Chương 4: Đến Đường Lê Uyển thỉnh an

"Không cần , đặt ở trong tủ treo quần áo, ngày mai rồi nói sau!" Bạch Mộc Cận

thản nhiên nói, nàng sẽ không lại mắc mưu, bình dược kia chính là thứ

làm cho nàng hủy dung.

Bởi vì cái vết sẹo kia, nàng từ sau mười

ba tuổi, liền trở nên vô cùng tự ti, thân là Quốc Công Phủ trưởng nữ,

thế nhưng cổng chính không ra cửa trong không bước, ngay cả một ít yến

hội thượng lưu đều tận lực không đi tham gia, khiến cho mọi người dần

dần quên đi Quốc Công Phủ còn có một cái đại tiểu thư, mà chỉ biết đến

nhị tiểu thư, Bạch Vân Hề.

Cũng bởi vì ít tiếp xúc với mọi người

nêm mới có thể dễ dàng bị Lý kế tông mê hoặc, sống chết muốn gả cho tên

súc sinh kia! Nghĩ đến đây, Bạch Mộc Cận nắm chặt hai đấm, thật sự hận

không thể ăn thịt uống máu của bọn chúng.

Uyên ương vừa nghe lời

này của Bạch Mộc Cận lập tức nghi hoặc nhìn bình sứ trắng trong tay, sau đó lộ ra kinh hãi biểu tình, nói: "Tiểu thư. . . . . . Hay là?"

Bạch Mộc Cận trong lòng thầm than, nha đầu Uyên Ương kia quả nhiên là thông

minh , bất quá nàng bây giờ còn không nghĩ nói cho bất luận kẻ nào, vì

thế lộ ra vẻ mặt vừa ngây thơ vừa kinh ngạc biểu nói: "Làm sao vậy?"

Uyên ương mặt nhăn nhíu, chẳng lẽ nàng hiểu lầm ? Nhưng thuốc này là phu

nhân đưa tới, nếu là trước kia, tiểu thư phỏng chừng lập tức dùng ngay,

thế nhưng hôm nay muốn nàng đem dược cất ở trong tủ treo quần áo, rõ

ràng là không nghĩ sẽ bôi.

Uyên ương lắc đầu, cũng không có lắm

miệng, phu nhân ngày thường đối đãi với tiểu thư cùng Thần thiếu gia

cũng coi như tận tâm, có lẽ sẽ không hại tiểu thư .

Bạch Mộc Cận thấy nàng trầm mặc , liền lấy cớ chính mình mệt mỏi , muốn nghỉ

ngơi, mà làm cho hai cái nha đầu đi ra ngoài, một mình nàng lẳng lặng,

cẩn thận suy nghĩ kế tiếp nên làm như thế nào.

Sáng sớm ngày thứ

hai, nàng liền đi Đường Lê Uyển thỉnh an tổ mẫu, nhớ rõ kiếp trước nàng

tính tình rất hướng nội, tổ mẫu không thích nàng, hơn nữa Lục thị cùng

Bạch Vân Hề châm ngòi, càng thêm làm cho Bạch lão phu nhân đối nàng

không có sắc mặt tốt, dần dần nàng cũng không đi thỉnh an tổ mẫu do đó

tình cảm với tổ mẫu ngày càng kém.

Nàng muốn ở Bạch phủ xác

lập địa vị, nhất định phải lung lạc tâm Bạch lão phu nhân, phụ thân nàng là dựa vào không được, nam nhân lợi dụng lúc vợ cả của mình đang mang

thai mà đi thông dâm cùng di muội (em vợ) , lương tâm hẳn là cho chó ăn

đi?

Đảo mắt đã tới Đường Lê Uyển, còn chưa đi vào, chợt nghe đến

bên trong truyền đến tiếng "xoạch" vỡ vụn của đồ sứ, Bạch Mộc Cận nhíu

mày, chẳng lẽ nàng lại không khéo đến ngay lúc lão thái thái phát hảo?

Đang lo lắng suy nghĩ có nên tránh đi hay không lại nghe đến bên trong

truyền đến một trận âm thanh la hét ầm ĩ:"Mau, lão phu nhân, tay người

chảy máu !"

Bạch Mộc Cận nghe câu nói này khóe miệng đột nhiên lộ ra vẻ tươi cười, không nghĩ tới cơ hội nhanh như vậy sẽ đưa đến trong

tay nàng, vì thế đối Uyên Ương nói thầm hai câu, Uyên Ương liền xoay

người trở về.

Bạch Mộc Cận mang theo Hỉ Thước vào Đường Lê

Uyển, đại nha hoàn Tử ngọc coi chừng bên ngoài thấy Đại tiểu thư mang

theo cái đầu bị thương đi đến nghi hoặc hỏi:" Nghe nói Đại tiểu thư bị

thương sao lại không dưỡng cho tốt?"

"Đa tạ Tử Ngọc tỷ tỷ, một

vết thương nhỏ thôi, không sao đâu, ta đã lâu không gặp tổ mẫu nên vội

tới thỉnh an nàng!" Bạch Mộc Cận đối với Tử Ngọc thái độ thập phần

khiêm nhượng hữu lễ.

Tử Ngọc nhưng thật ra kinh ngạc một

chút, ngày xưa đại tiểu thư vẫn luôn tránh né lão thái thái, mười ngày

nửa tháng mới đến một lần, hôm nay chịu đả thương thế nhưng còn sáng

sớm đến thỉnh an, chẳng lẽ là có chuyện gì sao?

Nhưng Bạch Mộc

Cận dù sao cũng là Đại tiểu thư con vợ cả, nàng cũng không thể ngăn cản, vì thế cung kính nói: "Đại tiểu thư đợi một chút, tay lão phu nhân bị

thương, ta đi bẩm báo một tiếng!"

Bạch Mộc Cận gật gật đầu, đối Tử Ngọc cười ngọt ngào nói: "Làm phiền Tử Ngọc tỷ tỷ!"

Chỉ chốc lát sau Tử Ngọc lại đi đến, hướng Bạch Mộc Cận mời vào, Bạch Mộc

Cận hướng nàng gật gật đầu, liền mang theo Hỉ Thước vào phòng ở của lão

thái thái.

"Cận Nhi thỉnh an tổ mẫu, nghe nói tay tổ mẫu bị

thương, đã thỉnh đại phu chưa ạ?" Bạch Mộc Cận hướng Bạch lão phu nhân

nhẹ nhàng cúi đầu, cấp bậc lễ nghĩa thập phần chu toàn, trong giọng

nói lo lắng vừa đúng.

Bạch lão phu nhân bị thương đã quấn băng

gạc, theo Bạch Mộc Cận vừa tiến đến, ánh mắt của nàng vẫn đánh giá đứa

cháu gái này, ngày xưa nhát gan lại thẹn thùng, hoàn toàn không giống

những quý nữ khác, đây cũng không phải là tiền triều, không tôn trọng

khuê phòng thiên kim kia một bộ, quý nữ phải có quý nữ khí phái, cho

nên trong lòng nàng thật ra là không vui.

Bất quá hôm nay xem ra

Bạch Mộc Cận đã thay đổi rất nhiều, thoải mái hướng nàng hành lễ, nói

chuyện thanh âm đều sáng sủa rất nhiều, ánh mắt bình tĩnh thong dong,

không có cái loại bất an cùng trốn tránh như xưa."

Bạch lão phu

nhân gật gật đầu, sau đó nói: "Không ngại , Tôn mụ mụ hiểu được chút y

lý, nhưng mà ngươi, hôm qua vừa mới bị thương đầu, hôm nay như thế nào

sáng sớm liền đến chỗ này của ta ?"

Bạch Mộc Cận hướng lão

phu nhân lộ ra tươi cười xinh đẹp, nói: "Ta đây bị chút thương thế

nhỏ không trở ngại, vướng viếu nhiều, hướng tổ mẫu thỉnh an mới là lẽ

phải, lúc trước Cận Nhi không hiểu chuyện, hôm qua nghe nói khi ta bị

thương vẫn là tổ mẫu trước tiên thỉnh đại phu, Cận Nhi cảm thấy thẹn

với tấm lòng yêu thương của tổ mẫu!"

Nói xong còn có chút ảo não quyệt cái miệng nhỏ nhắn một chút, tựa hồ thật bị đả thương tâm hồn.

Bạch lão phu nhân được lời nói mang theo ba phần tự trách, bảy phần làm nũng của nàng phen này làm cho trong lòng thư sướng rất nhiều, nụ cười trên

mặt cũng nhiều vài phần, sau đó nói: "Ngươi nha đầu kia, hiện tại mới

hiểu được tổ mẫu đau lòng cho ngươi, này đầu va chạm không ngốc nhưng

thật ra minh bạch rất nhiều!"

"Tổ mẫu đây là đang chê cười

Cận Nhi sao? Đầu ta trước đây thật là bị mỡ heo lấp đầy, hiện tại va

chạm, tất cả đều thanh tỉnh , ha ha. . . . . ." Bạch Mộc Cận ngoài miệng là vui đùa, vừa ý lại vô cùng thật sự, có thể có cảm giác thanh tỉnh

như vậy thật sự là quá tốt.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.