Chương 30: Nói chuyện thân tình bên trong phủ Thừa tướng

Bạch Mộc Cận kiểm tra mặt của mình thấy đã hoàn toàn khôi phục, không còn chỗ nào không ổn, lúc này mới yên lòng đi ra cửa.

"Đại tiểu thư, phủ Thừa tướng phái người đến!" Hỉ Thước vui mừng nhảy nhót chạy vào, xem ra thật cao hứng.

Bạch Mộc Cận khẽ nhíu mày, nàng vốn cũng định tìm lý do để đi đến phủ Thừa

tướng, lại không nghĩ rằng mình còn chưa hành động, phủ Thừa tướng đã

phái người đến trước rồi, xem ra Lục lão phu nhân vẫn rất quan tâm đến

nàng đó.

Nàng nghi ngờ nhìn thoáng qua Hỉ Thước, nói: "Hay là các ngươi đi truyền tin tức gì?"

"Không phải, nô tỳ cũng không dám, tiểu thư không lên tiếng, chúng ta sao có

thể tự chủ trương đi liên hệ tướng phủ được!" Hỉ Thước vội vàng thu lại

dáng vẻ tươi cười, phủ nhận, bây giờ nàng đã biết rõ tính tình của tiểu

thư nhà mình, nhất là không cho phép hạ nhân vi phạm ý của nàng.

Bạch Mộc Cận gật gật đầu, nói: "Như vậy vì sao đang êm đẹp đột nhiên lại phái người đến?"

"Nô tỳ cũng không biết, là Tôn ma ma bên cạnh Lão phu nhân đang tiếp đãi

đó, Lão phu nhân đã mời đến phòng trước rồi, phái người đến truyền lời,

bảo tiểu thư đi gặp!" Hỉ Thước thấy Bạch Mộc Cận không trách cứ nàng,

vội vàng nói.

Bạch Mộc Cận chuẩn bị một chút, mới mang theo

Hỉ Thước và Uyên Ương đi đến tiền viện, người tới là ma ma đắc lực bên

cạnh Lục lão phu nhân, Thôi ma ma.

Tiến vào phòng, Bạch Mộc Cận cung kính hành lễ với Bạch lão phu nhân, rồi mới nhìn sang Thôi ma ma cười cười.

Bạch lão phu nhân nói: "Cận nhi, ngươi đi chuẩn bị đồ đạc nhanh một chút,

theo Thôi ma ma đến tướng phủ một chuyến đi, ngoại tổ mẫu của ngươi bị

bệnh, muốn ngươi đến gặp!"

Bạch Mộc Cận nghe xong, lông mày liền nhíu lại, lo lắng hỏi: "Thôi ma ma, tổ mẫu bệnh có nghiêm trọng không?"

Trên mặt Thôi ma ma không quá u sầu, chỉ nói: "Không có gì đáng ngại, nhưng

Lão phu nhân nhớ người, liền bảo lão nô đến mời tiểu thư đi tướng phủ!"

Bạch Mộc Cận nhìn Bạch lão phu nhân một chút, trong mắt dường như có ý tứ

trưng cầu, Bạch lão phu nhân gật gật đầu, nàng mới nói: "Được, để ta bảo bọn nha đầu quay trở lại thu thập đồ đạc một chút, rồi đi với ma ma!"

"Tôn ma ma, ngươi cũng đến nhà kho lấy dã sơn sâm tốt nhất ra đây, để cho Cận nhi mang đi!" Bạch lão phu nhân dặn dò.

Bạch Mộc Cận vội vã hành lễ, nói cám ơn: "Đa tạ tổ mẫu, vẫn là tổ mẫu suy nghĩ chu đáo!"

"Ừm, ngoại tổ mẫu ngươi thân thể không khỏe, ngươi cho dù lo lắng, cũng

không nên quá mức u sầu, ngược lại khiến bà ấy khổ sở, ngươi đến đó chỉ

nên kể một vài chuyện vui vẻ dỗ dành bà ấy, bà ấy vui vẻ lên, thân thể

tất nhiên sẽ tốt!" Bạch lão phu nhân bóng gió ám chỉ.

Bạch

Mộc Cận sao có thể không hiểu, vội nói: "Cận nhi đã biết, tuyệt đối sẽ

không để cho ngoại tổ mẫu phải buồn phiền vì Cận nhi!"

Bạch

lão phu nhân thật cao hứng đối với hành động thức thời của Bạch Mộc Cận, liền dặn dò nàng mang nhiều dược liệu một chút đi thăm Lục lão phu

nhân, tỏ vẻ hiếu tâm, Bạch Mộc Cận nhận lấy từng thứ một, đây cũng coi

như là phí im miệng vậy.

Sau khi thu thập thỏa đáng, Bạch

Mộc Cận mang một xe đầy vật phẩm, theo Thôi ma ma đi đến phủ Thừa tướng, trên đường Thôi ma ma thấy nàng có vẻ buồn bã, vội vàng khuyên nhủ "Đại tiểu thư không cần lo lắng, Lão phu nhân chỉ là hơi cảm phong hàn,

không đáng ngại, chỉ là trong lòng lo lắng cho người!"

Nghe

thấy vậy, Bạch Mộc Cận đã biết ngoại tổ mẫu hẳn là nghe được tin tức gì, mới bảo chính mình đến thăm, có lẽ chuyện ngày ấy ở Uy Viễn Hầu phủ đã

truyền đến tai Lục lão phu nhân rồi.

Tiến vào phủ Thừa

tướng, nàng bị Thôi ma ma đưa thẳng đến chỗ Lục lão phu nhân ở Ninh An

Đường, lão thái thái tựa ở trên giường êm, tinh thần trái lại cũng vẫn

ổn, không có vẻ gì là có bệnh, sau khi nàng đến, người hầu hạ bên cạnh

đã bị sai đi chỗ khác.

Nàng đi vào, thoải mái hành lễ với

Lục lão phu nhân, sau đó mới ân cần hỏi thăm: "Bà ngoại, thân thể của

người đã tốt chưa? Thôi ma ma tới đón con, nói người bị bệnh, Cận nhi

thật lo lắng!"

Lục lão phu nhân vừa thấy nàng đã rưng rưng

nước mắt, nghẹn ngào nói: "Con tới đây, để cho bà ngoại nhìn thật kỹ

nào, nghe nói con bị ủy khuất, ta một khắc cũng không yên lòng!"

Bạch Mộc Cận ngoan ngoãn đến gần, Lão phu nhân một tay ôm nàng vào trong

ngực, vỗ lưng của nàng nói: "Thật đáng thương, lúc đầu nếu như ta biết

Lục Ngưng Hương kia vô lương tâm như vậy, như thế nào cũng sẽ không đưa

cô ta đến Ninh Quốc Công phủ làm kế thất, bà ngoại thật sự là mắt bị mù, hại con và Thần Nhi rồi!"

Bạch Mộc Cận nghe vậy liền biết

rõ chuyện ngày ấy quả nhiên đã truyền đến tai người Lục gia rồi, Lục lão phu nhân luôn luôn bao che khuyết điểm, căn bản sẽ không hỏi nguyên do, sẽ đứng về phía nàng, phần tình cảm này, toàn bộ đến từ tình yêu thương đối với nữ nhi đã chết của bà.

"Bà ngoại, đừng thương tâm,

chuyện này sao có thể trách người? Lúc trước người cũng là vì muốn tốt

cho con và Thần Nhi, mới nghĩ đến việc tìm dì làm kế thất, nghĩ dù sao

bà ấy cũng chăm sóc tỷ đệ chúng con tốt hơn so mới một người không quen

biết !" Bạch Mộc Cận an ủi, hiện tại nàng tự nhiên sẽ không tiết lộ sự

thật đó cho Lục lão phu nhân.

Thứ nhất là nàng không có

chứng cớ, thứ hai đệ đệ ruột của Lục thị hiện nay, Nhị cữu Lục Triệu An

của nàng thế nhưng lại là ngự tiền cung phụng, tuy phẩm cấp không cao,

nhưng cũng là người làm việc cho hoàng đế, có phần được hoàng đế tin

cậy, cho nên địa vị ở Lục gia cũng không thấp. Tuy là thứ xuất, nhưng

hôm nay rất được Lục thừa tướng coi trọng.

Ngoại tổ mẫu của

nàng mặc dù yêu thương nàng bao nhiêu, cũng không thể dưới tình huống

không có chứng cớ lật đổ Lục Ngưng Hương giúp nàng, đầu tiên Bạch Thế Tổ không sẽ đồng ý, tiếp theo Lục Triệu An cũng không thể trơ mắt đứng

nhìn muội muội của mình chịu khổ.

Mà nàng, nghĩ làm thế nào

khiến cho Lục thị và Bạch Vân Hề nhận được trừng phạt tàn khốc nhất, chứ không muốn để cho bọn họ chết quá dễ dàng.

Lục lão phu nhân nghe xong, trong lòng càng thêm khó chịu, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của

Bạch Mộc Cận, nói: " Đứa nhỏ này, luôn thiện lương như vậy, tính tình

như vậy thật giống với mẹ của con, aizzz... Nếu như con có thể cường thế một chút, thì sao cô ta có thể chèn ép con tới mức này?"

Bạch Mộc Cận cười cười, làm ra vẻ tươi cười hiền lành lương thiện nói: "Bà

ngoại không cần lo lắng, Cận nhi có thể chăm sóc tốt cho chính mình mà!"

"Sao ta lại không biết khó khăn của con chứ, cô ta từng muốn hủy dung mạo

của con, phần tâm tư ác độc này, ta quyết không thể dễ dàng bỏ qua, năm

đó ta có thể một tay nâng cô ta lên làm quốc công phu nhân, có thể một

tay kéo cô ta xuống, ta lại không tin cô ta có thể chạy thoát khỏi lòng

bàn tay của ta!" Lục lão phu nhân nghiến răng nghiến lợi mà nói, sự giận dữ trong mắt gần như sắp hóa thành thực chất phun ra.

Thôi

ma ma thấy Lão phu nhân thương tâm, vội khuyên nhủ: "Lão phu nhân, ngài

nên nghỉ ngơi một chút, đừng tức giận mà hỏng thân thể, chuyện này có

thể bàn bạc kỹ hơn!"

"Đúng vậy đó, bà ngoại, Cận nhi biết rõ người đau lòng cho con, nhưng việc này cũng không thể gấp, cô ta hôm

nay đã không giống ngày xưa, là quốc công phu nhân chính thức, lại

thêm... Nhị cữu, tóm lại chúng ta cần phải có kiên nhẫn mới được là!"

Bạch Mộc Cận cũng phụ họa an ủi Lão phu nhân, sợ bà nhất thời xúc động,

dùng phương pháp đơn giản thô bạo mà giải quyết vấn đề.

Lục

lão phu nhân tính tình nóng nảy, từ khi còn trẻ đến khi đã già một mực

không thay đổi, mà ngay cả Lục thừa tướng cũng kiêng kị và ba phần, cực

kỳ tôn trọng người vợ chính thức này, cũng không dám tùy tiện làm trái ý của bà. Có thể là do bà quá mạnh mẽ, cho nên nữ nhi của bà lại hết sức

mềm mại, cũng không có tâm cơ gì, nếu như mà năm đó mẫu thân của nàng có thể có tính tình như bà, kiên quyết sẽ không bị Lục Ngưng Hương hại.

Lục lão phu nhân tức đỏ mặt, nói: "Không cần biết đôi cánh của cô ta cứng

rắn đến mức nào, cuối cùng ta vẫn là mẹ cả của cô tay, cho dù dạy dỗ cô

ta một trận cô ta cũng phải nhận đấy, hừ!"

"Bà ngoại, chính

vì như thế, chúng ta mới không thể hành động thiếu suy nghĩ, nếu như

người dùng thân phận mẹ cả đè ép cô ta, như vậy người bên ngoài sẽ chỉ

cảm thấy người khắt khe với con cái của thiếp thất, chúng ta cho dù

chiếm lý cũng sẽ bị người ta chỉ trích, cô ta lại giả bộ đáng thương,

giả bộ ngoan ngoãn, ai không đồng tình? Huống chi... Cha con bây giờ cực tín nhiệm cô ta, chúng ta không thể tùy tiện động đến cô ta đâu." Bạch

Mộc Cận phân tích tình hình cho Lục lão phu nhân nghe.

Lục

lão phu nhân đột nhiên kinh ngạc mà nhìn Bạch Mộc Cận, có chút không thể tin mà nói: "Cận nhi, con thật sự đã trưởng thành, ngày xưa tính tình

của con quá lương thiện, luôn nói tốt giúp cô ta, làm cho những năm này

ta đều cho rằng Lục thị đối xử với con và Thần Nhi thật sự không tệ, nếu không phải vài ngày trước đó con gặp chuyện không may ở Uy Viễn Hầu

phủ, ta chỉ sợ vẫn luôn mơ mơ màng màng, xem ra con đã nghĩ kỹ nên đối

phó Lục Ngưng Hương như thế nào rồi hả?"

Bạch Mộc Cận thản

nhiên cười cười, nói: "Mặc dù không có kế sách chu toàn gì, nhưng Cận

nhi trước sau vẫn luôn tin tưởng, ác giả ác báo, cô ta chắc chắn sẽ có

lúc gặp phải báo ứng!"

Lục lão phu nhân thấy có vẻ như lần

này nàng đã tính trước kỹ càng, lập tức nhìn Bạch Mộc Cận bằng con mắt

khác xưa, mừng rỡ gật đầu, nói: "Cận nhi, con không làm cho bà ngoại

thất vọng, bà ngoại tin tưởng con tất nhiên sẽ bảo vệ chính mình và Thần Nhi được chu toàn!"

Thôi ma ma cũng phụ họa theo: "Đúng vậy, không hổ là nữ nhi của Đại tiểu thư, tự nhiên không thể kém đi!"

"Lời này của ngươi sai rồi, nữ nhi kia của ta tuy thiên tư thông minh, chỉ

tiếc tính tình quá đơn thuần, luôn cho rằng trên đời này mọi người đều

là người tốt, cũng phải trách ta lúc trước bảo vệ nàng quá cẩn thận!"

Lục lão phu nhân thở dài, vài phần bất đắc dĩ, vài phần thổn thức.

Thôi ma ma thấy lão thái thái thương tâm, cũng không khỏi khổ sở theo, nói "Đại tiểu thư là thiện lương nhất, chỉ tiếc hồng nhan bạc mệnh !"

Hồng nhan bạc mệnh? Chỉ bốn chữ đơn giản như vậy đã có thể tất cả những bi

kịch mà nữ tử gặp phải sao? Bạch Mộc Cận cười lạnh trong lòng, nếu thật

là bạc mệnh thì cũng thôi đi, nhưng chân lý thường thường chính là,

người tốt mệnh không dài, kẻ tai họa sống ngàn năm, cho nên cuộc đời

này, nàng liền làm một kẻ tai họa đi.

"Bà ngoại, Cận nhi có một chuyện muốn cầu!" Bạch Mộc Cận đột nhiên nói.

Lục lão phu nhân khẽ nhíu mày, vẻ mặt không cao hứng mà nói: "Đứa nhỏ ngốc, đối với bà ngoại còn nói cầu xin gì chứ? Ngươi có chuyện gì khó xử, có

gì cứ nói, bà ngoại có thể làm được, tuyệt đối không từ chối!"

Nhìn sự chân thành trong mắt Lục lão phu nhân, Bạch Mộc Cận cảm thấy có chút cảm động, trên đời này cũng không phải toàn bộ mọi người đều muốn hại

nàng hay lợi dụng nàng, ít nhất lão nhân trước mắt này là thật lòng muốn bảo vệ nàng, đơn giản chỉ vì nàng chính là ngoại tôn nữ của bà.

"Cận nhi muốn cầu tổ mẫu tin cho con một lão ma ma trung thành và tận tâm,

lại tinh thông dược lý, không dối gạt tổ mẫu, lần trước Cận nhi suýt nữa bị độc dược hủy dung, đến nay lòng còn sợ hãi, nếu như có người như vậy ở bên cạnh, sau này cũng không cần phải lo lắng gặp phải chiêu số nham

hiểm như vậy nữa!" Bạch Mộc Cận tỏ vẻ chua xót, nói.

Lục lão phu nhân nghe xong, cũng bắt đầu đau lòng theo..., vội hỏi: "Con nha

đầu ngốc này, vì sao không sớm đến tìm ta đòi người? Phủ Thừa tướng

chúng ta cũng là thế gia trăm năm, nếu như ngay cả ma ma hiểu dược lý

cũng không có, đó mới gọi là bị người ta chê cười, Thôi ma ma đây không

phải là hiểu rõ y lý nhất sao, bảo bà ấy đi theo con đi!"

Bạch Mộc Cận nhìn thoáng qua Thôi ma ma, có chút áy náy mà nói: "Bà ngoại,

không phải Cận nhi không hiểu chuyện, chỉ là Thôi ma ma là ma ma đắc lực bên cạnh người, nếu như bị con mang đi, bên này chỉ sợ người sẽ không

tìm được ai thay thế, tiếp theo, Nhị nương đối với Thôi ma ma cũng rất

hiểu rõ, nếu như cô ta biết con tìm được người giúp đỡ đắc lực như thế,

tất nhiên sẽ nghĩ cách đuổi Thôi ma ma, Cận nhi cảm thấy vẫn nên tìm một người mà cô ta không biết thì tốt hơn!"

Lục thị nghe xong,

cũng có chút đồng ý, vui mừng nhìn Bạch Mộc Cận, trong mắt đều là tán

thưởng, nói: "Là bà ngoại cân nhắc không chu toàn, Cận nhi hôm nay càng

thêm thông minh rồi, con có thể như vậy, tổ mẫu an tâm."

Tiếp theo lại quay sang phía Thôi ma ma nói: "Ngươi có chọn được người nào thích hợp hay không?"

Thôi ma ma nhíu mày, hơi suy tư một chút, sau đó kinh hỉ nói: "Nô tài đã

chọn được người, người này không thể thích hợp hơn rồi!"

Nói xong liền thần bí nhìn về phía Bạch Mộc Cận và lão thái thái cười cười, sau đó mới chậm rãi nói: "Lão phu nhân chẳng lẽ đã quên muội muội của

lão nô rồi hả? Năm trước hoàng hậu chết bệnh, muội ấy mới được thả ra

ngoài cung, ngài còn cố ý dặn dò ta nên chiêu đãi muội ấy thật tốt, hôm

nay vừa vặn không có việc gì làm, rảnh rỗi đến hoảng rồi đây này!"

Lục lão phu nhân nghe xong, trên mặt cũng vui vẻ, nói: "Vậy ngươi còn không mau mời bà ấy đến đây đi, để cho Cận nhi trông thấy, muội muội ngươi

thật sự là một người hiếm có, nhân phẩm năng lực đều là vô cùng tốt, nếu như chịu thành tâm thay ta chiếu cố Cận nhi, ta liền an tâm!"

Bạch Mộc Cận nghe thấy hai người thổi phồng ma ma này lên như vậy, cũng

không khỏi có chút tò mò, cũng cười nói với Thôi ma ma: "Ma ma có lòng,

chỉ sợ ma ma đi ra trong nội cung không muốn đi theo vị tiểu thư quốc

công phủ không được sủng như ta mà thôi, mong rằng ma ma sắp xếp giúp

đỡ!"

Thôi ma ma cười nói: "Việc này người có thể yên tâm,

muội tử này của lão nô cũng không phải là kẻ mắt cao hơn đầu người, chỉ

là quá mức rảnh rỗi, cuối cùng vẫn xin lão nô kiếm việc gì để sai khiến

đó!"

Nghe vậy Bạch Mộc Cận mới an tâm, trong lòng nghĩ đến,

ma ma hẳn là người có *trái tim thất khiếu linh lung, người phụ tá cho

hoàng hậu, nhất định là xuất chúng.

Thôi ma ma cười ha hả mà đi xuống, chỉ chốc lát sau, dẫn theo một lão ma ma dáng người hơi mập,

vẻ mặt tươi cười đến, ma ma kia nhìn có vẻ hơn 40 tuổi, vẻ mặt hòa ái,

nhìn thế nào cũng không giống người từng trải qua chém giết trong hậu

cung, biểu lộ trên mặt kia, khiến cho người ta vừa nhìn đã cảm thấy như

được tắm gió xuân.

"Lão nô thỉnh an Lão phu nhân, thỉnh an

tôn tiểu thư !" Cử chỉ của ma ma mập vô cùng khéo léo, động tác hành lễ

cẩn thận tỉ mỉ, lại không khiến cho người ta cảm thấy cứng nhắc.

七窍玲珑心Thất khiếu linh lung tâm (tim có 7 lỗ): Trích từ truyện Phong Thần, nói về nhân vật Tỷ Can thừa tướng là hoàng thúc của Trụ Vương nhà Ân,

Tỷ Can là người có lòng trung trinh, chính trực, nhiều lần can gián vua

Trụ, sau Đắc Kỷ muốn hại ông, lập kế giả bệnh, bảo cần phải có thất

khiếu lung linh tâm ăn mới khỏi bệnh, Trụ vương lại có thể đồng ý, yêu

cầu Tỷ Can giao trái tim ra. Kết quả Tỷ Can nhờ có pháp thuật Khương Tử

Nha bảo hộ, sau khi moi tim ra vẫn không chết. Nhưng trên đường trở về,

Tỷ Can gặp một phụ nhân rao bán cải vô tâm, Tỷ Can ghìm ngựa hỏi nàng

một câu: “Người nếu là Vô Tâm thì thế nào?” phụ nhân kia đáp: “người Vô

Tâm sẽ chết.” kết quả Tỷ Can nhất thời hô một tiếng, máu chảy đầm đìa,

rồi chết. (phụ nhân này có thể do Đắc Kỷ hoặc Thân Công báo hóa thành).

Về sau chỉ người rất thông minh tài ba, nói chung người nhân tài về cả

nhân cách lẫn khả năng làm việc.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.