Chương 58

Hòn đảo đối với Thước Tiểu Khả mà nói thì vừa quen thuộc vừa e ngại. Cô

lớn lên ở đây từ nhỏ, tuy cuộc sống như công chúa áo đến vươn tay cơm

đến há mồn, nhưng vì bệnh tâm lý h*m m**n chiếm hữu của Lãnh Ngạo mà cô

hoàn toàn bị phong bế trong một không gian. May mà Lãnh Ngạo vẫn còn cho mời giáo viên đến dạy kèm cô học, được nhìn thấy thế giới bên ngoài qua TV và sách vở, tâm tính cô mới có thể phát triển bình thường.

Du thuyền tư nhân của Lãnh Ngạo cập bờ, Thước Tiểu Khả lại một lần nữa

nhìn thấy hòn đảo quen thuộc, sự sợ hãi cũng theo đó mà trào dâng trong

lòng. Trước kia cô ở đây cũng thấy lo lắng hãi hùng, nhưng lần này thì

khác, cô cảm thấy như đang đưa thân vào địa ngục.

Thời tiết hôm nay cũng không tốt, mây đen phủ kín bầu trời, như là sắp

có mưa lớn. Nhiệt độ không khí giảm xuống tạo nên một cảm giác áp lực vô cùng nặng nề.

Bởi vì đêm qua ngủ không ngon, nên lúc này Thước Tiểu Khả rất buồn ngủ.

Lãnh Ngạo không tiếp tục quấn lấy cô nữa, cô nằm ra giường ngủ thiếp đi.

Buổi tối cô nằm mơ còn có ý nghĩa gì đó, nhưng hiện giờ là ban ngày, cô

ngủ cũng không được sâu, đầu óc choáng váng, mơ mơ màng màng xuất hiện

đủ loại hình ảnh quỷ dị, lòng cô như bị một tảng đá đè nặng, muốn kêu

cũng không thể kêu ra tiếng.

Cảm giác này làm cô ngủ không ngon, tỉnh lại chỉ thấy choáng váng, còn không tỉnh táo bằng trước khi ngủ nữa.

Cả buổi sáng không có việc gì làm, cô rúc một mình trong phòng đọc sách, nghe nhạc, muốn làm mình tỉnh táo một chút. Nhưng bất luận cô chuyên

tâm đọc sách nghe nhạc thế nào thì cũng không tập trung được, trong đầu

toàn là Hoắc Yêu và dư đảng của anh ta.

Mãi đến khi Lãnh Bà gõ cửa muốn cô xuống ăn trưa, cô mới bỏ sách chậm

rãi đi xuống lầu. Đồ ăn đều đã được mang lên, nhưng không thấy Lãnh Ngạo đâu, chuyện này càng làm Thước Tiểu Khả thêm bất an. Cô không biết anh

muốn cho Hoắc Yêu chết cách nào mà phải chuẩn bị cả một buổi sáng.

Cô hoảng loạn ăn cơm, trên bàn toàn là cao lương mĩ vị, nhưng cô ăn

không biết ngon, một chén cơm ăn gần nửa giờ mà vẫn chẳng vơi được bao

nhiêu.

Không biết Lãnh Ngạo xuất hiện từ khi nào, anh như u linh thần bí đứng

cạnh Thước Tiểu Khả, thấy cô ăn ít, đồ ăn vẫn còn đầy bàn, tâm tình vốn

vui vẻ của anh thoáng chốc hạ xuống ngàn bậc.

“Khả Nhi, đồ ăn không hợp miệng sao?” Anh đặt hai tay lên vai cô, “Nếu

vậy thì đầu bếp còn tác dụng gì, không bằng ném hết xuống sông cho cá

ăn.”

Thước Tiểu Khả ngẩng đầu, tim đập thình thịch, hai tay vô lực, đôi đũa

trong tay cô rơi xuống bàn cơm phát ra một tiếng vang thanh thúy. Cô sợ

nhìn thấy vẻ mặt khng b của anh nên không dám quay đầu lại, việc duy

nhất cô có thể làm là cố ăn cho xong bữa.

“Xem xem, bất cẩn như vậy, cầm đũa cũng không chắc.” Lãnh Ngạo bước lên, ngồi xuống bên cạnh cô, nhìn Lãnh Bà lạnh lùng nói: “Đổi một đôi khác

cho Khả Nhi, đồ ăn cũng nguội rồi, đi hâm nóng đi.”

Lãnh Bà hiểu ý, bà chỉ thị mấy người giúp việc lên dọn đồ ăn trên bàn mang đi.

Phòng ăn này được bài trí rất âm u, đừng nói là rèm cửa, ngay cả bàn ăn, tủ kệ, tất cả đều thuần một màu đen. Dù đang là giữa trưa, ánh mặt trời gay gắt bên ngoài nhưng ở trong phòng không thể cảm giác được. Cho nên

bất luận là bữa sáng, bữa trưa hay bữa tối cũng đều phải bật đèn. Ánh

đèn cũng là loại đèn tối, dù có mở hết toàn bộ đèn thì vẻ u ám trong

phòng cũng không xua đi được.

“Khả Nhi, cứ ăn từ từ đi, chiều nay tôi sẽ đại khai sát giới, giết thêm

vài đầu bếp cũng không sao.” Lãnh Ngạo vừa nói vừa cười nhạt, khóe miệng cong lên một độ cong hoàn mỹ, hoàn mỹ đến mức không có một chút khiếm

khuyết. Người đàn ông tuấn mỹ bất phàm như vậy, rõ ràng là đang cười,

nhưng sự uy h**p vẫn mạnh mẽ vô cùng.

Thước Tiểu Khả vẫn luôn cúi đầu, không dám thở mạnh, chỉ có thể yếu ớt trả lời: “Được.”

Rất nhanh, đồ ăn được hâm nóng đã mang lên bàn, Lãnh Bà tự mình cầm hai

cặp đũa mới tinh và thìa đưa đến cho hai người. Không khí khác thường,

Thước Tiểu Khả lại bắt đầu gian nan ăn cơm trưa. Cô ăn từng ngụm từng

ngụm, có mấy hạt cơm dính vào khóe miệng cô cũng không nhận ra.

Lãnh Ngạo nhìn tướng ăn đáng yêu của cô, anh lắc lắc đầu nói: “Tôi nói

em ăn nhưng cũng không cần ăn nhanh như vậy.” Nói xong anh gắp một cái

chân gà lớn vào chén cô, “Gần đây em gầy đi rồi, ăn nhiều thịt một

chút.”

Thước Tiểu Khả ngừng xúc cơm, cô cẩn thận cầm chân gà lên, đang định ăn thì anh lại nói: “Đợi chút.”

Cô ngẩn người, Lãnh Ngạo rút ra một tờ khăn giấy lau khóe miệng cho cô: “Xem em kìa, thành con mèo đốm nhỏ luôn rồi.”

Chỉ một lát sau anh đã thu tay, cười cười nói: “Nhanh ăn đi.”

Thước Tiểu Khả nhả nhặn ăn chân gà. Kỳ thật trù nghệ của đầu bếp rất

tốt, chỉ là tâm tình hôm nay của cô quá tệ, ăn thứ gì cũng không thấy

ngon. Bị Lãnh Ngạo bức bách nên cô chỉ có thể miễn cưỡng tươi cười, khổ

sở ăn cho xong, nếu không thì mấy sinh mệnh vô tội sẽ vì cô mà bị giết

chết.

Lãnh Ngạo ăn xong trước cô, anh vừa lau miệng vừa híp mắt nhìn nhất cử

nhất động của Thước Tiểu Khả. Lúc này cô cũng đã ăn được kha khá rồi,

đang uống nước canh. Tay cô cầm thìa, chu môi thổi cho bớt nóng. Môi

hồng, má non mềm, bộ dáng kia thật khiến anh cảm thấy rất “ngon miệng”.

Cho dù thức ăn có ngon hơn nữa cũng không thể bằng cô.

“Ăn no rồi, cảm thấy tốt hơn đúng không?” Lãnh Ngạo đột nhiên đứng dậy bên cạnh Thước Tiểu Khả.

“Rất tốt!” Thước Tiểu Khả lm lm môi, ra vẻ như ăn rất ngon, “Ăn no rồi lại muốn ngủ thêm một giấc nữa.”

Đang muốn duỗi người thì Lãnh Ngạo đã bá đạo ôm cô vào ngực, nói thầm vào tai cô, hơi thở ấm áp sượt qua khiến cô hơi ngứa.

“Đừng ngủ nhanh như vậy, có vài người đã đói bụng mấy ngày rồi, nếu

không đi xem một chút thì rất đáng tiếc.” Từng lời từng chữ của anh tựa

như độc dược ăn mòn tim Thước Tiểu Khả, thông minh như cô đương nhiên

lập tức hiểu lời anh nói. Cô quay đầu lại nhìn vào đôi mắt âm u của anh.

“Có phải anh muốn bỏ đói Hoắc Yêu đến chết hay không?” Cô không ngờ là

anh lại dùng cách này, tuy hai tay không dính máu tươi nhưng thủ đoạn

tàn bạo này cũng chỉ có anh mới nghĩ ra được.

“Chẳng lẽ em muốn tôi nổ súng giết hắn. hay dùng đao đâm chết hắn, không thì cho hắn ta chết đuối?” Mấy kiểu chết Lãnh Ngạo nói ra toàn là thủ

đoạn của ma quỷ, nhưng đối với anh nó chỉ bình thường như một bữa cơm mà thôi.

Thước Tiểu Khả dù sao cũng chỉ mới là tiểu cô nương mười bảy tuổi, nghe

anh nói như vậy sao cô có thể bình tĩnh được, cô che miệng, cảm thấy

ghê tởm đến muốn nôn.

“Khả Nhi, làm người phụ nữ của Lãnh Ngạo thì không thể mềm lòng như vậy được.” Nói xong anh đưa khăn tay qua cho cô.

Thước Tiểu Khả nhận khăn tay chạy vào toilet, vừa đóng cửa là lập tức

nôn ra. Tiếng nôn của cô rất vang, Lãnh Ngạo đứng bên ngoài nghe thấy

không khỏi nhíu chặt chân mày, hình như anh có chút đau lòng.

Lãnh Bà cũng nghe được, Khả Nhi là bà nhìn lớn lên, nếu cô chịu đau đớn thì bà cũng sẽ thấy tan nát cõi lòng.

“Thiếu chủ, thân thể Khả Nhi không thoải mái, vẫn nên để cô ấy lên lầu

nghỉ ngơi đi thôi.” Bà đi đến bên cạnh Lãnh Ngạo, chuyện của Hoắc Yêu bà cũng có biết một chút, bà cũng không muốn Khả Nhi bị anh đưa đi nhìn

cảnh giết người.

Lãnh Ngạo vốn đã cảm thấy khó chịu, bị Lãnh Bà nói vậy càng không vui

hơn. Anh xoay người, trừng mắt nhìn bà nói: “Lãnh Bà, nếu không phải nể

mặt bà đã làm việc ở nhà họ Lãnh mấy thập niên, tôi đã sớm ném bà xuống

sông rồi.”

Lãnh Bà cũng không biết lấy can đảm từ đâu ra, bà không thỏa hiệp nói “Thiếu chủ, Khả Nhi cứ nôn như vậy thì rất bất thường, tôi chỉ quan tâm

cô bé thôi.”

“Tôi là chồng của cô ấy,” Lãnh Ngạo hiển nhiên vẫn có chút xúc động với cô, anh quay đầu nhìn cánh cửa toilet.

Thước Tiểu Khả vẫn tiếp tục nôn, Lãnh Ngạo càng nghe càng đau lòng, anh đi qua, gõ cửa hỏi: “Khả Nhi, em không sao chứ?”

Trong toilet truyền đến tiếng nước “ào ào”, giọng nói mỏng manh cũng vọng ra: “Không sao, em không sao.”

“Vậy mở cửa ra cho tôi vào.” Lãnh Ngạo vừa nói xong, vài giây sau cửa

toilet mở ra, anh liếc mắt nhìn Thước Tiểu Khả đang rửa mặt.

“Tôi giúp em.” Anh bá đạo giật khăn mặt trong tay cô, nâng cằm cô lên, sau đó ôn nhu lau môi, lau hai gò má của cô.

“Làm người phụ nữ của Lãnh Ngạo, lá gan không thể nhỏ như vậy.” Anh vừa

lau vừa nhẹ nhàng nói: “Tôi cũng không đành lòng để em chịu khổ, nhưng

loại người như Hoắc Yêu, nếu không để em tận mắt nhìn thấy hắn ta chết,

thì tôi không cam lòng.”

Vẻ mặt Thước Tiểu Khả đờ đẫn, ánh mắt vô hồn, nghe thấy ba chữ cuối cùng của anh mới lấy lại chút phản ứng.

Không cam lòng?

Anh không cam lòng cái gì chứ? Không phải cô đã ngoan ngoãn ở cạnh anh rồi sao? Anh rốt cuộc là muốn thế nào?

Lãnh Ngaọ thấy cô đã có chút cảm xúc, gương mặt tái nhợt lại đẹp đến kỳ

lạ, không thoa phấn, miệng nhỏ dụ hoặc, sóng mũi thẳng tắp, cón có làn

da mịn màng nữa.

Anh đng tnh, áp đầu cô vào vai, bàn tay to v**t v* mái tóc cô, không

ngừng rì rầm: “Khả Nhi, không phải sợ, không được sợ gì cả. Tôi yêu em

còn không kịp, nhất định sẽ không hại em, ngược lại, tôi muốn chứng minh cho em thấy tôi yêu em đến mức nào!”

Cái cằm nhọn hoắt đặt trên đầu vai của anh, Thước Tiểu Khả tựa như một

đứa trẻ xinh đẹp, cô mở to đôi mắt trong suốt, chớp chớp vài cái, lại

không biết cô đang nghĩ gì.

Thấy cô không có động tĩnh, Lãnh Ngạo nói thêm: “Bảo bối, chúng ta đi thôi!”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.