Chương 4: Trả lại và lộ diện kẻ ác độc

Sáng hôm sau “Con gái ngoan dậy

đi”_Papa của nó bước lên lầu nó

Bỗng: “Cộ chủ dậy

đi”_Alen thức dậy đi từ căn phòng của mình ra

Nhà của nó là do

một tay nó thiết kế. Với 3 tầng, 1 trệt: tầng 1 do ba và mẹ sống, tầng 2 là

anh hai San còn tầng 3 là của nó và Alex, đặt biệt nhà còn có một tầng hầm bí mật

của nó và San. Tầng 3 gồm 4 phòng: 1 phòng của nó, 1 phòng chứa các dụng cụ đàn

và 1 số bí mật “không ai vô được phòng này cả kể cả người giúp việc, 1 phòng

làm việc và 1 phòng trống. Đặc biệt là gia đình nó mỗi phòng đều có mật khẩu nhận

dạng bằng tay và số.

“Alen, cậu dậy rồi

à”_papa nó hôm nay rất vui

“Ông chủ, để tôi

đi gọi tiểu thư”_Alen

“Được mà cậu biết

mật khẩu con bé sao?”_papa nó hỏi

“Dạ, có thể bằng

tay chứ mật khẩu kia thì không biết”

“Ồ, không ngờ

con bé có thể cho cậu MK”_ba nó có một sự ngạc nhiên

“Dạ không đâu,

khi nào cô chủ ra ngoài thì tôi cũng không vào phòng được, còn cô chủ ở nhà thì

có thề dùng tay”_Alen cố gắng giải thích để pa nó ko hiểu lầm

“Thôi, kêu con

bé dậy cho ta đi”_Ba nó cười một cái

Alen đứng trước

phòng nó, in đôi bàn tay vào cửa, cánh cửa từ từ mở ra

“Ông chủ có thể

vào”_Alen đưa tay mời

“Được rồi”_pa nó

từ từ bước vào phòng

“Con gái dậy đi,

papa có chuyện muốn nói với con”_Giọng ba nó nhẹ nhàng khác với mọi ngày

Nó dụi hai con mắt

của mình “Alen, cho chị ngủ 5 phút nữa

thui”_nó lại thói nào tật nấy, có thể nói mỗi khi nó đã ngủ thì có thể ngủ đến

trưa

“Florence

Cristina, dậy thôi”_ba nó nghiêm nghị, giọng nói trầm xuống, tay thì tháo chăn

nó ra

Nó lúc này cảm

thấy lạnh (ở LonDon đang là mùa đông),từ từ mở con mắt ra

“Ba, sao papa ở

đây”_nó ngạc nhiên sao papa có thể vào phòng nó, trong khi chỉ có Alen….

“Là ba của con

sao không vào được chứ”_ba nó chống tay bên eo

Nó nhìn thấy

Alen đứng bên cạnh ba nó, nó không ngốc đến nỗi không biết “papa có gì muốn nói

sao?”_nó nhìn ông

“Ba đưa con hộ

chiếu đấy mà”_ông ném cái hộ chiếu về phía nó

Nó nhanh tay chụp

lấy “Không phải chuyện này”

“Không hổ danh

là FLORENCE, thủ lĩnh của Cristina”_ba nó cười

Nó nhìn ông

không nói gì

“Ba muốn nhắc

con 7 giờ tối nay có mặt tại ICE đó mà”_ba nó cười

“Con biết rồi,

giờ con muốn ngủ tiếp”_nó cầm lấy chăn đắp lên người

“Con ngủ đi, nhớ

đến đúng giờ là được rồi”_ông đi ra ngoài nhưng nhờ điều gì “Nè nhớ đến Angel giúp anh con một số công việc vào chiều nay đi, anh con đi Pari rồi”

“Con không

đi”_nó nói lớn

“Đi đi, ba cũng

phải đi gặp một số đối tác, giúp anh đi con”_ba nó năn nỉ

“Chiều rồi tính.

Have A Nice day”

Papa nghe câu

nói của nó lắc đầu cũng bước ra cửa. ALen nhìn nó xong cũng bước về phòng của

mình.

Tại một bên nào

đó

“Điều tra ra

bang chủ Devils chưa”

“Dạ, thuộc hạ bất

tài”_người con trai quỳ xuống xin tha. Nhưng có lẽ người kia tức giận “Bao

nhiêu tháng rồi, 2 tháng không tìm ra, mày đúng là ngu mà”_tiếng quát cùng với

tiếng đá vang lên

“Xin lỗi nhưng

không thể nào tìm được”

“Ý ngươi là

sao?”

“Hình toàn là mặt

nạ, dáng người rất đẹp nhưng so sánh với những người đẹp thì không bao giờ

trùng khớp được nhưng Florence thì dáng rất giống nhưng Flonrence Cristina là

người không bao giờ tham gia vào chuyện của thế giới dù cô ta có hai tấm bằng đại

học lớn vào năm 16 tuổi”_người đó nói

“Vậy thì thiếu

gì, không phải cô ta thì là người khác”_người đó giận dữ

“Dạ, chúng em vẫn

đang tìm”

Người đó không

nói gì đá cho thuộc hạ một cái rồi đi, không hề nói một câu.

2p.m

Chiếc xe sang trọng

dừng trước tập đoàn Cristina, nhanh chóng một người vệ sĩ đẹp trai khiến cho

các nhân viên nữ ở đây phải đều nín thở, đứng ngơ để thưởng thức.

“Chủ tịch,chào mừng

đến với Angel”_phó giám đốc đến chào nó

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.