngón tay theo ngang eo nàng linh hoạt kéo xuống đai lưng, vì ngủ nên

không mặc áo trong, liền lập tức lỏng lẻo bung ra, cái yếm nhỏ màu đỏ

tôn lên da thịt trắng mịn xuất hiện trước mắt hắn.

Một màn kinh tâm động phách, khiến yết hầu Lý Mặc Nhiên không tự chủ

được cứ dâng lên hạ xuống, trong tích tắc, mắt hắn đã trở lên đỏ bừng

một mảng, bên trong hình ảnh miêu tả sinh động rõ ràng.

Đẹp đến rung động lòng người.

Nam nhân đối với cảnh đẹp trước mắt này đều sẽ không nhịn được mà động tâm.

Huống chi hiện tại hắn đang đối mặt với người trong lòng mình, nếu không có phản ứng thì hắn không phải là nam nhân, Lý Mặc Nhiên lại là một

người khỏe mạnh, một nam nhân tràn đầy tinh lực, hiển nhiên tâm hắn đã

động.

Cũng do tư thế ngủ bởi vì động tác quá mức của người nào đó, giờ phút

này cái yếm căn bản không có cách nào ngăn trở được cảnh đẹp trắng nõn

một mảng kia, Lý Mặc Nhiên hai mắt trở nên u tối, môi ấm áp hôn lên

chiếc cổ tinh tế của nàng, đầu lưỡi di động dọc theo cổ tiếp tục đi

xuống trên da thịt trắng loáng, hầu kết hơi hơi khẽ động.

Nhưng Lý Mặc Nhiên vui quá hóa buồn, do không khống chế được tốc độ mạnh yếu, cho nên......

“Đau!” Đau quá, chính mình đang có giắc mơ mộng xuân với người nào đó,

bỗng nhiên cổ cảm thấy đau đớn như bị dùng lực quá mạnh, người đang vốn

mơ mơ hồ hồ bỗng chốc thanh tỉnh lại.

Kỳ thật dựa vào hành vi trước đó của Lý Mặc Nhiên, Bạch Tiểu Mễ ắt đã

sớm phát hiện ra, nhưng do hai ngày nay vừa đi vừa chạy, ăn không đủ no

ngủ không đủ giấc. Nên sau khi vất vả, mệt nhọc, có chỗ ở, ăn cơm no,

thể xác và tinh thần đều được thả lỏng, cho nên mới ngủ như chết, đây

cũng là nguyên nhân vì sao nàng không tỉnh giấc sớm được.

Đôi mắt mở ra khẽ chơm chớm, đầu óc căn bản không linh hoạt, không nghĩ gì nhiều, một cước đã đem người đang ôm mình đạp bay ra.

Lý Mặc Nhiên bên cạnh dục hỏa bốc lên đầu, cho nên không ngờ đang thời

khắc mấu chốt nhất, tiểu nữ nhân yêu thương bỗng nhiên tỉnh lại, lại

càng không ngờ được nàng lớn mật như thế, dám đá hắn một cước. Do Lý Mặc Nhiên không chút nào đề phòng, hơn nữa sức lực của Bạch Tiểu Mễ sau khi ra khỏi sơn động so với trước đã tăng lên không ít, cho nên nhìn Lý Mặc Nhiên thật tội nghiệp.

“Oành!” Một nam nhân cao lớn như Lý Mặc Nhiên bị đá một cước trúng phóc, cả người tạo thành một đường vòng cung nện vào bức tường ở đối diện

chiếc giường, Lý Mặc Nhiên sững sờ ngay tại chỗ.

Cảm giác rõ ràng là mình đã đá người, Bạch Tiểu Mễ nhịn không được dụi dụi mắt, cho rằng mình đã nhìn lầm.

“Lý Mặc Nhiên, sao ngươi có thể ở trong này?” Bạch Tiểu Mễ tái mặt ngồi

bật dậy trên giường, có chút không dám tin khi nhìn thấy nam nhân cao

lớn mặt đầy râu trước mắt. Lúc này nửa thân trên của nam nhân trống

trơn, dáng người khỏe đẹp để lộ ra trong không khí, vẻ mặt Lý Mặc Nhiên không được tốt lắm, nhưng dáng người kia thì rất cân đối, tám khối cơ

bụng săn chắc, vùng tam giác như trong truyền thuyết, lại thêm màu da

nâu sáng, càng khêu gợi đến lay động lòng người.

Bạch Tiểu Mễ hoảng hốt, ánh mắt chuyển lên nhìn mặt người kia, ảo tưởng có được lúc trước hoàn toàn biến mất.

“Thời điểm dạo phố, ta nhìn thấy nàng liền đi theo!” Lý Mặc Nhiên vẻ

bình tĩnh, mặt không đỏ nói, vừa nói vừa từ từ đúng lên, biết hiện giờ

trên người hắn không có mặc quần áo.

Thấy ánh mắt Bạch Tiểu Mễ đã bình tĩnh, hắn liền biến trở về vẻ mặt thật thà, nhìn Bạch Tiểu Mễ với ánh mắt nhung nhớ thật sâu cùng bộ dáng bị

ủy khuất.

Ủy khuất cái gì? Bản tiểu thư ta còn thấy ủy khuất hơn đây? Thật vất vả

mới trốn ra ngoài được, vốn nghĩ rằng mình sẽ được tự do, nhưng giờ đây

đã bị người này phát hiện. Ai! Ai! Tại sao nàng có thể xui xẻo như vậy

chứ? Bạch Tiểu Mễ rn r trong bụng.

Lại nói, cái người này nếu không có việc gì làm, sao không đi đánh cướp ở cái nơi ngu ngốc kia đi? Sao lại dạo phố làm cái gì, đi dạo phố không

phải là chuyện của nữ nhân sao? Hắn đường đường là một đại lão gia đi

dạo phố làm cái gì chứ?

Ôi trời! Trong lòng Bạch Tiểu Mễ bất bình kêu lên.

Bỗng nhiên ngoài cửa sổ một làn gió thổi vào trong phòng, trên người

chợt lạnh, Bạch Tiểu Mễ cúi đầu xuống khi nhìn thấy, ánh mắt nàng nhịn

không được trừng lớn thêm.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.