Chương 9: Đau

‘Cứu tôi’’

‘Cô bị sao vậy’’

‘Chân tôi đau đang

băng bó vết thương nhưng không may trật khớp’’_hóa ra là cô chủ của bọn họ

‘Cô không sao chứ’’_thanh

tra hỏi

‘Tôi băng nó vô,

các anh đã hiểu lầm họ rồi, họ cho tôi đi ké’’_nó nói

‘Chúng tôi hiểu rồi,

tín hiệu là cái cô đang băng nhưng chúng tôi cần phải xác thực, cô có thể mở ra

không’’_thanh tra nói

‘Tôi rất đau’’_nó

than

Thanh tra không nói

gì đi lại, mở băng ra, nó giả bộ la lên

‘Khoan đã, tôi đau

lắm’’_nó ngăn lại

‘Cô không sao chứ’’_thanh

tra hỏi

‘Đau’’

‘cô chịu khó sắp

xong rồi’’-Thanh tra mặc kế nó, cứ mở ra nhưng nhẹ nhàng

‘Cô ấy bị thương thật,

cho họ qua đi’’_tên thanh tra nói nhưng đột nhiên nhớ ‘Sao lúc đầu không nói để

khỏi phiền phức như vậy’’

‘Các anh thấy rồi,

trên đây chỉ là nam, tôi sợ các anh hiểu lầm’’_nó nói

‘Vậy sao?Thôi

chúng tôi không làm phiền nữa’’_thanh tra nói rồi bước ra cửa. Alen thấy nó qua

băng ghi hình bị thương, vội vã đi xuống

‘Chị không sao chứ?’’_Alen

chạy lại đỡ nó

‘A, đau’’_nó la

‘Chân chị?’’

‘ Chỉ đau tí

thôi’’_nó nói

‘Vậy máu’’

‘LÀ do mẹ sợ có

chuyện gì nên cho một lọ giống máu để đề

phòng chuyện không may xảy ra, chứ chỉ bị

trật chân thôi’’_nó cười

‘Chị làm em lo

quá’’_Alen đỡ hoảng sợ

‘Chị, chúng ta đã

qua thành công.’’Tên thuộc hạ vui vẻ chạy vào

Nó nghe được rất

vui, ôm lấy Alen, đây là lần đầu tiên nó

tốn nhiều chất xám nhất. Mọi người bất ngờ khi nó ôm Alen vui mừng như vậy.

Alen thì cảm thấy rất hạnh phúc.

Tiếng điện thoại của

nó vang lên, là một bản nhạc dương cầm do nó sáng tác. Nó thả Alen ra nghe điện

thoại

‘Cám ơn em’’_cảnh

sát

‘em sẽ cất nó nơi

an toàn’’_nó nói

‘Thanks’’

‘Mọi người nghĩ

ngơi, 15 phút nữa chúng ta sẽ chuyển nó vào hầm’_Alen ra lệnh

‘Rõ, thưa đại

ca’’_tất cả yên tâm đi nghỉ ngơi

Sáng hôm sau, tại

căn nhà ngoại ô.Một thanh niên trẻ đang đứng ngoài cửa sổ không ai khác chính

là con trai của gia đình William: Harry William.

-Thiếu gia, chúng

tôi đã lấy được rồi_một tên thuộc hạ trung thành kính cẩn nói

-Tốt, phải chắc chắn

rằng họ không biết tôi làm, bằng mọi giá phải lộ diện được chủ tịch của Dream_hắn

nói

-Chúng tôi biết rồi,

có thể họ sẽ biết sớm thôi

-Tốt, cứ theo kế hoạch

mà làm

………

-Chủ tịch, chúng ta

bị mất bản thiết kế rồi_trợ lí nói

-Là ai?_nó vẫn

bình tĩnh

-chúng tôi không biết,

họ có để lại một cuộc điện thoại_trợ lí

-tôi sẽ qua

Dream ngay bây giờ. Chuẩn bị cuộc họp với tổ thiết kế ngay lập tức_nó nói

-Dạ

-Alen, chúng ta

đến Dream ngay_nó nói

-Em biết rồi

Tại đường hầm bí

mật vào Dream.

Hai dáng người

cao bước vào với cái mặt nạ, không ai khác chính là chủ tịch và trợ lí.

-Chủ tịch_thư kí

nữ kính cẩn chào

-Mọi việc sao rồi_nó

nói

-Chúng em đã cho

triệu tập cuộc họp gấp_thư kí Jun nói

-Tốt_Nó nói rồi

bước về phía phòng họp

Phòng họp đã

đông đủ

-Kính chào chủ tịch_nhân

viên đứng lên chào

-Mọi người ngồi

đi_nó nói

Alen và thư kí đứng

bên cạnh nó

-Hai người cũng

ngồi đi_nó nói

-Cám ơn chủ tịch_đồng

thanh vang lên

-Mọi người nói

đi. Tại sao để mất mẫu thiết kế_alen hỏi

-Chúng tôi đem bản

thiết kế đến xưởng nhưng không ngờ có bọn cướp giật, họ để lại cho chúng tôi một

đoạn ghi âm nói rằng phải đưa cho chủ tịch_một người ở tổ thiết kế báo cáo và

đưa cho nó cuộn băng, Alen nhận lấy mở cho nó và mọi người nghe

-Chào chủ tịch

che mặt. Bất ngờ lắm phải không, lúc cô nghe đoạn ghi âm này cũng là lúc báo

chí biết công ty cô mất bản thiết kế. Nhưng không sao nếu cô mở cái mặt nạ đó

ra để mọi người thấy mặt thì tôi sẽ trả lại. Nếu cô thiết kế lại giống những mẫu

đó thì tôi sẽ tung ra trước cô. Cô suy nghĩ lại đi

-Từ giờ đến ngày ra mắt sản phẩm còn bao nhiêu?_nó hỏi

-2 tháng_Jun

Thật khó cho nó.

Hai tháng để thiết kế lại tất cả sẽ rất khó. Nó suy nghĩ

-Được rồi, tổ

thiết kế phải làm việc hết sức mình để kịp ra mắt trang phục mùa đông đúng thời

hạn_nó nói

-Chủ tịch, sẽ rất

khó

-Tôi tin tưởng mọi

người, tôi cho hai người ở tổ thiết kế đi Lon don và Hàn trong 3 ngày. 3 ngày

này mọi người nhất định phải có ý tưởng_nó nói

-Chủ tịch, chúng

ta sẽ_Jun nói ngập ngừng

-Tổ trưởng và một

nhân viên sẽ đi Lon Don, Tổ phó và một nhân viên sẽ đi Hàn. Mọi người làm đơn

xin nghỉ phép để đi du lịch nhưng thực chất là đi làm. Ba ngày sau mọi người về,

sẽ bắt tay vào việc thiết kế. Nhất định chuyến đi này không ai biết. Nghe rõ

chưa_nó nhấn mạnh

-Chúng tôi biết

rồi

-Thư kí Jun, cô

giúp tôi lo báo chí, mọi người hãy làm việc cho tốt vào_nó nói

-Dạ_tất cả đồng

thanh

Cách làm việc của

nó khiến mọi người phải bất ngờ, nó không run sợ, cũng không mất bình tĩnh.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.