Chương 5: Mỗi câu chuyện cổ tích đều khởi đầu nhạt nhẽo (1)

Tô Nhất

Minh chờ đến khi giám đốc Vương được phẫu thuật xong, đưa vào phòng hồi sức

theo dõi mới rời khỏi bệnh viện. Lúc này trời đã sáng, do bản năng trọng sắc

khinh bạn, trước khi ra về anh lại lần nữa chạy đến

phòng cấp cứu, muốn tìm cơ hội đối đáp vài câu với cô bác sĩ Trình có nhiều

điểm thú vị kia.

Bệnh

nhân đến khám rõ ràng nhiều hơn cả ban đêm, đứng thành vòng tròn vây quanh bác

sĩ, bác sĩ Trình như bị chôn vùi trong đám người lố nhố ấy. Tô

Nhất Minh khó khăn lắm mới len được vào trong. Vừa lúc được chứng kiên một bệnh

nhân đang tìm bác sĩ Trình phàn nàn: "Tôi bị cảm, sốt cao mười mấy ngày

mới khỏi, tiêu tốn những hơn một ngàn tệ cơ đấy.”

Trình

Vũ Phi mỉm cười giải thích: "Vì mười mấy ngày vừa rồi ngày nào bác cũng

đến khám bệnh... Hơn nữa trong sổ khám bệnh có viết, chính bác yêu cầu truyền

dịch. Truyền dịch mười mấy ngày phải tốn từng ấy tiền bác ạ."

"Nhưng

ngày nào tôi cũng sốt đến 40 độ cả. Tôi thấy bệnh của mình rất nặng, đương

nhiên phải đi khám bệnh rổi, tôi đã sai sao?"

"Nhưng..."

"Bệnh

viện các cô lại nói là tôi chỉ bị cảm, vế nhà

uống nhiều nước là khỏi. Không có chút trách nhiệm nào hết. Tôi đương

nhiên không thể đồng ý, bệnh của tôi nặng như thế phải yêu cầu truyền dịch!

Chẳng lẽ đó cũng là sai sao?"

Trình

Vũ Phi đành cười gượng, "Bác không sai, nhưng bệnh viện nói đúng đấy, bệnh

cảm sẽ tự khỏi, ở nhà uống nhiêu nước và uống một ít thuốc hạ sốt là được, ngày

nào truyền nước biển cũng không có tác dụng gì. Hơn nữa, bác cảm thấy bệnh của

mình rất nặng mà chỉ tốn một ngàn tệ đã chữa khỏi lẽ ra nên vui mừng mới

phải..”

"Nhưng

cuối cùng bác sĩ vẫn chẩn đoán là bệnh cảm thường..."

"Thì

vốn dĩ chỉ là cảm thường thôi mà..”

"Khám

cho một người bị cảm sao lại lấy của người ta những một ngàn tệ, ăn cướp

à?"

"Đó

là bởi vì bác muốn truyền nước biển.."

"Các

cô xem, bị cảm mà phải tốn một ngàn tệ có lý không?"

"..."

Tô Nhất

Minh nhè nhẹ lắc đầu, nhìn bác sĩ Trình đang bối rối chưa biết trả lời

thế nào, trong lòng có chút thông cảm. Bệnh nhân từng tốp từng tốp ập đến, hom

nửa giờ đồng hồ mà vẫn chưa tìm được cơ hội nói chuyện, Tô Nhất Minh thở dài,

gồng mình len ra khỏi đám đông. Một đêm không ngủ, anh cũng cảm thấy mệt rồi…

Chưa

được vài ngày, Tô Nhất Minh đã nhận được tin tức chính xác từ Vu Tuy Văn: Lão

Vương tuổi đã cao, bây giờ lại có bệnh, chắc chắn là phải về hưu sớm. Thay thế

lão Vương vào vị trí đó là một tay mới hoàn toàn. Thời đại của lão Vương qua

rồi, giá trị của ông ta cơ bản không còn nữa. Là một doanh nhân, Tô Nhất Minh

nhạy bén chuyển hướng, bắt đầu nghe ngóng sở thích và thân thế của giám đốc

mới. Song anh vẫn cho người đến chăm sóc lo liệu cho lão Vương, Tô Nhất Minh

biết rất rõ, tuy có một sổ người không giúp được gì cho bạn nhưng muốn giở trò

phá bĩnh thì rất dễ, chỉ cẩn tung ra một tín thất thiệt, hoặc làm một động thái

nhỏ cũng đủ hủy hoại một hợp đồng lớn, thậm chí bạn chưa lập hiểu ra chuyện gì

thì đã bị ám hại rồi.

Đạo lý

"hòa khí sinh tài" được Tô Nhất Minh vận dụng rất khéo léo, triệt để.

Hơn nữa, dù gì đi nữa, anh cũng là một người hoài cổ. Lão Vương trước đây rất

quan tâm đẽn công việc kinh doanh của anh. Uống nước nhớ nguổn, anh cũng nên

thể hiện một chút huống hổ lão Vương bây giờ thành ra thế này. Cho nên Tô Nhất

Minh đã đích thân đến bệnh viện thăm lão Vương đến mấy lần, tiện thể đến khoa

cấp cứu nhìn trộm bác sĩ Trình

một chút, nhưng không biết có phải là thời gian

không khớp hay không mà chẳng thấy cô đâu.

Không

ngờ mấy hôm sau, Tô Nhất Minh nhìn thấy bác sĩ Trình ngay ở công ty của mình.

Công ty Tô Nhất Minh thuê hẳn một tầng của một tòa nhà nổi tiếng ngay trung tâm

thành phố. Buổi sáng hôm đó khoảng mười giờ, lúc dừng xe ở phía dưới tòa nhà,

anh nhìn thấy Trình Vũ Phi đang đứng cách đó không xa, hình như đang đợi ai đó.

Bác sĩ Trình mặc quẩn áo bình thường trông có chút quê mùa, lại có chút trẻ

con.

"Bác

sĩ Trình!" Tô Nhất Minh mừng rỡ gọi, thò đầu ra ngoài cửa xe cười tít mắt

Trình

Vũ Phi nghe tiếng gọi quay lại

nhìn, ngẩn ra lát

người đàn ông này trông quen quen nhưng không nhớ là đã gặp ở đâu, chắc là bệnh

nhân của mình. Cô đành cười giả lả, trả lời xã giao, "Chào anh!"

Thật ra

là bác sĩ mỗi ngày gặp rất nhiều người, nếu chú ý tích

lũy quan hệ, muốn có mối quảng giao là điều

rất dễ dàng. Nhưng việc này đối với người có tâm tính hiền lành ít nói

như Trình Vũ Phi lại là một khó khăn. Cô rất hay gặp người lạ trên đường nhiệt

tình đến chào hỏi cô. Mọi lần như vậy cô luôn cảm thấy bối rối. Còn nhớ một hôm

cô đang mua bánh chiên ở một

trạm xe buýt, không ngờ người bán hàng lại là bệnh nhân của cô, nhất quyết

không lấy tiền bánh, khiến cô vô cùng

khó xử, sau đó cô không dám đến đó mua bánh nữa. Người bán hàng đó nằm mơ cũng

không nghĩ ra được, rằng quá nhiệt tình

cũng khiến mình mất đi một khách hàng.

Tô Nhất

Minh càng cười tươi hơn, bác sĩ Trình bây giờ trông không chỉ quê mùa và trẻ

con mà còn có chút ngố nữa, sao chẳng giống với

thái độ lạnh lùng, sắc bén ở bệnh viện nhỉ? Không để lỡ cơ

hội, thời cơ không đến hai lần, Tô Nhất Minh vội vàng xuống xe, cười nói,

"Bác sĩ Trình đền đây có việc gì vậy?"

Trình

Vũ Phi lại ngớ người ra một lần nữa, do dự

không biết có nên nói chuyện với người đàn ông lạ mặt này không. May mà lúc đó

Điền Thiêm từ trên tầng chạy xuống gọi chị Phi Phi, giải thoát cho cô khỏi vòng

vây khó xử. Sau đó Điền Thiêm quay sang, thấy Tô Nhất Minh đang tươi cười đứng

cạnh Trình Vũ Phi, lập tức ngượng đỏ mặt; hồi lâu không nói nên lời.

Trình

Vũ Phi ngạc nhiên khi thấy biểu hiện của Điền Thiêm, cho rằng cô bé đang hiểu

lầm mối quan hệ giữa mình và người đàn ông lạ này, vội vàng giới thiệu, với cô

bé, "Đây là... một bệnh nhân của chị…”

Tô Nhất Minh

giật mình, nhanh chóng hiểu ra mọi chuyện. Tuy anh có ấn

tượng sâu sắc với cô bác sĩ này nhưng người ta rõ ràng là chẳng nhớ mình một

chút nào. Điều này làm tổn thương đến tình cảm tốt đẹp mà anh có với cô, nhưng

đồng thời cũng kch thch anh.

"Vâng...

tôi là bệnh nhân của bác sĩ Trình, có ấn tượng sâu sắc đối với bác

sĩ. Lần trước hơi bị tức ngực nên đến khám bệnh tại khoa cấp cứu, bác sĩ Trình

đã đo điện tâm đồ cho tôi, kết quả là nhìn nhầm báo cáo số liệu, chỉ định

bệnh sai, khiến tôi phải chích mấy mũi thuốc, rút bốn ống máu... sau đó mới

phát hiện ra sai lầm, nhưng đã làm tôi sợ điếng người. Ha ha...", Tô Nhất

Minh cười nham hiểm, bịa ra một câu chuyện như thật.

Thật ra

đó là trải nghiệm của Lục Dã Bình. Một hôm Lục Dã Bình cảm thấy tức ngực, Tô Nhất

Minh chở anh ta đến một bác sĩ quen khám bệnh. Vị bác sĩ đó vô cùng lịch sự,

khám rất kỹ, còn đo điện tâm đồmiễn phí cho anh ta, nào ngờ cái máy đo điện tâm

đồcó vấn đề, bác sĩ liếc một cái liền bảo bệnh Lục Dã Bình đã đến hồi nguy

kịch. Tiếp theo đó nháo nhào báo cho người nhà đến truyền máu cứu mạng... Đến

khi vợ Lục Dã Bình tay chân bủn rủn, mắt đỏ hoe chạy đến, bác sĩ mới

phát hiện mình nhầm, không biết có phải là ấn nhầm nút trên máy hay không mà tờ

giấy kết quả in ra lâu gấp mấy lần bình thường, nhịp tim đo được chỉ bằng một

nửa bình thường. Tim Lục Dã Bình rất khỏe. Anh ta tức ngực bởi vì hàng ngày

uống rượu quá nhiều, đau dạ dày, dẫn đến viêm thực quản trào ngược.

Vị bác sĩ lúc

đó vô cùng

bối rối liên tục xin lỗi ba

người. Lục Dã Bình cứ ngỡ mình sắp từ giã khỏi

cõi đời nên ngồi thu lu một chỗ ủ rủ khổ sở,

nhưng cái giây phút biết được tính mạng mình an

toàn anh ta chẳng hề thở phào nhẹ nhõm, mà mắt còn tối sầm lại như sắp ngất đến

nơi. Vì tưởng mình sắp chết, lúc

lòng đau như cắt, lương tâm trỗi dậy, anh ta thú thật với vợ qua điện thoại

rằng mình có một số tiền

tiết kiệm cất giấu đãlâu. Đó là số tiến

anh ta kiếm

được bao năm qua, nhưng bây giờ thì thế nào chẳng bị vợ lột

sạch

Lần đó

Tô Nhất Minh vô cùng khó chịu, cảm thấy rất mất mặt nhưng cũng chẳng thể phàn

nàn vì vị bác sĩ thật ra cũng vì quá nhiệt tình, hơn nữa cũng chưa đểxảy ra hậu

quả nghiêm trọng. Sau đó rất lâu, anh không dám đến nhà Lục Dã Bình, sợ vợ anh

ta nhắc lại chuyện này mà cười vào mũi. Nhưng bây giờ anh lại thấy chuyện đó

cũng có ích vì mặt bác sĩ Trình đang bắt đầu đỏ lên, giống như Điền Thiêm, thẹn

thùng không nói được lời nào.

Trình

Vũ Phi hôm qua trực, cả đêm không ngủ, giờ cảm thấy hơi chóng mặt, đầu óc quay

mòng mòng, không nhớ mình có từng làm cái việc như thế không, nhưng người đàn

ông này có chút quen quen, hơn nữa người ta nói rất rõ ràng rành

mạch và chuyên nghiệp, không giống như đang bịa đặt. Cho nên cô thấy rất xấu

hổ, cảm giác giống như kẻ trộm bị chủ nhà

bắt được vậy, đến khi cô nghe thấy Điền Thiêm ấp úng gọi một tiếng giám đốc Tô,

sự xấu hổ của cô lại càng lên đến đỉnh điểm.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.