Chương12

Hôm nay có

cuộc họp khẩn trong bang, nhưng vì Phong có việc gấp ở nước ngoài

không về kịp nên Yên phải thay mặt Phong, bóng dáng ấy bước vào, mọi

người đang bàn tán bỗng chốc im lặng.

Ánh mắt

lạnh lùng, Yên lướt nhìn rồi bước đến chổ ngồi c*̉a Phong ngồi vào

đó, có vài ánh mắt khó chịu nhìn Yên.

Tôi

đã đến và đã sẵn sàng nghe. Hai tay Yên đan vào nhau để trên mặt bàn.

Chúng

tôi không muốn nói chuyện với cô, cái tôi cần nói là Lãnh chủ phải

đích thân chủ trì buổi họp này. Một người đàn ông có tuổi nhăn mặt

lại đứng dậy chỉ tay vào Yên mà nói.

Anh

ấy bận, tôi thay anh ấy.. liệu có gì không đúng? Ánh mắt Yên không

nhìn ông ta, nói một cách bất cần.

Con

bé hỗn xược, lúc trước là ta nể tình Lãnh chủ, vì ngài xem trọng

cô, nhưng cô nên nhìn lại thân phận cô c*̃ng chỉ là phụ nữ, khi nào

lại đến lược cô quản lí bọn ta. Ông ta đập mạnh tay vào bàn tức

giận khi nhìn thấy vẻ mặt bất cần ấy c*̉a Yên.

Phạm

lão có lẽ tôi nên nhắc ông nhớ, mạng lưới ở nhà ông do tôi nắm giữ,

ông được yên ổn như ngày hôm nay, chả lẽ khi đạt được mục đích, ông

lại muốn phản lại hay sao? Yên nhìn qua ông ta bằng con mắt bén nhọn

khiến ông ta cứng họng vài giây.

Đừng

tưởng tôi không biết ý đồ c*̉a các người, các người thấy thế lực

c*̉a Phong ngày càng phát triển, nhân lúc anh ấy không có ở đây, nên

các người muốn xâu xé lẫn nhau, giành lấy phần c*̉a về tay mình hay

sao?.

Lời nói

c̉a Yên chạm trúng tim đen c̉a các người đàn ông kia, đúng là trước

đây họ rất trung thành, nhưng khi thấy món hời trước mắt ai có mù có

ngu mới không chiếm giữ cho mình.

Các

người có ngày hôm nay là nhờ vào ai? Nếu muốn phản lại, các người

hãy xem lại thực lực c*̉a mình xem?. Yên khoanh tay lại nhìn những

người xung quanh.

Mạng

lưới các người do tôi nắm, an toàn c*̉a các người nằm trong tay tôi,

một khi mạng lưới ấy mất, các người nghĩ , các người còn có thể an

phận được sao? Một số người nín họng vì lời nói c*̉a Yên không sai

một lời nào, bọn chúng an nhàn được là nhờ vào chất xám c*̉a Yên,

nếu Yên không giúp thì bọn chúng phải đau đầu với rất nhiều thứ.

Căn phòng

trở nên im lặng đến đáng sợ. “ tốt nhất các người nên biết an phận

mà ngồi vào đúng vị trí c*̉a mình, nếu muốn mạng còn tốt, gia đình

mình còn nguyên thì hãy làm tốt phần việc c*̉a mình, hưởng đúng sức

c*̉a mình, đừng có mong mà trèo cao quá, kẻo té đau”. Yên nói xong

lạnh lùng bước ra khỏi căn phòng đó, thật ngu ngốc, chỉ dựa vào năng

lực đó mà muốn phản lại Phong.

Con

bé đó càng ngày càng quá đáng nó nghĩ nó là ai, tôi hối hận vì

khi trước đã ủng hộ nó. Một người trong số đó lên tiếng, nhận được

sự đồng tình c*̉a rất nhiều người, không ai chấp nhận khi Lãnh chủ

coi trọng nó hơn những người đã gắn bó với người hơn suốt bao nhiêu

năm qua.

Có

lẽ ta nên thực hiện một kế hoạch giúp Lãnh chủ thôi, con bé đó sẽ

rời khỏi bang này, thay vào đó nó sẽ không thể mang mạng lưới an

toàn mà đi…..

Một âm mưu đen tối lóe

lên, cả bọn nhìn lại người nói, khẽ cười một cách hài lòng,

tốt thực hiện như thế đi.

Yên bước trên con đường đầy cây và gió, Yên muốn hít

thở không khí trong lành, Kai đi theo phía sau, cách một khoảng cách,

Kai không biết được Yên đang suy nghĩ những gì.

Bọn chúng nói đúng, là thân phụ nữ thật khó khăn,

muốn làm gì c*̃ng không có thuận lợi như đàn ông được.

Ánh mắt Yên trùng xuống, nếu cứ ngày qua ngày như

thế này, đến khi nào cô mới có thể tìm được kẻ ấy.

Tịnh

Yên, có phải là em? Lời nói c*̉a một cô gái khiến cô nhìn lên, mắt

Yên mở to hơn là Hân Hân, trên tay chị ấy còn cầm tay cầm c*̉a vali.

Cuối c̀ng chị ấy c̃ng chịu về.

Chúc

mừng, cuối c̀ng chị c̃ng về… Yên vẫn giữ thái độ lạnh lùng. Hân Hân

thì cười tươi bước đến ôm lấy Yên. “

ừ chị đã về, không ngờ sao bao nhiêu năm, cô bé ngày xưa lại

xinh đẹp như thế này. “

Hân Hân xuống sân bay không thông báo cho ai hay, cô muốn

giành một bất ngờ cho Phong và Yên. Mấy năm nay ở bên đó cô học được

rất nhiều thứ, và quan trọng hơn là cô đã học được cách kiềm chế

được trái tim c*̉a mình, cô vẫn còn… đúng cô còn rất yêu Phong, nên cô

nghĩ bấy nhiêu đã quá đủ, cho dù anh không dành cho cô, nhưng được

nhìn thấy anh, mỗi ngày thì đã quá đủ.

Kai bước đến ći đầu chào, Hân Hân nhìn thấy anh c̃ng

mỉm cười gật nhẹ đầu.

Tiểu

yên… đây là… Hân Hân thấy anh chàng đẹp trai trước mặt thì quay sang

hỏi Yên.

Là

Kai, anh ấy là người c̉a Phong, anh ấy là vệ sĩ c̉a em…. Yên đáp

ngắn gọn, đã lâu như thế, khoảng cách c*̉a cô dành Hân Hân ngày đó

càng rút ngắn lại, từ lúc Hân Hân đi, cô thỉnh thoảng c*̃ng nhận được

tin nhắn hỏi thăm c̉a Hân. Cô cảm thấy chị ấy không xấu, nụ cười c̉a

Hân Hân ai nhìn vào c*̃ng phải động lòng.

Đi,

chúng tay về nhà, Yên nắm tay Hân Hân đi về phía xe, chiếc vali để lại

cho Kai kéo. Hân Hân nhìn bàn tay Yên đang nắm tay mình thì khẽ cười,

rút cuộc con bé c*̃ng chịu mở lòng với mình.

Về đến biệt thự,

Hân Hân biết được Phong không có ở nhà thì có chút buồn, cô bước lên

căn phòng mà khi xưa là c*̉a mình.

Hân Hân bất ngờ mọi thứ trong phòng vẫn còn nguyên như

khi mình rời đi.

Phong

nói chắc chắn chị sẽ quay về, nên mọi thứ trong phòng không hề thay

đổi, hằng ngày anh ấy sai người dọn dẹp nơi này, anh ấy muốn chị

vẫn coi nơi này là nhà c*̉a chị. Yên dựa vào cửa mà nói.

Thật

tốt, giọng c*̉a Hân nghẹn lại, ít nhất anh ấy không quên mình, thật

tốt thật tốt.

Đi một vòng trong căn phòng, kéo chiếc rèm nơi cửa sổ

sát đất, cánh cửa sổ được mở, gió và ánh nắng ngập tràn căn

phòng, Hân Hân dang tay ra tận hưởng, không khí thật dễ chịu.

Chị

cứ nghĩ ngơi đi, em còn có việc. Yên nói xong xoay lưng đóng cánh cửa

lại.

Trở lại căn phòng bí mật, Yên bật tất cả màn hình

3D lên, “ có một lổ hỏng?” Yên khẽ nhăn chân mày đẹp lại, đôi tay nhanh

như chớp lướt trên bàn phím, những con số dày đặc cứ đua nhau mà

nhảy ra.

Đây

là mạng lưới em đã tạo ra? Hân bước đến nói nhỏ. Yên ngưng đôi tay 2s

khi xác định được giọng nói c*̉a ai, rồi nhanh chóng di chuyển đôi tay,

mắt không buồn nhìn Hân Hân. “ đúng.”

Em

thật giỏi. Hân Hân cảm thấy nể cô bé này, mạng lưới này thật sự

rất tốt.

Sau 3 giờ làm việc liên tục, Yên cảm thấy rất mỏi

mắt, tắt màn hình xuống, nhìn Hân vẫn còn đứng đó. “ có lẽ chị nên

làm lại công việc c̉a mình, chị đi nghĩ dưỡng c̃ng lâu rồi, c*̃ng

đến lúc cho em nghĩ ngơi một chút đúng không?” Yên nhúng vai nhìn về

phía Hân.

Hân khoanh tay, “ ok cô bé” Hân nháy mắt với Yên, rồi

khoác vai cô ra khỏi căn phòng.

Căn biệt thự từ khi có Hân trở về thì trở nên vui

nhộn hơn, Yên không thể không thừa nhận, Hân chính là mùa xuân c*̉a ngôi

biệt thự này, còn cô chỉ mang đến mùa đông với dày đặt tuyết.

Hai chị em c*̀ng nhau ăn cơm tối, Hân cứ nói chuyện

suốt, kể về những chuyện khi cô ở bên nước ngoài, còn Yên chỉ biết

lắng nghe đôi khi chỉ đối đáp lại vài tiếng cho có lệ.

Buổi tối kết thúc, ai về phòng nấy, Yên đóng cánh

cửa lớn c*̉a phòng lại.

Yên ngã lưng nằm dài trên giường, đôi mắt nhìn xa xăm

lên trần nhà, bàn tay trái nắm một sợi dây chuyền rồi chợt thả

xuống mặt dây chuyền lắc lư trong không trung, hình ảnh đập vào mắt

Yên. Cảnh tượng kinh hoàng ngày ấy tràn về.

Hân đã trở về, có lẽ c*̃ng đến lúc nên để Hân hỡ

trợ cho Phong, còn cô có lẽ nên làm chuyện mà mình nên làm.

Nhắm mắt lại nước mắt lại lặng lẽ rơi xuống, bóng

đêm và sự cô đơn này, Yên đã tập làm quen, cô không thích bóng tối,

nhưng ở nơi đó cô có che giấu đi nỗi sợ hãi ở trong chính bản thân

mình, không ai có thể thấy cô yếu đuối…. Không một ai cả. Yên cười

lạnh.

Sau 2 tuần công tác, Phong trở về thì thấy Hân Hân cô

em gái này có phải đi đã đủ, đến lúc phải về tiếp anh rồi, anh rất

vui khi Hân trở về, cô trở về thay vào vẻ u sầu ngày ra đi trước kia

là nét tươi tắn luôn nói chuyện và tươi cười khi bên anh.

Anh yên tâm khi Hân quay về, hy vọng nhờ vào tính cách

sôi nổi c*̉a Hân có thể giúp Yên bớt lạnh lẽo mỗi khi anh không có

nhà, nhưng tính cách Yên vẫn không chịu mở lòng, vẫn là ít nói và

trầm mặt, khẽ thở dài, không biết khi nào mới thuần phục được cô bé

cứng đầu này đây.

Công việc c*̉a Yên, từ khi được Hân chia sớt thì bớt

cực khổ hẳn đi, ngày ngày có Hân bên cạnh giúp đỡ cô thường kết

thúc được công việc sớm hơm, Hân c*̃ng dần quen với những mạng lưới do

Yên tạo ra.

Kai c*̃ng

thấy yên tâm hơn, khi bây giờ Yên không còn chế ra thứ thuốc nguy hiểm

ấy nữa, anh vẫn luôn âm thầm ở bên cô, bất kể nơi đâu, khi thấy Hân

giúp cô bớt gánh nặng, Kai c*̃ng cảm thấy vui hơn.

Hôm

nay ra ngoài chơi được không tiểu thư? Kai đang sắp xếp tài liệu trên

bàn nhìn về Yên đang nằm dài trên bàn vẻ mệt mỏi. Tốt nhất nên đưa

cô đi giải khuân từ khi Hân về cô chỉ vùi mình vào công việc c*̃ng lâu

rồi chưa được ra ngoài chơi.

Yên mở mắt ra, nghĩ đến ra ngoài hít thở không khí

bên ngoài c*̃ng tốt.

Chiếc xe chở Yên chạy ra ngoài biệt thự, có chiếc xe

màu đen âm thầm đi phía sau mà Kai không cảnh giác được, chiếc xe bám

theo một cách rất cẩn thận.

Nó

đã ra khỏi biệt thự? Giọng nói người đàn ông cất tiếng.

Vâng

thưa chủ nhân, bây giờ chúng tôi đang bám theo. Bọn thuộc hạ láy theo

chiếc xe phía trước nhìn theo rồi báo cáo tình hình.

Tốt

, đợi lệnh c*̉a ta.

Chiếc xe chở Yên đến phía gần bờ biển thì dừng lại,

Yên bước ra khỏi xe một mình dạo bước trên con đường đầy gió phía xa

có vài đám mây đen báo hiệu có một cơn mưa sắp đến.

Chợt điện thoại Kai vang lên, Kai nghe điện thoại thì

hay mẹ anh vừa trở bệnh nặng phải vào viện vẻ mặt đầy lo lắng, Kai

nhìn Yên.

Đi

đi, tôi không sao, tôi dạo nơi này một chút sẽ gọi người đến rước về,

anh yên tâm mà đi lo chuyện c*̉a anh đi. Yên phất cánh tay ra hiệu cho Kai

đi. Kai nhăn chân mày ra vẻ suy nghĩ, rồi rút ra một khẩu súng, bước

vào xe lấy thêm 1 cái ô lớn, đưa cho Yên.

Tiểu

thư, tôi xin lỗi. Tiểu thư hãy cầm lấy cái này.

Được

rồi anh yên tâm. Nhanh đi đi. Yên nắm vai Kai xoay lưng lại rồi đẩy về

phía xe. Kai còn rất lo lắng nhưng

nghĩ đến mẹ anh, anh c*̃ng nhanh chóng lái xe rời khỏi nơi đó.

Chiếc xe đã chạy đi xa, Yên khẽ thở dài, rồi nhìn về

phía biển.

Chủ

nhân, cô ta chỉ còn một mình. Tên thuộc hạ nhìn thấy xe c*̉a Kai đã đi

xa thì điện thoại cho chủ nhân.

Tốt

tiến hành kế hoạch, nên nhớ phải xử lý gọn gàng. Tên cầm đầu khẽ

nhếch mép cười đắc ý.

Vâng.

Tên thuộc hạ c*́p điện thoại, xe đề máy chuẩn bị lăn bánh.

Bước chân Yên bước chậm rãi về phía biển, bỗng từ

phía xa một chiếc xe lao đi với tốc độ khủng khiếp, Yên không kịp

định thần nó đến quá nhanh, khẩu súng trên tay đưa lên nhưng chưa kịp

bắn.

Rầm………..

âm thanh vang vọng trông không gian. Cơ thể Yên bị hất tung vào không

trung, đầu đập mạnh xuống đất. Máu tuông ra ngày càng nhiều. Ý thức

mơ hồ Yên cố gượng vớ tay lấy chiếc điện thoại, nhưng cơ thể cảm

thấy bất lực, bàn tay Yên không còn sức lực. Mắt Yên dần nhắm lại,

Yên bất tỉnh.

Chiếc xe đâm Yên bỏ chạy đi một cách rất nhanh. “ đã

xong nhiệm vụ, thưa chủ nhân” bên kia đầu dây là giọng cười thỏa mãn,

con bé đó, mày nên nhận lấy những hậu quả mà mày gây ra.

Những giọt mưa bắt đầu rơi xuống, rồi một cơn mưa lớn

đổ xuống cơ thể bé nhỏ ấy, vũng máu hòa chung với mưa chảy ra một

mảng lớn màu hồng. Yên nằm đó chỉ có thể chờ tử thần đến đón cô

đi.

Cơn mưa ngày càng nặng hạt, Hạo ngồi trên xe mơ màng

nhìn ngoài kính xe, mưa làm cho tầm nhìn biển mất đi, chỉ còn thấy

những mãng trắng xóa ở nơi xa.

Thiếu

gia, hình như phía trước có người bị tai nạn. Người lái xe bỗng lên

tiếng, ánh mắt Hạo chuyển qua hướng mà tên lái xe nhìn, quả đúng có

người đang nằm trên vũng máu lớn, hình như là…. Một cô gái.

Dừng

xe xuống xem cô ấy như thế nào. Hạo ra hiệu.

Tài xế nghe lời tấp vào lề đường, Hạo nhanh chóng

lao ra khỏi xe, chạy rất nhanh về phía Yên đang nằm, nâng cô gái lên,

toàn thân chỉ là máu, máu thấm đẫm chiếc váy trắng tinh, trong thật

nhứt mắt.

Hạo ôm Yên vào lòng đưa nhanh vào trong xe, cho tài xế

chạy về bệnh viện. Cô gái này mất quá nhiều máu, mà lại nằm giữa

trời mưa như thế, hơi thở ngày càng yếu.

Nhanh

lên. Hạo gấp gáp. Nhìn khuôn mặt trắng bệch nhưng vẫn đẹp đến lạ

lùng, hình như anh đã gặp ở đâu, đúng rồi, là cô gái với ánh mắt vô

hồn, lúc trước anh gặp trên bờ biển.

Hạo nhanh chóng đưa Yên vào phòng cấp cứu, đứng ngoài

phòng cấp cứu, Hạo đi đi lại lại, với người ướt sũng mà anh không

để ý. Anh chỉ lo cô gái bên trong liệu có mệnh hệ gì không. Dù không

quen biết, nhưng tính tình lương thiện, anh không thể thấy nguy mà không

cứu.

Hải Minh nghe thấy Hạo đang trong bệnh viện thì tức

tốc chạy đến. Đến nơi chỉ thấy Hạo ngồi trước phòng cấp cứu, hai tay

đan vào nhau vẻ mặt lo lắng. Hải Minh lắc đầu đi đến ngồi bên cạnh

chìa ra bộ quần áo.

Này

cậu, cho dù giúp người khác nhưng phải chú ý bản thân chứ, cậu mà

bệnh, tôi không chắc quản lý nổi công ty cho cậu đâu nhé. Hải Minh quá

quen với tính luôn luôn giúp người c̉a Hạo, đôi khi c̃ng lắc đầu ngao

ngán.

Cám

ơn. Hạo nhận lấy bộ quần áo, định bước đi vào phòng vệ sinh, thì

đèn cửa phòng cấp cứu vụt tắt, bác sỹ bước ra. Hạo nhanh chân bước

lại hỏi.

ấy thế nào rồi bác sỹ. Hạo nắm tay c*̉a bác sỹ hỏi với vẻ lo

lắng.

ấy bị thương khá nặng ở vùng đầu, mất khá nhiều máu, tình trạng

bây giờ chưa ổn định, nếu có thể qua khỏi đêm này, thì cô ấy mới an toàn.

Bác sỹ lắc đầu ngao ngán nói.

Vậy

sao?. Hạo ấp úng ngay cả tên cô ấy, anh còn chưa biết, nhưng nếu giờ

anh không giúp, chắc cô ấy không thể qua khỏi,

Được

rồi, Trương tổng có muốn chuyển cô ấy đến phòng Vip để cô ấy được

điều trị tốt hơn không? Vì Hạo là chủ c*̉a bệnh viện này, nên bác

sỹ nên hỏi ý kiến anh như thế nào.

Được

rồi cứ làm theo ý ông, cám ơn, ông vất vả rồi. Hạo đặt tay trên vai

Bác sỹ vỗ vỗ.

Đó

là trách nhiệm c̉a tôi, bác sỹ ći đầu chào rồi xoay người bước đi.

Hải Minh thở dài, vỗ vỗ vay cậu bạn, “ thế nào biết

lai lịch c*̉a cô ấy không? “

Hạo lắc đầu rồi bước đi vào phòng vệ

sinh, tại sao cứ lo cho cô gái như thế, trước giờ chưa người con gái

nào anh để ý đến, lại để ý đến cô gái lai lịch không rõ ràng như

thế, Hạo tự cười bản thân mình.

Phong nghe được tin dữ, thì phóng xe như thần chớp đến

chổ Yên bị tai nạn, nơi đó Kai c*̃ng đứng như người mất hồn, trên tay

là chiếc điện thoại, khẩu súng,

và chiếc dù anh đã đưa cho cô trước khi anh đi, trên những vật đó điều

dính đầy máu, là máu c*̉a Yên.

Phong bước xuống xe đằng đằng sát khí “ bốp “ Phong

đấm vào mặt Kai khiến anh té nhào xuống đất miệng bật máu,

Lũ

ăn hại chúng mày đã làm gì, ta đã nói không được rời xa cô ấy, tại

sao dám cãi lệnh? Phong gằm lên, mắt dần chuyển sang đỏ là ánh mắt

c*̉a kẻ khát máu, lúc này đây Phong thật sự muốn giết người. Khẩu

súng hướng về Kai chuẩn bị bóp còi, thì Hân Hân chạy đến, cản họng

súng c*̉a Phong.

Tránh

ra…. Phong hét lớn, tay vẫn chĩa khấu súng ấy, không buông ra.

Em

biết anh đang rất kích động, Kai có nỗi khổ c*̉a cậu ấy, không phải

cậu ấy muốn bỏ Tiểu Yên lại, bấy lâu nay người bảo vệ Tiểu Yên rất

tốt, anh nên nghe cậu ấy giải thích. Hân Hân cảm thấy thông cảm cho

Kai, cậu ấy hình như c*̃ng đang rất hối hận.

Họng súng dần hạ xuống, “ nói” giọng Phong gầm lên,

anh đúng là đang rất kích động, Tiểu Yên yếu như thế còn gặp phải

tai nạn này, cô ấy chết mất.

Tôi

chở tiểu thư ra đến đây, thì nghe tin mẹ tôi nhập viện, nên…… tiểu thư

đã bảo không sao, nên tôi đã đưa khẩu súng cho tiểu thư, khi tôi rới đi

c*̃ng đã gọi cho đàn em đến đón tiểu thư, nhưng khi họ đến nơi…………. Kai

trùng mắt xuống, anh đã quá bất cẩn, chỉ ít phút ngắn ngủi, người

con gái nhỏ bé biến mất như cơn mưa ấy.

Phong mất thăng bằng, Hân Hân chạy đến ôm lấy Phong sợ

anh sẽ ngã, Phong ôm đầu, tự trách bản thân mình.

Tại

ta, là tại ta, tiểu yên, tiểu yên. Phong nói trong đau khổ, người con

gái đó giờ đang ở nơi nào, nhớ lại 5 năm trước, trên người cô ấy

c*̃ng chỉ toàn là máu, làm anh không thể nào chịu nổi.

Ra

lệnh tìm hết thành phố, nhất định phải tìm ra tiểu Yên. Hân Hân biết

Phong đang mất định hướng nên thay anh ra lệnh, bọn đàn em nghe thấy

c*́i đầu nghe lệnh rồi nhanh chóng rời đi.

Anh

yên tâm, không sao không sao, tiểu Yên phúc lớn mạng lớn, nhất định sẽ

không sao đâu, anh đừng như vậy nữa. Hân Hân rất đau lòng khi thấy Phong

như thế.

Cô đưa phong lên xe về lại biệt thự, trên tay Phong là chiếc

điện thoại còn dính đầy máu c*̉a Yên. Lòng anh không ngừng trách

mình.

Hân lái xe nhìn thấy Phong như thế, cô ước gì cô là

người bị tai nạn, như thế Phong có lo cho cô như anh đang lo cho Tiểu Yên

hay không?

Phong về đến biệt thự, liền triệu tập tất cả lực

lượng trong bang, tất cả đều phải ra sức tìm cho bằng được Tiểu Yên,

nhưng anh không hề biết, trong Bang khi nghe tin ấy, hết sức vui mừng,

cho dù là tìm được, họ c*̃ng sẽ báo về cho Lãnh chủ là…………. Con số

Màn đêm che

kín bầu trời, mưa vẫn còn rơi, Hạo nhìn cảnh đêm ở phía bên ngoài,

mỗi lần nhìn thấy mưa, lòng anh lại trầm xuống, khẽ thở dài nhìn

hình ảnh được phản chiếu ngược vào gương, người con gái mỏng manh,

người cô ây chỉ toàn là ống truyền hô hấp lẫn dinh dưỡng.

Anh ngắm

nhìn cô một chút rồi xoay lưng lại, bước đến ghế ngồi cạnh đầu

giường nơi cô nằm, nắm lấy bàn tay nhỏ bé ấy, bàn tay như còn đang

rất lạnh.

gái, em là ai? Hạo khẽ nói, trong lòng chỉ mong cô tỉnh dậy, không

biết sao nhưng anh lại cảm thấy rất lo cho cô, nhìn cô nằm bất động

như thế không tốt một chút nào cả.

Hạo ngồi nhìn Yên rất lâu, rồi như mệt quá, anh nằm

gục xuống tay cô ngũ một cách ngon lành.

Ống oxi đều đều đưa khí vào người, hô hấp Yên bắt

đầu đều lại. Trong mơ cô nhìn thấy, có một người mặc áo trắng đứng

từ xa nhìn cô mỉm cười.

  • Tịnh Yên, Con gái c*̉a ta. Người phụ nữ

nhìn cô cười một cách hiền từ.

Bà…..

là ai?…. Yên cố gắng nhớ lấy hình ảnh, rồi lục tung kí ức để tìm

kiếm, nhưng….. hoàn toàn không còn một chút kí ức nào.

Hãy

học cách biết yêu thương và bỏ đi thù hận vì nó chính là con dao,

dần dần lấy đi trái tim con…. Ta ở đây nhìn thấy con như thế, ta rất

đau lòng, hãy mở lòng mình mà chấp nhận sự thật. Người phụ nữ nói

xong thì biến mất như chưa từng tồn tại.

Bà

là ai…. Bà là ai…… tôi là ai? Tôi là ai………..? thù hận……….. máu……. Nơi

đó toàn là máu……… tôi không muốn………. Yên ôm lấy hai tay khụy xuống.

Bàn tay Yên khẽ cử động. Nước mắt lăn dài trên má

cô…. Hạo giật mình tỉnh dậy khi thấy phản ứng từ cô, anh ngước đầu

lên nhìn cô. Nhìn thấy giọt nước mắt kia, anh đưa tay định lau nó, thì

mi mắt Yên hoạt động, chậm rãi Yên mở đôi mắt ra một cách yếu ớt.

ấy đã tỉnh…….. bác sỹ mau đến đây, cô ấy đã tỉnh. Hạo nhấn vào

chuông gọi gấp bác sỹ. Rồi nhìn xuống Yên bàn tay anh chạm vào má

cô…..” đã không sao rồi, em đã tỉnh, tốt rồi “….. nhìn thấy nụ cười

nhẹ c̉a Hạo, Yên cảm thấy kì lạ nhưng c̃ng không dè chừng. Nụ cười

ấy, thật đẹp.

ấy…. Mất trí nhớ? Hạo cầm lấy giấy báo c*̉a bác sỹ mà bất ngờ….

Như vậy thì không thể biết cô ấy là ai, sao có thể mang cô ấy trở

về?

Đúng

thưa Trương tổng, cô gái hoàn toàn không biết mình là ai, có lẽ do va

đập quá mạnh. Bác sỹ khẽ thở dài nhìn vào trong phòng nơi cô gái

đang ngồi.

Tôi

biết rồi, làm phiền ông. Hạo giơ tay bảo bác sỹ đi, anh lặng lẽ đi

vào phòng, tay đút túi quần nhìn cô.

Yên giơ đôi mắt không hiểu gì nhìn Hạo.

Em

là ai?

Yên lắc đầu, đầu cô bây giờ trống rỗng.

Em

tên gì?

Yên không thể nhớ nổi, chợt giấc mơ ấy ùa về, người

phụ nữ ấy gọi cô là gì…….. Tịnh Yên, con gái c*̉a ta. Tên cô là Tịnh

Yên có phải không? ‘ Tịnh………Yên’ giọng nói trong veo khẽ nói.

Vậy

em không có chổ nào để đi? Hạo ngồi xuống mặt đối diện với Yên.

Yên vẫn vậy vẫn chỉ lắc đầu, rồi hướng mắt nhìn về

phía cửa sổ.

Hạo khẽ thở dài, “ ngày mai tôi sẽ vào thăm em. Em

nghĩ ngơi đi “… Hạo quay lưng định bỏ đi. Chợt có bàn tay nhỏ vươn ra

nắm lấy vạt áo anh, Hạo nhìn lại. Đụng phải ánh mắt ấy, anh như

đắm chìm trong ánh mắt ấy, ánh mắt như sợ phải ở lại một mình, sợ

sự cô đơn nhưng đôi môi nhỏ xinh ấy lại không hề phát ra âm thanh nào.

Hạo ngồi xuống lại ghế, đưa tay vuốt đầu đang được

bó băng trắng c*̉a cô. Khẽ cười rồi lấy điện thoại ra bấm số gọi.

Alo,

Hải Minh phiền cậu đến nhà tôi, mang ít đồ cá nhân đến cho tôi… à mà

đừng quên mang cả laptop cho tôi nhé……

Này,

đừng nói là lưu luyến mỹ nhân đến không muốn về nhà nhé. Hải Minh

tay đang ôm một cô gái trong quán Bar, lắc đầu ngao ngán đáp….

Tùy

cậu suy nghĩ sao, mau đến nhà tôi đi. Hải Minh nói xong thì c*́p máy,

không muốn vòng vo đôi co.

Cái

tên này, thật xem mình như hầu gái c*̉a cậu ấy vậy cứ việc mà sai

vặt. Hải Minh nhìn màn hình điện thoại, khẽ rũa thầm. – nào baby anh

phải đi đây, hẹn em khi khác nhé. Hải Minh đứng lên bước đi, mặc kệ cô

gái đó chu mỏ không đồng ý. Đàn bà chỉ là thứ chơi đùa qua đường

vướng vào chi chỉ thêm phiền phức. Hải Minh cười đểu bước ra khỏi

quán bar mà hướng xe chạy nhanh về biệt thự c*̉a Hạo.

Nhìn Yên đã ngũ say, còn Hạo thì chăm chú làm việc

trên máy tính, anh bỏ bê công việc mấy ngày nay rồi, lao đầu vô thì

không có lối ra, chỉ thấy công việc chất cao như núi.

Trên salon dài thì Hải Minh đang ngũ say, ngáy o o, đôi

lúc cười điên dại trong mơ… Hạo nhìn thấy thì nhăn chân mày lại “ cái

tên biến thái này, lại mơ thấy bậy bạ” anh lắc đầu cười rồi lại

nhanh tay trên mặt c*̉a bàn phím.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.