Chương 47

"Nếu như đúng, em sẽ làm thế nào?" Nói xong

câu đó, Doãn Việt nhìn chằm chằm Bình Phàm, cỗ lực lượng trong mắt gây áp lực

mạng mẽ lên người cô.

Hắn hỏi những lời này, tức là nói, hiểu lầm của mình

là chính xác.

Năm đó, Doãn Việt cùng Phương Nhan thật sự có yêu

nhau?

Trong lòng Bình Phàm, chỉ chớp mắt thôi mà đậu hủ non

mềm đã biến thành đậu hủ chiên vàng.

Lời đồn đại là một chuyện, chính tai nghe thấy lại là

một chuyện khác.

Trong khoảng thời gian ngắn, Bình Phàm nói không nên

lời.

"Nếu như anh cùng Phương Nhan từng yêu nhau, vì

cô ấy là bạn tốt của em, có phải em sẽ buông tha cho..." Doãn Việt dừng

lại, hít sâu một hơi, giống như đang cố gắng ức chế không cho thứ gì đó xông

ra: "Buông tha cho quan hệ của chúng ta, đúng không?"

Vấn đề này đã từng quanh quẩn vô số lần trong đầu Bình

Phàm, rối rắm trong thời gian dài cũng không phải là bỏ công vô ích. Nay, Bình

Phàm đã làm rõ vấn đề này được mấy phần.

Nếu như đáp án dĩ nhiên đã xác định, như vậy, trong

lòng Bình Phàm nhất định sẽ có quyết định.

Không chỉ vì Phương Nhan từng là bạn tốt nhất của cô,

mà trọng hơn là, Doãn Việt và Phương Nhan là cổ tích, còn cô, là thực tế.

Mỗi lần hẹn hò với Doãn Việt, về nhà nằm trên giường,

cô luôn có cảm giác như đang nằm mơ.

Không giống như thật.

Đầu óc đang suy tư, trong lúc vô tình, thời gian cứ

trôi qua. Bình Phàm không phát giác ra khuôn mặt Doãn Việt đang dần dần u ám.

"Nếu như đó là sự thật, em sẽ buông đoạn quan hệ

này, ý của em là… là như vậy sao." Doãn Việt từ sự trầm mặc của Bình Phàm

đọc ra điều này.

Bình Phàm không lắc đầu, cũng không gật đầu, bởi vì cô

cũng chưa nghĩ ra đến tột cùng mình nên làm thế nào.

Cô không có chủ ý, nhưng Doãn Việt có chủ ý. Thân thể

của hắn từng chút từng chút rời khỏi cô, ấm áp dần dần biến mất, giống như kéo

tơ, làm cho người ta khó có thể tiếp nhận.

Lúc thân thể Doãn Việt hoàn toàn rời khỏi, Bình Phàm

cảm thấy lòng mình có loại cảm giác không nỡ.

"Anh và Phương Nhan, cho tới bây giờ chưa từng

yêu nhau." Rốt cuộc Doãn Việt cũng đưa ra một đáp án chính xác.

Nhưng Bình Phàm không vui vẻ chút nào, bởi vì thần sắc

của Doãn Việt, mệt mỏi, tan rã.

"Anh biết, em cùng cô ấy đã rất lâu rồi không

liên lạc với nhau, thậm chí cũng không xem nhau là bạn nữa. Nhưng... em lại

tình nguyện vì cô ấy mà buông tay, đến tột cùng thì đoạn tình bạn giữa em và cô

ấy quá tốt, hay là do tình cảm của chúng ta quá bạc nhược?" Thần sắc Doãn

Việt, đã mệt mỏi đến mức kiệt quệ, nói thêm một câu nữa thôi có lẽ cũng sẽ đổ

gục.

Nhưng hắn không nằm xuống giường, ngược lại đứng lên,

đứng rất thẳng.

Cho dù say rượu, người đàn ông này vẫn an toàn sạch

sẽ.

Sai rồi, đó là câu quảng cáo của hãng băng vệ sinh a.

Lúc Bình Phàm đang tìm từ để hình dung thì chủ thể

hình dung - Doãn Việt đã mở miệng: "Anh nghĩ, chúng ta cần yên tĩnh một

thời gian ngắn."

Sau đó, chủ thể rời đi.

Yên tĩnh một thời gian ngắn, cũng chính là một thời

gian ngắn không liên lạc nữa, nói cách khác... Doãn Việt xác xác thật thật,

muốn cách xa mình.

Đầu óc Bình Phàm tê tê dại dại, giống như bỏ một đống

hạt tiêu vào kho.

Trước kia khi Doãn Việt rời đi, chẳng qua chỉ do cô lo

được lo mất phỏng đoán lung tung, không cho là đúng.

Nhưng lần này, hắn xác thực tỏ vẻ hắn sắp rời đi.

Ý nghĩ này không ngừng bành trướng co rút trong đầu

Bình Phàm, co rút rồi lại bành trướng, dạ dày bỗng nhiên cuồn cuộn một trận.

Bình Phàm lảo đảo bò đến bên bồn cầu, "Oẹ" một tiếng đem tất cả đồ ăn

phun ra hết.

Tê tâm liệt phế, nước mắt nong nóng chảy đầy cả khuôn

mặt.

Khó chịu, không phải dạ dày, mà là tim.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.