Chương5

Lúc khuya, Lý Việt gõ cửa phòng ngủ tôi rầm rầm. Anh mặc áo ngủ, tóc vẫn lấp

lánh những giọt nước chưa khô, đai lưng của áo ngủ không có cột chặt,

thế nên toàn bộ nửa người trên đầy nam tính lồ lộ chói cả mắt, tay đút

vào túi áo ngủ, còn mang cả dép ngược nữa, có vẻ như anh vẫn chưa phát

hiện ra. Hai mắt anh nhìn tôi sâu xa.

Tôi để anh vào phòng, “Trễ rồi, có chuyện gì vậy?”

Anh trở tay đóng cửa lại, giọng điệu khá nghiêm túc, “Làm sao em biết Ân Nặc, ai nói cho em biết?”

“Thì sao, ” tôi vừa cười

khiêu khích, vừa khoác thêm áo, mở đèn áp tường màu vàng nhàn nhạt, để

mắt không quá khó chịu, “Nhắc tới người trong lòng anh, làm anh bực bội

à?”

“Rốt cục là ai đã nói em biết?” Anh nhắc lại. Vẫn tỏ thái độ gàn bướng, không có được kết quả tuyệt không cam tâm.

Tôi kéo tủ ở đầu giường ra, cầm đống tạp chí hất cằm đưa cho anh.

Sau một lúc, Lý Việt cầm

chồng tạp chí trong tay, khi thì lật tạp chí vùn vụt, khi thì nghiêng

mắt bâng quơ nhìn tôi. Tôi tự dưng không thấy buồn ngủ nữa. Kéo màn của

sổ ra, đứng trước cửa sổ đưa lưng về phía Lý Việt, nhìn dòng xe đã thưa

thớt dần, nhưng ánh đèn đường vẫn rực rỡ chiếu sáng. Đằng sau bỗng nhiên có tiếng ‘bịch bịch’, không cần quay đầu lại tôi cũng đoán được chắc

hẳn những quyển tạp chí trên tay Lý Việt đã rơi xuống đất, tôi nghĩ, anh nhất định đã lật tới chỗ tấm hình cũ đó.

“Lý Việt.” Tôi nhìn cảnh ban

đêm ngoài cửa sổ, nhỏ nhẹ nói, “Giống như hình nền bảo vệ điện thoại

vậy, cuộc sống của anh luôn vội vàng tất bật, càng không ngừng thay đổi, ngợp trong vàng son, sống hưởng thụ, và thoải mái. Thế nhưng những năm

tháng trong cuộc sống của anh, mãi mãi đều có hình bóng của cô ta. Dù

chỉ trong vài giây mà thôi, nhưng đủ để lấp đầy khoảng trống mong nhớ

của anh. Em chỉ muốn hỏi anh, đến giờ anh vẫn còn yêu cô ta sao?”

Lý Việt không có trả lời. Hơi thở của anh nghe rất nặng nề.

Tôi mỉm cười, “Lý Việt, khi mọi thứ đã lụi tàn, hoài niệm những thứ không thể, anh không thấy khổ ư?”

Giọng nói Lý Việt khàn đi, trầm thấp cất tiếng, “Em ngủ sớm đi, anh về phòng trước.”

Tôi đột nhiên quay lại. Trong giây phút chóng vánh ấy, anh không kịp che dấu cảm xúc của mình. Đôi

mắt luôn lạnh lẽo không biết đã lóng lánh nước từ lúc nào, nhưng vẫn

quật cường không hề chảy xuống. Anh vò tấm hình trong tay, ánh mắt còn

lạnh hơn ngày thường, môi nhếch lên, cứng đầu như một cậu trai mới lớn,

chỉ muốn vò nát và nát bấy tấm hình đó. Mà đôi mắt ấy, khi nhìn vào mắt

tôi, lại ngập tràn giá lạnh.

“Em tự dưng rất muốn đánh anh.” Tôi nhìn anh và nói.

“Ninh Quy Vãn, em mà làm vậy

chúng ta lập tức không còn quan hệ gì hết,” Lý Việt lập tức dằn nước

mắt, anh giễu, “Để xem em còn thích xen vào chuyện người khác không.”

Tôi nhào tới. Ngay lúc này,

trong đầu tôi chỉ vỏn vẹn một ý nghĩ, chính là giết anh, và giết anh.

Như anh đã vò nát tấm hình trong tay anh vậy, xé xác anh không thương

tiếc.

Lần thứ hai đánh Lý Việt, cũng vẫn bởi vì cái bóng của người phụ nữ mà tôi chưa lần nào gặp mặt.

Làm vợ chồng với Lý Việt bốn

năm, sinh cho anh hai đứa con. Lúc kết hôn tôi đã từng nghĩ, cứ như vậy

tiến tới, gả cho anh, sau đó sống hoà thuận yên bình qua ngày, không

nghĩ đến chuyện quá khứ nữa, cũng không cần biết tương lai sẽ thế nào.

Suốt bốn năm qua, tôi đặt hết tình cảm và suy nghĩ lên người Lý Việt. Dù những cô gái như Manh Manh kéo đàn đeo bám quanh Lý Việt, tôi không

phải không nhìn ra những cái liếc mắt đưa tình rành rành của mấy cô gái

đó, tôi chỉ tin rằng anh là một người đàn ông ngoại trừ sự nghiệp và con gái thì không đèo bồng gái gú gì cả. Song, có một ngày, tôi chợt phát

hiện người đàn ông này không để ý những cô gái đó, không phải bởi vì sự

tự kiềm chế của anh, mà là bởi vì trong lòng anh luôn có hình bóng của

một người phụ nữ. Người đó chiếm lấy tâm trí anh mỗi khi anh đọc sách,

chiếm giữ năm tháng tuổi xuân làm người mẫu tạp chí của anh, và rồi cả

sau này, xuất hiện trong bất cứ ngõ ngách cuộc sống mới của anh, tên của con gái cũng đặt bởi vì cô ta, kiềm chế tình cảm cũng bởi vì cô ta,

ngay đến hình nền bảo vệ điện thoại cũng là cô ta, cả gương mặt đẹp

nhưng lạnh lùng bị thời gian tô vẽ thêm xa cách, cũng chính vì cô ta.

Tôi chợt nhớ lại cô gái Manh Manh dù ít hay nhiều cũng có nét giống cô

ta, thực tế đôi mắt nhỏ đẹp của cô gái tên Dương Manh kia chính là bản

sao của cô ta. Còn tôi thì sao, là ai chứ?

Tôi nghĩ sẽ cùng anh sống

hạnh phúc hết đời. Tôi nguyện xem hôn nhân của mình như một vở kịch. Đến cuối cùng tôi cũng chỉ là một người thừa trong cuộc sống của anh.

Tôi cũng có tuổi thanh xuân quý giá của mình, tại sao phải lãng phí vô ích !

Tôi càng nghĩ càng thấy tức, móng tay cấu sâu vào thịt của anh.

“Lý Việt, hoá ra máu của anh

cũng màu đỏ cơ đấy. Thế tình cảm của anh màu gì?” Tôi hỏi. “Đồ chết bầm

từ đầu đã không có ý định sống suốt đời với tôi, vậy tại sao lúc trước

lại đùa bỡn tôi? Đàn ông ly dị vẫn tươi như hoa, còn tôi thiệt thòi quá

rồi, tôi hôm nay không đánh đoá hoa như anh héo đến tàn tạ, tôi thật có

lỗi với bốn năm này của bản thân.”

“Em đúng là người phụ nữ đanh đá.” Lý Việt kiêng dè con gái đang ngủ say ở phòng bên, sợ đánh thức

hai tụi nó, cho nên tiếng nói đè rất nhỏ, mắt đỏ lên, đau đến phải há

miệng xuýt xoa, không chút nghĩ ngợi chống lại cánh tay của tôi. Tay

không đánh được, thì tôi dùng miệng, hàm răng ngoạm lấy vai của anh.

Tiếp đó anh giữ chặt luôn cánh tay kia của tôi.

Tôi cắn lên cổ của anh, lỗ

tai của anh, mặt của anh, xương quai xanh của anh. Mấy chỗ mẫn cảm này

đương nhiên không có máu, nhưng cũng không thể để anh được lợi. Tôi

chính là muốn anh biết đau, muốn anh đau đớn, thì tôi mới hả giận. Cho

nên lúc cắn nhất định phải để lại dấu răng.

“Phụ nữ đáng ghét. . .” Lý

Việt vẫn còn mắng, nhưng giọng nói đã yếu ớt hơn rồi. Sau đó tôi phát

hiện có điều gì đó là lạ.

Trên người của anh, những chỗ bị tôi cắn bỗng nhiên nóng hổi, cơ thể run rẩy. Cánh tay của anh vốn

đang giữ lấy tay tôi, thình lình ôm lấy lưng của tôi. Trên những dấu

răng nằm ở chỗ dễ bị nhìn thấy, màu đỏ phơn phớt lan rộng ra, cả người

anh thoắt cái như con tôm đã bị nấu chín. Nhưng điều khiến tôi dở khóc

dở cười, chính là anh không hề phản kháng gì hết, đến nỗi lúc tôi cắn cổ anh còn chủ động nghiêng đầu ngoan ngoãn đưa tới, lúc cắn xương quai

xanh lại phát ra tiếng rn r nho nhỏ cám dỗ người, dáng vẻ như rất

thoải mái.

Tôi bỗng ngơ ngẩn. Nhìn Lý Việt im lặng đang chờ tôi ngược đãi.

Hai mắt anh ngập đầy dục

vọng, một vòng xoáy sâu không đáy bỗng xuất hiện. Lúc đầu mặt còn giận

hầm hầm, giờ lại phảng phất chút khát khao, hai tay anh ôm tôi vào lòng, ánh mắt kia như lời mọi gọi tôi.

Rào chắn trong lòng tôi ầm ầm đổ sụp xuống. h*m m**n tới không hề báo trước.

h*m m**n và tình yêu không liên quan gì nhau. Hoặc phải nói, không liên quan gì đến hôn nhân.

Tôi cuối cùng ngoại trừ đạt

được cuộc mây mưa cc kh** cùng Lý Việt, thì chẳng có gì thay đổi cả.

Thậm chí vất vả lắm mới hàn gắn được chút tình cảm, cũng vì một cuộc

điện thoại bất ngờ của Dương Manh mà kết thúc.

Đương nhiên, tôi vẫn không hề biết được chuyện của Ân Nặc và Lý Việt.

Sáng nay tôi và Lý Việt thức

cùng lúc, trên người của anh in rất nhiều vết thương do một lúc nóng nảy tôi đã lưu lại, nhìn khá đáng thương. Chúng tôi nhìn nhau suốt một phút đồng hồ, thình lình không biết mở lời gì với đối phương.

“Tối hôm qua, thật xin lỗi,

em quá kích động.” Tôi đắn đo, “Nhưng mà anh cứ yên tâm, sau này dù em

có muốn đánh anh, sợ cũng không có cơ hội đó nữa.”

Lý Việt lại hoàn toàn không

hề ở cùng một hành tinh với tôi. Anh một tay chống đầu, nửa người trên

lộ ra dưới mền, cười đến hút hồn, “Tối qua rất kch thch. Quy Vãn, anh

còn muốn lắm.”

Đối với sự cầu xin được ‘hành hạ’ của anh, tôi chợt lúng túng. Đang muốn nói thêm, điện thoại di động của anh đột ngột đổ chuông.

Là Dương Manh. Không biết nói gì đó trong điện thoại, Lý Việt vẫn điềm tĩnh nghe nhưng sau khi nghe

xong, anh sửa sang lại áo ngủ, “Quy Vãn, anh phải ra ngoài. Hôm nay

không về ăn cơm trưa và cơm tối.”

“Anh không định giải thích

chuyện Ân Nặc với em sao?” Tôi nhìn anh, “Có lẽ đây là cách duy nhất để

chúng ta cứu vãn.”

Lý Việt cúi người, hôn lên mặt tôi một cái, “Quy Vãn, tối qua anh rất hạnh phúc, thật đấy.”

“Ly hôn cũng là sự thật, đúng không?” Tôi hiểu được ý của anh.

Lý Việt nghĩ nghĩ, ánh mắt

rốt cục đã không còn lạnh lẽo u ám nữa, nhưng vẫn không có tí gì ấm áp,

“Quy Vãn,” giọng điệu anh trở nên nghiêm nghị, “Chuyện của Ân Nặc, anh

không hi vọng em đào sâu hơn. Hơn nữa, Manh Manh cô ta có lẽ. . . có lẽ

đã có con của anh.”

Như bị giội một gáo nước lạnh vào người. Tôi không cảm thấy lạnh, mà chỉ cảm thấy trái tim run rẩy rạn nứt.

Dương Manh. . . Đã có con của anh ư. . .

“Anh cũng không chắc, cho nên mấy hôm trước có nói với Manh Manh là hôm nay dẫn cô ta đi bệnh viện

kiểm tra. Cô ta đã hai tháng không có kinh rồi, chắc là đã có thai. Quy

Vãn, anh phải chịu trách nhiệm.”

Người đàn ông này, đã bạc bẽo phụ tình rồi còn có can đảm gánh chịu. Tôi bỗng dưng không biết anh

cuối cùng đã lặng lẽ làm bao nhiêu chuyện mà tôi không thể hiểu được.

Thậm chí đã con riêng luôn rồi, cũng không thề thấy anh hoảng loạn, còn

sắp xếp sẵn lịch trình, như thể điều đó không hề ảnh hưởng gì cuộc sống

trong tương lai của anh. Anh làm ra chuyện vô liêm sỉ thế này, rồi còn

nói, anh phải chịu trách nhiệm. Giọng điệu thong dong như mây trôi nước

chảy không hề nghĩ đến hậu quả khác. Tôi ở vào tình huống khó xử thế

này, chỉ có thể lui, không ngừng lui. Nhường lại vị trí của mình bên

cạnh anh cho người khác.

“Lý Việt.” Tôi thình lình kéo lấy anh.

Anh đã mặc quần áo tử tế,

thắt lại cà- vạt. Nghe tôi gọi, anh quay sang nhìn tôi, hai đầu lông mày chau lại, ánh mắt hờ hững.

“Không có gì,” tôi nhắc nhở, “Đã đến nước này, đơn thoả thuận không thể kéo dài được nữa.”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.