Chương5: Dọn đến nhà Bạch Lâm

Ngày hôm

sau tôi cùng Tưởng Nam rời Thượng Hải. Về đến công ty, cảm tưởng mọi

chuyện xảy ra ở Thượng Hải đều như một giấc mơ. Cuộc sống lại trở về với những yên ả và bất lực thường ngày. Đương nhiên, vì chuyến công tác đến Thượng Hải cùng Tưởng Nam lần này, đồng nghiệp trong phòng vừa ghen

ghét vừa ngưỡng mộ tôi. Tên cặn bã La già cứ cười bỉ ổi hỏi tôi có phải

đã bị Tưởng Nam thịt rồi không. Mỗi lần nghe hắn hỏi vậy, tôi đều vờ làm bộ bí hiểm, không trả lời.

Chiều ngày thứ hai sau khi quay về

công ty, chị gái Trần Hữu Dung ngực bự đột nhiên hỏi tôi: “Tiểu Triệu,

cậu có gặp Bạch Lâm ở Thượng Hải không?”.

“Không”. Tôi chớp chớp mắt nói: “Sao cơ? Chị ấy cũng tới Thượng Hải à?”.

“Nghe nói vậy”. Trần Hữu Dung làm vẻ bí mật nói: “Người ta còn xin nghỉ phép tận một tháng cơ”.

“Một tháng?”. Tôi sững người, buột miệng hỏi: “Sao lại xin được nghỉ phép dài thế?”.

“Hì hì. Cậu đừng có xem thường Bạch Lâm, cô nàng quả phụ đó lợi hại lắm

đấy, nghe đâu đích thân sếp Cao phê chuẩn đơn xin nghỉ phép của cô nàng. Nghe người ta nói, cô nàng gọi điện đến phòng nhân sự xin nghỉ, phòng

nhân sự không dám quyết, cô nàng liền gọi thẳng lên sếp Cao, sếp không

nói nhiều lời, chấp thuận luôn…”.

Nghe vậy tôi thấy chột dạ. Vị

sếp Cao mà Trần Hữu Dung nói chắc là giám đốc công ty chúng tôi, sớm đã

nghe nói tay này là cặn bã trong các loại cặn bã, háo sắc trong các loại háo sắc, nghe đồn trong công ty ông ta có không dưới mười cô nhân tình, lẽ nào Bạch Lâm cũng là một trong số đó? Sặc! Chỉ một mình “anh Hình”

kia đã đủ khiến tôi nuốt không trôi rồi, giờ lại còn thêm một lão sếp

Cao, mẹ kiếp, các người đều đã mấy chục tuổi đầu rồi, hà cớ gì cứ phải

tranh giành một người phụ nữ với thằng nhóc như tôi cơ chứ?

Đang ủ ê thì Tưởng Nam từ ngoài bước vào. “Tiểu Triệu!”. Chị gọi: “Cậu vào

phòng tôi một chút”. Nói rồi đi thẳng về phòng làm việc. Trần Hữu Dung ở trước mặt đưa mắt nhìn tôi đầy vẻ ám muội. Tôi chửi thầm trong bụng. Có khối mà như chị nghĩ đấy, tôi đâu phải gà của chị ta!

Vào phòng

làm việc của Tưởng Nam, Tưởng Nam nói: “Tiểu Triệu, còn nhớ lần trước

tôi nói cho cậu đi học lái xe không? Sáng nay tôi gọi điện đến trường

dạy lái đăng ký cho cậu rồi, cậu rảnh rỗi thì đi học đi”. Tôi “vâng” một tiếng, Tưởng Nam lại nói tiếp: “Học phí công ty đã trả rồi, cậu phải

học hành cho tử tế đấy!”. Nói đoạn chị nhìn tôi mỉm cười dịu dàng, tôi

vô cùng cảm kích, không khỏi hỏi lại lần nữa: “Phó giám đốc Tưởng, sao

chị lại đối tốt với tôi thế?”. Tưởng Nam không trả lời ngay, hồi lâu sau mới đáp: “Tiểu Triệu, về sau khi không có ai cậu đừng gọi tôi là phó

giám đốc Tưởng nữa”. Ngừng một lúc, chị nói tiếp: “Nếu cậu không ngại,

về sau cứ gọi tôi là chị đi…”.

Tôi nghe mà sững sờ, nhớ lại lần

trước cùng Tưởng Nam đi thăm con trai chị, chị cũng kêu thằng bé gọi tôi là cậu. Thật không hiểu nổi Tưởng Nam, lẽ nào nhìn tôi giống em trai

chị ta? Nhớ lại thời gian đó Tưởng Nam quan tâm chăm sóc mình, thật

giống một người chị đối với em trai. Lòng chợt thấy ấm áp, tôi buột

miệng gọi: “Chị!”. Tưởng Nam nghe vậy vui không để đâu cho hết, ánh mắt

nhìn tôi ngập tràn hân hoan.

Tôi thấy chị vui như vậy, lòng lại

có chút hụt hẫng: Thực ra từ trước đến nay, tôi vẫn luôn có chút ảo

tưởng với Tưởng Nam (gì thì chị ấy nhìn cũng giống em Ran…),vì thế dạo

này tôi vẫn luôn ngờ rằng Tưởng Nam đối với tôi tốt vậy liệu có phải vì

cũng có ý đồ với tôi hay không, thế nhưng giờ xem ra chẳng phải, thôi

thôi, tôi quan tâm làm gì, chỉ cần một mình Bạch Lâm là đủ rồi!

Kể từ hôm đó, cuộc sống của tôi bắt đầu có thêm một mối quan tâm mới: ô

tô. Bình thường vào giờ đi làm, tôi có thể dễ dàng xin Tưởng Nam cho

nghỉ, rồi đến trường học lái xe. Vào cuối tuần Tưởng Nam còn đích thân

dạy tôi trên chiếc xe công ty cấp cho chị, lúc thì tìm một bài tập dạy

tôi hạ cần sang số, lúc lại lái về vùng ngoại ô tập chạy đường trường.

Thoắt cái đã hai tuần trôi qua, trong mười bốn ngày nay, ngày nào tôi

cũng đợi Bạch Lâm quay về. Nhưng Bạch Lâm vẫn không đến công ty, xem ra

chuyện nàng xin nghỉ phép một tháng là thật rồi. (Sặc! Từ đó suy ra,

chuyện giữa nàng và sếp Cao lẽ nào cũng là thật?).

Ban đầu tôi

vốn không ngờ Bạch Lâm xin nghỉ phép tận một tháng, thời gian dài như

vậy nàng sẽ sống ở Thượng Hải thế nào? Hình như tối hôm nàng đến Thượng

Hải cũng không thấy mang theo đồ đạc gì. Chăn màn quần áo đều không

mang, nàng sống ra sao ở Thượng Hải chứ? Tự nhiên tôi lại nhớ đến gã họ

Hình nọ, hắn ta có ô tô, chắc có thể giúp nàng mang qua vài thứ. Nhưng

cứ nghĩ đến đây, tâm trạng tôi lại xấu đi rất nhiều.

Thứ Ba của

tuần thứ ba sau khi quay về công ty, tôi nhận được một tin nhắn. Nội

dung là: Đang làm gì đấy? Lư lừa! Số điện thoại nhắn tin rất lạ. Mới đầu tôi còn tưởng là số bạn cũ nào từ thời đại học, sau mới mơ hồ nhớ ra số điện thoại này hơi giống số của Bạch Lộ. Nghĩ đến là em, lòng tôi dậy

lên cảm giác áy náy: Về được bao ngày rồi, mỗi ngày tôi đều nhớ đến Bạch Lâm không mười thì tám lần, nhưng lại chẳng hề nhớ đến em. Nghĩ vậy tôi liền nhắn lại: Bạch Lộ à? Em đã khỏe lên chưa? Số điện thoại kia nhắn

tin trả lời, quả nhiên là Bạch Lộ!

Lòng thầm hổ thẹn, nhưng đồng thời cũng hơi có chút tự đắc: không ngờ lâu thế rồi, cô dì nhỏ này vẫn còn chưa quên tôi…

Ngẫm thấy cô bé Bạch Lộ này quả không tệ, tới giờ vẫn nhớ đến tôi. Chẳng bù

cho nàng Bạch Lâm đáng nghìn nhát kiếm kia, đến nửa mẩu tin cũng chẳng

thèm gửi. Phí công tôi vắt óc bao nhiêu vì nàng.

Vì tự cảm thấy

có lỗi với Bạch Lộ, nên kể từ hôm đó, cứ lúc nào rảnh rỗi là tôi nhắn

tin qua lại bầu bạn cùng em. Đương nhiên, tôi nhắn tin với em cũng vì

một mục đích quan trọng, đó là muốn thông qua em thăm dò tình hình Bạch

Lâm. Thực lòng tôi rất muốn tự gọi điện hay làm gì đó cho Bạch Lâm,

nhưng đã quyết theo kế lùi mà tiến, cố ý lánh xa Bạch Lâm, tôi nhất định không thể chủ động được, kẻo bao công lao trước đây đổ xuống sông xuống bể hết.

Tình hình tôi thăm dò được qua Bạch Lộ lại chẳng lạc

quan chút nào. Đáng ghét nhất chính là cái tay họ Hình ấy, nghe Bạch Lộ

kể dạo gần đây hắn ta tới Thượng Hải không dưới bốn lần, xem ra tên này

cũng giỏi săn đón nịnh bợ lắm đây!

Cứ vậy lại qua mười ngày nữa,

một buổi trưa tôi cùng ăn cơm tán phét với đám chị em ở nhà ăn công ty.

Vì Chu Tĩnh chuẩn bị kết hôn mua nhà, nên cả đám bắt đầu thảo luận về

vấn đề giá bất động sản. Cuộc bàn tán đi đến hồi kết, hầu hết mọi người

đều rủa xả mấy công ty bất động sản với mấy tay cò đất. Tôi ngồi bên

nghe chỉ cười nói: “Thực ra giá bán nhà cao chủ yếu vẫn phải trách người mua nhà, nếu như người người không đổ xô đi mua nhà thì chẳng phải giá

nhà sẽ tự động hạ xuống sao!”.

Chu Tĩnh lườm tôi, nói: “Người ta

ai chả phải kết hôn, nếu kết hôn mà không mua nhà thì sao được?”. Nói

rồi thở dài đánh sượt. Một phụ nữ kiểu mẫu khác trong phòng, Trần Dĩnh

lên tiếng: “Xem ra tuyệt đối không nên yêu một anh không có nhà rồi!”.

Trần Hữu Dung cũng đã thêm: “Đúng thế, đúng thế! Giờ các cô gái tìm đối

tượng thông thường câu đầu tiên là hỏi xem đối phương có nhà hay không,

không có nhà thì không có chuyện trò gì nữa! Thời đại này, không có nhà

thì ma nó yêu!”.

Tôi nghe mà lòng nặng trình trịch, chẳng phải

tôi thuộc loại không có nhà đó sao? Nghĩ vậy tôi chen vào một câu: “Xem

ra nguyên nhân cốt lõi của giá nhà quá cao đều là bởi mấy người vô vị

các chị đấy!”. Vừa nói dứt lời, lòng dạ tự nhiên giật thót, bất giác

nhìn ra phía cửa. Không nhìn còn không căng thẳng, ánh mắt vừa liếc qua

đầu tôi đã nổ một tiếng long trời: Bạch Lâm! Là Bạch Lâm! Người phụ nữ

ngày đêm tôi mong nhớ cuối cùng cũng quay về rồi!

Cả tháng nay

không gặp, giờ Bạch Lâm đang đứng trước cửa văn phòng, ánh mắt như nhìn

về phía tôi. Đầu óc tôi choáng váng, suýt chút nữa nhảy cẫng lên chạy

lại ôm chầm lấy nàng. Tôi cố kiềm chế cơn kích động mãnh liệt trong

lòng, ánh mắt quét một vòng trên người Bạch Lâm, lịch sự gật đầu chào

nàng, rồi cứng nhắc quay đầu lại, nói tiếp câu chuyện còn dang dở: “Bảo

sao chính phủ không điều chỉnh nổi giá nhà, hóa ra đều tại đám đàn bà

con gái các chị đội lên, xem ra mấy công ty bất động sản còn phải cảm ơn các chị đấy! Chẳng trách có một triết gia từng nói: mọi tội ác đều bắt

nguồn từ phụ nữ!”.

Vừa nói dứt câu đã hứng đủ một tràng mắng chửi, Chu Tĩnh nói: “Tiểu Triệu, có giỏi thì cậu đừng kết hôn!”.

“Ha ha!”. Tôi cười nói: “Nếu bắt tôi vì kết hôn mà móc ra mấy chục vạn mua

nhà, tôi thà đi tìm gái còn hơn. Chị nghĩ xem, cứ cho là sáu mươi vạn

đi, nếu theo mức hai trăm một lần, thì ít ra cũng phải được hơn ba nghìn lần đấy! Mức đãi ngộ ngang hoàng đế thời xưa í chứ! Hơn nữa theo số

liệu điều tra chính thức, số lần quan hệ tnh dc bình quân hằng năm của người Trung Quốc là 62 lần, ba nghìn chia cho 62 phải được năm mươi năm chứ ít, thế là đủ bảo đảm cho nhu cầu sinh lý bình thường của tôi sau

này rồi…”.

Trần Hữu Dung cười nói: “Tiểu Triệu đúng là tên lưu

manh, chủ đề nào cũng ngoặt sang chuyện này được, trong mắt cậu ta chỉ

có tnh dc thôi, có biết tình yêu là gì đâu”.

“Đúng thế!”. Tôi nói: “Các cô đều đi yêu bất động sản hết cả rồi, tôi cũng chẳng cần biết tình yêu là cái khỉ gì nữa”.

Nói đến đây, Bạch Lâm đã bước vào văn phòng. Những người khác cũng đều đã

thấy nàng, liền nô nức chào hỏi. Tôi liếc qua Bạch Lâm, bỗng dưng chột

dạ: Bạch Lâm chắc chắn có nhà, nàng sẽ không đi yêu bất động sản đấy

chứ, hẳn tôi vẫn có thể nghe ngóng từ nàng thế nào là tình yêu?

Sau khi Bạch Lâm quay về, tôi vẫn quán triệt sách lược lạt mềm buộc chặt,

cố ý giữ khoảng cách với nàng. Dùng chiêu này đối phó với Bạch Lâm quả

nhiên hiệu nghiệm. Trước khi đi Thượng Hải, nàng chẳng bao giờ thèm để ý đến tôi, thế mà bây giờ đã bắt đầu thường xuyên chủ động tìm tôi nói

chuyện. Nhưng thiện chí ở mức độ này sao thỏa mãn nổi tôi? Tôi vẫn cứ

tiếp tục lùi, lần nào nói chuyện với nàng cũng đều rất lịch sự, bình

thản, xa cách. Nhiều lần khiến Bạch Lâm phát ngượng, có lúc nàng cũng

bực mình không thèm để ý đến tôi nữa, nhưng có lẽ xuất phát từ cảm giác

áy náy, không quá hai ngày sau nàng lại chủ động đến nói chuyện với tôi.

Nói vậy song tôi cũng rất nóng ruột. Mãi thế này cũng không phải cách hay,

cứ mặn không ra mặn, nhạt chẳng ra nhạt vậy thì bao giờ mới có nàng

trong tay đây?

Hai tháng sau khi Bạch Lâm quay về, căn hộ tôi

thuê cũng sắp đến hạn đóng tiền, lần trước ở Thượng Hải đóng tiền viện

phí cho Bạch Lộ tôi đã quẹt hết thẻ tín dụng rồi, giờ đến cơm cũng sắp

chẳng có mà ăn. Đã thế chủ nhà lại đòi thu ba tháng tiền thuê một lần,

đúng là đen tận mạng, bần cùng bất đắc dĩ đành phải mượn tiền mấy người

trong công ty. Nhưng cái đám hèn mọn ấy, bình thường những lúc nói dóc

tán phét ai nấy đều tươi tỉnh niềm nở cứ như đồng nghiệp cực tốt của

tôi, giờ nói đến tiền một cái là sắc mặt ai cũng đều khó coi cứ như chết bố chết mẹ vậy. Chẳng còn cách nào khác, đành nghe ngóng xem có chỗ nào rẻ rẻ mà chỉ cần đóng một tháng tiền nhà là có thể vào ở được không.

Nhưng nghe đi ngóng lại vẫn chẳng được chỗ nào hợp lý.

Trước mắt

đã là cảnh bị chủ nhà đá ra đường, một buổi chiều nọ, Tưởng Nam đột

nhiên gọi tôi vào phòng làm việc, hỏi tôi có phải đang thiếu tiền không, tôi ngại không muốn mượn tiền chị, liền nói không phải. Nhưng Tưởng Nam vẫn cho mượn 4.000 tệ, nói đợi đến khi nào có lương mới bắt tôi trả.

Vấn đề tiền nong coi như đã giải quyết xong, lòng cũng đã vững, buổi tối về đến nhà, đang định tìm lão chủ nhà đóng tiền thuê thì bỗng nhiên điện

thoại đổ chuông, hóa ra là Bạch Lâm. Tôi giật thót, thầm nghĩ: nàng tìm

mình có việc gì? Có phải biết dạo này tôi đang thiếu tiền, nên muốn trả

lại tiền cho tôi không?

“A lô!”. Tôi nghe máy. Đầu dây bên kia vang lên tiếng Bạch Lâm: “Tiểu Triệu, dạo này cậu đang rất thiếu tiền phải không?”.

Tôi ừ một tiếng, nói: “Sắp đến hạn đóng tiền thuê nhà, chủ nhà đang giục, mẹ kiếp, thật không muốn thuê nhà của lão ta nữa”.

Bạch Lâm nói: “Giờ tôi cũng không có tiền, Bạch Lộ nằm viện nên phải chi rất nhiều”. Giọng nàng rất hối lỗi, chắc hẳn ở công ty nàng đã thấy bộ mặt

khổ sở vì tiền với nhà của tôi.

“Không sao”, tôi nói, “Tôi đã lo xong đâu vào đấy rồi, số tiền kia chị lúc nào trả cũng được”.

Những lời tôi nói đều là thật, không ngờ Bạch Lâm lại nghĩ tôi đang lừa nàng. Nàng nói trong điện thoại: “Tiểu Triệu, cậu đừng gạt tôi, tôi ở công ty cũng thấy cả rồi…”. Ngừng lại một lúc, nàng nói tiếp: “Cậu đã thiếu

tiền như thế mà sao vẫn không bảo tôi trả?”.

Bà nó, chẳng phải

chị đang hết tiền còn gì? Bảo chị trả bằng gì! Hơn nữa, tôi không thể

bắt chị trả tiền được. Tôi không bắt chị trả, là vì muốn chị mãi mãi

thấy mắc nợ tôi!

Bạch Lâm thấy tôi không nói gì, tiếp tục nói “Tiểu Triệu… tuy dạo gần đây cậu luôn cố ý tránh mặt tôi, nhưng tôi biết cậu vẫn rất quan tâm… (tôi)… Cậu là người tốt… Nếu lần trước không có

cậu, Tiểu Lộ có lẽ đã…”. Giọng nàng dịu dàng kỳ lạ, từng tiếng truyền

qua điện thoại đều dội thẳng vào trái tim tôi. Đây có lẽ là lần đầu tiên Bạch Lâm nói với tôi bằng giọng ấm áp thế này! Đây có lẽ là lần đầu

tiên Bạch Lâm nói với tôi bằng giọng dịu dàng thế này! Đây có lẽ là lần

đầu tiên Bạch Lâm trực tiếp khen tôi là người tốt thế này! Tôi nghe mà

nước mắt bỗng chảy ra, thật sự! Tôi chợt cảm thấy mọi chuyện mình làm

cho Bạch Lâm trước kia đều rất đáng, lúc này đây dù nàng có muốn tôi

chết vì nàng tôi cũng chẳng hề do dự.

Tiếng Bạch Lâm vẫn vang lên từ đầu bên kia: “Tôi cũng không biết mình có chỗ nào đắc tội với cậu,

để đến nỗi thời gian này cậu cứ né tránh tôi…”.

Hừ! Chị không

biết sao? Rõ ràng là giả vờ! Đang cười thầm trong bụng, chợt nghe Bạch

Lâm chuyển đề tài: “Nhà tôi vẫn còn một phòng trống, vốn là của Tiểu Lộ, nhưng giờ con bé ở Thượng Hải rồi… Nếu cậu… nếu cậu…”. Nói đến đây

tiếng nàng trở nên lí nhí: “Nếu cậu quả thực không còn chỗ nào ở nữa, có thể qua chỗ tôi…”.

Sặc! Chuyện này là thật sao?

Tôi thực

không dám tin vào tai mình nữa! Không phải mơ đấy chứ! Bạch Lâm kêu tôi

đến ở nhà nàng? Suýt chút nữa tôi đã tắc thở vì vui sướng. Xem ra đầu

tiên Bạch Lâm hỏi tôi vì sao không đòi tiền nàng, sau lại khen tôi này

nọ đều chẳng phải không có mục đích, mục đích của nàng chính là muốn tôi đến chỗ nàng ở. Nhưng nàng lại lo tôi không chịu, nên mới cố ý dịu dàng khen ngợi tôi trước, định làm dịu bớt thái độ lạnh nhạt của tôi đối với nàng, sau đó mới nói có thể cho tôi đến ở nhờ. Sặc! Nàng quả là lương

thiện! Biết giờ tôi đang trong cảnh không chốn dung thân nên chủ động đề nghị tôi đến ở nhà nàng. Có điều, nàng quả là ngốc thật, chẳng hề nhận

ra lòng dạ đen tối của tôi, cứ vậy dẫn sói vào nhà thì khó mà giữ nổi

tiết tháo đấy!

Tôi rất muốn tiếp tục lạnh lùng từ chối nàng,

nhưng quả thực không sao nói nổi câu chối từ. Tôi cũng muốn nói với nàng rằng mình đã mượn được tiền rồi, nhưng tôi lại không phải thằng ngốc,

sao có thể bộc trực thế được? Hơn nữa, vừa rồi tôi cũng nói đã lo liệu

được rồi, nhưng Bạch Lâm có tin đâu!

Đầu dây bên kia, Bạch Lâm

thấy tôi mãi không trả lời, lại tưởng tôi không đồng ý, bèn nói tiếp “Tiểu Triệu, không phải cậu đang tìm nhà còn gì? Hay là, coi như cậu

thuê nhà chỗ tôi đi, tiền thuê sẽ trừ dần vào số tiền tôi nợ cậu, thế có được không?”. Giọng nàng như đang khẩn nài, có thể nhận thấy, tôi càng

không đồng ý, nàng lại càng bất an. Vậy giờ tôi có nên tiếp tục quay

nàng thêm chút nữa không nhỉ? Tôi thầm nghĩ trong bụng, nhưng rất nhanh

đã dẹp bỏ suy nghĩ ấy. Nhỡ mà chữa lợn lành thành lợn què thì chẳng phải trộm gà không xong còn mất nắm thóc sao? Nghĩ đến đây, tôi ngập ngừng

nói: “Thế thì… bao nhiêu tiền một tháng?”.

“Ba trăm, thế nào? Nếu không hai trăm rưỡi cũng được!”. Bạch Lâm nói.

“Vậy… được!”. Tôi “khó xử” đáp. Lòng lại thầm tính toán: Hai trăm rưỡi! Thế

thì quá quá quá quá rẻ! Cứ tính như thế thì tiền nàng thiếu tôi chẳng

thể trả hết trong một hai năm được, tới lúc đó chỉ e thế hệ sau đã

trưởng thành rồi ấy chứ!

Thấy tôi nhận lời, Bạch Lâm ở đầu bên kia rất vui, giọng nói cũng thoải mái hơn nhiều: “Vậy lúc nào thì cậu dọn tới?”.

“Lúc nào cũng được”, tôi trả lời. Bạch Lâm nói: “Ngày kia là thứ Bảy, hay là ngày kia cậu dọn tới nhé”. Tôi đáp “ừ”, đầu dây bên kia Bạch Lâm hình

như do dự giây lát, rồi đột nhiên nói: “Tiểu Triệu, cậu nhận lời tôi một việc, có được không?”.

Tôi sững người, nói: “Chuyện gì?”. Bạch Lâm nói: “Chuyện này, chuyện cậu dọn đến nhà tôi ấy, là bí mật, được không?”.

Tôi vừa nghe đã hiểu ra ngay, Bạch Lâm dù gì vẫn là Bạch Lâm, nàng rất sợ

những lời đàm tiếu không hay của mọi người xung quanh. Tôi gật đầu, lát

sau, Bạch Lâm lại hỏi: “Cậu có đồng ý không?”. Lúc này tôi mới nhớ ra

chúng tôi đang nói chuyện qua điện thoại, bèn nói: “Được, không vấn đề

gì”.

Ngày hôm sau tới công ty, gặp Bạch Lâm, nàng dường như đã

thoải mái hơn rất nhiều, có lẽ vì trước đây lúc nào cũng thấy có lỗi với tôi, giờ cuối cùng đã cởi bỏ được gút mắc ấy rồi. Buổi tối chúng tôi

lại nói chuyện điện thoại, tôi hẹn sẽ dọn đến vào buổi chiều thứ Bảy,

đúng ba giờ chiều nàng sẽ đứng đợi tôi trước cổng khu nhà (Ban ngày ở

công ty đông người lắm tai mắt, Bạch Lâm đương nhiên không dám bàn

chuyện chuyển nhà với tôi).

Nói chuyện điện thoại xong, lòng tôi

vui sướng lâng lâng, bắt đầu thu dọn đồ đạc, lúc dọn dẹp, tự nhiên nghĩ

đến một câu thành ngữ rất nổi tiếng: Không vào hang cọp, sao bắt được

cọp (cái)!

Hơn hai giờ chiều hôm sau, tôi chuẩn bị đến chỗ Bạch Lâm. Nhưng đồ đạc quả thực hơi nhiều, một lần không chuyển hết được, đành phải chia làm hai lần chuyển. Tôi ngẫm nghĩ rồi thấy hơi

chột dạ, nhớ Bạch Lâm nói trong điện thoại muốn tôi giữ bí mật chuyện

chuyển đến nhà nàng. Chắc hẳn một quả phụ như nàng bỗng dưng rước một

cậu trai trẻ về nhà, mọi người uốn vài tấc lưỡi thì chắc chắn nàng không chống đỡ nổi. Nghĩ đến đây, tôi không mang hành lý gì nữa, người không

đi đến khu nhà nàng.

Đứng trước cổng khu nhà đợi một lúc liền

thấy Bạch Lâm từ bên trong bước ra. Nàng nhìn thấy tôi, thoáng ngạc

nhiên: “Tiểu Triệu, sao cậu không mang theo hành lý?”. Nói đoạn nhìn

chằm chằm vào tôi, như sợ tôi đột nhiên đổi ý không chuyển đến nhà nàng

nữa. Tôi mỉm cười, nói: “Tôi nghĩ rồi, sợ mình xách hòm xiểng cùng chị

về nhà lại khiến mọi người chú ý, thế này đi, tôi nhớ cửa nhà chị trước

đã, rồi sẽ một mình chuyển đồ sau, chị xem có được không?”.

Bạch

Lâm mới đầu còn sững sờ, nhưng ngay sau đó đã nhận ra đây là tôi đang

nghĩ cho nàng, sợ nàng bị hàng xóm láng giềng đàm tiếu. Bạch Lâm đỏ bừng mặt, lâu sau mới nói: “Cảm ơn cậu, Tiểu Triệu”. Lòng tôi thầm hỉ hả xem ra lần này vờ chu đáo cũng giành được chút cảm tình của Bạch Lâm

đây! Sau đó Bạch Lâm dẫn tôi lên nhà nàng cho quen nhà quen cổng.

Nhà nàng là căn hộ hai gian hai sảnh, đương nhiên không thể so sánh với căn hộ của Tưởng Nam, nhưng bên trong bày biện cũng rất vừa mắt, cốt lõi

nhất là trong nhà sạch sẽ gọn gàng vô cùng. Có thể thấy Bạch Lâm đích

thị là mẫu vợ đảm mẹ hiền (Đúng kiểu tôi thích!).

Biết nhà rồi,

tôi quay lại chuyển đồ. Đầu tiên là dàn máy tính cùng hai cây guitar tôi quý nhất, lượt thứ hai là chăn màn quần áo các loại. Nói ra cũng thật

trùng hợp, lượt chuyển đồ thứ hai, tôi vừa khoác một ba lô to đùng đến

trước cửa nhà Bạch Lâm, đúng lúc nàng đang mở cửa cho tôi vào nhà thì

cánh cửa nhà đối diện bỗng bật mở, một người phụ nữ trung niên rất ra

dáng bà chủ gia đình từ trong bước ra, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt

liền ngẩn người. Tôi và Bạch Lâm cũng sững người, vài giây sau, người

kia mới cất tiếng hỏi: “Tiểu Lâm à, đây là…”.

Bất ngờ bị hỏi thế, tôi cũng có chút bàng hoàng, chỉ nhìn đã biết bà cô này thuộc loại

thích buôn dưa, lần này chẳng phải thanh danh của Bạch Lâm sẽ hỏng bét

cả sao? Đứng nghĩ xem nên trả lời thế nào đã nghe tiếng Bạch Lâm thản

nhiên đáp: “Bác Trình à, đây là cậu em họ cháu, mới từ Dương Châu đến…”.

Sặc! Tôi thực không ngờ Bạch Lâm lại cao thủ đến vậy, bịa chuyện cứ như

thật. Bác Trình quả nhiên tin ngay, nhìn tôi nở nụ cười rồi đi xuống

tầng. Tôi thở hắt, nhìn sang Bạch Lâm, nàng đỏ ửng mặt, nói: “Mau vào

thôi!”.

Căn hộ của Bạch Lâm có hai phòng ngủ, một của nàng, một

của Bạch Lộ. Vì giờ Bạch Lộ đang ở Thượng Hải nên phòng này để không.

Đương nhiên, kể từ hôm nay trở đi, căn phòng sẽ thuộc về tôi. Lớn từng

này rồi tôi vẫn chưa ở trong khuê phòng con gái bao giờ, nghĩ đến chuyện mình sắp được ngủ trên chiếc giường Bạch Lộ từng ngủ, có khi còn được

đắp tấm chăn Bạch Lộ từng đắp, lòng tôi thực sự hơi kích động.

Căn phòng tuy không có người ở nhưng vẫn được quét dọn sạch sẽ, không biết

có phải vì tôi chuyển đến hay không. Đặt đồ đạc xuống đâu vào đấy, Bạch

Lâm nói với tôi: “Tiểu Triệu, buổi tối nếu cậu không ăn cơm ở đâu thì có thể ăn luôn ở đây, còn hơn là đi ăn ngoài…”. Nàng ngập ngừng nói tiếp “Hằng tháng tôi thu thêm của cậu năm mươi tệ tiền ăn là được!”.

Năm mươi tệ! Rõ ràng là chị muốn chăm lo ăn uống cho tôi đây, đã thế ăn thì ăn, ai sợ ai chứ! Còn chưa rõ ai ăn ai nữa kia. Nghĩ vậy tôi bèn đáp “Cảm ơn chị, chị họ!”.

Bạch Lâm nghe tôi gọi nàng là chị họ, mặt

lại đỏ bừng, nói: “Vừa rồi tôi nói bừa thôi, nếu không bác ấy không biết sẽ nghĩ thế nào nữa”. Tôi mỉm cười tỏ vẻ hiểu chuyện, lòng thầm nghĩ: e là trước khi tôi tới Bạch Lâm đã nghĩ đến tình huống này rồi, nếu không vừa rồi không thể trả lời thần tốc vậy được.

Sau khi chuyển đến

nhà Bạch Lâm, gần như từng giờ từng phút tôi đều trông mong một số tình

huống. Ví dụ như Bạch Lâm đi tắm quên không đóng cửa, đi ngủ quên gài

chốt, nửa đêm gõ cửa phòng tôi, hoặc là đi tắm quên mang khăn tắm xà

bông, hoặc là đang tắm tự nhiên mất nước cắt điện vân vân, những tình

huống có thể dẫn đến cao trào, nhưng chuyện tốt chẳng bao giờ thấy đâu.

Nghĩ lại nếu chuyển đến đây từ hai tháng trước có phải sung sướng biết bao,

lúc đó trời còn nóng, mọi người đều mặc ít quần áo, ít nhất cũng được đã con mắt. Chỉ tiếc rằng giờ đã là tháng Mười một, trời đã chuyển sang

man mát, không khí lạnh phá tan luôn cơ hội của tôi. Tôi cũng hy vọng

Bạch Lâm có thể ra cho tôi vài ám hiệu, nhưng nàng vốn chẳng phải loại

người đó! Hang cọp tôi đã vào rồi, nhưng con cọp (cái) này có vẻ chẳng

có ý gì với tôi! Còn con cọp (đực) thì vẫn còn là một ẩn số…

Thế

là đêm nào tôi cũng nằm trên giường Bạch Lộ nghĩ đến Bạch Lâm, nàng chỉ

đang ngủ cách tôi có vài gang tay mà tôi vẫn chẳng thể làm gì nổi nàng!

Cũng giống như ngày nào cũng có một món khoái khẩu đặt ngay trước mặt mà chẳng được cho vào miệng, cảm giác đó thật xót xa không để đâu cho hết!

Hằng ngày đi làm tan sở Bạch Lâm cũng không bao giờ đi cùng đường với tôi,

mà đều không sớm hơn thì muộn hơn, làm tôi không tài nào trải nghiệm lạc thú hằng ngày được cùng nàng đi làm rồi về nhà. Cứ vậy đã qua mười

ngày, tôi phải kìm nén ngột ngạt đến nỗi chỉ muốn hú lên như sói, đêm

đêm trằn trọc không sao ngủ nổi, trong đầu toàn là hình ảnh Bạch Lâm.

Vì vậy đêm nào tôi cũng ngủ rất muộn, buổi sáng thường nằm mãi không dậy

nổi, lần nào đến công ty cũng chỉ vừa kịp giờ. Bạch Lâm đi sớm hơn tôi

nhiều, đến nỗi sáng nào ngủ dậy tôi cũng chẳng thấy nàng đâu. Thứ Hai

tuần thứ ba sau khi chuyển tới nhà nàng, tôi vẫn dậy rất muộn như thường ngày. Ra khỏi phòng ngủ liền xông thẳng vào WC, không ngờ phòng vệ sinh lại chốt cửa. Mơ mơ màng màng gõ nhăng gõ cuội mấy cái, từ bên trong

vang lên tiếng Bạch Lâm: “Tôi đang ở trong!”. Chỉ một câu đó thôi đã làm cơn ngái ngủ của tôi bay biến sạch, lòng lập tức thầm nghĩ: Sao Bạch

Lâm vẫn chưa đi thế này? Đúng lúc ấy cửa WC bật mở, Bạch Lâm từ bên

trong bước ra, thần sắc tiều tụy, nhìn thấy tôi, mặt nàng chợt đỏ bừng

lên. Trông bộ dạng nàng, tôi chợt nghĩ: Hay là nàng đến ngày? Nên hôm

nay mới dậy muộn thế này?

Nghĩ thì nghĩ vậy, đương nhiên tôi

không dám mở miệng hỏi nàng. Nhưng hiếm lắm mới có dịp Bạch Lâm dậy

muộn, hôm nay hai chúng tôi có thể cùng nhau đi làm rồi.

Dậy muộn nên chẳng kịp ăn sáng gì, chúng tôi nhanh nhanh chóng chóng bắt taxi

đến công ty, tới trước cổng công ty, tôi nhìn điện thoại, vẫn còn vài

phút nữa mới đến giờ làm, bèn nói Bạch Lâm đợi một lát, rồi chạy tới một quán bán đồ ăn sáng ngay gần đó, mua một hộp sữa một cái bánh mì rồi

lại chạy như bay về. Mẹ kiếp, tôi không ăn sáng cũng không sao, nhưng

Bạch Lâm đang bụng dạ thế kia, không ăn sáng sao được?

Đặt bánh

và sữa vào tay Bạch Lâm, tôi có thể thấy rõ nàng rất cảm động. Tuyệt,

chỉ vì vẻ cảm động này của chị, bảo tôi làm gì cũng được. Bạch Lâm đón

lấy túi đồ ăn sáng rồi cùng tôi bước vào công ty, bỗng nghe phía sau có

người gọi: “Tiểu Bạch!”. Chúng tôi cùng quay đầu lại, chỉ thấy người vừa lên tiếng là một người đàn ông trung niên chừng bốn năm mươi tuổi, nhìn rất không cân đối, tướng mạo phủ bại vô cùng. Tôi còn chưa nhận ra là

ai, Bạch Lâm bên cạnh đã lên tiếng: “Sếp Cao!”.

Tôi sững người,

lúc này mới biết hóa ra đây chính là tổng giám đốc Cao Trào của công ty

chúng tôi! Công ty tôi tuy chỉ là công ty con, nhưng quy mô vẫn rất lớn, bên dưới còn không ít các chi nhánh. Tôi vào làm việc ở đây vẫn chưa

lâu, tuy có nghe nói đến ông Cao Trào này, nhưng trước sau vẫn chưa từng diện kiến. Lúc này nghe Bạch Lâm gọi sếp Cao mới coi như nhận biết được tổng giám đốc Cao Trào. Lão này họ đã hay, tên đặt lại càng hay, thật

không hiểu bố mẹ ông ta nghĩ thế nào. Thế nhưng nói đi cũng phải nói

lại, thời ông ta sinh ra có lẽ từ cao trào vẫn chưa được dùng cho

“chuyện ấy”. Có lẽ ông ta sinh ra trong thời kỳ đại nhảy vọt, lúc đó

khắp nơi đâu đâu cũng là cao trào xây dựng chủ nghĩa xã hội, vậy nên bố

mẹ ông ta mới đặt cho con trai cái tên đầy ý nghĩa này. Tôi nhìn lão

già, ngẫm nghĩ tên lão ta, bỗng dưng thấy thật hài hước. Nhưng cũng đột

nhiên lại nhớ lại lời Trần Hữu Dung nói hôm đó – chắc không phải Bạch

Lâm qua lại với lão già này thật đấy chứ?

Cao Trào thấy Bạch Lâm chào mình liền bước vội lại, thân mật nói: “Tiểu Bạch, sao thế? Chưa ăn sáng à?”.

Bạch Lâm gật đầu. Cao Trào lại cười bảo: “Bữa sáng không được bỏ đâu, cơ thể là vốn liếng Cách mạng mà!” (Sặc! Cơ thể? Ý gì đây?).

Tôi đứng

bên nhìn điệu cười dm đng ti tiện của lão ta mà chỉ muốn tung một

chưởng “khỉ trộm đào”. Bạch Lâm “vâng” một tiếng, dường như cũng không

để tâm lắm. Cao Trào hoàn toàn không bận lòng, sánh bước cùng Bạch Lâm

đi vào công ty, miệng ân cần hỏi han nàng, còn tôi giờ đã bị cho ra rìa. Nhìn Cao Trào cùng Bạch Lâm sững bước đi trước mặt, lòng tôi cực kỳ

không thoải mái, nhưng tôi còn có thể làm gì được đây? Tuy nhiên xét

điệu bộ của Cao Trào đối với Bạch Lâm có thể thấy lão ta vẫn chưa ăn

tươi nuốt sống được nàng, bằng không đã chẳng miệng lưỡi như thế. Mẹ

kiếp, cái thể loại gì thế này? Còn là lãnh đạo ư? Nói trắng ra cũng cùng một giuộc với tôi thôi, đều là hạng hạ lưu cả!

Về đến phòng tôi

rầu rĩ chẳng vui nổi, còn Bạch Lâm hình như lại rất vui, ăn đồ tôi mua

cho nàng, ánh mắt thỉnh thoảng lại dạt về phía tôi. Được nàng nhìn, lòng tôi thấy ấm áp phần nào, dần dần cũng quên luôn chuyện Cao Trào kia.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.