Chương 29

“ Hết

đau chưa”_ hắn nhìn chân nó hỏi

“Cám

ơn”_ đó là câu mà nó có thể nói trong lúc này

“Tối

rồi, để tôi đưa cô về”_ hắn nói

“Tôi

sẽ gọi cho Alen”_ nó nói

“Bác

sĩ nói cô không nên đi giày cao gót nhiều quá đâu”

“Thích”_

nó lại trở về dáng vẻ lạnh lùng

“Đi!

Tôi đưa cô đến nơi này”

“Không

có giày”_ nó nhìn đôi giày bị hư

“Tôi

cõng cô, lên đi”

TẠI

SHOP GIÀY DÉP

“Cô

chọn đi”_ hắn chỉ vào những chiếc giày

không nói gì nhìn xung quanh chỉ vào đôi giày có chiếc đế cao khoảng 20 phân

“Tô

thích chiếc đó”_ nó nói

“Cô

đang đau mà còn mang giày cao gót nữa sao?”_ hắn nói

“Tôi

thích”_ nó

“Không

được”_ hắn nhìn xung quanh thấy đôi giày bata có màu đỏ nhìn rất đẹp

“Cô

ơi lấy cho tôi chiếc đó”--- hắn ra lệnh người bán hàng

NV lấy đôi giày xuống “Của quý khách đây”

“Cám

ơn”_ hắn nói rồi quay sang nó

“Đưa

chân cô đây”

“Không

thích”_nó nói

“Cô

lì quá”_ hắn nói rồi cầm đôi giày mang vào chân nó. Nó cố vùng vẫy nhưng cho dù

nó có học võ nhưng sao đấu lại với người học võ mà còn là nam nữa chứ. Nó để

yên hắn mang giày cho nó nhưng trong lòng có một chút vui khi thấy hắn quan tâm

mình. Hắn và nó bước đi trên con đường, thành phố Pari rất đẹp khác hẳn với Lon

Don, bỗng trời mưa

“Trời

mưa rồi”_ nó nói

“Cô

lên xe đi”_ hắn chỉ vào chiếc xe

“ Anh nghĩ tôi là ai?” _ nó chợt thay đổi 180 độ cười khinh bỉ nói.

Sau khi nó vừa nói thì 3 chiếc xe Limous cùng vài chiếc mô tô đậu thành

hàng ngay trước mặt hắn. Một tên vệ sĩ đưa cho nó đôi giày cao gót. Nó mang

xong ném trả hắn đôi giày rồi kiêu ngạo tiến về trước Limous đen bóng ở giữa.Nó

bỏ đi để lại hắn bơ vơ cùng tiếng vọng từ đôi giày cao gót.

Hắn đau khổ tay nắm thành nắm đấm, móng tay xuyên vào da thịt hắn đến bật

máu. Là hắn quá ảo tưởng, là hắn ngu ngốc mơ mộng, hắn đã nghĩ sẽ đưa nó về nhà

rồi hắn sẽ cho nó thấy tài năng tốc độ của hắn. Lúc đèn đỏ hắn dừng lại nó sẽ

mất đà ôm chầm hắn.

Và tim hắn sẽ ấm lên sau bao vết xước. Khoảng cách từ nó và hắn sẽ rút ngắn

lại. Nhưng hắn quá lầm. Sự ảo tưởng làm con người đau đớn đến vậy sao? Đúng lúc

đó trời đổ mưa. Mọi du khách đều vào cửa hàng, quán cafe hay rạp phim gần đó

trú mưa. Riêng hắn, hắn vẫn trơ trọi nhìn theo bóng chiếc xe cô đi mất hút cùng

những suy nghĩ của mình.

Khoảng cách giữa nó và hắn quá lớn. Nó và hắn mãi mãi tồn tại một bầu trời

xa vời như một trời một vực. Như hai thế giới không tưởng không thể với tới. Nó

là thiên kim của gia đình quyền quý, gia đình đứng thứ hai còn gia đình hắn thì

sao bằng gia đình nó. Nó tài giỏi được người khác ngưỡng mộ, còn hắn thì chỉ là

một tên bình thường như mọi người biết.

Từng cơn mưa

rào rào cùng tiếng gió, sấm như xé tan tim hắn. Sau cơn mưa trời lại sáng, vậy

sau khi tắm dội mưa xong, tim hắn có hết đau không?

Mọi người bắt

đầu bàn tán về hắn, trời mưa mà vẫn đứng như trời trồng, điên rồi phải không..

  • Anh chàng

kia, bị điên hay sao mà không trú mưa đi - một cô gái bĩu môi nói.

  • Kệ anh ta đi

. À mà khoan tôi thấy rất giống...

  • Hả? Giống gì?

  • Người bên cạnh tò mò hỏi

-Giống cái người được chọn làm nhà thiết kế của Dream

-Chắc không đâu, nhìn anh ta như vậy sao được chọn là nhà thiết lế của

Dream chứ

Chợt, một người vô cùng đẹp trai, cơ tay chân săn chắc, khỏe mạnh. Ánh mắt

hiện rõ tia lạnh lùng, độc ác che ô cho hắn. Đắng sau là 4 tên vệ sĩ khác.

Hắn nhếch môi bất cần

  • Dù sao cũng ướt hết rồi.

  • Theo tôi. – người đó lạnh nhạt lên tiếng.

  • Tại sao tôi phải theo mấy người - hắn thách thức nói.

Người thanh niên quay đầu ra hiệu tên đàn em hành động Chỗ đông người dùng

vũ lực thì thật mấy cảnh tượng đại lộ nổi tiếng nhất thế giới. Tên đàn em bịt

miệng hắn, hắn vốn đã kiệt sức, chỉ một chút thuốc mê đã làm hắn ngất

đi.

Tên đàn em khác cõng hắn đưa đến cứ điểm. Người ngoài nhìn sẽ thấy giống là

người một nhà đang đưa người "điên" đứng giữa trời mưa lúc này về.

Ào... Ào *

Hai xô nước liên tiếp được dội vào người hắn. Hắn khẽ nhíu mày, cựa mình

xung ngó xung quanh. Nhìn lạ quá. Hắn chưa đến đấy bao giờ thì phải. Chống tay

giữ cân bằng, hắn quay người lại phía sau thấy một người thanh niên đang

khoanh tay, đứng dựa vào tường, mắt hướng ra ngoài cửa sổ.

Ánh trăng rọi vào khuôn mặt tuấn tú không cảm xúc như bức tranh vẽ của

người phương Đông đầy huyền bí và vô cùng có hồn.Đột nhiên, mặt hắn tối sấm

lại.

Không thể phủ nhận vẻ đẹp đấy sức hút của người đó nhưng điều hắn muốn biết

là tại sao mình là ở đây và đây là đâu.

  • Anh muốn gì? Đây là đâu? - Hắn giọng lạnh tanh hỏi.

  • Devil – người đó không liếc hắn lấy một cái, mắt vẫn hướng ra ngoài

cửa sổ.

  • Devil? Là ngôi nhà hoang Devil.

  • Vậy anh muốn gì?

  • Người như anh có gì để em ấy hài lòng? _người đó cười khinh bỉ, miệt thị nói.

  • Hừ, tóm lại muốn gì nói nhanh đi. Tôi không có rảnh vs mấy người - Hắn

khó chịu trước thái độ của người đó nhưng không thể làm gì.

  • Tránh xa Florence ra nếu ngươi không muốn tổn thương về cả thể xác lẫn

tinh thần -

Người đó giọng đều đều vang lên kèm theo đó là một sự đe dọa cùng ánh mắt

sắc nhọn hổ phách làm người nhìn vào đều phải phục tùng.

Nghe đến đây, máu trong người hắn sôi lên, hắn đứng phắt dậy phản bác mạnh

mẽ

  • Anh là ai - Hắn nói giận như có vẻ phản bác nhưng thực chất là nỗi chua

xót từ trái tim hắn dâng lên.

-Harry William. Người sẽ lấy cô ấy”_ người đó nói

“Đính hôn. Cô ấy sẽ đính hôn sao?”_ hắn ngơ ngác

-Đúng, chúng tôi đã bàn chuyện đính hôn rồi nhưng tôi

không thích có ai đụng đến cô ấy_ Harry tức giận nói

-Tôi đâu có làm gì cô ấy?_ hắn nói

-Còn chối sao?_ Harry nói

-Tôi không hề đụng chạm cô ấy, cô ta có gì đâu để tôi

phải đụng, cô ta như ác quỷ vậy đo_ giọng hắn đầy căm tức

  • Cạch *

Nhanh như chớp một họng súng chĩa thẳng vào thái dương của hắn

  • Tôi không cho phép anh xúc phạm em ấy_Harry tức giận nói

  • Sao không hôn người khác. Sao lại quan tâm em ấy? Ở Pari này thiếu người

cho anh quen sao? _Harry thả giọng nghi ngờ bao

trùm hắn.

Hắn không chịu được những lời nói như buộc tội này

  • Anh nghĩ cô ta là gì mà tôi phải làm như thế? Hờ Tôi dù có yêu cô ta đến

say đến đắm cũng chẳng bao giờ phải gây dựng tốn thời gian thế đâu. Mong hiểu

cho. Tôi cũng chẳng muốn đụng đến cô ta làm gì? Mà anh cho người theo dõi chúng

tôi sao?

  • Anh yêu Florence? _harry nhắm đúng

tim đen của hắn

Hắn thoáng giật mình rồi cũng cười nhạt nói

  • Là hiện tại. Còn tương lai thì không?

  • Anh có gì để đảm bảo?

  • Tôi chẳng có gì cả. Óc anh cũng thiên tài mà sao lại không nghĩ ra, tôi

chỉ là người bình thường mà thôi sao

xứng được với cô ấy (hắn che dấu thân phận hay thiệt đó)

-Tôi biết anh ở nhà biệt thự, anh phải là người giàu chứ_ Harry hỏi trúng

tim đen hắn lần 2

-Anh điều tra tôi_hắn hỏi

-Đúng_ Harry nói

-Nhà của bạn_ hắn nói

-Các anh đừng làm gì cả. Tôi thua. Từ nay không cần phải nhìn tôi bằng ánh

mắt đấy đâu. Tôi sẽ không dính dáng tới cô ta làm gì nữa. Tôi về_ Hắn tức giận

  • Không tiễn. Hướng Đông Bắc_Harry lạnh lùng nói.

Hắn không nói gì, tiến thẳng ra cửa lấy chiếc xe mô tô của mình phóng mất

hút đi khỏi chỗ thối nát ấy. Nó chẳng hợp với hắn. Trời đã hết mưa, nhưng lòng

hắn vẫn chưa hết đau, nhớ về nó tim hắn bỗng quặn lại. Tự cười chế nhạo mình vì

một cô gái quen chưa bao lâu mà rung động. Hắn chẳng còn là hắn!

Lấy điện thoại, gọi điện cho lũ bạn đua xe. Chỉ có tốc độ mới làm hắn quên

đi tất cả.

Hắn nhấn ga chạy nhanh như xé gió, như muốn xé đi nỗi đau lẫn tức giận đang

ngự trị và xâm chiếm dần trái tim của hắn.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.