Chương11

Cuộc

gặp gỡ đầu tiên của kỳ học mới, giáo sư Lý vội vàng dặn dò mấy câu rồi nhanh

chóng mất hút. Để mặc hai cô cậu sinh viên của mình ngơ ngác nhìn nhau khó

hiểu. Ngồi ngay cạnh Đông Tam, vẫn là Chu Cẩm Thời với hàng lông mày rậm rạp.

Hơn một tháng không gặp, anh vẫn không thay đổi gì, vẫn thản nhiên như thường,

thỉnh thoảng lại liếc nhìn cô đầy ẩn ý.

Đông

Tam nhanh chóng thu dọn đồ đạc, vội vàng rời khỏi khu nhà học. Mặt trời chói chang

như chọc thẳng vào mắt người ta, nhuộm vàng dãy ngô đồng sum suê phía cuối con

đường. Xung quanh cô, người qua người lại tấp nập, vui vẻ, những cô nữ sinh

xinh đẹp, kiêu hãnh ôm bước đi trong ánh mắt ngưỡng mộ của các chàng trai.

Những lúc thế này, Đông Tam không sao nén nổi cảm giác ghen tị đang len lỏi

trong người. Vì sao họ có thể sống nhẹ nhàng như thế cơ chứ? Mải nhìn theo

những người qua lại trên đường, cô không chú ý đến một chiếc xe đỗ bên vệ

đường, cửa sổ xe từ từ kéo xuống, Chu Cẩm Thời đeo kính RayBan, ngoắc tay gọi

cô. Dáng vẻ này của anh không biết đã mê hoặc bao cô gái, nhưng Đông Tam thì

như gặp phải ma, lùi vội mấy bước, sau đó nhìn anh cười lúng túng

  • … À,

chào buổi sáng!

Giờ là

quá trễ để chào buổi sáng vì lúc này đã là xế trưa, bóng người thu lại thành

một khối xám đậm trên mặt đất. Nhưng Chu Cẩm Thời chỉ mỉm cười lịch thiệp

  • Đi ăn

trưa cùng nhé? Thầy Lý cũng đi đấy.

Đông

Tam lập tức lắc đầu lia lịa như một cái xúc xắc. Đừng nói là anh, thầy Lý cũng

là mối đe dọa lớn với cô lúc này. Không gặp hay cố ý không gặp có khi còn tốt

hơn.

  • Cảm

ơn, không cần đâu. Tôi còn phải hoàn thành nốt nhiệm vụ mà thầy Lý giao cho

trước khi nghỉ hè…

  • Ừ,

vậy thôi. – Chu Cẩm Thời cũng không nài thêm, khẽ gật đầu với cô – Thế tôi đi

trước đây. Tạm biệt.

Đông

Tam nhanh chóng vẫy tay chào, đợi đến khi đám lá vàng trên đường cuốn mình theo

bánh xe dừng hẳn, cô mới thở phào nhẹ nhõm. Cô lẩm bẩm rủa thầm, đối mặt với sự

tử tế của Chu Cẩm Thời thật căng thẳng đầu óc, thà anh ta cứ lạnh lùng như

trước còn hơn. Mà căng thẳng cái gì chứ? Càng căng thẳng càng chứng tỏ cô vẫn

không thể nào quên được cái ôm của anh ta. Đông Tam quả quyết cắt đứt dòng suy

nghĩ đó, những lời nói trong lúc hoảng loạn liệu có đáng tin không? Cô không

muốn biết, nhưng lúc gặp lại cũng không thể mỉm cười làm như chưa hề có chuyện

gì xảy ra. Xem ra người căng thẳng hơn cả chính là cô.

Sớm

biết thế này, cô không cần phải hoảng hốt sợ hãi chuồn đi. Không, sớm biết thế

này, cô đã không khiêu khích kiểu nhân vật nguy hiểm như tay Chu Cẩm Thời này.

Cô ghé

qua căng tin, ăn qua loa cho xong bữa rồi tất tả đón xe bus đi về. Tối nay Chu

Nam có chuyến công tác. Cô dạo qua chợ mua rau, cá và nửa con gà quay. Vừa đặt chân

vào nhà, Đông Tam đã vội vội vàng vàng thay quần áo rồi bắt tay vào nấu cơm,

bận rộn cả buổi chiều, cuối cùng mâm cơm cũng hoàn tất suôn sẻ, cô nhấc máy gọi

điện cho Chu Nam. Anh ấp úng trong điện thoại

  • Anh

đang họp, lát nữa anh gọi điện cho em sau, được không?

Tất

nhiên, dù có sốt ruột cỡ nào cô cũng đành phải chấp nhận, công việc mà. Nhưng

cái “một lát” của Chu Nam kéo dài những hai tiếng đồng hồ đằng đẵng, trời đã

tối sập từ lâu. Cô không kiên nhẫn chờ được nữa, liền gửi tin nhắn cho anh: Mấy

giờ anh về? Em nấu cơm xong rồi.

Mấy

phút sau, Chu Nam gọi điện đến cho cô, khổ sở xin lỗi

  • Xin

lỗi, Tam Tam, anh vừa mới ăn ở ngoài… Anh đi công tác cùng sếp, nên không tiện

về nhà ăn cơm được. Tam Tam, đợi anh đến nơi rồi sẽ gọi cho em nhé?

Đông

Tam mím chặt môi, cảm giác như tim gan đang bốc cháy. Cô hỏi anh bằng giọng

lạnh tanh

  • Giờ

anh đang ở đâu?

Chu Nam

ngập ngừng hồi lâu rồi hạ giọng nói khẽ qua điện thoại

  • Anh

đang ở sân bay.

  • Cùng

với sếp của anh à?

  • … Ừ.

  • Anh

đưa điện thoại cho sếp đi, em muốn nhờ ông ấy chăm sóc anh chàng lăng nhăng của

em.

  • … Tam

Tam, đừng như vậy, anh sắp vào phòng chờ rồi, khi nào đến nơi anh sẽ gọi lại

cho em. Anh dập máy đây.

Có vẻ

như anh nói thật. Đông Tam siết chặt cái điện thoại trong tay, thật mỉa mai,

sao anh càng ngày càng giống như một ông chồng đi ngoại tình bị phát hiện vậy

nhỉ?

Thức ăn

trên bàn đã nguội ngắt từ lâu. Cô cũng chẳng còn lòng dạ nào mà ăn, kéo ghế ra

ngoài ban công ngắm cảnh cho vơi bớt buồn bực. Cách đó không xa là một building

đèn đóm sáng rực, đã muộn thế này rồi mà vẫn thấp thoáng có bóng người đang làm

việc.

Thành

phố này lúc nào cũng bận rộn quay cuồng đến chóng mặt. Nhưng đa số mọi người,

ngẫm cho kỹ cũng không hiểu rốt cuộc mình đang bận cái gì. Giống như cô, mặc kệ

tất cả những lời xì xào để yêu anh bao nhiêu năm, nhưng khi nhìn lại mới cay

đắng nhận ra rằng thực ra người đàn ông ấy chỉ xuất hiện đúng lúc khi cô đang

đơn độc trống trải mà thôi. Hồi đó, cô không mảy may nghĩ mình sẽ là bạn gái

của anh, cũng như cũng không ngờ mình là kẻ thứ ba bị mọi người khinh rẻ, nhưng

chua chát hơn cả là giờ đến lượt cô phải trả giá đắt cho tình yêu của mình.

Khi mới

chớm yêu, bất cứ điều gì cũng trở nên đẹp đẽ lạ thường. Một nụ cười ấm áp, một

lần gặp gỡ tình cờ, một câu nói nửa đùa nửa thật… tất cả những kỷ niệm ngọt

ngào ban đầu cuối cùng cũng biến mất không dấu vết. Giống như một giấc mơ, thoắt

một cái, tất cả đã không còn gì. Cuộc sống giờ chỉ còn nghi ngờ và tranh cãi,

như một đôi oan gia từ kiếp trước, cứ gắng gượng ở bên nhau đến giờ phút này

cũng khó tránh kết thúc đau lòng. Giây phút này, sao cô thấy mình giống nhân

vật Dracula đến thế, cô độc, câm lặng, lạnh lẽo

Việc

Chu Nam đi công tác đối với Đông Tam thực ra cũng là một chuyện hay. Cô không

cần phải lén lén lút lút đến quán internet để làm việc nữa. Như vậy, luận án

của cô có hi vọng hoàn thành đúng hạn. Nhưng đột nhiên Chu Cẩm Thời gọi điện

cho cô

  • Tam

Tam, cô đang ở đâu?

Giọng

anh ta có vẻ đã lấy lại được sự tự nhiên như thường. Anh chàng Chu Cẩm Thời

lịch sự nhã nhặn, ngày nào dường như chỉ là vỏ bọc bên ngoài con người phức tạp

này thôi. Đông Tam chưa kịp hiểu, ấp a ấp úng mãi mới trả lời

  • Tôi

đang ở quán… à không, tôi đang ở gần nhà, có chuyện gì thế?

mau về nhà đi, tôi đang chờ đây.

Đông

Tam thấy hơi chột dạ. Chu Cẩm Thời đổi xoành xoạch khiến cô không rõ anh ta đang

định giở trò gì. Cô chần chừ hỏi

  • Anh

có việc… đột xuất à?

đến thì sẽ biết.

Nói

xong, anh không đợi cô trả lời, dập máy luôn. Đông Tam không còn cách nào khác,

đành phải rời quán nét về nhà. Ngày xưa mẹ cô luôn dặn các con phải luôn tỏ ra

hiếu khách, thế nên tuy thực lòng chẳng hề mong muốn gặp ai lúc này, nhưng cô

vẫn ra khỏi quán với tốc độ nhanh nhất chạy về nhà.

Từ đầu

phố, cô đã nhìn thấy chiếc SUV quen thuộc của Chu Cẩm Thời. Bỗng nhiên cảm giác

hồi hộp chiếm lĩnh lấy cô, tim đập thình thịch, khó khăn lắm cô mới giữ được

bình tĩnh đi về phía chiếc xe, nhưng trong xe trống không.

Đang

ngơ ngác đưa mắt tìm quanh đấy, bỗng từ xa có người vẫy tay ra hiệu cho cô.

Nhìn thật kỹ, hình như là Chu Cẩm Thời. Cô vội chạy lại, tò mò hỏi

  • Anh

làm cái gì mà bí mật… - Cô bỗng khựng lại. Bên cạnh Chu Cẩm Thời, là người đàn

ông mà cô mong cả đời này sẽ không bao giờ gặp lại, Thẩm Văn Thụ.

Một nụ

cười gượng gạo hiện lên trên khuôn mặt sạm đen đầy vết nhăn của ông già

  • Con

ba, bố đến thăm mày đây.

Đông

Tam đứng như trời trồng, mặc kệ ánh mắt nghi hoặc của Chu Cẩm Thời đang hướng

về phía mình. Quá khứ lại một lần nữa bị khơi ra, dường như chúng chỉ đợi thời

cơ để lao đến đâm mũi dao quyết định vào trái tim đầy thương tổn của cô. Cô vẫn

nhớ ngày cô khoác túi lên vai dứt khoát rời bỏ mảnh đất nghèo nàn đầy đau

thương để lên thành phố, ông ta còn chạy theo và ra sức chửi rủa, nước bọt sùi

ra cả hai bên mép

  • Cái

loại con gái như mày đừng có bao giờ vác mặt về đây nữa.

Câu nói

này cô găm sâu trong lòng, mãi mãi không bao giờ quay về nữa…

Đông

Tam liếc nhìn Chu Cẩm Thời rồi dần dần định thần lại. Cho dù có hận ông ta thế

nào đi nữa, cô cũng không bao giờ muốn thể hiện điều đó trước mặt người ngoài.

Cô quay sang Chu Cẩm Thời, cứng nhắc trả lời

  • Sao

anh lại…

Chu Cẩm

Thời dường như cũng muốn nhanh chóng thoát khỏi cảnh khó xử này, liền mỉm cười

giải thích

  • Bố cô

đợi ở cổng trường một lúc lâu, lúc tôi đi ra ông tình cờ hỏi tôi thế nên tôi

đưa ông đến đây.

Thẩm

Văn Thụ đứng bên cạnh cười hì hì, ra ý xác nhận những điều Chu Cẩm Thời nói đều

là sự thật.

Cô cố

nở một nụ cười méo xệch. Thế giới này quả thật là nhỏ bé, người mà cô né tránh

bao lâu nay lại có thể tìm được tung tích của cô từ một nơi rộng lớn như cổng

trường cơ đấy.

  • Cảm

ơn anh. - Cô nói - Tôi không giữ anh lại ăn trưa nữa.

nhiên Chu Cẩm Thời hiểu cô định nói. Anh nhìn cô với ánh mắt đầy ẩn ý sau đó

lịch sự chào tạm biệt rồi nhanh chóng bỏ đi. Thẩm Văn Thụ nhìn theo anh, cười

khà khà, nói

  • Cậu

chàng này khá đấy, rất có khí phách.

Đông

Tam lúc này mới quay lại nhìn ông. Chút dịu dàng ban nãy hãy còn thấp thoáng

trên mặt cô phút chốc biến mất. Cô xoay người đi lên tầng, không buồn nói một

câu. Ông già vội vàng xách cái túi da lập cập đuổi theo cô lên tầng sáu. Lúc cô

mở cửa vào nhà, Thẩm Văn Thụ đã mệt đứt hơi, thở hổn hển mất một lúc.

  • Con ba,

đây là chỗ mày ở à?

Cô lạnh

nhạt “ừ” một tiếng, nhưng cuối cùng cũng vẫn giúp ông mang túi xách vào trong

nhà.

  • Con

ba, - Người đàn ông cả đời chỉ đem lại đau khổ cho gia đình, bây giờ lại biết

ngại ngùng. - ở đây chỉ có một cái giường, bố ngủ dưới đất vậy.

Đông

Tam vẫn không nói không rằng trải giường, nấu cơm như thường. Lúc ngồi ăn cơm,

ông già có vẻ rụt rè, ngần ngừ mãi mới lên tiếng.

  • Con

ba, Chu Nam không có nhà à?

  • Rốt

cuộc ông đến đây làm gì? – Đông Tam đặt bát cơm xuống, nhướn mắt lên nhìn ông

lãnh đạm.

Nếu có

thể được lựa chọn, cô mãi mãi không muốn gặp lại ông ta thêm một lần nào nữa.

Lần đầu

tiên trong đời Thẩm Văn Thụ biết đỏ mặt, ông thở dài len lén nhìn cô.

  • Bố

đến… đến khám bệnh.

Sợ cô

không tin, ông vội vàng nói thêm

  • Bác

sĩ ở huyện nói là vẫn nên đến thành phố khám xem sao. Có lẽ là do bố uống rượu

nhiều quá… khám bệnh xong bố sẽ về luôn.

Cô cười

nhạt một tiếng. Ông trời đúng là có mắt. Cô đã sớm biết, cuộc đời ông ta sẽ bị

hủy hoại trong rượu mà. Chỉ có điều tối đó, nằm trên nền nhà cứng lạnh, cô đã

mất ngủ.

Sáng

hôm sau, họ đến bệnh viện số 3 của đại học Bắc Kinh để xếp hàng lấy số. Tuy đến

từ rất sớm nhưng họ vẫn chậm chân, cửa lấy số đã đông nghẹt người đến khám.

Đông Tam ủ rũ rời khỏi hàng, chợt một người đàn ông mặt mày hốc hác chạy đến

cạnh cô, mắt lấm lét thì thầm hỏi

cần lấy số không?

Đông

Tam do dự nhìn ông ta một lát rồi cũng hạ giọng hỏi lại

  • Bao

nhiểu tiền?

Người

đàn ông giơ ba ngón tay ra, Đông Tam cau mày

  • Đắt

quá.

  • Không

đắt đâu, số hôm nay hết rồi. Mai cô đến cũng không có đâu. Tôi để lại cho cô

với giá hữu nghị, hai trăm rưỡi, không thấp hơn được nữa đâu.

  • Hai

trăm. - Đông Tam sờ ví tiền - Không thì tôi tìm người khác.

  • Được

rồi, được rồi, nào thì bán. - Người đàn ông nhanh tay nhận tiền rồi đưa cho cô

một mẩu giấy bé tí. Thẩm Văn Thụ lật đi lật lại mẩu giấy trong tay ngắm nghía,

có vẻ không tin

  • Tờ

giấy rách này mà những hai trăm cơ à?

Gặp bác

sĩ rồi cũng vẫn phải đi làm đủ loại kiểm tra, nào là siêu âm, chụp X quang,

điện tâm đồ… Sắc mặt Thẩm Văn Thụ càng lúc càng cau có. Cuối cùng cũng hoàn tất

mọi thủ tục, thì bác sĩ lại yêu cầu họ đợi lấy kết quả xét nghiệm rồi đến khám

lại.

Vừa đặt

chân về đến nhà, chưa kịp thở thì chuông điện thoại lại réo, Chu Nam gọi điện

cho cô. Đông Tam không định báo với anh chuyện bố cô lên chơi, nên chỉ hỏi thăm

qua loa như mọi lần. Trước khi dập máy, Chu Nam nhẹ nhàng thông báo

  • Ngày

kia anh về. Em ở nhà một mình cẩn thận nhé. Nhớ ăn uống đúng giờ đấy.

Đông

Tam nghĩ ngợi hồi lâu cuối cùng vẫn quyết định không nói cho anh biết chuyện.

Nghe xong điện thoại, cô quay lại thì thấy Thẩm Văn Thụ đăm chiêu nhìn mình rồi

đột ngột bật cười. Nụ cười của ông già cỗi như một cây cổ thụ từng trải, khiến

cô đột nhiên cảm thấy có gì đó vô cùng bất an.

Đông

Tam bực bội xách túi đi ra ngoài. Nhưng lang thang được một lúc cô mới sực nghĩ

ra mình chẳng có chỗ nào để đi cả. Cô bơ vơ dừng lại bên vệ đường, cảm giác bị

bỏ rơi lại cuộn lên. Bao nhiêu năm nay, cô tưởng mình đã thấu hiểu mọi chuyện,

những đau khổ ngày xưa đã được bù đắp bằng sự yên ổn bên Chu Nam. Dù sự yên ổn

đó đang phải đối mặt với rất nhiều sóng gió song ít nhất nó cũng là bến đỗ an

toàn cho cuộc đời cô. Ngày rời xa quê hương, cô đã mừng đến rơi nước mắt.

Nỗi sỉ

nhục mà thị trấn đó gieo rắc cho cô, chính là Thẩm Văn Thụ. Không biết bao lần

Đông Tam cố phủ nhận dòng máu chung giữa ông ta và cô, nhưng cái thị trấn nhỏ

bé và chật chội này, chẳng có chuyện gì là người ta không biết được cả?

Nhiều

lúc cô tự hỏi lòng sao lại hận ông ta đến thế? Tuổi dậy thì ương bướng đã qua

từ lâu, mẹ mất cũng đã rất nhiều năm rồi, sao cô vẫn không thể tha thứ cho ông

ta? Nếu không luôn mang bên mình tấm ảnh của mẹ, có lẽ hình ảnh của bà cũng dần

phai nhạt trong tâm trí cô. Cũng phải, năm mẹ mất, cô mới mười ba tuổi. Mối hận

giữa cô và ông ta cũng bắt đầu từ khi ấy.

Mùa

đông năm đó, sau khi đi phụ tiệc cưới ở nhà cậu em, mẹ cô bươn bải chở ông ta

đang say mèm về nhà trong màn mưa tuyết trắng xóa, đến ngã tư đường bà bị chiếc

xe tải đi qua cuốn vào bánh xe, sọ vỡ nát.

Vừa

nghe hàng xóm báo tin, Đông Tam ngã lăn xuống đất, bất tỉnh nhân sự. Cô khóc

tròn một tháng trời. Chỉ cần nhìn thấy Thẩm Văn Thụ, bất cứ thứ gì trong tầm

tay đều bị cô ném vào ông ta. Có lần cô còn cầm dao đuổi theo ông bố khắp nơi,

đến khi ông ta chui tọt vào nhà bà quả phụ trong ngõ trốn, cô mới chịu buông

tha.

Cũng vì

chuyện ấy, Đông Tam đã bị chị cả - Thẩm Tri Xuân tát cho một cái rất đau. Dáng

đứng chống nạnh của chị rất giống nàng Tây Thi đậu phụ trong

truyện của Lỗ Tấn. Duyên dáng mà đanh đá. Chị nói

  • Mẹ

khó khăn lắm mới thoát khỏi kiếp nợ với người đàn ông này, nếu em chém ông ta

thì chẳng phải là để mẹ ở dưới suối vàng chịu khổ sao?

Cô vứt

dao, hai tay bưng mặt khóc.

Từ đó

về sau, chỉ khi nào đói Thẩm Văn Thụ mới mò về. Thấy cơm nước không ai lo, ông

bắt cả ba cô con gái phải thôi học. Đông Tam không thèm để tâm đến cái quyết

định đó, đập vỡ mấy chum rượu của ông ta cảnh cáo, nếu bắt cô thôi học, chắc

chắn cô sẽ khiến ông ta trải qua nửa đời còn lại trên giường bệnh.

Quá

hiểu tính cách của con gái, ông bố vội vàng quy phục. Nhưng trừ học phí ra, ông

cắt hoàn toàn sinh hoạt phí của cô.

Thế

nên, năm thứ ba trung học, Đông Tam đã trở thành chị cả có tiếng trong trường,

nhưng khi lên đại học tự dưng cô lại nền tính hơn rất nhiều. Lúc còn chưa hiểu

chuyện, cô cứ tưởng rằng đúng sai có thể phân định rạch ròi, yêu và hận hoàn

toàn đối lập. Nhưng đại học là nơi có thể khiến cho con người ta thay đổi, việc

cô quay về nhà, chứng tỏ suy nghĩ đã không còn như ngày xưa nữa.

Đây

cũng là lần duy nhất cô trở về trong những năm học đại học. Lúc này, chị cả Tri

Xuân đã lấy một anh đồ tể ở huyện bên, cả ngày vợ chồng chao chát bán thịt trên

phố. Chị hai Mãn Hạ thì yêu một anh chàng chải chuốt cùng làm trong nhà máy, bị

bố quản chặt, không bao giờ dám ho he gì mạnh.

Đông

Tam về đến nhà mới biết Thẩm Văn Thụ đã cặp kè với bà quả phụ họ Vương được một

thời gian. Ông ta ngày ngày tá túc ở cái quán nhỏ của bà Vương, hàng ngày đều

uống rượu miễn phí, chẳng phải là rất đắc ý hay sao?

Đông

Tam lại một lần nữa vác dao đến nhà bà quả phụ họ Vương, đá tung cánh cửa cũ

nát bước vào căn nhà. Ông bố hom hem của cô đang ngồi rung đùi bên bàn uống

rượu với lạc rang, trông có vẻ rất phởn phơ. Thấy cô đi vào, ban đầu ông nghệt

ra, sau khi nhìn thấy con dao trong tay cô, mặt ông lập tức trắng bệch như tờ

giấy. Cô nhìn quanh “tổ ấm” của bố mình một lượt rồi gằn giọng nói

  • Thẩm

Văn Thụ, hôm nay tôi đến lấy mạng ông để đền cho mẹ tôi đây!

Ông bố

tỉnh cả rượu, lập cập tụt xuống đất kêu la ầm ĩ rồi luồn qua gầm bàn chạy ra

ngoài.

Lúc này

bà Vương mới từ quán đi vào, nhìn thấy bộ dạng hung dữ của Đông Tam bà cũng

hiểu đã xảy ra chuyện gì. Một người phụ nữ sống một mình bao nhiêu năm, có điều

gì mà chưa từng thấy? Rất nhanh bà ta cao giọng chất vấn Đông Tam đến đây làm

gì. Đông Tam quay lại nhìn bà Vương, một vẻ đẹp tàn phai, da dẻ nhăn nheo như

quả táo tầu. Trong một thoáng, cô thực sự không hiểu. Tuy Thẩm Văn Thụ mê rượu

nhưng dù sao cũng là một người đàn ông, sao lại đi thích một bà già như thế

nhỉ? Nhưng cô cũng không quên mục đích đến đây hôm nay của mình, vung tay chém

mạnh lên cánh cửa nhà bà ta. Con dao sắc lẹm để lại trên cánh cửa một vết chém

rất sâu. Cô lạnh lùng nhìn bà quả phụ đang trân trân hết nhìn mình lại đến cánh

cửa

  • Tránh

xa bố tôi ra, ông ta là chồng mẹ tôi, dù bà ấy không thèm cái loại người như

ông ta, nhưng cũng đừng ai mong động vào!

Bà quả

phụ họ Vương mặt mũi tái mét nhìn cô phăm phăm bỏ đi. Bà ta ngồi phịch trước

bậu cửa. Không nói không rằng.

Ngay

tối đó Đông Tam đặt con dao trước bài vị vủa mẹ rồi bỏ đi luôn. Cô biết ông ta

chắc chắn sẽ mò về nhà, chắc chắn sẽ nhìn thấy, và chắc chắn sẽ hiểu ý cô. Tạm

biệt vùng đất đau thương, cô sẽ không bao giờ quay lại đây nữa.

Nhưng

cây muốn lặng mà gió không chịu ngừng. Khi Đông Tam tốt nghiệp đại học, ông bố

liền bắt Mãn Hạ gọi điện đòi cô phải gửi tiền dưỡng già cho ông ta. Ít thì hai

ba trăm, nhiều thì đến vài nghìn, ông ta như một con quỷ tham lam, không bao

giờ biết đủ.

Đông

Tam lang thang trên phố, cô không rõ vì sao lúc đó mình lại giữ ông ta lại.

Đáng lẽ cô nên quay vào bếp, cầm dao đứng chắn trước cửa nói chuyện cho rõ

ràng. Bây giờ thì không được rồi, ông già đó đã độc chiếm nơi ở của cô và Chu

Nam. Thà phải lang thang cả đêm ở ngoài đường còn hơn là về căn nhà đó với ông

ta. Cô đi càng lúc càng xa. Bỗng có tiếng chuông điện thoại reo vang, là Chu

Nam gọi. Im lặng. Một lúc lâu sau anh mới lên tiếng

  • Xin

lỗi, Tam Tam, anh yêu em.

Chỉ một

lời của anh, tất cả những giận hờn những trách móc những dằn vặt của cô biến

mất ngay tức khắc. Linh tính mách bảo cô có điều gì đó không ổn, nhưng dò hỏi

thì không tiện, cô dịu dàng trả lời

  • Em

đợi anh. Dù có là một nghìn năm, em cũng vẫn sẽ đợi.

Cô chìm

đắm trong sự lãng mạn mà quên mất rằng, dù Bạch Tố Trinh tu luyện nghìn năm mới

được ở bên Hứa Tiên, nhưng đó chẳng qua cũng chỉ là một gã thư sinh mềm yếu mà

thôi.

Ngày

hôm sau là cuối tuần, vừa mở mắt ra Lâm Phong đã gọi điện thoại nheo nhéo, bảo

đang đợi dưới tầng. Mấy ngày trước cậu có hứa đưa cô đi xả stress, được hôm rỗi

rãi liền đến rủ cô đi công viên giải trí. Đông Tam suy nghĩ một lát rồi hỏi có

thể đổi sang chỗ khác không, ví dụ như Thiên An Môn, Thủy Lập Phương… gì đó

chẳng hạn. Lâm Phong tuy hơi cụt hứng nhưng vẫn đồng ý.

Khi cô

đưa Thẩm Văn Thụ xuống đi cùng, sắc mặt Lâm Phong thoáng vẻ ngượng ngùng. Hay

nói chính xác hơn thì đó như là sự giận dữ. Đông Tam không biết giữa hai người

đó đã xảy ra mâu thuẫn gì, cô nhẹ nhàng giới thiệu hai người họ với nhau. Lâm

Phong nhanh chóng trở lại sắc diện như bình thường, lịch thiệp đưa Đông Tam và

Thẩm Văn Thụ đến chỗ xe đỗ. Đó là một chiếc xe BMW màu đỏ. Ngồi vào xe, Đông

Tam mới sực nhớ ra, đây là chiếc xe đầu tiên Lô Lợi Lợi lái khi trở về nước.

Buổi sáng cô ta đột ngột xuất hiện trước mặt cô và Chu Nam đã mở đầu cho chuỗi

ngày cãi vã, nghi ngờ giữa hai người. Cô ghét nhất là kiểu người ủ mưu trong lòng

nhưng vẫn ra vẻ ngây thơ, vô tội.

Từ sau

cuộc nói chuyện thẳng thắn với Lâm Phong, cậu không hề giữ ý với cô, cũng không

có ý định giấu giếm cô bất cứ điều gì. Có lẽ việc Lâm Phong lái chiếc xe này

chỉ là ngẫu nhiên nhưng vẫn khiến Đông Tam cảm thấy không thoải mái. Ngồi im

lặng một hồi lâu, cô liền làm như vô tình hỏi cậu

  • Chiếc

xe này trông quen quá, hình như là của Lô Lợi Lợi phải không?

  • Đúng

vậy. - Lâm Phong liếc nhìn cô qua gương chiếu hậu. - Gần đây Lợi Lợi không ở Bắc

Kinh, nên tớ lái xe này. Mà này, hai người muốn đi đâu?

  • Cố

Cung đi. - Cô ngắm nghía nội thất trong xe. Rất sạch sẽ. Rất đơn giản. Không có

bóng dáng của mấy con thú nhồi bông rẻ tiền, không có các hình dán sặc sỡ đủ

màu sắc. Nhìn bề ngoài, cô ta không giống kiểu người thích sự đơn giản như thế

này.

Xe chạy

ngang qua Cố Cung, vừa nhìn thấy đám đông tấp nập trên quảng trường Thiên An

Môn, Đông Tam ngán ngẩm bảo Lâm Phong chạy chậm lại để ngắm cảnh một lúc rồi đi

tiếp. Lòng vòng mãi, Lâm Phong đành đưa hai người đến phố đêm ăn đồ nướng. Đỗ

xe bên đường xong, ba người đang tìm quán ăn thì đột nhiên có người gọi to

  • Tam

Tam! Tam Tam! Bên này, bên này.

Cô quay

lại nhìn, trong góc quán có một đôi đang ngồi dùng bữa, người đàn ông vẫy tay,

gọi tên cô rất thân thiết.

Chu Cẩm

Thời.

Cô gái

ngồi đối diện anh có mái tóc ngắn trẻ trung, khuôn mặt trong sáng như thiên

thần với đôi mắt to lấp lánh. Trong thoáng chốc tim cô như ngừng đập. Cô biết

khuôn mặt này, là cô gái có hình avatar trong danh sách chat của Chu Nam.

Chu Cẩm

Thời nhanh chóng gọi nhân viên phục vụ đổi sang bàn lớn hơn, gọi thêm món cho

ba người bọn họ. Đông Tam hơi ngại ngùng nhưng cũng không nỡ từ chối sự nhiệt

tình đó. Hơn nữa, Thẩm Văn Thụ vừa nhìn thấy Chu Cẩm Thời đã lò dò đến ngồi

cạnh anh, nên cô và Lâm Phong cũng không tiện cáo từ. Vừa ngồi vào bàn, Chu Cẩm

Thời đã quay sang trò chuyện vui vẻ với Thẩm Văn Thụ, còn Đông Tam thì cứ ngồi

ngẩn ra nhìn cô gái tóc ngắn ngồi đối diện. Lâm Phong im lặng nhìn hết người

này đến người khác, cuối cùng không nhịn được, cáu kỉnh hỏi Đông Tam

  • Không

định giới thiệu sao? Anh này là…?

  • À,

đây là Lâm Phong, bạn tôi. Còn đây là Chu Cẩm Thời, bạn học cao học cùng tôi.

Còn cô đây là…

Cô nhìn

sang Chu Cẩm Thời, có ý nhờ anh giới thiệu cô gái. Tuy cố tỏ vẻ bình thản,

nhưng thực ra trong lòng cô đang dậy sóng.

  • À,

mọi người đều chưa gặp nhỉ. Đây là em gái tôi, Đỗ Hiểu Âu. Nó rất dễ thương,

mọi người chắc chắn sẽ thích nó. - Chu Cẩm Thời cười trìu mến nhìn cô gái tên

là Đỗ Hiểu Âu, ánh mắt ngập tràn yêu thương.

Đông

Tam rùng mình. Đỗ Hiểu Âu. Cô gái ngồi trước mặt cô có đôi mắt trong sáng, nụ

cười ngọt ngào, là kiểu con gái có thể làm tan chảy trái tim của bất cứ gã đàn

ông nào, nhưng cũng là kiểu rất dễ bị người khác lừa gạt. Nếu phải đối phó với

cô gái này thì chắc chắn cô nắm phần thắng trong tay.

Đỗ Hiểu

Âu cười ngọt ngào, để lộ hàm răng nhỏ trắng bóng

  • Chị

Tam Tam, chị xinh quá, em vừa nhìn đã thấy thích chị rồi.

  • Hiểu

Âu, sao lại ăn nói vô phép như thế? - Chu Cẩm Thời quay sang trách mắng em gái.

  • Thì

thực tế mà. Anh Chu Nam yêu chị Tam Tam, anh Cẩm Thời cũng yêu chị Tam Tam. Em

thích hai anh, nên tất nhiên là em cũng thích chị Tam Tam rồi.

Trái

tim Đông Tam nảy nhẹ, một dư vị ngọt ngào tan chảy trong tim cô. Đây là lần đầu

tiên cô nghe Hiểu Âu nhắc đến Chu Nam, nhắc mà như không nhắc, rất tự nhiên,

nhẹ nhàng, như là một người qua đường khẽ mỉm cười rồi bước qua. Ánh mắt cô

hướng về phía Đỗ Hiểu Âu đã có phần dịu lại, nghi ngờ một cô gái hồn nhiên,

trong sáng như thế này cũng là điều rất có lỗi.

  • Hiểu

Âu quen anh Chu Nam à?

  • Tất

nhiên rồi, anh Chu Nam tốt lắm, anh ấy thường đưa Hiểu Âu đi ăn. Hiểu Âu quý

anh ấy nhất!

  • Thế,

anh Chu Nam chắc đã dẫn Hiểu Âu đi ăn ở tiệm Macxim rồi phải không?- Lâm Phong

xen vào một câu, sau đó liếc nhìn Đông Tam đầy ẩn ý.

  • Đúng

vậy, gan ngỗng ở đó ngon lắm. Anh Chu Nam nói lần sau sẽ lại dẫn em đi.- Khuôn

mặt Hiểu Âu rạng rỡ niềm vui thuần khiết, không giống như đang giả vờ, không

giống như đang làm bộ, không giống như đang khiêu khích.

Nhưng

làm sao cô có thể chịu được? Lòng tự trọng khiến cô luôn cảm thấy tủi nhục khi

phải để Chu Nam chu cấp cho mình. Cô không muốn tiêu tiền của anh, cái gì có

thể tiết kiệm được thì dè sẻn hết mức, cho nên những chỗ xa xỉ như nhà hàng

Macxim gì đó, cô chưa từng được đặt chân đến. Thỉnh thoảng Chu Nam cũng có rủ

cô ra ngoài ăn tối một hai lần, nhưng cô đều từ chối vì lí do đó. Cho đến tận

bây giờ, cô vẫn tin là mình làm đúng, nhưng lúc này đây, cô bỗng nhiên thấy vô

cùng tủi thân. Những ngọn nến lung linh, những cốc rượu sóng sánh, những ánh

mắt tình tứ… Lúc anh vui vẻ tận hưởng cuộc sống, có khi nào anh nghĩ đến cô một

mình ở nhà đợi cơm?

Không

khí như chùng xuống, mọi người nhìn nhau lo lắng. Đông Tam vờ như vừa rồi chỉ

là một phút mất lơ đãng mà thôi, ân cần hỏi tiếp

  • Hiểu

Ân năm nay bao nhiêu tuổi rồi?

Đỗ Hiểu

Âu vui vẻ trả lời

  • Em

năm nay mười sáu tuổi ạ.

  • Ồ.

Lâm Phong nheo mắt nhìn cô gái - em dậy thì nhanh thật đấy.

  • Thế

ạ? Sắp đến sinh nhật lần thứ mười sáu của em rồi đấy. Tháng sau nữa, anh đến

chơi nhé?

Đông

Tam gặng cười hỏi

phải là ngày 24 tháng 10 không?

Nhìn Đỗ

Hiểu Ân gật đầu, cô nghe máu trong người như đông cứng lại. Trước đây cô vẫn

cho rằng, tâm lí đàn ông đàn bà vốn không giống nhau, những người phụ nữ hay

nghi ngờ lung tung sẽ tự tay phá hủy hạnh phúc của mình. Cho nên giữa cô và Chu

Nam vốn đã ngầm thỏa thuận, phàm là những chuyện đàm tiếu ngoài đường thì sẽ

không nghe không biết không thấy. Nhưng cô không ngờ rằng, sự thật lại đến bất

ngờ không kịp trở tay như thế.

Ngày 24

tháng 10 năm nào, Chu Nam cũng nói đi sinh nhật bạn thân, năm nào về cũng say

khướt. Bao nhiêu năm nay, cô không hề hỏi một câu. Thì ra sự thật lại ở đây.

Bữa ăn

trôi qua nhàm chán. Tất cả mọi người đều mải theo dòng suy nghĩ của riêng mình,

trừ Đỗ Hiểu Âu. Cô gái xinh đẹp này đáng yêu đúng như Chu Cẩm Thời giới thiệu,

nhưng ba đời Đông Tam không thể thích được cô ta.

Ăn

xong, hai bên chia tay nhau. Chu Cẩm Thời hình như có tâm sự đè nặng, mấy lần

định nói gì đó nhưng rồi lại thôi. Đông Tam thì chỉ muốn mau mau chóng chóng

thoát khỏi cái tình cảnh trớ trêu này, liền vội vàng kéo Lâm Phong và Thẩm Văn

Thụ lên xe về nhà.

Lâm

Phong đưa họ về nhà xong rồi cũng quay xe đi mất hút. Thẩm Văn Thụ im lặng đi

theo con gái lên tầng sáu, nhìn cô mệt mỏi quăng người lên ghế sofa, im lìm như

một cái xác không hồn. Ông chầm chậm đi đến ngồi xuống bên cạnh cô, hắng giọng

dò hỏi

  • Cậu

Lâm Phong đó, con liên lạc lại với nó từ bao giờ?

  • Không

lâu lắm. - Cô mệt mỏi đến mức không buồn mở mắt, trả lời. Trước đây khi còn ở

nhà Thẩm Văn Thụ vốn không ưa Lâm Phong. Nhưng ông ta càng không ưa, cô lại

càng cố tình thân thiết với Lâm Phong.

Thẩm

Văn Thụ khẽ gật đầu, trù trừ hồi lâu rồi nhìn bâng quơ ra bên ngoài cửa sổ,

tiếp lời

  • Loại

người như cậu ta, nguồn gốc lai lịch không ra gì, lại từng ngồi tù, sau này con

nên tránh xa cậu ta một chút.

Đông

Tam im lặng không đáp. Từ nhỏ đến lớn, cô luôn lầm lì chống đối những lời giáo

huấn của ông bố. Từ khi mâu thuẫn giữa hai bố con lên đến đỉnh điểm, những lời

giáo huấn như thế này cũng không còn nữa.

Buổi

tối sau khi tắm xong, Đông Tam càng nghĩ càng cảm thấy có điều gì đó uẩn khúc.

Cô tắt chuông điện thoại, ngồi nói chuyện thẳng thắn với Thẩm Văn Thụ

  • Giữa

ông và Lâm Phong có chuyện gì đó giấu tôi phải không?

Không. - Ánh mắt của ông ta chậm rãi chuyển từ màn hình tivi sang cô.

  • Tôi

chưa từng nói với ông về chuyện Lâm Phong ngồi tù, sao ông lại biết chuyện đó?

quê, chuyện này đã ầm ĩ khắp nơi rồi. – Thẩm Văn Thụ rõ ràng không tỏ ra sợ hãi

trước sự uy h**p của con gái, nhẹ nhàng đá quả bóng sang phía cô.

Đông

Tâm cười nhạt

  • Nếu

không phải là có chuyện gì đó giữa hai người thì làm sao tám năm trôi qua mà

ông vẫn có thể nhận ra Lâm Phong chứ? Đừng tưởng những lời đó có thể giấu được

tôi… Ông hãy nói cho tôi biết, có phải năm đó ông đã giấu tôi đến gặp riêng cậu

ấy hay không?

Thẩm

Văn Thụ cười, gương mặt đầy nếp nhăn từ từ dãn ra khi ông trả lời câu chất vấn

của Đông Tam

  • Tất

nhiên là ta nhớ nó rồi. Hồi đó, đài truyền hình phát cái tin đó suốt một tuần,

có ai là không biết nó đâu. Mày biết vì sao nó không về quê không? Vì ngay ngày

đầu tiên quay về, nó bị người ta nhận dạng ngay trên phố. Nó không còn mặt mũi

nào ở lại đấy nên mới lên Bắc Kinh. Con ba, mày tính bạo, nhưng vẫn còn ngây

thơ lắm. Sau này đừng quá gần gũi với loại người đó.

Thẩm

Văn Thụ khá bình tĩnh, dường như ông ta đã dự trù sẵn tình huống này từ lâu.

Đông Tam cũng chẳng còn cách nào. Cô khó lòng moi được điều gì từ miệng ông già

ngang ngạnh này, hỏi Lâm Phong may ra còn dễ hơn. Cô vứt điều khiển tivi lên

bàn, ra ban công gọi điện. Điện thoại reo rất lâu nhưng không có ai nghe máy.

Cô gửi tin nhắn cho cậu, hẹn chiều mai năm rưỡi gặp nhau ở quán café trước cửa

nhà cô.

Hôm

sau, Thẩm Văn Thụ lên cơn thèm rượu, cứ lử đử đi lại vật vờ quanh nhà. Đông Tam

vờ như không biết, cả ngày nằm nhà nghĩ ngợi lung tung, cũng không ra quán làm

tiếp luận văn. Năm rưỡi chiều, Lâm Phong gọi điện cho cô nói đã đến trước cổng

tòa nhà rồi. Đông Tam dấm dẳng dặn ông bố đang ngồi thu lu trên ghế sofa mấy

câu rồi cầm ví tiền xuống nhà.

Từ xa,

Lâm Phong đang dựa người vào chiếc BMW màu đỏ, một vẻ hào hoa, phong trần toát

lên từ người cậu. Vửa nhìn thấy Đông Tam đi lại gần, cậu liền nheo mắt nhìn cô,

càu nhàu

  • Quán

cafe mà cậu nói là đây phải không? Quán gì mà bé tin hin, đến chỗ đỗ xe cũng

không có, cậu thấy có tệ không?

Đông

Tam nhìn cậu, thản nhiên đáp

  • Tớ

trước nay vẫn nghèo mà, giờ cậu mới biết hay sao? Vốn định mời cậu uống nước

đậu đỏ, nhưng cậu đã thấy rồi đấy, tớ cũng không cần phải giả vờ nữa. Bạn uống

sữa chua hai đồng vậy nhé.

  • Được,

được, được. – Lâm Phong đi theo cô vào quán – Tớ vẫn còn sống mà ăn cơm uống

nước thì đã phải cảm tạ Phật tổ lắm rồi.

Trong

quán không còn trống nhiều chỗ nữa. Họ chọn chỗ ngồi ngay cạnh cửa sổ cho

thoáng. Giữa mùa thu mà mặt trời vẫn chói chang như thiêu như đốt.

Đông

Tam và Lâm Phong lần lượt chọn đồ uống, rồi giống như những ngày tháng ở cổng

trường trung học, họ trộn đồ uống lên rồi mới lấy đá bào bỏ vào cốc.

Đông

Tam chăm chú khuấy đều cốc sữa chua, hỏi như vô tình

  • Năm

ấy khi bố tớ đến tìm cậu, có phải là cậu rất kinh ngạc không?

Lâm

Phong ngẩng đầu lên nhìn cô, đăm chiêu suy nghĩ một lúc rồi trả lời

  • Năm

ấy? Có phải cậu định nói đến lần cậu suýt bị đuổi học phải không? Hình như ông

ấy không đến tìm tớ mà trực tiếp đến tìm hiệu trưởng.

  • Ông

ấy chẳng mong tớ bị đuổi học quá, đến gặp hiệu trưởng làm gì chứ? Lâm Phong,

đừng giấu tớ. Rốt cuộc ông ấy đã nói gì với cậu?

Lâm

Phong cho một thìa sữa chua vào miệng, xua xua tay

  • Bạn

có thể về hỏi ông ấy. Những chuyện năm xưa có thể quên được tớ đều đã quên hết

rồi.

Câu nói

đơn giản này thật quá đỗi đau đớn. Đông Tam thấy nghèn nghẹn trong lòng, một

lúc lâu không nói gì. Không phải cô muốn khơi lại vết thương của cậu, những

chuyện đã qua, có ai muốn nhắc đến đâu? Nỗi đau của cậu cũng là nỗi tủi nhục

của cô. Nhưng chính bản thân cô cũng không rõ được tại sao mình lại cố chấp

muốn biết chuyện này bằng được. Đối với cô, bây giờ có nói ra cũng chẳng có

nghĩa lí gì. Chuyện đã qua tám năm rồi. Ân oán gì không thể hóa giải chứ?

Cô siết

chặt tay, khổ sở cân nhắc từng chữ một

  • Tội

của tớ không thể tha thứ được. Nhưng dù thế nào đi nữa tớ vẫn muốn biết ngọn

ngành mọi chuyện, không phải vì tò mò mà vì tớ cũng liên quan đến chuyện này,

tớ không muốn là người cuối cùng biết sự thật. Nếu cậu thấy tớ quá thô lỗ hay…

Tớ xin lỗi.

Lâm

Phong rõ ràng cũng cảm thấy khó xử. Cậu ngập ngừng một lát rồi mới trả lời

  • Việc

này không liên quan gì đến cậu. Hồi đó tớ đã hứa với ông ấy, còn sống ngày nào

thì sẽ không bao giờ nói ra sự thật với cậu.

Đông

Tam choáng váng. Cô không ngờ mười sáu tuổi mình lại ấu trĩ đến như vậy. Cô cứ

tưởng rằng ngã rẽ cuộc đời năm đó là do duyên trời định, nhưng không ngờ, người

mà cô hận suốt đời lại âm thầm giúp đỡ cô như vậy. Dù không rõ ông đã làm những

gì cho mình, nhưng quả thật lúc này cô thấy vô cùng cay đắng. Cô muốn ông chửi

mắng, căm ghét cô. Đó mới là Thẩm Văn Thụ mà cô từng biết.

Nếu nói,

lần này Thẩm Văn Thụ đã đổi tính khi đến tìm cô thì còn có thể giải thích là do

con người ta về già thường thay đổi tính nết. Nhưng tám năm trước thì sao? Cô

lúc ấy chỉ biết căm hận ông đến tột cùng mà không hề biết rằng đằng sau những

sai lầm của ông còn có một trái tim lo lắng của người cha.

Cô cảm

giác như mình mắc phải một sai lầm nghiêm trọng, những suy nghĩ trước đây đã

phản bội lại cô. Sai lầm là do cô tự chui đầu vào, tự cô làm khổ mình khổ

người, sự hối hận muộn màng bóp nghẹt tim cô. Đông Tam ngước mắt nhìn Lâm

Phong, mắt ngân ngấn nước

  • Lâm

Phong, bác sĩ nói sức khỏe của ông ấy không được tốt. Ông ấy uống nhiều rượu

quá… gan ông ấy hỏng hết rồi. Nếu là tám năm, chắc tớ sẽ ngẩng mặt lên trời mà

nói ông trời có mắt. Nhưng nghĩ lại, từ khi mẹ tớ mất đi, chưa bao giờ ông ấy

oán trách tớ dù tớ đối xử với ông ấy tệ bạc như thế nào. Tớ còn cầm dao đuổi

ông ấy khắp xóm, tớ…

Lâm

Phong rụt rè lau nước mắt cho cô. Hình như dạo này cô trở nên yếu đuối hơn. Nhớ

cô gái năm nào thà chảy máu chứ nhất quyết không rơi lệ, thế mà nay chỉ vì một

người đàn ông mà lúc nào gặp mặt mũi cũng ủ ê, nước mắt vòng quanh?

  • Khi

bố cậu đến tìm tớ, ông ấy đã nói rất nhiều. Ông ấy khen tớ là một nam nhi đích

thực, có thể vào sinh ra tử vì người con gái mà mình thích. Ông ấy còn hứa đợi

tớ ra tù, nhất định sẽ gả cậu cho tớ. Ông nói một người đàn ông như thế mới

xứng với con gái của Thẩm Văn Thụ… Tớ khi ấy quá ngốc, tớ đã tin.

  • Cho

nên cậu mới gánh toàn bộ…

Lâm

Phong nghiêm sắc mặt, nhìn thẳng vào mắt cô bạn

Không, cậu phải nhớ rằng, cậu đã tự vệ chính đáng. Đây là điều mà pháp luật đã

quy định, cậu chỉ cần biết một điều đó thôi.

  • Lâm

Phong… - Nước mắt cô trào ra. Tất cả đều là lỗi lầm của cô, dù Lâm Phong có an

ủi thế nào thì mãi mãi tâm can cô cũng không thể được yên ổn.

  • Tam

Tam! – Cô giật mình quay đầu lại. Chu Nam mặt mũi nhuốm đầy bụi đường đang nhìn

cô tóe lửa.

giống như một đứa trẻ hư bị bố mẹ bắt quả tang, luống cuống giật tay ra khỏi

bàn tay ấm áp của Lâm Phong.

  • Chu

Nam, sao anh lại về bất ngờ thế?

  • Nếu

không phải tôi về bất ngờ thì làm sao có thể tận mắt chứng kiến một vở kịch hay

như thế này. Trông cũng tình sâu nghĩa nặng đấy, cô không định giới thiệu mối

tình đầu của cô với tôi à? – Chu Nam cười khẩy nhìn cô, ánh mắt như muốn ăn

tươi nuốt sống cô thì mới cam tâm.

Không, không phải…

Cô bỗng

nhiên không biết nên nói gì tiếp theo. Hai người đàn ông đều đang đợi cô nói

tiếp, cô há miệng định nói nhưng cuối cùng chỉ cúi đầu im lặng. Chu Nam cười

nhạt

  • Không

nói được gì nữa phải không? Nếu không phải tôi vô tình bắt gặp thì cô còn định

lừa dối tôi bao lâu nữa?

  • Anh

là Chu Nam phải không? Anh tưởng những chuyện phong lưu của anh ít lắm hả? Anh

có tư cách gì mà nói Tiểu Tam như vậy? – Lâm Phong nhướng mắt lên, tỏ rõ thái

độ khinh thường – Với những chuyện ong bướm của anh, Tiểu Tam đá anh cũng không

có gì là quá đáng. Anh không mang ơn cô ấy, lại còn cố tình hành hạ cô ấy nữa

là sao? Anh có còn là đàn ông nữa hay không?

  • Anh

cũng chẳng khá hơn là mấy đâu. Hôm nay vì sao tôi ở đây, chắc anh là người rõ

hơn ai hết. – Chu Nam cười nhạt – Chưa gì đã bảo vệ nhau ghê thế, tôi không

biết là anh lại có tình cảm sâu đậm như vậy.

  • Ít ra

cũng còn hơn những kẻ chỉ biết dựa vào hơi đàn bà để thăng tiến… - Lâm Phong

hững hờ nói.

Chu Nam

lập tức nóng mặt, anh xông vào nắm cổ áo Lâm Phong, giọng lạnh lùng

  • Mày

có gan thì nói lại lần nữa xem.

  • Ối

chà, tôi là kẻ tàn tật, tôi không có gan, xin anh tha cho tôi, được chứ?

Lâm

Phong giơ bàn tay phải chỉ có ba ngón của mình lên, bất lực nhìn Chu Nam. Chu

Nam thừ người ra, định buông cổ áo cậu ta thì Lâm Phong đột nhiên giáng một cú

đấm vào mặt anh. Chu Nam loạng choạng ngã dúi xuống đất. Lâm Phong khẽ vẩy tay,

sắc mặt điềm nhiên như không có gì xảy ra.

  • Lâm

Phong, cậu đánh đủ chưa! Đây là chuyện giữa tớ và Chu Nam, cậu đừng xen vào có

được không? – Đông Tam lao đến đỡ Chu Nam dậy, xót xa xoa chỗ bầm trên mặt anh.

Lâm

Phong nhìn cô với ánh mắt đầy vẻ phức tạp. Cô gái cứng cỏi năm nào giờ đã thuộc

về người đàn ông khác. Cho dù anh ta có đối xử tốt với cô hay không, có chung

thủy với cô hay không, thì chuyện ấy hoàn toàn không liên quan gì đến anh nữa

rồi.

Đông

Tam vội đỡ Chu Nam ra khỏi quán, trước khi đi còn kịp gửi lại ba mươi đồng trên

mặt bàn. Đó là tiền sữa chua cô mời cậu hôm nay.

Khi họ

lên tầng, điện thoại của Thẩm Đông Tam đổ chuông. Là tin nhắn của Lâm Phong

  • Tin

tớ đi, anh ta không hợp với cậu đâu.

Cô nhắn

lại không cần suy nghĩ: Có thể anh ấy không phải là người

thích hợp với tớ, nhưng tớ yêu anh ấy.

Chu Nam

đứng trên hai bậc thang, nghi ngờ hỏi cô

  • Em và

gã đó, rốt cuộc có quan hệ như thế nào?

Đông

Tam im lặng ngẫm nghĩ một lát, rồi trả lời

  • Em và

cậu ấy là bạn học hồi phổ thông. Một thời gian dài không liên lạc gì với nhau,

lần trước vô tình gặp lại nên mới đi uống nước nói chuyện linh tinh thôi.

Chu Nam

khẽ mỉm cười, nét mặt đầy đau khổ

  • Nếu

không phải hôm nay tận mắt nhìn thấy thì có lẽ anh đã tin em. Tam Tam, em còn

muốn giấu anh đến bao giờ nữa?

Đông

Tam buồn bã, thực lòng cô không hề có ý định giấu giếm gì với anh cả

Chuyện này chỉ là tình cờ thôi. Em chưa bao giờ định giấu giếm anh điều gì cả.

Nhưng anh nghĩ lại mà xem, Chu Nam, thời gian này anh luôn tránh mặt em, cũng

không muốn nói chuyện trực tiếp với em cho rõ ràng. Anh muốn em phải nói gì với

anh đây? Thậm chí, anh còn chẳng có thời gian liếc nhìn em đến một lần, em…

Nụ cười

của Chu Nam càng lúc càng nhăn nhúm

  • Anh

không có ý trách em, anh chỉ muốn em đừng để người khác lừa gạt. Em biết vì sao

anh lại về sớm hơn dự định không? Vì có người báo anh, hôm nay em đi gặp người

đàn ông đó. Anh không tin, nhưng anh… anh đã quyết định về sớm. Tam Tam, người

đàn ông này chẳng có gì tốt đẹp cả đâu, hắn ta không phải chỉ lừa em một lần. –

Anh bỏ chiếc túi đeo trên người xuống, lấy ra một cái túi da trong ngăn nhỏ đưa

cô – Em tự xem đi.

Cô mở

túi ra, bên trong toàn là ảnh. Cô xem hết tấm này đến tấm khác. Tất cả những

bức anh đều chụp cô và Lâm Phong tay trong tay dạo phố, ăn cơm, xem phim… Cô

chưa bao giờ biết, Lâm Phong nhìn cô buồn bã như vậy.

  • Anh

luôn đợi em nói với anh sự thật. Có người đã gửi những bức ảnh này vào hòm thư

của anh. Lúc đầu anh đã xóa hết đi, nhưng sau đó họ lại trực tiếp gửi ảnh cho

anh. Tam Tam, em có thể nói cho anh biết, rốt cuộc chuyện là như thế nào không?

Chỉ là

mười mấy tấm ảnh, mà sao lại nặng đến như vậy? Cô bước lại gần, nhìn thẳng vào

mắt anh, giọng đượm buồn

  • Chu

Nam, em không biết đây có phải là một âm mưu hay không, nhưng người đàn ông anh

gặp ban nãy, em nợ cậu ấy rất nhiều, thậm chí cả đời này cũng không thể trả

hết. Và em vừa mới biết, em lại nợ cậu ấy thêm một lần nữa. Chu Nam, em hỏi

anh, có bao giờ anh hận một người đến tận xương tủy rồi lại phát hiện ra chính

người ấy đã cứu rỗi cuộc đời mình không? Anh sẽ làm thế nào nếu biết rằng người

mà anh hận vẫn luôn yêu thương anh? – Cô càng nói càng loạn – Chuyện giữa em và

Lâm Phong, em sẽ nói hết với anh. Còn bây giờ, em muốn anh gặp một người. Có ai

gửi cho anh ảnh của em và ông ấy không? Ông ấy là Thẩm Văn Thụ. Trong thời gian

anh đi công tác, ông ấy đã ở chung nhà với em.

Cô đi

thẳng lên nhà không quay đầu lại, càng đi càng nhanh, chẳng mấy chốc đã lên đến

tầng sáu. Cô đứng trước cửa thở mệt nhọc, Chu Nam cũng thở hổn hển đi theo sau,

nghi hoặc nhìn cô. Hai người nhìn nhau, không ai mở cửa.

Đúng

lúc ấy, cửa bật mở, Thẩm Văn Thụ tay cầm muôi canh, ngạc nhiên nhìn Đông Tam

chằm chằm

  • Mau

vào đi, còn đứng ngây ra đó làm gì?

Nói

xong, ông mới chợt nhận ra Chu Nam đang đứng một bên ngơ ngẩn hết nhìn ông rồi

quay sang nhìn Đông Tam, ông “à” lên một tiếng

  • Cậu

là Chu Nam phải không? Tôi là bố của Đông Tam, Thẩm Văn Thụ. Nghe con ba nói

cậu đi công tác, chắc là vất vả lắm. Mau rửa mặt rửa tay rồi chuẩn bị ăn cơm.

Sự chân

chất của Thẩm Văn Thụ khiến Chu Nam cảm thấy hơi ngượng ngập. Anh theo ông ta

vào phòng, bỏ đồ xuống, ngơ ngác nhìn quanh mới thấy Đông Tam vẫn đứng ở ngoài

cửa.

  • Tam

Tam. – Anh xoa xoa tay, dường như không biết nên nói gì – bố đến lúc nào vậy?

  • Mới

được mấy ngày thôi. – Cô vào thay dép, đi về phía bếp. – Em đi giúp bố nấu cơm.

Anh xếp đồ rồi chuẩn bị ra ăn tối. Chu Nam kéo cô lại. Im lặng một lát rồi nói

  • Để

anh giúp.

Thứ

hai, Chu Nam xin nghỉ nửa ngày đưa Đông Tam và Thẩm Văn Thụ đến bệnh viện. Lúc

khám, bác sĩ nhìn kết quả xét nghiệm hôm trước cau mày hồi lâu. Kết quả chụp CT

cho thấy, phổi của ông có vấn đề nặng. Cụ thể thì phải đợi kiểm tra chi tiết

hơn thì mới biết được.

Vừa ra

khỏi phòng khám của bệnh viện, Đông Tam quỵ xuống bên đường. Ông bố không được

vào, nên không biết kết quả ra làm sao. Chu Nam đi theo sau đỡ cô nói

  • Không

sao, vẫn còn chưa có kết quả cuối cùng cơ mà. Chúng mình sẽ đến chỗ khác khám,

đừng lo, Tam Tam, đừng để bố nhìn thấy.

Chu Nam

ôm Đông Tam vào lòng, vỗ về an ủi cô, Đông Tam vùi đầu vào lòng anh, nức nở

không thôi

  • Sẽ

không sao phải không? Chu Nam, em sợ lắm…

  • Hãy

tin ở anh, ngoan nào.

Bàn tay

anh đặt trên đầu cô như thể thay cô chống đỡ mọi đau đớn trên đời.

Đến

buổi chiều, Chu Nam phải đến công ty làm việc, nên Đông Tam đưa bố về nhà

trước. Đi ngang qua siêu thị, cô vào mua cho ông một bình rượu và một túi đồ

nhắm. Thẩm Văn Thụ vui vẻ theo cô về nhà.

Về đến

nhà, Đông Tam làm mấy món nhắm rồi rót đầy một cốc rượu. Cô cầm cốc lên rồi

trầm ngâm nói với ông

  • Trước

đây tôi luôn không hiểu rượu có gì ngon, vừa cay vừa đắng, uống vào thì thiêu

cháy cả ruột gan, vậy mà ông lại mê lăn mê lóc, uống cả ngày vẫn không chán.

Tôi đã từng thề đời này sẽ đập tan vò rượu của ông ra, nhưng vẫn không có cơ

hội thực hiện điều ấy. Cốc này là tôi uống thay ông. – Cô ngửa cổ uống cạn cả

cốc rượu rồi ho sặc ho sụa, mặt đỏ bừng bừng. Dù có cay đắng, chua chát hay cô

độc, ông vẫn là ông, cô mãi mãi không thể thay thế được điều đó.

Thẩm

Văn Thụ vội giằng lấy cốc rượu từ tay cô

  • Con

ba, mày điên rồi hay sao? Trước nay mày có bao giờ uống rượu…

Cô vỗ

ngực cho bớt ho, hai mắt ngân ngấn nước nhìn ông

  • Trước

đây tôi luôn cho rằng, ông đã gây nên cái chết cho mẹ tôi… Bây giờ tôi vẫn nghĩ

như vậy. Nếu không phải do ông, có lẽ tôi đã có một cuộc đời khác, sẽ không

phải ăn nhờ ở đậu, thấp thỏm không yên, ngày nào cũng buồn bã đến mức không sao

ngủ nổi. Tôi cũng không phải mang nợ quá nhiều người như thế này. Tôi đã từng

hận ông, và bản thân tôi cũng bị sự căm hận đó giày vò. Nhưng rồi sao chứ? Ông

không chỉ sống tốt, mà vẫn còn uống rượu, đánh mạt chược, bao gái. Còn tôi thì

sao?

ngẩng đầu lên oán trách người đàn ông già nua ngồi đối diện, mặt đầy nếp nhăn

như một cái cây già cỗi. Cô chưa từng có khái niệm về tình cảm cha con, cũng

như chưa từng nhận được tình yêu thương vô điều kiện như những đứa trẻ khác.

Tuổi thơ của cô đã chấm dứt từ ngày mẹ cô mất đi. Nhưng người đàn ông trước mặt

cô, người đã gây ra mọi nỗi đau khổ lại không hề hay biết.

Cô thở

dài, nói tiếp

  • Hôm

qua tôi nằm mơ thấy mẹ, bà bảo tôi phải tha thứ cho ông, vì chỉ tha thứ thì mới

có lối thoát. Con người không thể sống trong thù hận mãi mãi. Dù gì ông cũng là

bố tôi. Bao nhiêu năm qua, chưa bao giờ tôi mơ thấy bà, nhưng bà vì ông mà lặn

lội đến tìm tôi. Nụ cười của bà vẫn đẹp như thế, giống hệt như tôi đã nhìn thấy

khi còn nhỏ, rất nhỏ. Tôi biết, dù vì ông mà bà phải chết, nhưng suy cho cùng

đó cũng là số phận của bà. Mẹ tôi là một người phụ nữ tốt, cả đời đều vì ông.

Sao ông lại có thể có lỗi với bà như thế?

Có lẽ

hồi ức về bà vợ tần tảo ít nhiều cũng khiến Thẩm Văn Thụ cảm thấy bồi hồi. Ông

lẩm bẩm

  • Mẹ

con là một người phụ nữ tốt, chỉ đáng tiếc…

Đáng

tiếc gì chứ? Đáng là khi đó ông không biết trân trọng, hay đáng tiếc vì mẹ cô

gặp phải người như ông ta?

Đông

Tam lại rót đầy cốc rượu rồi đẩy về phía ông

  • Mẹ

tôi nói đúng, con người sinh ra đều có số cả. Số của bà là phải gặp ông. Còn số

của ông là cả đời làm con sâu rượu. Uống nào, ông bố sâu rượu!

Thẩm

Văn Thụ nhe răng cười. Ông uống một hơi cạn sạch cốc rượu, l**m mép, khuôn mặt

đen sạm lập tức trở nên hồng hào.

Tối đó

Chu Nam về hơi muộn nhưng mang về một tin tốt lành. Anh đã liên lạc được với

một chuyên gia của bệnh viện Quân đội, ngày mai có thể đưa Thẩm Văn Thụ đến

khám. Sau phút xúc động, Đông Tam dần dần bình tĩnh lại. Bệnh viện Quân đội xưa

nay vốn chỉ dành cho quan chức cấp cao, đời nào họ lại nhận khám cho dân thường

như bố cô. Hỏi đi hỏi lại một hồi Chu Nam mới ấp úng nói

  • Là Lô

Lợi Lợi giúp đỡ.

Mặt

Đông Tam trong phút chốc như dài ra. Nợ ai không nợ, chẳng lẽ cứ phải nợ Lô Lợi

Lợi?

Nhưng

cô cũng không dám làm căng, đang lúc cấp bách không thể nào vì tính tự ái mà bỏ

qua cơ hội này được. Hơn nữa, để nhờ việc này, chắc chắn Chu Nam đã phải hi

sinh điều gì đó, nếu bây giờ thẳng thừng từ chối thì mọi công sức của anh coi

như là đổ xuống sông xuống bể.

Cô ở

chỗ sáng, địch ở chỗ tối, muốn chống lại cũng không thể ngày một ngày hai. Nên

hôm sau, cô không nói thêm gì nữa, dẫn Thẩm Văn Thụ đến bệnh viện Quân đội.

Vị bác

sĩ khám bệnh có khuôn mặt hiền từ như Đức Phật, khiến người ta vừa nhìn thấy đã

cảm thấy vô cùng an tâm. Ông hỏi thăm cặn kẽ thói quen ăn uống của Thẩm Văn

Thụ, xem kết quả xét nghiệm rồi chẩn đoán bước đầu là viêm gan do uống quá

nhiều rượu. Lúc biết kết quả, Thẩm Văn Thụ còn bình tĩnh hơn Đông Tam. Cho dù

đã chuẩn bị tinh thần từ trước, nhưng khi nghe thấy kết quả trên, cô vẫn suy

sụp đến mức dường như chỉ cần chạm vào là vỡ tan.

Những ngày

tiếp theo đó, cô hết bận rộn gọi điện liên lạc với bác sĩ hẹn ngày khám, rồi

lại khuyên nhủ Thẩm Văn Thụ cai rượu kết hợp với trị liệu, làm cho ông đủ các

món ăn để bổ sung dinh dưỡng. Cứ thế cho đến hết tháng tám, đến ngày thứ ba của

tháng chín, Thẩm Văn Thụ lẳng lặng ra đi không một lời từ biệt. Ông đi cũng đột

ngột như khi đến. Dưới gối của ông chèn đúng hai vạn tệ được gói kĩ trong giấy

báo, có cả tiền mới lẫn tiền cũ, tờ nào cũng nồng mùi mồ hôi. Chắc là ông mang

theo bên mình từ rất lâu rồi.

Mảnh

giấy ông để lại cho Đông Tam chỉ vỏn vẹn có hai câu Đây

là số tiền bố để dành làm của hồi môn cho con, bố không cai được rượu, nên về

nhà tìm chỗ nào đó thanh tịnh chờ chết thôi. Đây là số mệnh, đừng lo cho bố.

Đông

Tam ôm lấy mảnh giấy khóc như điên như dại, cầm hai vạn tệ lao ra cửa gọi xe

đến nhà ga. Giữa biển người mênh mông, cô lấy hết sức gào lên

  • Bố,

bố ở đâu?

Sau đó

trước ánh mắt hiếu kỳ của rất nhiều người, cô ôm lấy vai quỵ xuống, khóc nức

nở.

Hai vạn

tệ, cô để nguyên gửi về cho Mãn Hạ. Trong phần lời nhắn, cô viết thêm một dòng: Mua thêm

cho bố mấy thùng rượu ngon.

Chẳng

mấy chốc, Bắc Kinh đã vào thu.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.