Chương32

Theo Bạch Thiểu Hiên,Deborah và William trở về,Dịch Thừa và Cổ Dĩ

Tiêu trở lại cuộc sống bình thương.Ngoại trừ có một ngày Cổ Dĩ Tiêu biết được Deborah là bạn gái cũ của Dịch Thừa, không được tự nhiên chừng vài ngày.

Chuyện này không thể nghi ngờ con gái nhất định không thích,Dịch Thừa đã trải qua vài lần kinh nghiệm cho nên từ từ dụ ngọt nhưng cuối cùng

không giải quyết được gì.

Một ngày buổi tối Cổ Dĩ Tiêu đi đến nhà Cổ Dĩ Sênh gặp một chuyện lớn.

Đó là một ngày buổi tối Cổ Dĩ Sênh phải tăng ca bởi vậy trong nhà chỉ có hai người Lăng Thiên và Cổ Dĩ Tiêu. Cổ Dĩ Tiêu ăn xong món ăn dinh

dưỡng bữa tối do Cổ Dĩ Sênh làm, ngậm cây tăm đi rửa chén. Lăng Thiên

nói muốn giúpn Cổ Dĩ Tiêu nhìn cô mang thai nói một câu:“Vẫn nên để em

làm,chị hiện tại thuộc loại người già yếu,em cũng không dám bắt nạt chị, nếu không em sẽ bị cho là đứa bé nghịch ngợm sẽ bị anh mắng .”

“Em đây là quan tâm chị hay là châm chọc chị nha?” Lăng Thiên che

miệng cười, đánh cô một cái,“Em nói thêm một chút,chị thuộc loại già hay bệnh tàn?”

“Hắc hắc.” Cổ Dĩ Tiêu quơ đầu,“Là bà già thân tàn chí vẫn kiên cường!”

Lăng Thiên gãi ngứa cô,Cổ Dĩ Tiêu cười to hét lớn,hoa chân múa tay

vui sướng lại bỗng nhiên phát hiện Lăng Thiên ôm bụng, có chút không

đứng vững. Cổ Dĩ Tiêu trong lòng hoảng hốt,không phải cô không cẩn thận

làm động thai khí Lăng Thiên ?!Cô giống như có thể thấy tình cảnh Cổ Dĩ Sênh một tay cầm dao giải phẩu, một tay cầm thái đao đuổi giết cô,

không khỏi mồ hôi lạnh chảy ròng.

“Tiêu…… Xong rồi……” Lăng Thiên đỡ khung cửa,“Chị…… chị……”

“Chị dâu,chị ngàn vạn lần đừng sanh non nha!!” Sắc mặt Cổ Dĩ Tiêu như tro tàn, rồi lại không biết làm sao bây giờ.

“Chị…… Có thể phải…… phải sinh ……” Đau bụng sinh con rất khó,Lăng Thiên vội vàng chỉ vào phòng khách,“Mau, mau gọi điện thoại……”

“A?! Anh em rõ ràng nói dự tính ngày sinh là cuối tuần!” Cổ Dĩ Tiêu

chỉ trời mắng to,“Cổ Dĩ Sênh anh là lang băm!” Mắng thì mắng cô còn phải gọi điện thoại đến bệnh viện, gọi người đưa xe cứu thương tới đón Lăng

Thiên. Gọi xe cứu thương xong cô lại gọi điện thoại gấp cho Cổ Dĩ

Sênh,“Lang băm! Vợ anh phải sinh !…… Ở nhà! Em gọi là xe cứu thương ……

Anh trở về có ích lợi gì,anh cũng không phải ở khoa phụ sản !Anh đừng

vội nha,ở đây không phải có em Cổ Dĩ Tiêu sao?…… Cái gì?! Anh cư nhiên

coi rẻ em!Gì?Gì nha! Khốn kiếp! Cư nhiên cắt điện thoại em!” Cổ Dĩ Tiêu

căm giận treo điện thoại.

Thấy Lăng Thiên ôm bụng kêu không ngừng,Cổ Dĩ Tiêu ra vẻ rất có kinh

nghiệm khuyên nhủ:“Chị dâu,chị nhịn xuống nha,đừng hét, hiện tại đau ấy

tính là cái gì ? Chừa chút khí lực chút nửa sinh đứa bé.”

“Thật sự…… Rất đau nha……” Thật muốn mạng người ta! Lăng Thiên cắn răng,sau đó vội vàng lấy hơi.

Di động Cổ Dĩ Tiêu vang lên,cô không kịp xem tên trên màn hình:“Sao! Người nào!”

“Dĩ Tiêu……” Dịch Thừa tâm tình vô cùng tốt hôm nay rốt cục hoàn thành luận văn sáng tác. Ngâm mình ở trong bồn tắm,thoải mái duỗi hai chân,

chung quanh đều là bọt khí màu trắng.

Chỉ nghe trong điện thoại truyền đến tiếng khẩn thiết của:“Anh có

sinh con qua chưa? Nhanh nói cho em biết, đau bụng phải làm thế nào mới

có thể giảm bớt thống khổ?!”

Sau đầu Dịch Thừa rơi xuống một đường hắc tuyết,“Anh…… đời này chưa từng sinh con qua ……”

“Ngay cả con cũng không sinh được,anh thật vô dụng!” Cổ Dĩ Tiêu hét lớn.

Dịch Thừa ủy khuất nhìn thoáng qua cấu tạo phái nam dưới mặt

nước,khóc không ra nước mắt.“Anh phải sinh ?” Dịch Thừa thuận miệng nói

một câu, theo sau lại hối hận đến cơ hồ muốn đem đầu vùi vào trong nước

tự sát. Không thể nào,Dịch Thừa ngươi đừng làm chuyện ngớ ngẩn nửa! Cô

ta như vậy ngươi cũng bắt chước sao? Quả nhiên gần đỏ thì đỏ, gần mực

thì đen,gần người bn th tất nhược trí a.

“Chị dâu em phải sinh ,anh hai lại không ở đây…… Ai ya!Thật là nóng

lòng chết nha,em chưa sinh con anh cũng chưa sinh qua, vậy phải làm sao

mới tốt bây giờ!” Cổ Dĩ Tiêu cuống cuồng nắm lấy tóc mình,nhìn Lăng

Thiên đau đến nước mắt rơi xuống,cô nguyền rủa xe cứu thương tại sao còn chưa đến!

“Đừng vội……”

Dịch Thừa mới nói hai chữ đã bị Cổ Dĩ Tiêu cắt đứt,“Anh thật là,chị

ấy đau như vậy em có thể không vội sao?Xe cứu thương đến giờ còn chưa

đến,chị dâu lại kêu đau…… Không thèm nghe anh nói nữa!”

“Bốp” một cái,Cổ Dĩ Tiêu treo điện thoại Dịch Thừa.

Dịch Thừa cười khổ,đối với Cổ Dĩ Tiêu yêu mãnh liệt thêm vài phần.

Hắn rơi vào tay giặc,Cổ Dĩ Tiêu càng bướng bỉnh càng bn th hắn lại

càng thích cô, hắn vĩnh viễn không biết Cổ Dĩ Tiêu bước tiếp theo làm

cái gì, sẽ nói cái gì, cho nên mỗi một giây cô đối với Dịch Thừa mà nói

đều là mới mẻ vô cùng . Dịch Thừa ơi Dịch Thừa, người dạng gì sẽ thích

người như vậy,chẳng lẽ trong xương ngươi cũng giống Cổ Dĩ Tiêu sao? Sắc

mặt Dịch Thừa nghiêm nghị cứng rắn nhìn thoáng hình ảnh của mình trong

gương,thấy thế nào cũng là một người đứng đắn, thật sự không giống sinh vật tên Cổ Dĩ Tiêu kia nha.

………………….

Trước tết âm lịch Dịch Thừa rời khỏi thành phố X,đến thành phố F chúc mừng năm mới với cha mẹ hắn. Hắn một ngày gọi một cú điện thoại cho Cổ

Dĩ Tiêu, phát giác không thường xuyên thấy thấy cô ngày tháng thật khó

trôi qua. Bất tri bất giác nhớ đến hai người “Giao chiến” đã muốn một

năm,một năm trước vì đáp án năm chữ kia khiến cho hắn bắt đầu chú ý Cổ

Dĩ Tiêu, ngay lúc đó hắn làm sao cũng không nghĩ đến hắn và cô nữ sinh

này phát triển đến trình độ hôm nay.

Tết âm lịch qua,Dịch Thừa trở lại thành phố X,bắt tay vào làm luận

văn chỉ đạo và trả lời cho sinh viên chưa tốt nghiệp. Vì tránh lúc trả

lời bởi vì tình cảm cá nhân mà cho Cổ Dĩ Tiêu cao điểm,hắn tính tránh

khi Cổ Dĩ Tiêu trả lời câu hỏi để công bằng với các học sinh khác.

Khai giảng không quá vài ngày thì bắt đầu ghi danh trao đổi giáo

viên đi Ninh hạ,nhưng chỉ có một ít trợ giáo và giảng sư ghi danh, phó

giáo sư cùng giáo sư cấp cao một người cũng không có,bởi vì bọn họ không muốn đến nơi đó. Trong trường hy vọng ít nhất có một phó giáo sư hoặc

giáo sư đi Ninh Hạ, trong trường cố ý nguyện theo vài phó giáo sư lựa

chọn, hai người đi. Mọi người thực tự nhiên đem ánh mắt đặt ở trên người tuổi trẻ Dịch Thừa, bởi vì hắn có năng lực và thời gian,chẳng qua Dịch

Thừa vẫn không có ngỏ ý.Nếu hắn vẫn độc thân hắn sẽ xem xét một chút

nhưng mà hắn tạm thời luyến tiếc rời khỏi Cổ Dĩ Tiêu,cho nên cũng không

muốn đi Ninh Hạ.

Một ngày nọ Dịch Thừa nhận được điện thoại viện trưởng,bảo hắn hết

giờ lên khóa đến văn phòng viện trưởng. Dịch Thừa có loại dự cảm bất

hảo,cảm thấy được viện trưởng tìm chính mình tám chin phần là muốn hắn

đi công tác, khuyên hắn đồng ý đi Ninh Hạ.

Gõ của phòng viện trưởng,Dịch Thừa vào trong liền thấy viện trưởng

nghiêm mặt ngồi ở trước bàn công tác giống như bị chó cắn một cái. Hắn

đi đến phía trước, gật đầu một cái.

“Mời ngồi.” Viện trưởng nói,“Dịch Thừa,cậu vốn là giáo sư rất có tiền đồ,nhưng mà……”

Biến chuyển trọng điểm ở câu phía sau kia. Dịch Thừa nghiêm nghị chú ý nghe sau câu “Nhưng mà” là gì.

“Nhưng mà cậu tại sao làm ra chuyện như vậy?” Viện trưởng cầm trong

tay một cái phong thư,“Không biết ai đã chụp, còn viết báo cáo đưa ta

xem, hắn rất có thể muốn đem những tấm hình này giao cho nhà báo.”

Dịch Thừa không giải thích được tiếp nhận phong thư, bên trong rơi ra vài tấm hình chụp hắn và Cổ Dĩ Tiêu thân mật, mặt hắn chụp rất rõ ràng

so với Cổ Dĩ Tiêu thì chụp không rõ lắm,phần lớn là mặt bên cạnh.Đề mục

báo cáo chính là:“Học sinh đại học X tình nghi hối lộ phó giáo sư trẻ

tuổi, tác phong và kỷ luật bên trong trường cao đẳng làm cho người ta

lo lắng”. Dịch Thừa sửng sốt vài giây, tiếp tục xem nội dung trong báo

cáo.

“Đây là lời đồn.” Dịch Thừa nhịn không được lập tức làm sáng tỏ.

“Nếu chuyện này bị đưa lên báo thì sẽ không còn là lời đồn.” Viện

trưởng cau mày,“Ta không biết hắn gửi cho ta vật này nhằm mục đích gì,

bất quá chuyện vấn đề về tác phong rất nghiêm trọng ,hơn nữa trong xã

hội đối với chuyện này vô cùng mẫn cảm……”

“Không có hối lộ!” Dịch Thừa đứng lên, đem ảnh chụp đặt sang một

bên,“Tôi chưa từng có quan hệ bất chính với học sinh, người đưa tin và

ảnh chụp này thuần túy chính là dụng tâm phỉ báng.”

“Cho dù là phỉ báng đối với cậu cũng không có lợi. Chứng cớ xảy ra

nơi này……” Viện trưởng chỉ vào tấm ảnh chụp,“Phóng viên sẽ đi điều tra

cô gái chụp trong ảnh là ai, một khi phát hiện cô thật là học sinh của

cậu, cho dù cậu có trăm miệng cũng khó giải thích.Cậu phải biết rằng lực lượng truyền thông so với cậu tưởng tượng càng thêm đáng sợ như thế

nào. Hơn nữa hậu quả cũng không phải một mình cậu gánh vác, trường học

cũng có trách nhiệm, còn có cô gái trong ảnh, nếu cô ấy thật là học sinh của cậu, xử phạt nhẹ nhất chính là bị khai trừ học tịch.”

Viện trưởng thấy Dịch Thừa hồi lâu không nói chuyện, liền nói

tiếp:“Gặp chuyện như vậy trong trường phải lập tổ điều tra, nhưng mà

không phải điều tra người chụp ảnh mà là điều tra cậu.”

“Viện trưởng, chỉ sợ mục đích người gửi ảnh này không phải muốn cho

truyền thong biết, mà là nhằm vào tôi.” Dịch Thừa đem phần báo cáo kia

đặt lên bàn,“Nếu thật sự muốn tung tin hắn trước đó đã đem hình này đến toà soạn.”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.