Chương 12: Cứu nguy

Cách âm c̉a điện thoại di động thật sự rất tốt, Chu Nhược Nhan nghe không rõ c̀ng Bạc Tư Niên nói chuyện điện thoại là ai, càng

không rõ nội dung cuộc điện thoại. Cô chỉ biết là qua không bao

lâu, Bạc Tư Niên liền c*́p điện thoại.

Bạc Tư Niên cầm điện thoại trong lòng bàn tay, ngẩng đầu nhìn

về phía Chu Nhược Nhan:“ Gần đây có siêu thị nhỏ hay không?”

”Có... Ra khỏi phim trường rẽ trái là đến.” Chu Nhược Nhan ngây ra như phỗng.

”Được, cảm ơn.”

Bạc Tư Niên gật đầu một cái, xoay người về phía sau bước đi.

Dứt khoát, một chút c̃ng không dây dưa. Chỉ lưu lại Chu Nhược Nhan nhìn theo bóng lưng đoạn tuyệt c̉a anh.

”... “ Đây là thế nào? Gọi một cuộc điện thoại liền đi.

Mấy ngày nay Chu Nhược Nhan quan sát được, Bạc Tư Niên này nhìn

lạnh lùng, nhưng thật ra c*̃ng không bày ra dáng vẻ kiêu ngạo

gì, ít nhất những chuyện nghiêm túc anh tuyệt đối sẽ không từ

chối từ ngoài ngàn dặm. Nhưng, bất kỳ điều gì liên quan đến

chuyện tình cảm anh sẽ im lặng không nói.

Cô nhớ tới câu luận ngữ học được lúc học trung học, quân tử

chi giao đạm nhược thủy, tiểu nhân chi giao cam nhược lễ*.Bạc Tư

Niên hẳn là thuộc về loại quân tử.

[ tình cảm giao hảo c*̉a người quân tử nhạt như nước lã nhạt

nhẽo nhưng lâu dài, tình cảm giao hao c*̉a kẻ tiểu nhân ngọn như

rượu ngọt nhưng dễ đoạn tuyệt ] [Google].

Cô híp mắt ngây ngốc cười, Bạc Tư Niên đối với tất cả mọi

người là như vậy, vậy đã nói rõ cô vẫn còn cơ hội. Người đàn ông như vậy rất khó đánh đổ, sau khi theo đuổi được lại rất

thật lòng thật ý đối đãi với bạn, không phải là hư tình giả

ý, miệng nam bô bụng bồ dao găm.

Chu Nhược Nhan cho rằng ánh mắt nhìn đàn ông c*̉a cô chính là

rất chuẩn, hiện tại còn thiếu Bạc Tư Niên từng bước từng bước đắm chìm trong dịu dàng c*̉a cô.

”Nhưng, dáng vẻ dầu muối không thu này phải làm sao để theo đuổi đây...” Chu Nhược Nhan bỉu môi khẻ oán trách.

Người đẹp thanh thuần, lại làm ra dáng vẻ hờn dỗi, đúng là vừa thấy đã thương.

**

Cố Hạm Hạm ở trong một gian phòng trong phòng rửa tay đợi một

lúc lâu, thời điểm thiếu chút nữa tính liều mạng kéo quần

trực tiếp rời đi... Cô rốt cuộc đã chờ được Bạc Tư Niên

giang hồ cứu nguy.

Ngoài phòng rửa tay truyền đến tiếng gõ cửa, một cái, hai

cái, ba cái. Không nhanh không chậm, vô c*̀ng nhanh chóng.

Đây là ám hiệu c*̉a cô và Bạc Tư Niên.

Cố Hạm Hạm dùng thanh âm có thể để cho người ngoài cửa có

thể nghe hô:“ Đạo diễn Bạc, vất vả cho anh, để ở cửa đi. Anh

trước đi làm việc c*̉a anh đi.”

Cô thật sự không có mặt dày mày dạn đến nổi để cho Bạc Tư Niên đem băng vệ sinh đưa vào phòng rửa tay.

”Ừ.” Phía bên kia nhàn nhạt lên tiếng trả lời.

Sau đó Cố Hạm Hạm nghe được tiếng va chạm c*̉a túi ny long và

mặt đất, cô đoán là Bạc Tư Niên chắc là đem đồ vật nhét bên

dưới cửa vào.

Ngay sau đó, cô nghe được vài tiếng bước chân nặng nề. Bạc Tư Niên chắc là đi rồi.

Cố Hạm Hạm thở dài một hơi, cô đứng dậy, từ dưới đất kéo

một cái túi màu đen nhìn c*̃ng biết là rất nhiều... Không

tự chủ được khóe miệng co giật.

Trước khi chờ Bạc Tư Niên c*́p điện thoại, cô đã gửi một tin

nhắn ngắn nói cho anh biết muốn mua loại mỏng, nhãn hiệu không

quan trọng. Kết quả anh giúp cô mua băng vệ sinh c*̉a các loại

nhãn hiệu.

Người đàn ông bình thường không phải rất mắc cỡ khi mua đồ

dùng loại này cho phái nữ sao? Sẽ thuận tiện gom góp một chút sao? Thế nhưng Bạc Tư Niên chính là không theo lẽ thường mà

biểu hiện. Mỏng dính, thêm dầy, có cánh... Cố Hạm Hạm thậm chí còn lục ra một bao vị sầu riêng.

Cô có chút nghi ngờ, Bạc Tư Niên có phải hay không đang tận lực

trả thù cô, trả thù cô để cho anh đi siêu thị mua đồ dùng phái

nữ, cho nên mới mua nhiều loại như vậy thậm chí còn có nhiều

băng vệ sinh kỳ lạ hiếm thấy như vậy. Nhưng Cố Hạm Hạm liền

thay đổi suy nghĩ, đây là cô nghĩ nhiều, Bạc Tư Niên thật đúng

không phải là người ngây thơ và hẹp hòi như vậy.

Cố Hạm Hạm ở đại lễ xa hoa trong túi xách chọn chọn chọn,

muốn chọn một loại bình thường giải quyết như cầu sinh lý... Mấy giây sau, trên mặt cô xuất hiện một tầng hồng mỏng.

---_ Cô ở dưới đáy túi, phát hiện một cái quần lót nữ mới

chưa mở. Cố Hạm Hạm phản ứng theo bản năng mở ra bọc giấy bên

ngoài, lấy ra... Sờ sờ, kéo kéo một cái. Ừm, cảm nhận

c*̃ng không tệ lắm, còn rất mềm.

Nên nói Bạc Tư Niên thật sự là vì cô mà nghĩ đến sao? Nghĩ đến thật là chu đáo.

Thật ra thì ngay từ đầu Cố Hạm Hạm thật không nghĩ đến sẽ

gọi cho Bạc Tư Niên nhờ giúp đỡ, thật sự là bởi cô trong đoàn

phim này ngoài quen biết Bạc Tư Niên và Tạ Sắc một chút, thật

không quen ai. Cuối c*̀ng chỉ có thể tìm tới Bạc Tư Niên một

nửa bạn bè này.

...

Cố Hạm HẠm đem quần lót bẩn nhuộm vệt máu ném vào thùng rác trong một căn phòng, xử lý xong mọi thứ, vỗ vỗ chân đi tới

chỗ bồn rửa tay.

Cô ngẩng đầu nhìn trong gương ---_ sắc mặt tiều tụy, tóc lộn

xộn, mặt mũi mang theo chút uất khí,... Lại nghĩ đến khi cô

gọi cho Tạ Sắc lại phát hiện người nghe điện thoại là Tần

Thừa Trạch, cô hoảng loạn, dáng vẻ lúng ta lúng túng... Suy

nghĩ trong đầu bay tán loạn, khó hiểu phức tạp loạn thành một đoàn.

Cô đem nước lạnh hướng mặt xoa mấy cái, suy nghĩ hỗn loạn trấn định lại một chút.

Cô khép mi mắt, tự giễu nói:“ Tao đôi khi phải bội phục mày,

anh ta đối với mày như vậy, mày vẫn còn đối với anh ta nhớ

mãi không quên.”

Cô đối với Tần Thừa Trạch, thuộc về lâu ngày sinh tình.

Ca đức có câu danh ngôn, trên thế giới lớn nhất là đại dương, so với đại dương là bầu trời rộng lớn, so với bầu trời còn lớn hơn đó là linh hồn c̉a con người, đây là một câu c̃ rích Cố

Hạm Hạm thường dùng làm văn lúc học tiểu học. Nhưng có người

xưa biết người đời thường không chú ý nửa câu sau.

Trong đó con đường đi vào lòng người phụ nữ chính là âm đạo.

Phần lớn người phụ nữ sau khi phá thân, dù sao vẫn đối với

người đàn ông tiến nhập vào cô kia luôn xuất hiện sự ỷ lại,

cảm giác không muốn xa rời, thậm chí sẽ nhận định rằng từ nay về sau mình là vật phẩm thuộc về anh ta. Cố Hạm Hạm cảm

thấy cô từng phạm một đại kỵ như vậy.

Bây giờ muốn đứng lên trong âm đạo c̉a cô người đàn ông từng bao nuôi c̃ng từng đi vào lòng c*̉a rất nhiều người phụ nữ, cô

thiếu chút nữa buồn nôn chán ghét.

...

Rửa tay xong, sửa lại quần áo vẻ ngoài, cô vốn dĩ chính là

Cố Hạm Hạm vừa qua tuổi dậy thì, mới ra trường. Dung mạo xinh

đẹp, quần áo tươi mới, cười lên bên gò mái trái còn có lúm

đồng tiền nhàn nhạt.

Cố Hạm Hạm cho rằng Bạc Tư Niên nhất định đã đi một lúc lâu,

cô lấy điện thoại ra c*́i đầu gửi cho anh một tin nhắn.

To: Cám ơn anh, đạo diễn Bạc.

Chưa tới một phút, ở chỗ cô đứng xuất hiện một cái bóng, kèm theo đó là một câu trả lời đơn giản.

Bạc Tư Niên:“ Không cần cám ơn.”

Cố Hạm Hạm kinh ngạc ngẩng đầu, liền thấy đạo diễn Bạc cô vốn cho là đã sớm rời đi.

”Đi thôi.” Bạc Tư Niên liếc nhìn Cố Hạm Hạm đang khiếp sợ một cái, cảm thấy có chút buồn cười.

”... Vâng“. Cố Hạm Hạm đã không biết dùng lời nào để diễn

tả suy nghĩ bây giờ c*̉a cô. Đơn giản là một mảng lộn xộn.

Ngày hôm này thật là một ngày hỗn loạn. MC đến không có dấu

hiệu nào, phát hiện người đàn ông c*̉a Tạ Sắc là Tần Thừa

Trạch, lại mặt dày gọi điện để cho Bạc Tư Niên không phải là

quá quen đi mua loại vật phẩm riêng tư này.

”Đúng rồi, đạo diễn Bạc, tối hôm nay tôi có thể hay không mời

anh ăn cơm?” Cố Hạm Hạm đột nhiên nhớ tới việc này, cô từ khi

nhận vai nữ chính Trình Thanh này đã muốn mời Bạc Tư Niên ăn

một bữa cơm, nhưng từ bữa đến giờ anh luôn ở cạnh Chu Nhược

Nhan, làm cho cô căn bản không có thời gian mời anh.

Hiện tại trái lại là một cơ hội tốt.

”Hôm khác đi, tối nay không được.”

Cô thật không nghĩ đến Bạc Tư Niên sẽ từ chối, dù sao cô cảm

thấy Bạc Tư Niên không có lý do gì từ chối lời mời c*̉a cô,

nhưng thực tế chính là Bạc Tư Niên từ chối.

Cố Hạm Hạm có phần muốn hỏi tại sao, nhưng lại đem lời nói

nuốt vào trong bụng. Cố Hạm Hạm cô chỉ là thân phận bạn học

kiêm diễn viên c*̉a Bạc Tư Niên, thật không có tư cách quan tâm

đến cuộc sống riêng tư c*̉a anh.

Bầu không khí có chút lúng túng, Cố Hạm Hạm muốn nói cái gì đó để cứu vãn bầu không khí khó hiểu này.

Không đợi Cố Hạm Hạm nói, Bạc Tư Niên lại bắt đầu giải thích nguyên nhân anh từ chối.

”Bạn trai c*̉a trợ lý Tiểu Tạ mấy phút trước mới xuất hiện,

nói muốn mời đoàn phim đi ăn.” Bạc Tư Niên đang suy nghĩ muốn

làm sao để đem chuyện này giải thích thật rõ ràng dễ hiểu

một chút,“ Trợ lý Tiểu Tạ còn chỉ đích danh muốn em phải có

mặt, nói em là bạn tốt nhất c*̉a cô ấy.”

Bạc Tư Niên ý muốn giải bày, không phải là anh không rãnh, mà mà Cố Hạm Hạm không rãnh.

Nghe được tin này gương mặt Cố Hạm Hạm hơi cứng đờ, nhấc mi

nhìn anh, liếm liếm khóe miệng không lưu loát nói:“ Bạn trai

c*̉a Tiểu Tạ? Tôi trước đây làm sao chưa có nghe qua.”

Dung mạo Bạc Tư Niên lãnh đạm xem kỹ vẻ mặt khác thường c*̉a

Cố Hạm Hạm, tuy rằng trực giác nói cho anh biết Cố Hạm Hạm

khẳng định có cái gì đó bất thường, nhưng c*̃ng không có hỏi

nguyên nhân sự khác thường c*̉a cô là gì.

Bọn họ đều tự mình biết mình, quan hệ c*̉a hai người còn chưa

đủ để hỏi * và tình trạng tâm tình. Cho dù loại tự mình

biết mình này làm cho Bạc Tư Niên có chút mỉa mai.

Anh nhìn túi ny lon màu đen trong tay Cố Hạm Hạm một cái, uyển

chuyển biểu đạt ý c̉a mình:“ Tôi có thể c̀ng anh ta nói thân

thể em không được tốt, không thể tham gia.”

”... “ Cố Hạm Hạm vì ánh mắt hiểu biết c*̉a Bạc Tư Niên mà cảm thấy tấm tắc.

Cô suy nghĩ một chút nói:“ Tiểu Tạ đã nói tôi là bạn tốt c*̉a cô ấy ở đoạn làm phim này, tôi làm sao có thể không đến tham

gia bữa tiệc này chứ?” Ý tứ là cô sẽ tham gia bữa tiệc, không

cần Bạc Tư Niên thay cô kiếm cớ từ chối bọn họ.

Bạc Tư Niên khẽ vuốt cằm, bày tỏ đã hiểu.

Một lúc không nói chuyện. Hai người vai kề vai c*̃ng nhau đi qua hành lang, hướng đến phim trường.

Sau khi đi đến phim trường, Cố Hạm Hạm c*̃ng không thấy bóng

dáng c̉a Tần Thừa Trạch, ngay cả bóng dáng c̉a Tiểu Tạ c*̃ng

không thấy.

Cô đem ánh mắt nghi hoặc nhìn về phía Bạc Tư Niên.

Bạc Tư Niên tiếp thu được ánh mắt nghi ngờ c*̉a cô, đối với cô

chậm rãi giải thích:“ Bạn trai c*̉a trợ lý Tiểu Tạ mang theo

trợ lý Tiểu Tạ đi ra ngoài, nói mọi người buổi tối gặp.”

Cố Hạm Hạm nhún vai, Tần Thừa Trạch thật sự là một người

đàn ông tốt, phương diện công việc, cuộc sống là người nhất lí vạn ky*, nhưng lại bớt chút thời gian đi xem phim với người yêu, ăn cơm, đi du lịch. [Nhật lý vạn ky: (日理万机): chỉ việc Đế vương ngày

xưa sử lý muôn vàn chính sự, chăm chỉ đến cực điểm. Hay hàm ý người làm

chủ một quốc gia có bao nhiêu công việc quan trọng cần phải giải quyết.]

Không, cô và Tiểu Tạ không giống nhau. Tiểu Tạ chính là bạn

gái c*̉a Tần Thừa Trạch, mà Cố Hạm Hạm cô chỉ là một đối

tượng được bao nuôi mà thôi. Điểm duy nhất các cô giống nhau

chính là các cô đều là vật phẩm thay thế, đều là vật phẩm

thay thế Trần Tích Linh.

Thật ra thì nếu không phải vì lúc Cố Hạm Hạm chết vẫn còn

yêu Tần Thừa Trạch, mà yêu biến thành hận, cô c*̃ng sẽ không

cảm thấy gì. Dù sao c*̃ng là cô chủ động chuyển hướng tìm tới Tần Thừa Trạch, người ta chỉ là thuận theo ý cô gặp dịp thì

chơi mà thôi. Đáng đời cô vậy mà tin tưởng quy tắc ngầm có

thể biến thành tình yêu... Thật là... ngây thơ.

”Nếu em muốn gặp mấy người trợ lý Tiểu Tạ, đợi buổi tối đi.” Bạc Tư Niên xem chừng Cố Hạm Hạm vội vàng dáng vẻ lại không

biết đang nghĩ gì, nói lời an ủi cô.

“...” Muốn nhìn thấy bọn họ? Trời biết khi đó cô cho rằng

Tần Thừa Trạch đang ở phim trường, trong đầu có bao nhiêu hoang

mang, chuẩn bị tư tưởng biết bao nhiêu.

Bạc Tư Niên vẫn còn muốn nói gì đó, lại bị Chu Nhược Nhan từ xa chạy tới cắt đứt lời nói.

Chu Nhược Nhan vui vẻ nhẹ nhàng mà chạy đến chỗ Bạc Tư Niên và Cố Hạm Hạm bên này, lúc đến gần, lại chạy chậm mín môi bước nhỏ đến.

Cái váy trên người Chu Nhược Nhan nhìn rất quen mắt. Chính là

cái váy cô mặc khi diễn cảnh Trình Hồng nhảy lầu. Không biết

vì sao, nhìn Chu Nhược Nhan mặc trang phục màu đỏ mà cô từng

mặc qua tươi cười đi đến... Dáng vẻ thần thái cô nữ sinh nhỏ xuất hiện. Nội tâm cô mơ hồ có chút luống cuống. Thật giống

như cô vốn là tình thế bặt buộc, bây giờ lại bị người khác

vớt ở trong tay, toàn thân đều khó chịu.

Cố Hạm Hạm xoa xoa thái dương, cảm thấy ràng cô thật rất ích

kỷ. Trước đây lúc cô ham muốn vai diễn Trình Thanh, thật không

thích nhân vật điên cuồng cố chấp Trình Hồng này, hiện tại sau khi lấy được nhân vật nữ chính, quay đầu lại nhìn Chu Nhược

Nhan diễn nhận vật nữ thứ ba lại ghen tỵ.

Nói dễ nghe là yêu thích, nói khó nghe chính là ăn trong nồi, nhìn trong bát.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.