Chương 55: Anh không tin em sẽ bỏ đi

Tô Nhất

Minh gửi một chiếc hộp nhỏ đi, đây là chiếc hộp chứa đựng toàn bộ hy vọng của

anh. Sau đó hồi hộp đợi hồi âm. Rất lâu sau cũng chẳng thấy hồi âm. Tô Nhất

Minh thở phào, cô không gọi điện thoại cự tuyệt chứng tỏ cô đã nhận món quà của

anh, nhận quà của anh có nghĩa là đã tha thứ cho anh. Nghĩ vậy, anh vui mừng

đặt vé máy bay, dự định sang thăm cô.

Lúc sắp

lên đường, anh bị một vố bất ngờ: Bưu phẩm của anh, chiếc hộp chứa đựng mọi hy

vọng của anh bị trả về! Tô Nhất Minh bi phẫn đến mức suýt ngất đi, nhưng anh

không thay đổi ý định, anh muốn sang Mỹ chất vấn bác sĩ! Giật lấy chiếc hộp từ

tay nhân viên bưu điện anh tức tốc ra sân bay, lên máy bay. Nhưng suốt cả hành

trình tâm trạng anh vô cùng tồi tệ, không có cách nào nghỉ ngơi, vừa chợp mắt

thì những chuyện cũ khắc cốt ghi tâm lại ùa về, không thể ăn,

uống nước cũng cảm thấy nghẹn nơi cổ họng.

Tô Nhất

Minh lần thứ hai sang Mỹ tìm Trình Vũ Phi như thế, vẫn

ngốc nghếch đứng bên ngoài bệnh viện đợi cô, tuyệt vọng và sốt ruột. Lúc đợi

được cô ra anh như muốn nổ tung,

đưa cái hộp bé xíu ra trước mặt cô, giọng run run: "Vũ Phi, tại sao? Tại

sao lại trả lại món quà này cho anh? Đây chẳng qua chỉ là chút tâm ý của anh,

đến cái này em cũng không thể nhận sao?",

Trình

Vũ Phi chẳng hiểu đầu cua tai nheo nhìn nhìn chiếc hộp: "Không tìm được

người... Ấy, cái này là anh gửi à? Anh viết sai địa chỉ của tôi rồi..".

Tô Nhất

Minh bối rối thu lại món quà, anh rõ ràng đã đối chiếu địa chỉ cô mấy lần rồi

mà.. Anh vội vàng lục lại tin nhắn của Chung Viễn trong điện thoại, trong tin

nhắn, địa chỉ viết thành một hàng dài,

kết quả là anh viết sót một số trong số nhà.

Tô Nhất

Minh tẽn tò, cãi cùn với cô: "Anh không cần biết! Dù sao lần này đến anh

sẽ ăn vạ ở nhà em. Anh không về Trung Quốc nữa, sẽ ở đây luôn, ai cũng không

ngăn cản được anh, cho dù là anh chàng tóc vàng đẹp trai hay Kim mao sư vương

gì gì đó.

Trình

Vũ Phi tỉnh bơ: "Tùy anh. Dù sao ngày mai tôi cũng đáp máy bay về Trung Quốc

rồi."

"Không

phải em ở lại Mỹ bắt đầu cuộc sống mới sao? Bệnh viện M không phải muốn em ở

lại tiếp tục làm việc sao?" Tô Nhất Minh lại bị đả kích.

“Tôi từ

chối rồi, quyết định về nước. Thức ăn ở đây thật

khó nuốt."

Tô Nhất

Minh hoài nghi ồ một tiếng, nhưng bây giờ không phải là lúc để truy cứu chuyện

này.

"Không

có thưa ông, bán hết rồi, vé chuyến bay này đã được bán hết...". Một anh

chàng người da đen ở quầy bán vé sân bay nhe hàm răng trắng ởn mỉm cười nói với

Tô Nhất Minh.

"Nhưng

tôi nhất thiết phải có vé chuyến bay này, vợ tôi về nước trên chuyến này, tôi

muốn về cùng với cô ấy...". Tô Nhất Minh vò đầu bứt tai giải thích với anh

ta.

"Xin

lỗi, thưa ông." Anh chàng da đen tiếp tục mỉm cười.

"Vậy

anh có thể nghĩ cách gì không?"

Chàng

trai trẻ nhún vai, hỏi anh: "Người Trung Quốc?"

Tô Nhất

Minh chẳng để tâm gật đầu.

"Tôi

từng đến Bắc Kinh, ồ! Rất đẹp. Tôi có bạn người Trung Quốc, còn có tên bằng

tiếng Trung nữa đây. Tôi còn biết nói tiếng Trung."

"Thật

ư?" Tô Nhất Minh lịch sự tỏ vẻ ngạc nhiên.

“Tất

nhiên. Tên tiếng Trung của tôi là Hồng Song Hỉ! Một cái tên rất may mắn rất

đẹp."

".."

Tô Nhất Minh trong lòng nghĩ gọi là Hắc Song Hỉ thì đúng hơn, nhưng vô cùng

lịch sự cười lớn khen ngọi: "Một cái tên rất hay! Anh biết nói tiếng Trung?"

"Tất

nhiên. Anh nghe nhé: Bà con cô bác ơi! Mua một tặng một đây!"

Tô Nhất

Minh lần này là cười thật sự.

"Thưa

ông, có cách nào khác để tôi ngồi cùng chuyến bay với vợ không?". Tô Nhất

Minh vẫn không từ bỏ.

Chàng

trai da đen trò chuyện với Tô Nhất Minh thấy rất vui vẻ, thế là chăm chú gọi

mấy cuộc điện thoại, cuối cùng nói với Tô Nhất Minh: "Tôi đã hỏi thử rồi.

Có một vị khách vừa mới hủy vé, ông thật may mắn đây! Xem ra Thượng đế cũng

đứng về phía tình yêu."

Trải

qua bao nhiêu sóng gió. Tô Nhất Minh từ từ lấy chiếc hộp nhỏ đưa cho Trình Vũ

Phi: "Vũ Phi, đây là món quà anh đặt làm để tặng em."

“Cái gì

thế?"

"Một

con bọ rùa." Tô Nhất Minh từ từ mở hộp ra,

một con bọ nhỏ bằng vàng óng ánh từ từ hiện ra. "Vũ Phi, em nói đúng, thật

ra anh luôn quá cao ngạo, tự cho mình là một con rùa biển bằng vàng, toàn thân

lấp lánh, tài giỏi hơn người, thu hút phụ nữ. Bây giờ anh mới hiểu, trước tình

yêu, thật ra anh chỉ là một con bọ rùa, cái gì cũng không hiểu. Anh chỉ biết

mua thứ tốt nhất mà không biết làm sao để chung sống bình đẳng với em. Anh chỉ

biết bày trò để em vui mà không biết chỉ có tình cảm chân thành mới cảm động

lòng người. Anh sai rồi... Anh bây giờ cuối cùng cũng hiểu ra sai lầm của mình.

Vũ Phi, em có thể tha thứ cho con bọ rùa ngu ngốc đần độn này không?"

Trình

Vũ Phi nhìn con côn trùng bằng vàng lấp lánh trên tay hồi lâu không đáp. Tô

Nhất Minh tuyệt vọng nhìn cô, những lời trong tim anh đã nói ra hết, không biết

miệng cô sẽ nói ra những lời cụt hứng gì đây. Trình Vũ Phi cuối cùng cũng mở

miệng...

"Đây

không phải là bọ rùa vàng. Đây là bọ rùa bảy sao..."

“..."

Tô Nhất Minh ngớ ra, nhìn tỉ mỉ, quả nhiên, trên thân con bọ màu vàng lấp lánh

này có nạm mấy hạt ngọc epidote bé xíu, anh đếm một lát, không thừa không

thiếu, lại đúng bảy hạt. Anh nhớ ra hôm đến tiệm vàng bạc có nói: Bọ rùa vàng.

Một loài côn trùng, giống bọ rùa bảy sao. Kết quả thật là đã làm thành bọ rùa

bảy sao... Tô Nhất Minh lại một lần nữa tẽn tò.

Anh vội

vàng nhấn vào chỗ lồi ra phía sau đít con bọ, sau một tiếng "két" nhỏ

xíu, một hạt vàng lấp lánh từ bên trong rơi xuống tay cô.

"Cái

này là cái gì?" Trình Vũ Phi tò mò nhìn vật kỳ lạ trong tay mình.

"Phân...

nó ị ra đấy"

Trình

Vũ Phi kêu lên rồi phẩy tay, muốn vứt cái thứ trong tay xuống, nhưng Tô Nhất

Minh nhanh tay lẹ mắt chụp lại.

"Đừng,

đây là phân bằng vàng đây. Em không phải là nói bọ rùa đầy một bụng phân hay

sao, anh đặt người ta làm cái cơ quan nhỏ xíu này đây.

“..."

Trình Vũ Phi dở khóc dở cười.

Tô Nhất

Minh hít một hơi thật sâu, tổng kết chuyện xưa: "Vũ Phi, con bọ rùa tuy

chỉ là một con côn trùng nhỏ nhưng chỉ cần em

muốn, cho dù bị người khác đạp dưới chân, nó sẽ không một lời oán trách, sẽ tận

lực tận tâm cho em những ngày tháng vui vẻ, không để em phải chịu bất cứ oan ức

nào.”

“...”

Trình Vũ Phi tiếp tục dở khóc dở cười.

Tô Nhất

Minh nhẹ nhàng cầm con côn trùng nhỏ lên, xâu nó vào một sợi dây chuyền, rồi

đeo vào cổ cô. "Vũ Phi, hãy giữ nó lại nhé. Nó đã thảm lắm rồi, trước đó

suýt bị người ta giẫm nát, lại thêm bị em bỏ rơi để vui vẻ vơi Kim mao sư

vương, rất nhiều lần nó muốn từ tầng cao nhất…"

Trình

Vũ Phi hốt hoảng bụm miệng anh lại: "Nhất Minh, đừng nói bậy”

Tô Nhất

Minh nhìn cô rồi nhấn từng chữ một: "... bò xuống tầng trệt."

"Lưu

manh!", Trình Vũ Phi dở khóc dở cười buông tay ra.

"Anh

là một gã lưu manh. Anh nghĩ trước đây em vì anh lưu manh mà yêu anh, bây giờ

anh cũng giở trò lưu manh để em quay lại... Vũ Phi, quay về bên anh nhé...

Không có em anh thật sống không nổi..."

“Tô

Nhất Minh, anh đừng quên là anh đích thân đến nói chia tay với tôi." Trình

Vũ Phi thấy nghèn nghẹn, nhớ lại những lời anh nói ngày hôm đó, nỗi thống khổ

của mình.

"Anh

đã nói với em rồi, đàn ông nói mười câu thì chín câu là giả. Sao em không phân

biệt được nhỉ? Lần đó tận đáy lòng anh hy vọng em sẽ nói không, nói em tự

nguyện cùng anh đồng cam cộng khổ... Em không nói lời nào, anh đau khổ đến phát

điên."

"Anh

trước nay chẳng đàng hoàng lên được tí nào, sao tôi biết câu nào anh nói là

thật câu nào là giả chứ?"

"Em

nghĩ anh thật muốn chia tay với em mà lại hùng hùng hổ hổ chạy sang tận Mỹ sao?

Một cú điện thoại không phải là kết thúc rồi sao, hoặc giả... căn bản là chẳng

cần làm gì, lạnh lùng xử lý là xong thôi.. Còn chiếc nhẫn cầu hôn nữa. Nêu anh

thật sự muốn chia tay, anh còn chạy đến đưa cho em làm gì?"

Trình

Vũ Phi cau mày, định tìm lời phản bác. Nhưng nhìn thấy gương mặt gầy đen của

anh, lòng bỗng mềm đi, cuối cùng thở dài nắm lấy tay anh. Khó khăn lắm mình mới

vỗ béo được gã lưu manh cáo già này, bây giờ ốm chẳng khác gì một trái mướp

già, thật khiến người ta xót xa...

Tô Nhất

Minh thở phào, nhưng lòng anh vẫn còn một cái gai.

"Em

đi rồi thì cái gã Kim mao sư vương của em có đau lòng không?" Anh giả vờ

thờ ơ.

Trình

Vũ Phi hừ một tiếng: "Các anh ngày nào cũng gọi điện thoại đêm khuya quấy

rầy em, động vật giống đực đều bị dọa cho chạy hết rồi, nói gì đến Kim mao sư

vương."

Tô Nhất

Minh ngớ ra: "Nói xằng, Chỉ có hai lần mà, bởi vì anh nhớ em quá, nên quên

là thế giới có chuyện chênh lệnh múi giờ."

"Anh

thì ít quấy rầy. Nhưng cái anh bạn Lục Dã Bình của anh hầu như ngày nào cũng

gọi lúc nửa đêm báo cáo tình hình của anh. Chẳng lẽ không phải là do anh chỉ đạo

sao?"

"Dã

Bình?"

"Hôm

nay nói anh vì em mà ngày ngày uống rượu tìm quên, suýt nữa bị cảnh sát bắt

giam; ngày mai nói anh vì em mà có ý muôn chết, bác sĩ nói là đang trong cơn

nguy kịch; ngày mốt nói anh vì em mà tâm trạng thất thường, suốt ngày giam mình

ở công ty không muốn gặp ai... Ngày nào giữa đêm chuông điện thoại cũng reo. Em

thành tội nhân thiên cổ, bị người đời dè bỉu rồi đây. Em bây giờ tâm trạng suy

sụp sắp chết, sao có thể bắt đầu cuộc sống mới được đây?"

"Cái

gã này muốn hủy hoại hình tượng của anh đây mà, không thể thêu dệt chút lời tốt

đẹp hay sao? Anh về sẽ mắng hắn một trận! Báo thù cho em!" Tô Nhất Minh

phẫn nộ.

"Nhất

Minh." Trình Vũ Phi gọi.

"Ừm?"

"Không

có Kim mao sư vương nào hết. Hôm đó có một bác sĩ ở bệnh viện M, cùng với mấy

người bạn đến chỗ em ở chơi, em nấu món Trung Quốc đãi họ."

"Nhưng

tối đó em nói là muốn bắt đầu cuộc sống mới với hắn ta."

"Em

lừa anh thôi. Lúc đó em chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi sự quầy rầy của anh.

Mỗi lần anh gọi điện thoại đến, em phải khó khăn lắm mới hạ quyết tâm không

lung lay... Em đau khổ đến chết được. Cho nên mới lừa anh, chỉ là muốn yên tĩnh

một chút."

Tô Nhất

Minh hít một hơi thật sâu, nhớ đến những đau khổ mà anh phải chịu đựng mỗi

ngày. "Bác sĩ của anh, có lúc anh thật sự có chút hận em. Em thật là tàn

nhẫn, những ngày qua anh thấy mình giống

như một khối u bị em nhẫn tâm cắt bỏ..."

"Vậy

anh chắc chắn là khối u ác tính rồi. Sau khi cắt đi phát hiện anh vẫn đang di

căn, chỗ nào cũng có. Làm thế nào

cũng không thể đuổi hình bóng của anh đi." Trình Vũ Phi hạ giọng nói, từ

từ đưa tay ra, cẩn thận v**t v* gương mặt anh.

"Cho

nên... Chúng ta có thể kết hôn chứ?", Tô Nhất Minh ngập tràn hy vọng.

Trình Vũ Phi im lặng. Lúc Tô Nhất Minh đợi đến sắp tuyệt vọng thì cô mới mở

miệng nói: "Bố mẹ em còn chưa đồng ý mà."

"Vậy

về đến nơi anh sẽ đến bố mẹ em ngay." Tô Nhất Minh thở hắt ra, từ từ dịch

tới, hôn cô thật sâu. Bảy tháng lẻ hai ngày, cô đã bỏ đi đúng bảy tháng lẻ hai

ngày. Mỗi một ngày anh đều nhớ rất rõ, nỗi đau từng ngày đều khắc sâu trong

lòng anh, cuộc đời anh. Anh từng cho rằng nỗi đau này sẽ mãi mãi không bao giờ

vơi, may mà bây giờ, tất cả cuối cùng cũng đã kết thúc...

"Thưa

quý khách, máy bay đang bay vào vùng thời tiết xấu, xin quý khách thắt dây an

toàn." Giọng cô tiếp viên dịu dàng vang đến từ phía sau.

Tô Nhất

Minh nhìn hai cánh tay đang vòng qua người anh, ngẩng đầu cười: "Tôi đã có

sợi dây an toàn rất thoải mái rồi"

Cô tiếp

viên ngớ ra, rồi cười: "Đúng là rất thoải mái, nhưng tôi lo là không đủ an

toàn."

"Rất

an toàn. Tôi muốn sợi dây an toàn này sẽ an toàn thoải mái cột chặt tôi cả

đời."

Cô tiếp

viên tóc vàng mắt xanh mỉm cười lắc đầu bỏ đi. Tô Nhất Minh không tiếp tục giở

trò lưu manh nữa, chỉ vòng tay ôm lấy cô, mỉm cười “Vũ Phi, sợi dây an toàn này

cũng sẽ thoải mái cột chặt em suốt đời."

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.