Chương 50: Tất nhiên cánh cửa khác có thể bị ai đó bít mất (2)

Hoa màu

trên ruộng đã được thu hoạch, chỉ còn trơ lại gốc rạ. Chiếc Phaeton của Tô Nhất

Minh chạy lảo đảo một đoạn ngắn, cuối cùng cũng dừng lại. Chung Viễn không biết

từ đâu bước tới mở cửa xe, cười sung sướng, “Sao rồi gian thương? Tốc độ chậm

lại thì phản ứng không kịp hả? Ấy… Vũ Phi em về rồi à?... Lâm Đồng?”

Tô Nhất

Minh bò ra khỏi xe, s* s**ng khắp người, tay chân còn nguyên, bỗng nghẹn ngào

muốn khóc, thiếu điều muốn quỳ xuống hôn mảnh đất này, cảm ơn Thượng đế đã bảo

vệ. Ước nguyện này của anh nhanh chóng thành hiện thực. Một bóng người nhanh

thoăn thoắt áp sát anh từ phía sau, một cú đâm lao tới, Tô Nhất Minh lảo đảo

ngã úp mặt xuống đất...

Chung

Viễn lôi ra mấy miếng bông thấm thuốc sát trùng bôi lên vết thương gần chân mày

Tô Nhất Minh. Tô Nhất Minh đau muốn kêu cha kêu mẹ, lại không muốn trước mặt

tình địch tỏ ra yếu ớt, đành gồng mình nuốt tiếng k** r*n vào bụng. Nhưng sau

đó thì anh không thể ngậm miệng được nữa. Chung Viễn bắt đầu lấy kim chỉ khâu

lại vết thương, cùng với tiếng kêu thất thanh của Tô Nhất Minh chiếc kim khâu đâm

trúng cổ anh cách vị trí vết thương chừng hơn hai chục xăngtimét.

“Ối

chà, sai một ly đi vạn dặm, chút nữa đâm trúng động mạch cổ đi đời nhà ma rồi!”

Không biết là có ý thù địch không mà Chung Viễn đứng một bên kêu lớn.

Tô Nhất

Minh phẫn nộ ngoảnh mặt đi dứt khoát không thèm để ý đến anh ta. Mình đang ở

trong tay địch, cúi đầu chịu nhịn cũng là đương nhiên. Đây là văn phòng của

Chung Viễn, trên bức tường trắng toát có treo một bức tranh chữ: ninh tĩnh chí

viễn. Anh chẳng thấy ở Chung Viễn cái khí chất “ninh tĩnh” đó. Một bức tranh

khác là phác đồ giải phẫu tim, bên cạnh chi chít những chú thích từng bộ phận

của trái tim bằng cả tiếng Trung và tiếng Anh.

Cú đấm

của Chung Viễn thật lợi hại. Tô Nhất Minh nằm đo đất rất lâu không ngồi dậy

được. Góc chân mày bị rách, máu chảy ra không ít, cằm bị trầy xước, đầu choáng

váng như muốn ngất đi. Mơ màng anh nghe thấy giọng Chung Viễn, dường như rất xa

xăm, “Khốn kiếp! Định trả thù tôi à? Dám lôi người phụ nữ này vào chốn nguy

hiểm, suýt nữa mất mạng, đồ khốn nạn, anh có phải là đàn ông không thế?”

Chỉ

trong vòng một ngày ngắn ngủi có đến hai người nghi ngờ giới tính của mình, Tô

Nhất Minh cảm thấy hai người ấy đúng là trời sinh một cặp. Anh cựa quậy chân,

thều thào giải thích, “Không có chuyện đó. Tôi chỉ muốn tìm cơ hội để hai người

tình cũ gặp nhau thôi, tác hợp một chút, để các người long phụng sum vầy, cũng

là để anh từ bỏ ý định với Vũ Phi của tôi...”

“Sao

anh để cho Lâm Đồng uống nhiều rượu như vậy chứ? Uống rượu rồi mà còn để cô ấy

lái xe? Anh định lấy tính mạng người khác ra làm trò đùa đấy à? Đúng là tên

khốn nạn!”

“Cái cô

bồ ngang nghạnh của anh mà anh không biết sao? Cô ta không phải là phụ nữ mà.

Cô ta muốn làm gì ai cản được cô ta? Tôi lịch lãm thế này, nói cô ta nghe chắc?

Xì!” Anh cố nhấc cái chân không còn chút sức lên đạp Chung Viễn một cái, chỉ

muốn muốn giẫm nát anh ta.

May mà

Lâm Đồng kịp thời xuống xe, tuy cô không hiểu vì sao Chung Viễn lại xuất hiện ở

đây nhưng rõ ràng không thích hành động dã man của Chung Viễn chút nào, lập tức

ngăn anh lại trước khi anh có hành động bạo lực tiếp theo. Chung Viễn lúc này

mới hậm hực chở hai người đến bệnh viện. Tô Nhất Minh chỉ bị thương chút xíu

ngoài da, Chung Viễn công khai báo thù riêng, kiên trì đòi khâu vết thương cho

anh một cách vô cùng thô bạo.

“Chung

Viễn, không ngờ anh là người dã man như vậy. Đường đường là một trưởng khoa

ngoại mà hành xử chẳng đúng mực chút nào, chuyện gì cũng dùng nắm đấm giải

quyết à?” Lâm Đồng im lặng nãy giờ bỗng lên tiếng.

Tay

Chung Viễn khẽ run, Tô Nhất Minh đau rên lên một tiếng. Anh vốn định tìm một

bác sĩ quen biết xử lý vết thương cho anh, nhưng cảm nhận cái không khí ngột

ngạt suốt đường đi do sự im lặng của hai người này tạo ra, trong lòng sợ bọn họ

sẽ bỏ lỡ cơ hội gương vỡ lại lành này, bảo bối của mình sẽ không thoát được

móng vuốt của Chung Viễn, nên đành cun cút đi theo để Chung Viễn hạ độc thủ.

“Em

biết tình hình của anh hiện nay?” Giọng của Chung Viễn khô khốc không chút tình

cảm, khiến Tô Nhất Minh thấp thỏm không yên.

“Lên

mạng tìm là biết thôi. Bệnh viện của các anh tuyên truyền bài viết của anh ngập trời.

Tình hình của anh em lúc nào cũng quan tâm theo dõi... Em còn nghĩ rằng anh đã

lột xác hoàn toàn rồi cơ đấy.”

“Nhiều

năm như vậy sao không liên lạc gì với anh?” Chung Viễn hạ giọng hỏi, tay càng

run rẩy.

Tô Nhất

Minh lại rên lên thảm thiết, trong lòng tràn ngập hận thù. Nếu là cô bác sĩ nhà

anh, chắc chắn chẳng để anh đau đến thế này. Nghĩ đến Vũ Phi, nỗi đau càng

không thể chịu đựng được, thứ gì nóng hổi từ khóe mắt anh lăn xuống, rớt xuống

tay, đóng thành băng.

“Liên

lạc với không liên lạc có khác gì nhau? Anh bây giờ đang sống rất thoải mái mà,

chắc con đàn cháu đống rồi chứ?”

Chung

Viễn hồn để tận đầu đâu thắt nút chỉ, luống cuống một hồi rồi ngồi xuống một

bên ôm đầu không nói. Tô Nhất Minh khóc một hồi, không thể chịu nổi hai người

kia cứ úp úp mở mở, đưa qua đẩy lại không thôi, làm nguy hại đến hạnh phúc của

mình, cuối cùng nhịn không được nhảy dựng lên, “Xe thì có rất nhiều chiếc xịn,

vậy mà vợ con đều chưa có! Ban ngày muộn phiền đêm đến ra ngoài đua xe... lại

còn tìm một người phụ nữ có bề ngoài giống cô làm vật thế thân, như nắm được

ngọn cỏ cứu mạng. Định tóm lấy cô ấy dìm xuống nước mãi mãi không ngóc đầu lên

được…”

“…” Lâm

Đồng kinh ngạc nhìn Chung Viễn. Anh không nói gì, chỉ ôm đầu ngồi đó, ngoan

ngoãn dễ bảo, khiêm tốn chừng mực, phảng phất vẫn là một người đàn ông dè dặt

ít nói trước đây. Thế sự đổi dời, nhưng lại không để lại bất cứ một dấu tích gì

trên gương mặt của anh, vẫn ánh mắt buồn sâu thăm thẳm ấy, vẫn cái nhếch miệng

tự trào ấy.

Chuyện

xưa bỗng ùa về, quãng thời gian xa cách dường như không còn tồn tại. Lâm Đồng

xót xa đưa tay nhẹ nhàng v**t v* mặt anh, “Sao lại như vậy? Bao nhiêu năm rồi

mà vẫn chưa tìm được người xứng ý toại lòng ư?”

“Gặp

rồi, nhưng tay anh ngắn, giành phụ nữ không lại với người ta. Hơn nữa, trước

đây là do em theo đuổi anh, anh không biết những chiêu trò nịnh phụ nữ!” Chung

Viễn cuối cùng cũng “phun châu nhả ngọc”.

“Ai

thế? Ai dám giành phụ nữ với anh? Nói em biết đi, em sẽ thay anh xử lý anh ta!”

Lâm Đồng thấy chuyện bất bình ra tay nghĩa hiệp.

Chung

Viễn từ từ hướng ánh mắt về phía Tô Nhất Minh, Tô Nhất Minh giật nảy mình, lập

tức quay sang nhìn bức tranh phác đồ giải phẫu tim trên tường, học tiếng Anh

của ngành y.

Ánh mắt

của Chung Viễn lại tiếp tục di chuyển, rồi dừng ở một nơi nào đó, “Người văn

minh như em sao lại đòi xử lý người khác nhỉ?”

Lâm

Đồng không hề để ý đến lời nói móc mình, “Đường đường là một bác sĩ khoa ngoại

lồng ngực mà không có phụ nữ theo đuổi sao?”

“Có,

nhiều nữa là đằng khác. Tiếc là chân anh dài, bọn họ đuổi không kịp. Người dũng

cảm giống như em dám lái một chiếc Santana đuổi theo Ferrari bây giờ hiếm

lắm...”

“Là

Phaeton...” Tô Nhất Minh nhịn không được lên tiếng phản đối. Chẳng ai thèm để ý

đến anh.

Chung

Viễn tiếp tục nhìn Lâm Đồng, trong lòng dậy sóng. Cô gầy hơn trước đây, cũng

tiều tụy hơn, đôi mắt đã hằn dấu chân chim. Thứ không thay đổi chính là tính

cách mạnh mẽ hiếu thắng của cô. Cho tới lúc nãy cô đang ngồi yên lặng thì cũng

nhìn mọi vật bằng ánh mắt sắc sảo chứ không hề có chút hiền dịu, nhẹ nhàng. Đó

là người phụ nữ độc nhất vô nhị trên đời này, là bảo bối cùa anh, đã từng hoàn

toàn thuộc về anh. Anh thật bất lực, sao lại để mất cô ấy chứ? Cuộc sống thiên

vị, tuổi trẻ bồng bột... Nói cho cùng cũng là do mình không cố gắng...

Tiếc

rằng trong những năm tháng cô đơn lẻ loi anh cũng chỉ kịp nhận ra mình sai lầm,

nhưng không phải cái sai nào cũng có cơ hội để sửa chữa... Cô ấy đã thuộc về

người khác, mãi mãi không còn là của mình nữa rồi... Chung Viễn buồn rầu ôm

đầu. Thật không thể tưởng tượng nổi cô lại cúc cung chiều chuộng một người đàn

ông khác, nói những lời mà trước kia từng làm cho anh điên đảo. Anh không thể

chịu đựng được khi nghĩ đến những buồn vui của cô sau này đều là người khác

chứng kiến, không liên quan gì đến mình. Tính cách ngông cuồng của cô, không

biết người khác có thể bao dung? Cô thỉnh thoảng cũng yếu đuối, không biết

người khác có bảo vệ cô... Lòng anh ngổn ngang trăm mối.

Lâm

Đồng đứng dậy, đến bên Chung Viễn quỳ xuống, nắm lấy tay anh, v**t v* từng ngón

tay thon dài của anh, “Chung Viễn... Chung Viễn... sao lại thế chứ? Tại em

không tốt, em luôn nghĩ rằng anh đã tìm được hạnh phúc...”

Chung

Viễn nhẹ nhàng đẩy cô ra rồi đứng lên, “Không sao, Lâm Đồng. Tất cả đã qua rồi.

Em cứ tận hưởng cuộc sống của mình đi, đừng lo cho anh. Đại trượng phu phải lập

nghiệp trước rồi mới nghĩ đến lập gia đình, anh vì quá chuyên tâm vào sự nghiệp

mà để lỡ tình yêu, không can hệ gì đến em... Chuyện riêng của anh anh sẽ tự giải

quyết... hưm, hưm...”

Lâm

Đồng đột nhiên vòng tay ôm chặt lấy anh, ngửa cổ tìm môi anh, đau đớn hôn anh.

Toàn thân Chung Viễn khẽ run lên. Muốn đẩy cô ra, nhưng tay anh lại không nghe

sự chỉ huy của não bộ mà nghe lời trái tim, anh siết chặt lấy cô hơn, hận là

không thể ép sát cô vào người mình hơn nữa, cùng cô hòa làm một.

Nụ hôn

ngọt ngào phảng phất men rượu cùng với thân hình nóng bỏng mà thân quen khiến

hơi thở Chung Viễn trở nên gấp gáp không kiềm chế được, “Lâm Đồng... Lần nào

cũng là em chủ động.”

Lâm

Đồng tiếp tục hôn anh, thì thào ngắt quãng, “Ừm. Phải. Em chủ động theo đuổi

anh, chủ động cám dỗ anh, chủ động rời bỏ anh... Anh có muốn chủ động một lần

không?”

Chung

Viễn rên lên: “Thôi đi. Anh đã quen rồi.” Nhắm mắt lại, vị ngọt ngào từ bờ môi

tỏa ra ngào ngạt, nỗi lo lắng trong lòng cũng trỗi lên, “Lâm Đồng, vậy chút nữa

em có chủ động bỏ đi không?”

Lâm

Đồng ôm chặt anh hơn, “Không đâu... ông trời đã trừng phạt em rồi. Em năm đó đã

cảm tính bỏ đi. Em nhớ anh, nhiều năm rồi mà vẫn không thể sống với bất kỳ

người đàn ông nào khác. Em nghĩ là anh đã kết hôn, đã quên em rồi. Thì ra anh

vẫn thế... ông trời không vứt bỏ em. Em sẽ không bỏ đi nữa, trừ phi anh

đuổi em...”

Tô Nhất

Minh ho lên một tiếng chẳng đúng lúc chút nào, “Sởn gai ốc! Chốn công cộng, làm

ơn chú ý hình tượng giùm bác sĩ Chung ạ. Bệnh nhân còn đang ở đây.”

Chung

Viễn ngẩng đầu lên, ánh mắt như hai luồng điện phóng tới, “Gian thương, anh có

thể đi rồi! Đừng có ở đây mà phá đám!”

Tô Nhất

Minh ấm ức trề môi, “Không phải lúc nãy anh nói là đầu tôi có vấn đề phải giữ

lại kiểm tra ư? Nếu không tôi đến đây làm gì để anh vừa động kim vừa động dao

bắt nạt?”

Chung

Viễn cười gằn, “Đầu có vấn đề thì anh đến chỗ bác sĩ thần kinh mà khám. Hơn

nữa... Tôi động dao lúc nào?Anh chưa trả tiền thì tôi động dao thế nào được?

Cút đi!”

Tô Nhất

Minh cảm thấy mình bị coi thường. Nhưng ở địa bàn của người khác anh không thể

không nín nhịn, đành thất thểu mở cửa đi ra.

Đêm

khuya thanh vắng. Bác sĩ trực khoa ngoại lồng ngực nửa đêm dậy đi thăm bệnh, đi

qua phòng trưởng khoa, có chút ngạc nhiên hỏi y tá trực ban, “Chủ nhiệm Chung

hôm nay không về à? Sao bên trong phát ra âm thanh gì kỳ quái thế nhỉ?”

Y tá

nhìn anh ta cười: “Anh ấy vừa đưa vào một người đàn ông máu chảy đầy mặt chắc

là bệnh nhân quen của anh ấy. Tiếng kêu đó chắc là của chàng ta. Tôi đoán là

chủ nhiệm Chung đang giúp anh ta sát trùng, khâu lại vết thương.”

Bác sĩ

trực ban dỏng tai nghe ngóng một hồi, ra vẻ đồng tình, “Đúng là anh chàng tội

nghiêp, bị thương đến mà thảm. Nhưng chủ nhiệm Chung cũng thật yêu nghề, muộn

thế này giúp bệnh nhân khâu vết thương không nói làm gì, còn đưa vào tận văn

phòng mình... Thật đáng khâm phục!”

Tô Nhất

Minh vừa về đến nhà đã nằm vật ra giường, anh không biết mình bị người khác nghĩ

oan, nhưng vẫn cảm thấy vô cùng buồn tủi. Anh muốn tìm ai đó đánh cho cái tay

bác sĩ trưởng khoa ngoại lồng ngực một trận cho hả dạ. Nhưng quan hệ giữa Chung

Viễn và Lâm Đồng xem ra cơ hội tái hợp là rất lớn, đáng để ăn mừng. Hy vọng anh

ta vì thế sẽ tha cho bảo bối của mình.

Buồn bã

thở dài anh bắt đầu thiếp đi, khi bị tiếng điện thoại đánh thức thì trời đã

sáng hẳn. Là điện thoại của Chung Viễn.

“A lô!

Gian thương!” Chung Viễn không chút khách khí.

“Ừm..Tô

Nhất Minh vẫn còn ngái ngủ, toàn thân ê ẩm.

“Dù sao

đi nữa cũng cám ơn anh vì đã đem Lâm Đồng về cho

tôi, tuy rằng anh có ý đồ xấu xa là muốn chia rẽ tôi và Vũ Phi”

“Ừm...”

Tô Nhất Minh đau đớn xoa xoa đầu. Khốn kiếp! Muốn cám ơn mình đâu cần vừa mới

sáng sớm đã kêu quang quác lên như quạ vậy.

“Nhưng

có một chuyện tôi nói cho anh biết. Thật ra Vũ Phi chưa đồng ý kết hôn với tôi.

Tôi đã cầu hôn nhưng cô ấy từ chối không chút do dự. Cho nên... anh phí công vô

ích rồi.”

“Mẹ

kiếp!” Tô Nhất Minh cuối cùng cũng hoàn toàn tỉnh táo, ngoác miệng mắng.

“Mẹ tôi

mất rồi. Gian thương, nếu anh còn tệ bạc với cô ấy một lần nữa tôi sẽ đánh gãy

chân anh.”

“Khốn

kiếp!”

“Thô

lỗ! Tư chất kém! Hôm nay tâm trạng tôi vui nên không tính toán với anh...”

Chung Viễn tinh thần sảng khoái cúp điện thoại.

Tô Nhất

Minh tức nghẹn họng, anh biết tên tiểu tử đó đang vui vẻ vì vừa rớt vào hũ mật,

còn mình thì lại đang vật lộn với lửa to nước lớn! Vội vàng nhảy tót xuống

giường lật tung danh bạ để kiếm số điện thoại, anh muốn thuê người dần cho cái

tên Chung Viễn này một trận, để anh ta không lên nổi giường, lết không nổi đến

phòng phẫu thuật mấy tháng cho biết tay.

Có tin

nhắn. Là Chung Viễn gửi. Mở ra thì thấy hai địa chỉ bằng tiếng Anh và một dãy

số loằng ngoằng. Không đợi Tô Nhất Minh hiểu ra thì một tin nhắn nữa được gửi

tới: Địa chỉ và số điện thoại ở Mỹ của Vũ Phi.

Ngớ ra

một hồi Tô Nhất Minh lại ngồi lên giường, lấy được rồi. Cuối cùng mình đã lấy

được số điện thoại của cô ấy…

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.