Chương2: Lần đầu tới phòng Thu mua

Mấy ngày sau tôi cứ nghĩ mãi về chuyện đêm đó. Tôi chắc chắn không phải mình nằm mơ, vậy thì rất có khả năng tôi đã gặp phải một cái gì đó không phải người. Nàng là ... gì?

Tuy nhiên trong lòng tôi lại nghĩ, dù cho nàng

có là gì đi nữa, tôi cũng muốn được gặp lại. Nếu như chúng tôi được kẹt

trong thang máy một lần nữa thì tốt quá. Tới lúc đó, nhất định tôi sẽ

không nương tay hạ thủ.

Dù gì nàng cũng chỉ có thể là một trong ba loại sau thôi!

Loại một, người sao Hỏa. Nếu nàng là người sao Hỏa, nhất định tôi sẽ không

tha cho nàng, he he, tới lúc đó tôi sẽ là người đầu tiên trên trái đất

từng quấy rối tnh dc người sao Hỏa. Thế chẳng phải quá oách, siêu oách ư?

Loại hai, nàng là ma. Thế thì cũng khá sợ đấy. Nhưng, ma thì

sao nào? Chưa biết chừng còn có thể thành phiên bản hiện đại của Thiển

nữ u hồn cũng nên!

Loại ba, nàng là hồ ly tinh gì gì đấy. Thế thì tôi càng không thể tha cho nàng, hồ ly tinh đẹp như vậy, sao tôi có thể bỏ qua cho được.

Nghĩ ngợi lung tung mấy ngày liền, nhưng trước

sau tôi vẫn chưa gặp lại người phụ nữ ấy. Mười mấy ngày nữa lại trôi

qua, một hôm vào giờ trưa, tôi cùng một đồng nghiệp nữ xuống nhà ăn tầng 2 ăn trưa, tới tầng 5, cửa thang máy mở ra, có người từ ngoài bước vào.

Sặc! Khi nhìn rõ người ấy, suýt chút nữa tôi đã hét lên! Nàng chẳng phải là

người đã bị nhốt cùng tôi trong thang máy rõ lâu đấy sao?

Nàng là người hay là ma? Tôi bất giác rùng mình, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

“Tinh” một tiếng, cửa thang máy đóng lại, tim tôi đập thình thịch, chỉ muốn

vọt thẳng ra khỏi lồng ngực. Sặc, đang ban ngày ban mặt, lẽ nào ma ở thế kỷ 21 lại ngông cuồng thế này?

Tôi còn đang nghi thần nghi ma, chị đồng nghiệp của tôi đã bắt chuyện với nàng: “Tiểu Bạch, cũng xuống tầng 2 ăn trưa à?”

“Vâng,” nàng đáp, vẻ như không để tâm lắm. Tôi nhìn nàng, lại nhìn sang chị

đồng nghiệp, nàng dường như cũng đang nhìn tôi, bắt gặp ánh mắt tôi liền vội vàng quay đi, mặt hình như khẽ ửng đỏ.

Không hiểu sao tôi thấy có chút ngọt ngào.

Tới nhà ăn, tôi để ý một chút thấy nàng gọi toàn món thanh đạm, chắc là đang giảm béo. Nhưng mà, nàng có béo chút nào đâu.

Nàng gọi cơm xong, liền ngồi một mình trong góc khuất dùng bữa. Tôi lại ngồi cùng chị đồng nghiệp, cách nàng rất xa. Lúc ăn cơm, tôi hỏi chị: “Người vừa rồi gặp trong thang máy là ai thế ạ?”

“Đấy là Bạch Lâm, ở phòng Thu mua,” chị đồng nghiệp trả lời.

Tôi thầm rủa một câu mẹ kiếp, không ngờ lại bị nàng lừa, hóa ra đêm đó nàng xưng tên giả với tôi. Hại tôi cứ ngỡ mình gặp ma.

“Sao?” Chị đồng nghiệp thấy tôi bần thần nghĩ ngợi, liền hỏi: “Nhóc con như cậu không phải định dụ dỗ người ta đấy chứ?”

Thật không ngờ chị ta lại hỏi như vậy, nhưng câu nói này quả đã nói trúng nỗi lòng của tôi. Tôi chột dạ, mặt đỏ bừng.

Chị đồng nghiệp nguýt một tiếng, nói: “Đàn ông con trai trong cái công ty

này định dụ dỗ cô ấy nhiều vô kể, ngay đến giám đốc cũng đặc biệt quan

tâm tới cô ấy, cậu đừng có mơ tưởng.”

Gì cơ? Tôi kinh ngạc, lòng

thầm nhủ: Nhìn nàng chắc không phải loại phụ nữ đó chứ, sao lại có nhiều người muốn theo đuổi nàng đến vậy?

Chị đồng nghiệp thấy vẻ mặt bàng hoàng của tôi, bèn nói nhỏ: Chồng cô ấy mất rồi! Cô ấy là quả phụ!

Sặc! Nghe xong câu này tôi không khỏi ngạc nhiên xen lẫn vui mừng. Ngạc

nhiên ở chỗ thời này rồi mà còn tồn tại một sinh vật hiếm như quả phụ,

vui mừng ở chỗ nàng đã là quả phụ thì chẳng phải tôi sẽ có cơ hội hay

sao?

Nghĩ đến đây, tôi không khỏi nhớ lại kỷ niệm tuyệt vời trong thang máy. Khi ấy chúng tôi mới gần gũi làm sao! Tuy nhiên cũng phải

nói rằng, lúc đó nhìn nàng ngốc nghếch đáng yêu là vậy mà thực ra lại

không ngốc chút nào. Ít nhất cũng có hai chuyện nàng đã lừa tôi. Thứ

nhất, chính là chuyện tên nàng. Thứ hai, nàng đã nói chồng nàng đang đi

công tác. Chắc hẳn một quả phụ như nàng thực ra rất sợ người khác biết

mình là quả phụ. Trước nhà quả phụ lắm thị phi, vậy nên nàng mới nói dối tôi mình tên là Quách Á.

Giờ mọi nghi vấn đều đã được giải tỏa,

nàng không phải là ma, mà là một quả phụ xinh đẹp khiến bất cứ gã đàn

ông nào nhìn thấy cũng ôm mộng tương tư! He he, dựa vào mối duyên tình

một đêm giữa nàng và tôi trong thang máy, ắt hẳn tôi cũng được lọt vào

top đầu của nàng! Tôi vừa nghĩ vừa nhìn sang phía nàng xa xa. Nàng đang

ăn cơm, thể nào cũng sẽ đảo mắt qua đây cho xem.

Tôi khấp khởi,

cố ý chỉ tay về phía nàng, ra vẻ nhỏ to vài câu cùng chị đồng nghiệp,

sau đó cười phá lên. Nàng lập tức cảnh giác, nhìn chằm chằm về phía tôi, mặt đỏ bừng. Chắc nàng nghĩ tôi đang tông tốc kể chuyện đêm đó đây. Tôi thầm cười hỉ hả trong lòng, cảm giác thật ngọt ngào.

Sau đó tôi cố gắng mãi, cuối cùng cũng thu thập được đầy đủ tư liệu về nàng.

Họ tên: Bạch Lâm

Giới tính: Nữ (phí lời)

Tình trạng hôn nhân: Đã kết hôn (nhưng giờ là quả phụ rồi!)

Tuổi: không rõ (chắc khoảng từ 28 đến 31 tuổi)

Chiều cao: 163cm (nhìn ước chừng là vậy)

Ba vòng: 86 – 57 – 87 (đoán thế, dù gì dáng vóc cũng khá)

Phòng ban: phòng Thu mua

Số điện thoại: không rõ

Địa chỉ nhà: không rõ

Có bản tài liệu này rồi, nàng bỗng chốc trở nên thật chân thực. Nàng không còn là mơ, cũng không còn là ma nữa. Vì vậy ngày nào tôi cũng mong chờ

được gặp lại nàng. Lần đó gặp nàng là sau khi tăng ca, thế nên ngày nào

tôi cũng là người ra về muộn nhất phòng, cứ tăng ca là tôi phấn khởi hết sức, đến nỗi đồng nghiệp đều nghĩ tôi bị thần kinh. Thế nhưng, mãi mà

tôi vẫn chẳng có cơ hội gặp lại nàng. Có buổi tối, tôi một mình lén lút

chạy xuống tầng 5, nhưng nàng không ở lại làm thêm, cả tầng 5 trống

không, hệt như trái tim tôi khi đó...

Cứ thế kéo dài hơn một

tháng, cho đến một ngày, trong công ty dán một tờ thông báo tuyển dụng,

phòng Thu mua muốn tuyển một nhân viên trong nội bộ công ty, vừa nhìn

thấy thông báo này tôi lập tức cảm thấy cơ hội đến rồi. Chỉ cần có thể

đặt chân vào phòng Thu mua, chỉ cần như thế, tôi và nàng chẳng phải sẽ

chung một mái nhà rồi ư?

Thế nhưng nghe ngóng kỹ tôi chỉ tổ thấy

nhụt chí. Mọi người đều nói kiểu thông báo tuyển dụng này thường là

chiêu che mắt thôi, thực ra chọn ai đều đã định trước cả rồi. Cái chức

nhân viên thu mua đậm “màu” như thế, không có ô dù thì đừng mơ.

Tuy vậy, nhụt chí thì nhụt chí, để có thể gặp lại nàng tôi vẫn cứ đi đăng

ký. Lúc đăng ký tôi dò la được thêm chút thông tin. Hóa ra lần này tuyển thêm nhân viên là vì phòng Thu mua xảy ra một vụ việc. Trưởng phòng Thu mua cũng một nhân viên nhận hối lộ, bị người ta tố giác lên tổng công

ty. Kết quả cả hai cùng bị sa thải, trên tổng công ty còn đặc biệt cử

xuống một phó giám đốc kiêm chức trưởng phòng Thu mua, lần tuyển dụng

này, chính là chỉ thị của phó giám đốc mới.

Đã là tuyển dụng thì

bắt buộc phải có thi thố. Không ngờ lần này lại làm cực kỳ nghiêm chỉnh, đầu tiên là thi viết, sau là phỏng vấn. Tôi qua bài thi viết rất nhẹ

nhàng cũng vì nghĩ tới nàng đang ở phía trước đợi mình, nên tôi đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng. Người đăng ký đợt này rất đông nhưng chỉ có năm người

qua được bài thi viết, tôi chính là một trong năm người đó. Trong phút

chốc, cơ hội được cùng làm việc với nàng đã tăng lên 20%, khiến tôi vô

cùng hỉ hả.

Vòng phỏng vấn, tôi được xếp thứ ba, rất tốt, không

phải đầu cũng chẳng phải cuối. Đến lượt mình, tôi hùng dũng bước vào

phòng phó giám đốc. Nhưng vừa đặt chân vào phòng, trong tôi đã chỉ còn

lại sự kinh ngạc khôn cùng.

Đứng trước mặt phó giám đốc, tôi chỉ có một ý nghĩ: Sao nhìn người này quen thế nhỉ? Tôi đã gặp cô ta ở đâu rồi?

Phó giám đốc là nữ, tầm trạc tuổi Bạch Lâm, cũng là kiểu thiếu phụ chuẩn mực. Nhìn trông rất quen, như thể từng gặp ở đâu rồi.

Tôi lục tìm trong đầu hồi lâu mới sực nhớ ra: Đúng rồi! Chẳng trách sao mà

quen thế, phó giám đốc nhìn rất giống nữ diễn viên phim s*x Nhật,

Asakawa Ran! (Chính là Asakawa Ran trong câu: “Làm người không biết em

Ran, có xem hết s*x cũng là uổng công” vẫn lưu truyền giang hồ! Và cũng

chính là Asakawa Ran nữ thần phim s*x một năm quay 212 bộ phim cấm!)

Bất giác, từng thước phim kinh điển của Asakawa Ran tôi từng xem cứ lần lượt hiện ra trong đầu.

Tôi đứng đờ người tại chỗ, phía kia phó giám đốc lên tiếng hỏi: “Cậu là

Tiểu Triệu thuộc phòng Phát triển?” Giọng nói thật lạnh lùng. Tôi giật

mình sực tỉnh, ấp úng trả lời: “Vâng, vâng.”

Phó giám đốc nhíu

mày, sau đó bắt đầu hỏi tôi một số câu. Tâm thần tôi bất định, toàn nghĩ đến mấy đoạn phim của Asakawa Ran, nên trả lời chẳng ra đâu vào đâu.

Cuối cùng phó giám đốc mặt lạnh tanh bảo tôi ra ngoài, chẳng thể đoán

nổi chị ta có vừa ý tôi không.

Tôi vừa bước ra vừa thầm cười

khẩy: “Hừm, chị chớ đóng kịch trước mặt tôi, từng bộ phận, vị trí trên

cơ thể chị, tôi đây đều đã nhìn chán chê không biết bao nhiêu lần rồi!

Phỏng vấn xong, tôi chẳng ôm hy vọng gì. Thực ra ban đầu đã chuẩn bị rất chu

đáo, nào ngờ giữa đường lại mọc ra một Asakawa Ran, làm tinh thần tôi

náo loạn hết cả. Xem ra chuyện vào làm ở phòng Thu mua đến tám phần là

trượt rồi.

Quay lại phòng Phát triển làm tiếp việc của mình, tôi

không khỏi chán chường. Dẫu sao, lần phỏng vấn này không phải công cốc,

ít nhất cũng được tận mắt trông thấy Asakawa Ran bằng xương bằng thịt.

Nhớ lại thì, phó giám đốc còn trắng hơn Asakawa Ran một chút, khí chất

lại càng vượt xa em Ran. Có điều, vẻ lạnh lùng và thái độ cao ngạo chẳng coi ai ra gì thật khiến người ta cực kỳ khó chịu. Chắc hẳn trông bộ

dạng ngờ nghệch của tôi trong văn phòng, 100% không lọt nổi mắt chị ta.

Cứ ngỡ lần này mưu đồ tiếp cận người đẹp thế là hết, không ngờ hôm sau

người ở phòng nhân sự gọi điện tới thông báo tôi đã qua phỏng vấn. Tôi

không kìm nổi phấn khởi, nhưng vẫn cảm thấy không có lý nào. Tới khi có

lệnh điều động từ trên xuống, nói rằng tôi chính thức trở thành người

của phòng Thu mua, bây giờ tôi mới tin hoàn toàn.

Lần thứ hai gặp nàng phó giám đốc cực giống Asakawa Ran, vẫn bộ dạng lạnh băng ấy, chị

ta nói, lý do tôi được nhận lần này, hoàn toàn không phải bởi tôi quá

xuất sắc, mà chỉ vì những người khác còn tệ hại hơn tôi.

Nhìn

dáng vẻ bề trên cao vời vợi của chị ta, tôi thật sự muốn hỏi xem liệu

chị ta có biết Asakawa Ran hay không. Tuy nhiên vì miếng cơm và người

phụ nữ tôi yêu, đương nhiên tôi không thể thốt ra câu đó. Cũng phải nói

rằng, lần này gặp lại mới thấy phó giám đốc và Asakawa Ran có khá nhiều

điểm khác biệt. Chị ta cao hơn Asakawa Ran nhiều, khoảng chừng một mét

sáu lăm gì đó, chân rất dài, so với đôi chân vòng kiềng của em Ran quả

là một trời một vực. Còn nữa, số đo ba vòng của chị ta tuyệt đối hơn đứt em Ran, ít ra cũng phải ngang ngửa Veronica[1].

[1] Tên tiếng Anh của một nữ diễn viên Đài Loan.

Chị ta giáo huấn tôi một hồi trong văn phòng, rồi dẫn tôi tới phòng lớn gặp các đồng nghiệp trong phòng Thu mua. Đến lượt được giới thiệu với Bạch

Lâm, tôi cố ý nhìn nàng chằm chằm khiêu khích, hừ, không ngờ nàng lại

làm bộ chẳng hề quen biết tôi. Đây quả là một đòn công kích không nhẹ.

Đang rầu lòng, không ngờ phó giám đốc giới thiệu tôi với mọi người xong

liền nói với nàng: “Bạch Lâm, Tiểu Triệu vừa chuyển tới từ phòng Phát

triển, về sau cô cố gắng hướng dẫn cho cậu ta.” Rồi bảo lại tôi: “Tiểu

Triệu, ở đây Bạch Lâm phụ trách sắp xếp kế hoạch, cậu phải theo cô ấy

học hỏi cho quen nghiệp vụ.”

“Vâng.” Tôi khẽ gật đầu, suýt nữa thì bật cười ha hả. (Tôi nhất định sẽ theo nàng học hỏi “nghiệp vụ” cho thật tốt…)

Khả năng thích ứng của tôi vẫn luôn rất tốt, đặc biệt ở nơi âm thịnh dương

suy như phòng Thu mua này, tôi nhanh chóng hòa đồng được với mọi người

(mà chủ yếu là các đồng nghiệp nữ). Tính cả tôi thì phòng Thu mua có tất cả mười một người, bảy nữ bốn nam. Ngoài tôi ra còn ba anh con trai

nữa. Một anh họ La, biệt hiệu La già. Vừa nhìn đã biết ngay là người lọc lõi, tinh ranh, đồng thời cũng là một con sói háo sắc. Mọi người tuy

gọi anh ta là La già, nhưng hẳn anh ta vẫn tự nghĩ mình là ngựa, bởi làm thu mua nên anh ta thường phải chạy đây đó khắp cả nước, gần như nơi

nào cũng đặt chân tới rồi. Nickname trên mạng của anh ta là cái gì mà

“Trưởng ban Ủy ban kiểm định gái trinh”, theo anh ta nói thì là, chỉ cần anh ta liếc mắt qua một cái cũng đủ biết cô có còn là gái trinh hay

không.

Còn lại hai anh trai nữa, một người họ Đỗ, điển hình cho

loài người nhỏ mọn, keo kiệt. Tôi rất không thích loại người này nên

cũng không qua lại với anh ta mấy. Người kia là Lão Trương, nhìn có vẻ

hiền lành nhút nhát, nhưng thực ra càng là loại người này mới càng nguy

hiểm, nên tôi cũng không dám tùy tiện dây vào.

Bảy đồng nghiệp nữ đều là thiếu phụ. Thực ra nói họ đều là thiếu phụ thì cũng hơi quá, bởi trong số đó có một chị đã bốn mươi tuổi,phải là chị già thì đúng hơn.

Chị già tên Trần Hữu Dung, lần nào nhìn thấy tình trạng vòng một của chị ta, tôi đều nghĩ: cái đó của chị ta hẳn có thể vắt ra sau lưng không

chừng. Xem ra người xưa nói chẳng sai chút nào: vô dục tắc cương, hữu

dung nãi[2] đại...

[2] Ý gốc: có lòng bao dung lớn, không muốn

lại được; ở đây cố ý chơi chữ, “nãi” đồng âm thành ra: Hữu Dung có ngực

lớn (nãi: ngực).

Trong sáu “cô em” còn lại, hai cô đã ly hôn, hai cô khác chưa kết hôn, nhưng đã sống cùng bạn trai, suốt ngày cứ chồng

ơi chồng à, haiz, khi nào các cô bị đá rồi thì sẽ biết, tiếng chồng

không thể gọi bừa vậy đâu. Còn có một người phụ nữ đích thực của gia

đình nữa, có điều tướng mạo chị thì tôi không dám khen ngợi. Người còn

lại chính là Bạch Lâm, nhưng nàng thuộc loại khác, quả phụ, loại hiếm

hoi may mắn mới gặp...

Đúng rồi, còn chưa giới thiệu với mọi

người, tên chị gái phó giám đốc! Chị ta tên Tưởng Nam, Nam chứ không

phải Ran trong Asakawa Ran.

Thoắt cái

tôi đã chuyển sang phòng Thu mua được hơn nửa tháng, tuy đã nhanh chóng

quen thân với những người khác, nhưng tiến triển bên phía Bạch Lâm vẫn

khá chậm. Nàng trước sau đều tỏ vẻ chưa từng biết tôi, làm tôi một dạo

cứ băn khoăn không hiểu có phải hôm đó nàng bị ma nhập nên mới mất sạch

trí nhớ thế không?

Hơn nữa nàng cũng khá cô lập, có thể bởi nàng

là quả phụ. Nàng hiếm khi nói chuyện với người khác, hệt như Tưởng Nam,

mặt mày lúc nào cũng lạnh tanh. Nhưng vẻ lạnh lùng của nàng khác với

Tưởng Nam, ở Tưởng Nam là cái lạnh kiêu ngạo không ai lọt nổi vào mắt,

còn ở nàng là cái lạnh trầm mặc, dịu dàng.

Sự lạnh nhạt của Bạch

Lâm khiến tôi hết sức bứt rứt, chỉ muốn hỏi thẳng xem nàng còn nhớ

chuyện xảy ra trong thang máy đêm hôm đó hay không? Nhưng tôi luôn cố

kiềm chế, mẹ kiếp, để xem nàng còn bày trò mất trí nhớ này tới bao giờ.

Nghĩ vậy, tôi bắt đầu không chú ý tới Bạch Lâm nữa, chuyển sang nhiệt tình chu đáo với cánh chị em còn lại trong phòng.

Một buổi chiều nọ, mọi người trong phòng đều rảnh rỗi không có việc gì làm, phó giám đốc Tưởng Nam đã ra ngoài đi họp, chẳng còn ai quản chúng tôi

nữa. Thế là bắt đầu tán hươu tán vượn. Mở đầu là bàn về phim Hàn, tôi

vừa mở miệng chê “Nàng Dae Jang Geum” không hay, lập tức đã bị cả đám

người xúm vào công kích, mấy mỹ nữ đều mắng tôi không hiểu gì về nghệ

thuật.

Buôn chán chê, chủ đề chuyển từ phim ảnh sang mạng

Internet. Vừa nhắc đến mạng mọi người liền bàn ngay đến mấy kiểu hình

mẫu như chị Phù Dung, làm tôi không nhịn được cười. Tôi nói với Trần Hữu Dung (chính là chị gái ngực khủng ấy): “Chị Dung, có hứng hai chị em

mình cùng lên mạng lăng xê, em giúp chị, đảm bảo chị còn nổi hơn cả chị

Phù Dung!”

Trần Hữu Dung nghe xong liền bật cười: “Chị làm sao

trẻ trung bằng chị Phù Dung, muốn lăng thì cậu phải lăng Tiểu Chu ấy!”

Tiểu Chu là một trong hai thiếu phụ đúng chuẩn của phòng Thu mua, tên

đầy đủ là Chu Tĩnh, dáng người cao ráo, mặt mũi cũng khá dễ coi.

“Thế thì chị nhầm rồi.” Tôi cố ý nhìn chăm chăm vào ngực chị ta, nói: “Chị

biết chị Phù Dung dựa vào cái gì mà hot thế không? Chẳng phải là nhờ hai quả bóng chuyền trước ngực chị ta sao? Điểm này thì chị hơn đứt chị Phù Dung, của chị hẳn hai quả bóng rổ ấy chứ! Chu Tĩnh hai quả bóng bàn thế kia, có lăng mấy cũng không hot!”

Vừa dứt lời thì tôi đã hứng

trọn vô vàn lời chửi rủa, nhưng chửi thì chửi, mấy chị gái lại càng cười tợn. Tôi nói tiếp: “Đã có chị Phù Dung, giờ chúng ta cho ra dì Phù

Dung, hay cả bà Phù Dung cũng được mà!”

Đám phụ nữ nghe vậy càng

rũ ra cười, Trần Hữu Dung nói: “Người ta Phù Dung xinh đẹp là thế (cái

thẩm mỹ gì đây không biết),chị làm sao mà đọ được!”

“Ha ha!” Tôi bật cười ha hả, nói: “Giờ trên mạng không chuộng mốt đẹp đâu chị, chị

có biết Yên lưu manh không, xấu thôi rồi, người ta tung một tấm ảnh lên

trang Tianya liền nổi như cồn luôn, kết quả sao nào? Còn ra sách, còn ký tặng nữa. Giờ không đeo kính râm không dám ra đường, người nổi tiếng

mà, sợ fan nhận ra!”

“Chị không tung ảnh đâu!” Trần Hữu Dung hốt

hoảng nói. Tôi nghe mà thấy nực cười, chẳng phải đang bốc phét sao, cứ

làm như thật không bằng.

“Không tung cũng được!” tôi nói. “Hay

chúng ta lăng xê kiểu này. Em lên trang Mop, lập một cái topic, đặt tên

là “Tôi đã dụ dỗ một chị gái gợi cảm trong công ty”, tiêu đề tuyệt đối

chân thực, sau đó đưa hết thông tin về chị lên, đảm bảo trong vòng ba

ngày sẽ được đám fan Mop đẩy lên hàng siêu topic. Tới lúc topic nóng

rồi, giới truyền thông sẽ vào cuộc, nào là báo ngày báo tối, thậm chí cả báo cuối tuần cũng đều sẽ đưa tin chuyên đề. Rồi sẽ có nhà xuất bản tìm đến, chúng ta ra mấy tập sách, kiếm bộn tiền bản quyền, chưa biết chừng còn phát tài cũng nên!”

Chu Tĩnh vừa nãy bị tôi trêu là ngực như hai quả bóng bàn, nên vẫn hậm hực, giờ mới nói: “Cậu nghĩ cậu là ai

chứ? Cậu muốn lăng xê, trước tiên cứ tự lăng mình cho hot đi rồi nói.”

Sặc! Tôi đáp: “Chị tưởng em đùa các chị chắc! Em chỉ bịa bừa ra một cái

topic ‘kẹt trong thang máy cùng nữ đồng nghiệp’, quăng lên Mop mấy ngày

đã có hai mươi nghìn bình luận rồi đấy.” Vừa nói ánh mắt tôi vừa liếc

qua Bạch Lâm. Nàng đang nhìn về phía tôi, bắt gặp ánh mắt tôi nàng lập

tức quay đầu đi.

Từ xa thấy má nàng ửng đỏ, lòng tôi hỉ hả vô

cùng. Tôi bồi thêm một câu: “Topic đó của em viết vô cùng ướt át, cấm

trẻ em dưới 16 tuổi!” Còn chưa nói xong đã hứng trọn màn bĩu môi xùy xùy của các chị. Bạch Lâm ngồi kia lại càng đỏ lựng đến tận mang tai.

Sáng hôm sau, tôi cùng Bạch Lâm tới phòng Nghiệp vụ có chút việc. Khi thang

máy lên tới tầng 8 thì chỉ còn lại hai chúng tôi. Không khí bỗng chốc

trở nên mờ ám. Nhớ lại tình cảnh hai chúng tôi bị kẹt trong thang máy

hôm đó tôi liếc qua Bạch Lâm, vẻ mặt nàng rất không tự nhiên, như thể

đang sợ hãi điều gì đó.

Tôi nhìn nàng chăm chăm một lát rồi đột ngột lên tiếng: “Chị bảo lần này thang máy liệu có gặp phải sự cố không?”

Bạch Lâm vẻ như giật nẩy mình, vô cùng kinh hãi, nhưng vẫn không nói năng

gì, vẻ mặt căm ghét kiểu như cậu-đang-nói-cái-gì-thế khiến tôi không

khỏi rủa thầm trong bụng. Làm xong việc, trở xuống phòng Thu mua, cũng

vẫn chỉ có hai người chúng tôi trong thang máy. Thang sắp xuống tới tầng 7, Bạch Lâm bất ngờ nhỏ tiếng hỏi: “Cậu không tung chuyện đêm đó lên

mạng thật đấy chứ?”

“Chuyện gì cơ?” Tôi mừng húm (đây là lần đầu

tiên Bạch Lâm nhắc tới chuyện đó trước mặt tôi, xem ra nàng sập bẫy

rồi),nhưng miệng vẫn vờ ngờ nghệch hỏi: “Là đêm nào? Chúng ta từng qua

đêm ư?” Dứt lời thì vừa hay tới tầng 5, tôi bước thẳng khỏi thang máy,

bỏ lại Bạch Lâm đỏ bừng mặt mũi.

Về tới văn phòng, tâm trạng tôi

thoải mái hẳn. Bạch Lâm ơi Bạch Lâm à, tôi vẫn tưởng chị quên tôi rồi cơ đấy? Hóa ra chị vẫn còn nhớ chúng ta cùng bị kẹt trong thang máy à!

Đang hỉ hả thì có tin nhắn điện thoại. Tôi mở ra xem, là từ một bạn học cũ.

Một tin nhắn tiếu lâm người lớn đại để là con voi cười con lạc đà có vú

mọc trên lưng, lạc đà cười lại con voi có c* mọc trước mặt, rồi cả hai

cùng cười con rắn có mặt mọc trên c*. Tâm trạng tôi đang rất tốt, lại

thêm chuyện này thực sự quá hài hước, khiến tôi cười lăn cười bò mãi,

bèn tìm trong danh bạ định gửi tin này cho La già.

Danh sách liên lạc trong máy tôi được xếp theo thứ tự phiên âm, La già là L, Tưởng Nam là J, vừa hay ngay sát nhau. Kết quả là chỉ sơ sẩy một chút, tôi đã

nhấn gửi cái tin tiếu lâm người lớn ấy sang điện thoại của phó giám đốc

Tưởng Nam.

Tin gửi đi rồi mới thấy có gì đó không đúng, mẹ kiếp,

nhìn vào số điện thoại vừa gửi mà tôi suýt chút nữa hộc máu. Xong rồi,

lần này thật không biết sẽ chết thế nào đây! Chuyển qua phòng Thu mua

được nửa tháng, tôi sớm đã nghe nói Tưởng Nam là một người không đơn

giản, nghe đồn chị ta vừa có thực lực ô dù lại to, hồi ở tổng công ty đã vô cùng ngang ngược ngạo mạn. Lần này tôi dám cả gan gửi tin nhắn tiếu

lâm người lớn vào máy chị ta, chết chắc rồi! Không biết chừng sẽ bị sa

thải, hoặc ít nhất cũng bị chị ta đá khỏi phòng Thu mua. Sặc! Tôi và

Bạch Lâm vừa có chút tiến triển, thế là công toi!

Đang lo thắt

ruột thắt gan, cửa phòng làm việc của Tưởng Nam bỗng bật mở, tiếp đó

tiếng chị ta vang lên ngay bên tai tôi: “Tiểu Triệu, cậu vào đây một

lát!”

Vừa nghe thấy vậy tôi đã chỉ muốn ngất luôn ra đất, ôi mẹ

ơi bà ơi cụ kỵ ơi, lần này động phải con cọp cái Tưởng Nam, chị ta sẽ xử lý tôi thế nào đây?

Mẹ kiếp, ai đã gặp vận đen thì

uống nước mát cũng giắt răng, chỉ gửi có cái tin nhắn thôi mà rước phải

họa diệt thân. Lúc này đây tinh thần thoải mái ban nãy của tôi đã sớm

tiêu tan sạch, đầu tiên tôi phải hỏi thăm tằng tổ mười tám đời thằng bạn cũ đã gửi cho tôi cái tin ấy một lượt, rồi mới lập cập đứng dậy.

Đang chuẩn bị bước vào phòng phó giám đốc thì chợt nhìn thấy Bạch Lâm cũng

đã quay về. Mặt nàng vẫn còn ửng đỏ, xem ra vừa nãy bị tôi làm cho xấu

hổ không ít. Nàng bước vào, nhìn sang phía tôi, vừa hay tôi cũng đang

nhìn nàng. Không hiểu sao, khi hai ánh mắt chạm nhau, tôi lại có cảm

giác không đành lòng chia xa.

Tôi nhìn chăm chăm khuôn mặt đẹp

đến thổn thức của nàng, suýt chút nữa bật khóc: Bạch Lâm, tạm biệt… Nghĩ tới việc mình lao tâm khổ tứ để được ở bên nàng, lại thêm “nghiệp vụ”

có lẽ cũng sắp thông thạo rồi, nào ngờ lỡ tay một cái đã thành hận thiên cổ, từ nay về sau thật không dám gửi tin nhắn tiếu lâm người lớn bậy bạ nữa!

Hồi lâu mới bình tĩnh lại, tôi nghiến răng, thầm nhủ: chết

thì chết, phó giám đốc Tưởng Nam chắc cũng không thể vì một tin nhắn

tiếu lâm người lớn mà sa thải một thanh niên ưu tú như tôi chứ!

Văn phòng Tưởng Nam cách chỗ tôi không quá mười bước chân, nhưng tôi mất

rất lâu mới đi hết được. Mỗi bước chân tiến về phía trước, tôi lại thấy

chuyện của mình và Bạch Lâm tan tành thêm một phần. Mỗi bước chân tiến

về phía trước, tôi lại thấy sát khí của Tưởng Nam gần thêm một chút.

Cuối cùng, cuối cùng cũng tới trước cửa phòng làm việc của phó giám đốc

Tưởng. Tôi cố trấn tĩnh, đưa tay gõ cửa. Cốc cốc cốc, mỗi tiếng vang lên đều như dội thẳng vào tim. Tiếng Tưởng Nam từ trong phòng vọng ra: “Vào đi!” Giọng nói vẫn lạnh lùng nghiêm nghị.

Nghe tiếng chị ta, tim tôi lại càng thắt lại. Mở cửa bước vào phòng, tôi len lén nhìn Tưởng

Nam, vẻ mặt chị ta vẫn lạnh nhạt như mọi khi, không lộ ra biểu cảm gì.

“Phó giám đốc Tưởng,” tôi lên tiếng trước, “chị tìm tôi có việc gì ạ?”

Trước khi vào phòng phó giám đốc, tôi đã dự liệu chu toàn mọi tình huống có thể xảy ra.

Tình huống một “Tiểu Triệu!” Tưởng Nam mặt đằng đằng sát khí hỏi: “Hằng ngày ở công ty cậu làm những gì?”

“Làm việc ạ!” Tôi run rẩy trả lời.

“Hừ! Vừa rồi có phải cậu nhắn tin không? Công ty tuyển cậu vào làm không

phải để ngày ngày cậu nhắn tin bừa bãi, hằng tháng cậu nhận ngần ấy

lương mà làm việc kiểu này đây hả?”

“Phó giám đốc Tưởng! Tôi…”

“Hừ! Cậu bị sa thải. Cậu có thể thu dọn đồ đạc cá nhân dưới sự giám sát của nhân viên bảo vệ. Ra ngoài ngay!”

(Đây là tình huống có khả năng nhất. Chị ta không thể nhắc đến chuyện tôi

gửi tin tiếu lâm người lớn cho chị ta, nếu không còn đâu là thể diện

lãnh đạo của chị ta nữa? Chỉ có thể kiếm một cớ khác để đá tôi đi…)

Tình huống hai “Tiểu Triệu!” Tưởng Nam cười thâm hiểm hỏi: “Cậu rất thích gửi mấy tin nhắn tiếu lâm người lớn có phải không?”

“Dạ… không, không phải ạ…”

“Ha ha! Cậu có biết gửi tin nhắn tiếu lâm người lớn là hành vi vi phạm pháp luật, có thể bị khép vào tội truyền bá văn hóa phẩm đồi trụy không?”

“Phó giám đốc Tưởng! Tôi…”

“Ha ha! Tôi vừa báo cảnh sát rồi, cậu có quyền giữ im lặng, mọi lời cậu nói ra đều có thể trở thành bằng chứng chống lại cậu trước tòa…”

(Khả năng này không lớn lắm, tôi chắc mình không đến mức bị cảnh sát bắt về quy án đâu!)

Tình huống ba “Tiểu Triệu!” Tưởng Nam mờ ám hỏi: “Tin nhắn cậu vừa gửi rất buồn cười đấy! Tôi rất thích!”

“Thật ạ?” Tôi kinh ngạc vui sướng.

Tưởng Nam nói: “c* của con voi mọc trên mặt, còn của cậu mọc ở đâu? Có thể cho chị xem chút không?”

“Phó giám đốc Tưởng! Tôi…”

“Đừng ngại mà! Không phải cậu thấy tôi rất giống Asakawa Ran sao? Cho chị xem đi mà, được không hả?”

(Đương nhiên, không thể nào có chuyện này…)

“Tiểu Triệu!” Tưởng Nam nhìn tôi, mặt vẫn lạnh băng nói: “Ngày mai tôi phải

đi Thượng Hải tham dự một cuộc họp của tổng công ty, cậu sẽ đi với tôi!”

Gì cơ? Tôi hoàn toàn không ngờ Tưởng Nam lại nói ra câu vừa rồi. Đầu hơi choáng váng: Không phải nghe nhầm đấy chứ!

“Sao?” Tưởng Nam thấy tôi không đáp gì, bèn hỏi: “Cậu không muốn đi? Có phải

đang trong quá trình yêu đương, không muốn xa bạn gái không?”

“Không, không phải ạ!” Tôi vội vàng đáp, tới lúc này mới chắc chắn mình không

nghe nhầm. (Sặc! Được cùng sếp đi công tác, quả là một cơ hội hiếm có!)

“Ừ.” Tưởng Nam khẽ gật đầu: “Buổi tối về nhà cậu chuẩn bị, ngày mai chúng ta cùng đi.”

Ra khỏi phòng làm việc của Tưởng Nam, đầu óc tôi vẫn mờ mịt tựa sương giăng.

Tình huống lại thành ra như vậy! Lẽ nào Tưởng Nam không nhận được tin nhắn của tôi? Vậy thì tốt quá rồi.

Nhưng, tuy nhiên, dù có thế đi nữa, thì vì sao Tưởng Nam lại muốn tôi cùng chị ta đi công tác Thượng Hải chứ? Đây quả là chuyến công tác quá hời,

ngang với đi du lịch bằng tiền công ty. Hay là, chị ta để ý đến tôi?

Không thể nào. Vậy, lẽ nào chị ta thấy tin nhắn tôi gửi vừa rồi rất thú

vị và nghĩ nếu cùng tôi đi công tác, trên đường đi sẽ vui vẻ hơn? Nhưng, tin nhắn ấy có phải do tôi nghĩ ra đâu, chuyện cỏn con này có dùng mông nghĩ hẳn chị ta cũng biết. Rốt cuộc, chị ta vì sao lại muốn cùng tôi đi Thượng Hải? Hoặc có thể, vừa nãy tôi gửi tin nhắn cho chị ta, khiến chị ta hiểu nhầm rằng tôi đang có ý định cưa cẩm, nên mới cố ý cho tôi cơ

hội? Sặc! Sao có thể thế được!

Nghĩ đi nghĩ lại cũng không dò ra

được dụng ý của Tưởng Nam. Song, dù gì đây cũng là chuyện tốt. Một là

được đi Thượng Hải chơi, hai là, Tưởng Nam là một phụ nữ rất tuyệt! Có

điều, nếu đi Thượng Hải thì mấy ngày liền sẽ không được gặp Bạch Lâm.

Haiz, nàng liệu có nhớ tôi không?

Buổi chiều, sắp đến giờ tan

làm, tin tôi sắp đi công tác Thượng Hải cùng phó giám đốc Tưởng Nam đã

lan khắp phòng. Đồng nghiệp bắt đầu nhìn tôi bằng con mắt khác, đều mang ý “không ngờ cậu cũng được đấy, ngay đến phó giám đốc cũng đã nắm trong tay rồi.” La già còn làm ra vẻ thần bí hỏi tôi có phải đã “xơi tái” phó giám đốc Tưởng rồi không. Tôi rủa anh ta một tiếng, lòng đột nhiên thầm nghĩ: Nếu như “xơi tái” được Tưởng Nam thật, hẳn sẽ là một chuyện khá

tuyệt vời.

Tan làm, trước lúc rời công ty, tôi nhìn sang Bạch

Lâm. Nàng ngồi cô độc trên ghế, vẻ như đang buồn chuyện gì. Không phải

vì chuyện tôi sẽ đi công tác cùng phó giám đốc Tưởng chứ? Nếu đúng là

vậy, chẳng phải chứng tỏ nàng đối với tôi cũng có chút tình ý hay sao?

Càng nghĩ tôi càng cảm thấy lâng lâng, huýt sáo suốt dọc đường về nhà.

Về đến nhà, ăn tạm chút mì tôm, tôi bắt đầu chuẩn bị chút hành lý. Lúc thu xếp đồ đạc, tôi còn nghĩ liệu có nên mua hai hộp OK, nhỡ đâu có lúc

dùng đến.

Đang hí hửng sắp xếp áo quần vật dụng, điện thoại của

tôi đột nhiên đổ chuông. Rút ra xem, sặc, sặc sặc sặc! Là số của Bạch

Lâm! Con tim tôi rộn ràng hẳn lên, tay chân lóng ngóng nhấn nút nhận

cuộc gọi.

“A lô?” Giọng nói rụt rè của Bạch Lâm từ đầu dây bên kia truyền lại: “Tiểu Triệu, tối nay cậu có rảnh không?”

“Có.” Tôi trả lời mà tim đập thình thịch.

“Vậy nữa tiếng nữa chúng ta gặp nhau được không? Tôi có chút việc muốn gặp cậu.”

“Được… được thôi…” Thật không thể tin nổi, tôi véo mạnh vào tay một cái, đau

chết mất, không phải là mớ rồi, ông trời ơi, Bạch Lâm gọi điện cho tôi,

lại còn hẹn gặp tôi ở công viên nữa chứ! My God, Thượng đế đã rủ lòng

thương trước mối tình si của tôi với nàng ư? Hay là, hay là nàng sợ tôi

bị Tưởng Nam nuốt trọn tấm thân trinh bạch, định nẫng tay trên của Tưởng Nam?

Ngắt cuộc gọi xong, tim tôi vẫn đập điên cuồng

như trước. Thế nào nhỉ? Đúng là phúc lành bay tới, mà đã bay là bay liền cả đôi. Đầu tiên là Tưởng Nam, sau là Bạch Lâm. Liệu có phải Thượng đế

đột nhiên nhận ra tôi là con rơi con vãi của Ngài, nên mới chiếu cố tôi

đến vậy không nhỉ? Ban chiều chỉ vì cái tin nhắn đáng chết kia mà tôi đã sắp tuyệt vọng. Chẳng ngờ chưa đến nửa ngày sau, tình thế lại đảo ngược thế này. Không chỉ Tưởng Nam mời tôi đi Thượng Hải, ngay đến Bạch Lâm

cũng chủ động hẹn tôi nữa. (Không biết nói gì nữa, cảm động quá đi mất!)

Theo tính toán của tôi, Bạch Lâm chắc chắn có ý với tôi. Vì vậy, lần này sau khi thông tin tôi sắp cùng Tưởng Nam đi công tác Thượng Hải được truyền ra, nàng liền phát hoảng, buộc phải vứt bỏ vẻ bề ngoài dè dặt, gọi điện cho tôi. He he, nàng đã dám chủ động tìm tôi, tôi còn e ngại gì nữa

chứ? Trước tiên tôi sẽ thưởng hương thưởng hoa Bạch Lâm, sau đó “xơi

tái” Tưởng Nam, một mũi tên trúng hai con chim, lớn nhỏ ăn tất!

Lòng vui phơi phới, tôi lập tức xuống tầng, bắt một chiếc xe, lao vù tới

công viên. Tới địa điểm đã hẹn với Bạch Lâm, bà nó chứ, không hề thấy

bóng dáng nàng đâu cả. Rút điện thoại ra xem giờ, vẫn còn mười phút nữa

mới tới giờ hẹn, có lẽ tôi phấn khích hơi quá rồi…

Công viên này ở gần quảng trường thành phố, có thể coi là một chốn náo nhiệt. Rất nhiều cặp tình nhân chọn nơi đây là thánh địa hẹn hò (xem ra Bạch lâm hẹn gặp tôi ở đây là có mục đích khác rồi…)

Vì là công viên công cộng,

ra vào không mất phí, nên cứ tối đến là dòng người lại nô nức đổ về.

Xung quanh có rất nhiều hàng quà vặt bán thịt nướng, nước giải khát,

sách lậu bày bán trên lề đường, phim cấp ba rao trong bóng tối, lộn xộn

bát nháo. Tôi đứng ở cổng công viên đợi Bạch Lâm, lòng khấp khởi mong

nàng, nhưng cùng lúc lại hơi sợ nàng sẽ tới. Đang nghĩ ngợi lung tung,

Bạch Lâm đã xuất hiện từ phía xa. Dù trời đã tối thui, nhưng bóng tối

cũng chẳng thể che lấp nổi vẻ rực rỡ của nàng! Tôi vừa nhìn đã nhận ra

nàng ngay!

Bạch Lâm mặc một chiếc váy dài màu trắng khẽ phất nhẹ

trong gió đêm, dáng vẻ thật mê hồn. Bạch Lâm càng tới gần, tim tôi càng

đập nhanh. Tới khi nàng đứng trước mắt, tim tôi như muốn vọt ra ngoài

lồng ngực. Tôi cứ tưởng mình dư sức xử lý cuộc hẹn lần này với Bạch Lâm, nào ngờ tới khi gặp nàng thật rồi, ngay đến nhịp tim mình tôi còn chẳng thể kiểm soát nổi. Xem ra đứng trước người mình thích, con tim mãi mãi

chẳng là của mình nữa.

“Tiểu Triệu!” Đến khi Bạch Lâm gọi giật, tôi mới hồi phục được chút ý thức.

“Ừm.” Tôi nhìn Bạch Lâm, đáp một tiếng. Bạch Lâm buổi tối vẫn đẹp rung động

lòng người như mọi khi, chỉ có điều khuôn mặt được giấu trong bóng tối

khiến người ta có cảm giác mông lung.

“Nghe nói cậu sắp đi công tác Thượng Hải phải không?” Nàng hỏi, mặt hơi ửng đỏ.

“Ừm.” Tôi lại đáp gọn lỏn, nhất thời không biết nên nói gì. (Mẹ kiếp, tôi gà

quá đi. Hoảng gì mà hoảng chứ! Cứ thế này thì làm sao thưởng hương

thưởng hoa Bạch Lâm được?)

Bạch Lâm thấy tôi nhìn nàng như mất

hồn, cũng bắt đầu có vẻ không tự nhiên. Chúng tôi cứ đứng thần người một chỗ, không ai nói thêm câu nào.

Rất lâu sau, tôi hít một hơi

sâu, ổn định lại tâm trạng, nói: “Vừa nãy trong điện thoại nói tìm tôi

có việc, là việc gì thế?” Ngoài miệng nói vậy, trong lòng thầm nghĩ Không phải muốn nẫng tay trên của Tưởng Nam, “hì hục” với tôi trước đấy

chứ? Nghĩ vậy, tôi quan sát kỹ Bạch Lâm hơn. Bất ngờ phát hiện ra sau

lưng nàng còn đeo túi, bên trong cộm cộm như có thứ gì. Tôi xúc động: lẽ nào Bạch Lâm sợ tôi lần đầu đi công tác không quen, còn giúp tôi chuẩn

bị đồ ăn thức uống? Nếu thực như vậy thì tấm lòng của nàng đối với tôi

quả không thường chút nào!

Đang mơ mộng viển vông, tôi nghe Bạch

Lâm lên tiếng: “Là thế này,” nàng nói, “em gái tôi đang học ở Thượng

Hải, tôi muốn nhờ cậu giúp tôi chuyển cho nó ít đồ, có được không?”

Sặc! Ra là vậy à! Tôi lập tức cụt hứng.

“Sao? Cậu không đồng ý à?” Bạch Lâm thấy tôi ỉu xìu bèn hỏi.

“Không, không!” Tôi vội vàng nói: “Sao thế được chứ? Chỉ cần chị mở lời, việc

gì tôi cũng sẽ làm.” Lời nói ra rồi lại thấy có vẻ hơi đường đột. Len

lén nhìn Bạch Lâm, sặc, nàng lại đỏ mặt rồi.

“Vậy, cảm ơn cậu.”

Nói rồi, Bạch Lâm đưa túi cho tôi. Tôi giơ tay ra, cố ý để tay mình lướt nhẹ qua mu bàn tay nàng, rồi mới đón lấy cái túi. Bạch Lâm lại cảm ơn

lần nữa. Tôi cười thầm trong bụng: nàng cảm ơn tôi chuyển đồ hộ cho em

gái, hay cảm ơn tôi v**t v* tay nàng đây?

Bạch Lâm đưa túi đồ cho tôi xong, bèn cho tôi số điện thoại của em gái nàng, sau cùng không

đứng lại lâu, vội vàng đi ngay. Tôi nhìn theo bóng Bạch Lâm xa dần mà

buồn phát khóc. Bạch Lâm, xin hãy quay lại đi, quay lại mà xem tôi đang

mặc chiếc áo phông CK duy nhất của tôi đây này! Tôi còn mặc cả chiếc

quần bò CK màu xanh khói duy nhất nữa, là hàng Italy chính hiệu đấy! Còn nữa, đôi giày da của tôi cũng được lau sáng bóng đây này, có thế nào

nàng cũng nên nhìn tôi một cái rồi hãy đi chứ! Mẹ kiếp! Nàng còn không

quay lại, tôi sẽ diện để Tưởng Nam xem cho bõ!

Cuối cùng Bạch Lâm đã mất hút trước tầm mắt. Lòng tôi trống rỗng, vốn ngỡ tối nay Bạch Lâm tìm mình rồi sẽ diễn ra những cảnh kịch tính gì đó, nào ngờ lại thành

ra thế này! Đúng là người tính không bằng trời tính! Mẹ kiếp, về thôi!

Chuẩn bị cho tốt chuyến đi Thượng Hải, vuột mất Bạch Lâm rồi thì phải

tranh thủ bù lại ở chỗ Tưởng Nam.

Giờ đã hơn 8 giờ tối, màn đêm

lặng lẽ buông xuống, con người và cảnh vật bốn bề trở nên mơ hồ. Đèn

đường trên vỉa hè, đèn chiếu sáng trong các tòa cao ốc xung quanh, đèn

biển hiệu trước các cửa tiệm, đèn giao thông giữa ngã tư, vô vàn ánh đèn trang điểm cho thế giới đen kịt trở nên loạn xị bát nháo. Trong mớ ánh

sáng hỗ tạp ấy, tôi đột nhiên có cảm giác cô đơn, hình bóng Bạch Lâm

không ngừng lướt qua lướt lại trong đầu tôi. Xem ra chẳng biết từ lúc

nào, tôi đã dành cho Bạch Lâm quá nhiều tình cảm… Nhưng, vì sao ngay đến một cơ hội nàng cũng không cho tôi?

Trên đường về nhà, tâm trạng tôi rất lạ, cũng không biết là vui hay buồn. Nghĩ tới việc Bạch Lâm nhờ tôi chuyển đồ cho em gái, chắc cũng coi như có lòng tin với tôi. Đột

nhiên tôi lại nghĩ: em gái Bạch Lâm? Không biết có giống Bạch Lâm không? Nếu như đẹp bằng một nửa Bạch Lâm thôi, thì xem ra cũng khá có tiềm

năng đấy!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.