Chương 22
- Cô nên biết rằng người có mặt trong tấm hình có cùng gương mặt với cô đấy. Tung ra thì cũng bất lợi cho tôi thôi nhưng cô cũng bị lôi theo đó. Hề hề
Nó đưa mắt nhìn tấm hình. Công nhận....
Thỏ thì vẫn là thỏ không thành người được đâu...- hắn chọc
Hừ.....đợi đấy..
Nói rồi nó quay đi, hắn kéo lại
Đi đâu đấy, định trốn à.
Chứ muốn gì nữa!! - nó cáu
Có công việc cho cô đây thỏ óc gà.
Zề! Anh có tin là đầu anh sẽ nằm trong thùng rác trong 5 giây nữa không?
Sợ quá à......eo ôi tôi sợ cô lắm luôn á.......
Grừ....
Từ hôm nay tôi sẽ dọn qua nhà cô ở
Cái Zề, tại sao lại dọn qua nhà tui?
Ừ thì tôi bị đuổi khỏi nhà rồi.
Nó phì cười
Loại người như anh bị đạp ra đường là đúng lắm hí hí
Cô có thôi đi không hả?
Cơ mà nhà tui chật lắm không có chỗ cho anh đâu.
Quyết định vậy đi tôi sẽ qua nhà cô ok.
Nó không kịp nói gì hắn đi luôn
~ 1 lát sau, nhà nó ~
Mở cửa, nó ngạc nhiên
Đến thật đấy à.
Chứ gì nữa, không thấy à, xách đồ cho tôi đi
Nói rồi hắn đưa cho nó 1 đống đồ rồi bước vào nhà. Ôm chầm lấy bà, hắn nói
Bà ơi, lâu quá không gặp nhớ bà quá à.
Uả cậu Dian sao cậu lại ở đây?
À dạ, cháu bị đạp ra khỏi nhà rồi, bà cho cháu ở tạm đây vài ngày đi
Chắc cậu lại quá lời với ông bà chủ đúng không?
Đâu có..tại họ khó tính quá chứ bộ - hắn biện hộ
Bà ơi người như hắn thì bị đạp ra đường quá xứng chứ quá lời gì hả bà - nó chen mồm
Hắn liếc nó...
Thôi thôi, cậu Dian cứ ở đây vài ngày cũng được.
Ơ không được đâu bà, nhà mình vầy sao chứa được cái con rận này - nó đáp
Cô nói gì thế hả?
Điếc à.
Cô.......
~ Tối ~
Nó thay đồ ngáp ngủ bò vào phòng thì thấy hắn cũng tiến vào phòng nó, nó hỏi
Đi đâu đấy?
Ngủ
Đây phòng tôi mà
Có mù đâu mà không thấy
Thế sao còn vào
Hôm nay cô ngủ đất đê
Zề, tại sao?
Tôi là khách, cô phải nhường cho khách chứ.
Nực cười. Còn lâu
Thế á, vậy ngủ chung đi
Hả.- nó che thân
Hắn cười bước vào phòng.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
