Chương 328: Tiểu Hy Phân Vân
Giang Nhược Tuyết thấy vậy, vội vàng chạy tới nhặt cuộn dây lên.
Cô vừa an ủi Tiểu Hy, vừa cố gắng cứu vãn con diều đang sắp sửa lao xuống đất.
Tuy nhiên, do sức gió quá lớn, con diều cuối cùng vẫn va đập mạnh xuống mặt đất.
"Oa oa... Diều của con hỏng rồi."
Tiểu Hy nhìn con diều nằm bẹp trên đất, đau lòng khóc thét lên.
Cô bé vốn là một đứa trẻ rất biết giữ gìn đồ chơi, đồ đạc của mình đều được cô bé coi như báu vật.
Thế nên khi thấy đồ chơi bị hỏng, cái đuôi nhỏ xót xa vô cùng.
Giang Nhược Tuyết vội chạy lại dỗ dành: "Không sao đâu Tiểu Hy."
"Diều hỏng rồi chúng ta mua cái khác là được mà, quan trọng là con đã học được cách thả diều rồi, đó mới là điều đáng quý nhất."
Nghe lời dì út, Tiểu Hy mới dần nín khóc, nhưng trong lòng vẫn không nỡ rời xa con diều đã hỏng.
Khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn còn vương vệt nước mắt, cô bé sụt sịt nói: "Nhưng mà... nhưng mà con không nỡ bỏ con diều này, nó đã chơi với con bao nhiêu lâu rồi..."
Giang Nhược Tuyết xót xa lau nước mắt cho Tiểu Hy: "Dì biết con thích nó."
"Thế này nhé, chúng ta cứ đi xem xem có chỗ nào sửa được không, nếu thực sự không sửa được thì hãy mua diều mới, biết đâu con lại tìm thấy cái nào thú vị hơn thì sao."
Tiểu Hy hít hít mũi, mang theo một tia hy vọng hỏi: "Thật sự có thể sửa được ạ?"
"Cứ thử xem, không thử sao biết được."
Giang Nhược Tuyết nắm lấy bàn tay nhỏ của Tiểu Hy, đứng dậy đi về phía cổng công viên, nơi thường có những người bán hàng rong bày bán diều.
Đi chưa được bao xa, cô đã thấy mấy sạp hàng treo đầy những chiếc diều đủ màu sắc rực rỡ.
Mắt Tiểu Hy lập tức sáng lên, nỗi buồn vừa rồi dường như đã vơi đi vài phần.
Cô bé tò mò tiến lại gần một sạp hàng: "Nhiều diều đẹp quá đi mất..."
Chủ sạp là một bác trung niên nhiệt tình, thấy Tiểu Hy liền cười chào mời: "Cháu gái thích con diều nào nào? Cứ chọn thoải mái!"
Giang Nhược Tuyết cũng bước tới, cầm một con diều lên quan sát kỹ, rồi hỏi "Ông chủ, ở đây bác có nhận sửa diều không ạ? Chúng cháu vừa thả thì vô ý làm rơi hỏng mất."
Bác chủ sạp nhận lấy con diều từ tay Giang Nhược Tuyết, xem xét một lát rồi sảng khoái đáp: "Sửa được, nhưng mà hơi tốn công đấy."
"Nếu hai người đang vội, hay là cứ chọn mua một cái mới mà chơi trước?"
"Cái này cứ để lại đây cho tôi, lát nữa quay lại lấy là xong."
Tiểu Hy có chút do dự, cô bé vừa muốn có diều để chơi tiếp ngay lập tức, lại vừa không nỡ bỏ rơi con diều cũ...
Giang Nhược Tuyết nhìn thấu tâm tư của cái đuôi nhỏ, bèn nói với chủ sạp: "Bác ơi, vậy làm phiền bác cứ sửa giúp chúng cháu xem sao."
"Chúng cháu cũng không vội, cứ đứng đây xem diều mới trước đã, nếu có cái nào hợp ý thì sẽ mua thêm một cái."
Bác chủ sạp cười sảng khoái một tiếng rồi ngồi xuống bắt đầu hí hoáy với con diều hỏng.
Tiểu Hy đi đi lại lại trước sạp hàng, đôi mắt không ngừng đảo qua đảo lại giữa những cánh diều.
Giang Nhược Tuyết đi theo sau, thỉnh thoảng lại đưa ra vài lời gợi ý: "Tiểu Hy nhìn con diều cá vàng này xem, đuôi nó dài thế kia, lúc bay lên chắc chắn sẽ đẹp lắm, trông như đang bơi trong nước vậy."
Tiểu Hy lắc đầu: "Không đâu, con vẫn thích diều chim én hơn cơ."
Đúng lúc đó, một bé gái bên cạnh cầm con diều hình chuồn chuồn chạy lướt qua: "Nhìn diều chuồn chuồn của tớ đẹp chưa này? Vừa nãy tớ thả bay cao lắm đấy."
Nghe bé gái kia khoe khoang, Tiểu Hy bĩu môi không nói gì, trong lòng bắt đầu thấy không phục.
Cô bé quay sang nói với Giang Nhược Tuyết: "Dì út ơi, hay là chúng ta cứ mua thêm một cái đi ạ, đợi diều cũ sửa xong là chúng ta có tận hai cái luôn."
Giang Nhược Tuyết gật đầu tán thành: "Được thôi."
"Vậy con chọn đi, thích cái nào chúng ta mua cái đó."
Cái đuôi nhỏ bắt đầu nghiêm túc chọn lựa, bàn tay nhỏ lướt nhẹ qua từng hàng diều, nhìn đến hoa cả mắt.
Lúc thì cô bé kiễng chân lên xem những con diều có hình thù độc đáo treo trên cao.
Lúc lại cúi người xuống, chăm chú ngắm nhìn những con diều nhỏ màu sắc rực rỡ xếp ở tầng dưới sạp hàng.
Giang Nhược Tuyết đi theo phía sau, khóe miệng nở nụ cười nuông chiều, kiên nhẫn đồng hành cùng Tiểu Hy.
Cô cầm một con diều hình bướm lên, quơ quơ trước mặt Tiểu Hy để thu hút sự chú ý.
"Tiểu Hy, con nhìn con bướm này xem, hoa văn trên cánh nó đẹp quá, bay lên chắc chắn cũng sẽ rất xinh."
Tiểu Hy quay đầu nhìn một cái, đôi chân mày nhỏ hơi nhíu lại.
Sau khi suy nghĩ một lát, cô bé nói: "Dì út ơi, con bướm này đẹp thật."
"Nhưng con muốn một con diều có thể bay vừa cao vừa ổn định cơ, con diều én cũ của con chính là như thế, nó bay giỏi lắm."
"Con sợ con bướm này nhẹ quá, gió thổi một cái là nó bay mất tiêu luôn."
Giang Nhược Tuyết nhếch môi.
Được rồi, xem ra lần này mình lại bị coi là không chuyên nghiệp rồi.
Nhưng cô thấy Tiểu Hy suy nghĩ như vậy cũng rất thấu đáo.
Thế nên cô không khăng khăng nữa mà đặt con diều bướm về chỗ cũ, tiếp tục cùng cô bé tìm kiếm.
Lúc này, bác chủ sạp ngẩng đầu lên cười góp vui: "Cháu nhỏ này, có muốn xem thử con diều đại bàng này không?"
"Nó là vật báu của sạp bác đấy, không chỉ khung xương chắc chắn mà vải cũng rất dày."
"Chỉ cần gió hơi lớn một chút là nó có thể lao thẳng lên chín tầng mây, bảo đảm cháu chơi sẽ rất thích."
Nói đoạn, bác chủ sạp đứng dậy gỡ con diều đại bàng xuống đưa qua.
Tiểu Hy nhận lấy, cẩn thận v**t v* những hoa văn lông vũ trên cánh diều, trong mắt lộ vẻ xao động.
Nhưng rất nhanh sau đó, cô bé lại lắc đầu, có chút thất vọng nói: "Con đại bàng này trông thì lợi hại thật, nhưng mà..."
"Trông nó dữ tợn quá, con hơi sợ."
Bác chủ sạp cười ha ha, vỗ đầu nói: "Bác suýt thì quên mất, các bé gái chắc là không thích loại diều hung mãnh thế này."
"Nhưng không sao, bác còn nhiều loại khác lắm, cháu cứ thong thả mà chọn."
Giang Nhược Tuyết đứng bên cạnh nói: "Đúng thế Tiểu Hy, chúng ta cứ thong thả chọn, nhất định sẽ chọn được cái con thích nhất."
Cái đuôi nhỏ vâng một tiếng, lại bắt đầu tập trung tìm kiếm.
Một lúc sau, ánh mắt cô bé dừng lại trên một con diều hình tam giác nhiều màu sắc.
Con diều này không có hoa văn cầu kỳ, chỉ là sự kết hợp của vài màu sắc rực rỡ ghép lại, nhưng trông lại rất đơn giản và trang nhã.
"Dì út ơi, dì thấy con diều này thế nào ạ?"
......
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
