Chương 48: Khi cánh cửa này đóng lại, một cánh cửa khác sẽ vì bạn mở ra

“Bác sĩ

Trình, giường số năm đã ngừng thở!”

“Cắm

ống! Chuẩn bị máy hô hấp…”

“Không

được... Độ bão hòa ôxy trong máu không tăng… hút đờm, hút đờm!”

“…Oxy

vẫn không tăng… Nhịp tim yếu dần!”

Trình

Vũ Phi lê từng bước nặng nề trở về văn phòng, ngồi xuống thẫn thờ. Cô cảm thấy

mình là người biết tiết chế bản thân, chia tay với Mục Thuần, từ đầu đến cuối

cô không hề nói xấu anh một câu nào. Lần đó gọi điện thoại cho bố báo tin vui.

Bố cô bị kích động nói với cô về những thói hư tật xấu của doanh nhân làm cô

cũng cảm thấy có chút cực đoan, khắt khe.

Tô Nhất

Minh là người như thế nào, sống với anh thời gian dài như vậy cô cũng coi như

đã hiểu anh. Người mình yêu bị bố nói không ra gì cô thật sự cũng cảm thấy đau

đớn. Cô vốn định giấu Tô Nhất Minh thái độ của bố mẹ mình, cũng muốn nuốt những

lời lẽ không hay đó vào bụng, không đế cho nó có dịp làm tổn thương bất kỳ ai,

nhưng không ngờ trong lúc nhất thời nóng giận cô đã phun tất cả những lời khó

nghe đó vào mặt Tô Nhất Minh.

Cũng

tại anh quá kiêu ngạo nói rằng có nhiều người muốn giành lấy anh, nói cô là gái

ế không ai thèm. Cứ cho là sự thật đi. Con gái đẹp trong thiên hạ nhiều vô kể,

phụ nữ hám tiền cũng nhiều. Dạng đàn ông như Tô Nhất Minh, cho dù bố mình xem

thường, thì cũng còn rất nhiều người chen chân giành giật. Còn thế tục lại vô

cùng tàn nhẫn với phụ nữ, tuổi thanh xuân đã qua, hồng trần vô tình, người phụ

nữ cho dù có giỏi giang thế nào cũng không thắng được sự vô tình của thời gian.

Tất cả những gì giỏi giang nhất, đẹp đẽ nhất đều lần lượt đại hạ giá.

Mình

trở nên hẹp hòi từ lúc nào thế nhỉ, chỉ vì một câu nói thật mà làm mất thể diện

của chính mình? Hay đó chỉ là nỗi đau không chịu đựng nổi khi bị người yêu

khinh khi? Trình Vũ Phi nhớ sau khi mình nói những lời đó, Tô Nhất Minh đứng

bất động, không nói bất cứ điều gì, cứ nhìn chăm chăm xuống đất. Cô chịu không

nổi bỏ đi trước, không biết anh đứng đó bao lâu...

Nhưng

sau đó thì anh không còn làm phiền cô nữa, không thấy bóng dáng, cũng chẳng

điện thoại. Cuộc chơi giữa họ coi như đã kết thúc. Dù thế nào đi nữa, Tô Nhất

Minh cũng là một người đàn ông cao ngạo, tuy bình thường anh luôn làm ra vẻ mặt

dày không biết xấu hổ. Thời gian này cô luôn suy nghĩ đến việc hai người có nên

tiếp tục nữa hay không, nhưng nếu tình yêu thật sự kết thúc cô sẽ đau đến nát

cả ruột gan.

Giọng

nói của Ngô Chấn Phong bay đến, “Sư muội, sao thế? Thẫn thờ gì thế?”

Trình

Vũ Phi kinh ngạc, vội vàng thu dọn những suy nghĩ bấn loạn trong đầu, “Em hơi

buồn. Không ngờ bệnh nhân giường số năm lại chết nhanh thế. Làm bác sĩ thật bất

lực. Rõ ràng là em làm đúng đến từng việc nhỏ, nhưng cứ áp dụng mỗi biện pháp

tích cực thì bệnh tình anh ta lại xấu đi, cuối cùng là chết..”

“Đó

không phải là lỗi của em. Bệnh của người đó quá nặng. Vũ Phi, anh từng nói với

em, bệnh tật cũng giống như tình yêu, chỉ có thể cố gắng hết sức mình nhưng kết

cục thế nào thì phải nghe theo sự sắp đặt của ông trời. Chỉ cần nỗ lực là được,

không cần phải quá câu nệ tiểu tiết. Vũ Phi, em nhìn thế giới này đi, nước hóa

thành mây, mây lại làm ra mưa, nước tụ thành biển lớn. Ở trạng thái nào cũng

đều rất đẹp, rất thoải mái, cuộc đời con người có rất nhiều khả năng, cũng có

rất nhiều niềm vui. Không cần phải dằn vặt nhiều như thế...”

Trình

Vũ Phi hổ thẹn cúi đầu, sư huynh nói những điều này, hình như không chỉ là nói

về cách trị bệnh, anh ấy phát hiện ra điều gì rồi sao?

Hết giờ

làm đi qua bãi đỗ xe, một chiếc xe thể thao rất quen thuộc bỗng bấm còi inh ỏi

ở một góc làm cô giật nảy nùnh. Cửa xe mở ra, gương mặt của Chung Viễn thấp

thoáng trong xe, “Vũ Phi, lên xe đi.”

Trình

Vũ Phi chần chừ một lát rồi lên xe, Chung Viễn nổ máy. Chiếc xe chạy bon bon ra

ngoại thành trong bầu không khí im phăng phắc giữa hai người, rồi rẽ vào một

con đường nhỏ, dừng bên một cánh Đồng cỏ lau mênh mông.

Ánh

tịch dương ngả dần về Tây, gió hiu hiu thổi, bông cỏ lau bay la đà. Trong thành

phố lớn hiếm khi nhìn thấy cảnh tượng này, Trình Vũ Phi xuống xe, hít một hơi

thật sâu, những nặng nề trong lòng bớt đi được phần nào, “Đẹp quá.”

Chung

Viễn cười cười, “Ừm. Tôi rất hay đến đây. Gần đây khu vực ngoại ô phát triển

rất nhanh, những nơi thế này không còn mấy nữa. Lúc tâm trạng buồn phiền tôi

thường ra đây một lát. Đường sá ở gần đây

đều được xây dựng rất tốt, lại ít người. Có lúc ban đêm tôi một mình đến đây

lái xe với tốc độ cao, cảm giác thật sảng khoái. Đặc biệt là lúc rẽ một khúc

cua với vận tốc cực nhanh, một bộ phận xe sẽ rời khỏi mặt đất, có được khoái

cảm bay bổng như tiên... Rất dễ bị nghiện.”

Lái xe

với tốc độ cao? Trình Vũ Phi ít nhiều cảm thông với tâm trạng của anh. Áp lực

công việc, tình yêu thất bại, có những thứ không thể nói trong bệnh viện, về

nhà lại không có ai lắng nghe, luôn phải tìm cách để giải tỏa. Thế nhưng cô cảm

thấy có nghĩa vụ phải nhắc nhở anh, “Lái xe với tốc độ cao rất nguy hiểm. Chung

Viễn, anh cũng phải nghĩ đến Quả Quả nữa chứ. An toàn phải đặt trên hết.”

“Em

không thích à? Nếu em không thích thì sau này tôi không đến nữa...” Chung

Viễn lấy trong xe hai lon nước giải khát, đưa cho cô một lon.

“…”

Trình Vũ Phi suy nghĩ ý tứ trong lời nói của anh, toát mồ hôi lạnh, vội vàng

chuyển đề tài, “Chủ nhiệm Chung đổi xe mới rồi à? Đẹp thật đấy.”

Chung

Viễn dừng lại một lúc, “Ừ. Nhưng không chỉ có như thế. Mẹ tôi trước kia là một

cô giáo ở miền quê, Nghiêm Hoa là học sinh của bà, rất thông minh, tiếc là mồ

côi cha mẹ từ khi còn rất nhỏ, không có tiền đi học. Mẹ tôi rất thích anh ta,

cảm thấy tiếc một nhân tài, bèn cho anh ta ở lại nhà, để anh ta tiếp tục được

đi học. Tôi với anh ta cùng lớn lên bên nhau, anh ta như anh trai của tôi vậy.”

“Nghe

nói Nghiêm Hoa là một kỳ tài trong giới làm ăn, tay trắng làm nên sự nghiệp.”

Chung

Viễn chau mày không cho là như vậy, “Kỳ tài trong giới làm ăn, tay trắng làm

nên… Nghe mỗi từ như thấm đầy máu và nước mắt. Hê hê, nhưng quả thực anh ta rất

thông minh, nhìn vấn đề thấu đáo hơn người khác. Có một thời gian dài anh ta

chính là người thầy tinh thần của tôi, không ngừng đôn đốc tôi, thúc giục tôi,

cho đến khi tôi không còn tán đồng quan điểm của anh nữa. Nói thật, không có

anh ta tôi không được như ngày hôm nay... Đúng rồi Vũ Phi, em chia tay với gã

gian thương đó rồi à?”

“…”

Trình Vũ Phi bây giờ lo lắng anh sẽ hỏi về Tô Nhất Minh, đang vắt óc nghĩ cách

để né tránh thì không ngờ đề tài đi lòng vòng một hồi cuối cùng cũng chĩa vào

mình, cô nhất thời không biết nói sao.

“Tôi có

thể nhận ra, mấy hôm nay thần sắc em không được tốt...”

“…”

Trình Vũ Phi im lặng, không ngờ trình độ mình thấp đến vậy, trên mặt không giấu

nổi chuyện gì, chẳng trách sư huynh nói với mình những lời như thế.

“Vừa

nãy đó là chỗ tôi thường đỗ xe, vị trí rất tốt, em ra về sẽ đi ngang qua trước

xe tôi. Mỗi ngày tôi đều ngồi trong xe tỉ mỉ quan sát nét mặt của em, đoán tâm

trạng của em…”

“Chung

Viễn!” Trình Vũ Phi thất sắc.

Chung

Viễn cười cười, “Làm em hết hồn hả? Tôi chỉ là muốn nói với em, không có tình

yêu thì cũng có lòng, tình cảm còn có rất nhiều cách thức mà. Chia tay với anh

ta thì cũng đã chia rồi, đừng làm khổ mình như thế.”

Trình

Vũ Phi lúng túng, “Nhưng anh không phải... cái cô gái của anh...”

Chung

Viễn hiểu cô muốn nhắc đến ai, “Lâm Đồng. Cô ấy tên là Lâm Đồng.”

“Ờ, Lâm

Đồng đã trở về rồi phải không?”

Chung

Viễn ấp úng, “Tôi không liên lạc với cô ấy.”

“Cô ấy

không ở khách sạn B?” Trình Vũ Phi thất vọng.

“Ở đó.

Sau khi em gọi điện tôi lập tức đến khách sạn B, quả nhiên tìm thấy tên cô ấy.

Tiếc là tôi là một kẻ hèn nhát, hoảng hốt trốn chạy, không dám gặp cô ấy…”

“!”

Trình Vũ Phi thật tình không đoán được kết quả lại như thế, kinh ngạc nhìn anh.

Chung

Viễn nhìn thấu suy nghĩ của cô, tự giễu mình, “Tôi bỗng dưng rất sợ hãi, sợ

biết được tình hình hiện giờ của cô ấy, cũng sợ làm phiền đến cuộc sống của cô

ấy. Cô ấy chắc đã kết hôn rồi. Không biết có hạnh phúc không? Cô ấy hạnh phúc

thì tôi sẽ thấy hụt hẫng, cô ấy không hạnh phúc thì tôi sẽ phát điên lên... Còn

tôi nữa, đến bây giờ tôi vẫn chưa tìm thấy người phụ nữ của mình, tôi không

biết cô ấy biết rồi sẽ nghĩ thế nào... Cứ lo trước sợ sau như vậy nên mất đi

dũng khí gặp mặt…”

Gần

trong gang tấc mà xa tận chân trời... Trình Vũ Phi đồng cảm cười buồn, “Bởi thế

anh kiên trì tìm vật thay thế là tôi?”

Chung

Viễn lắc đầu, “Thật ra hai người chỉ có đôi mắt hơi chút giống nhau thôi. Cá

tính khác xa nhau, Lâm Đồng vô cùng cứng cỏi, cô ấy là người phụ nữ mạnh mẽ

nhất mà tôi gặp trong đời. Còn em, hiền lành và sống nội tâm hơn nhiều.”

“Chung

Viễn, tôi nghĩ cuộc sống trước đây của anh nhất định rất thú vị, có Nghiêm Hoa

là người thầy dẫn dắt tâm hồn, lại thêm bạn gái Lâm Đồng đầy cá tính.”

Chung

Viễn cười buồn, “Thật sao? Nhưng có lúc tôi nghĩ, tôi thà tự do tự tại chân lâm

tay bùn ở quê nhà, trồng ba sào ruộng nuôi một con trâu, vợ con đề huề, sống

cuộc sống của một lão nông, trong nhà lúc nào cũng bếp lửa bập bùng còn hơn như

hiện giờ”.

Sương

mù buổi tối bắt đầu bao phủ xung quanh, gió mỗi lúc một lớn, thổi qua đám cỏ

lau nghe xào xạc. Trình Vũ Phi phóng tầm mắt ra xa, nhìn những bông cỏ lau bé

nhỏ bay bay theo làn gió, một đi không trở lại, giống như những chuyện đã qua,

bỗng chốc hoang mang, “Không thể quay lại được nữa rồi.”

Chung

Viễn tựa vào mui xe, “Ừ. Không quay lại được nữa. Mọi chuyện trong quá khứ, cho

dù mới chỉ là ngày hôm qua, cũng không thể lấy lại được, có lúc nghĩ, cuộc đời

vừa vô thường vừa bất lực. Lúc đó tôi thuê một căn hộ nhỏ sống cùng với Lâm

Đồng, chính là cái căn lần trước em nhìn thấy hình của cô ấy, sau khi cô ấy đi

rồi tôi bỏ tiền ra mua lại nó. Lúc đó tôi không có nhiều tiền, nhưng hàng ngày

đều rất vui. Tôi còn nhớ, để tiết kiệm tiền tôi phải dẫn cô ấy đến chợ bán sỉ

mua hoa, lội ba quãng đồng chỉ để tiết kiệm vài đồng bạc lẻ. Về nhà phát hiện

chiếc giày mới mua mười mấy đồng đã bị há miệng, lợi bất cập hại... Còn có một

lần chúng tôi quyết định đi ăn buffet - thứ mà chúng tôi luôn khao khát được ăn

thử một lần, trước khi ăn để bụng đói đến mức phải vịn cửa mà vào, ăn xong no

đến mức cũng phải vịn cửa đi ra. Vốn định ngồi xe về nhà nhưng lúc xe buýt đến

rồi, hai đứa no đến nỗi leo lên không nổi, đành từ từ đi bộ về nhà...”

Trình

Vũ Phi muốn cười nhưng nước mắt lại cứ trào ra. Cô lấy tay chùi nước mắt, lòng

nghĩ mình sao thế này? Rõ ràng là bác sĩ cấp trên đang kể chuyện cười, đáng lẽ

mình phải hưởng ứng cười ha hả mới đúng, sao lại rơi nước mắt thế này? Cô thử

toét miệng cười, nhưng nước mắt lại càng tuôn rơi, lã chã.

Chung

Viễn lặng lẽ nhìn cô, hồi lâu mới nhẹ nhàng nói, “Vũ Phi, em biết tôi rất

thích thơ ca không? Nhà thơ tôi thích nhất là Đới Vọng Thư. Đặc biệt thích bài

Cô đơn của ông: Trong vườn cỏ dại mọc xanh um / Bám rễ lên những dấu chân tôi

xưa cũ / Khoác chúng chiếc áo màu thanh xuân / Sự dùng dằng dưới sao mất đi từ

đó / Năm tháng qua đi, cô đơn còn ở lại / Gửi hồn vào cỏ dại xanh um / Giống

như những linh hồn tội nghiệp / Hình dáng cao hệt như tôi / Tôi nay chẳng còn

quay lại vườn xưa nữa / Cô đơn đã cao hệt như tôi / Đêm tôi ngồi nghe gió,

trong mộng mị nghe mưa / Chợt hiểu trăng vì sao khuyết, trời vì sao già. Vũ

Phi, lần đầu tiên đọc bài thơ này, chỉ cảm thấy ý tình đẹp mà thê lương. Sau

này tuổi tác nhiều lên mới dần dần hiểu được ý nghĩa của nó.”

Trình

Vũ Phi không dám mở miệng, sợ mở ra sẽ khóc thành tiếng, chỉ cắn chặt môi, mặc

cho nước mắt tuôn trào. Chung Viễn thở dài, đi lấy áo khoác trong xe khoác lên

người cô, chầm chậm đi dạo ven đường, “Tôi cảm thấy bài thơ này chính là viết

về vườn hoa trong mộng tưởng của tôi, đã từng sum suê hoa lá, ngào ngạt hương

thơm, nhưng tuổi đời mỗi lúc một nhiều thêm, mộng ảo vỡ tan, hiện thực khắc

nghiệt, vườn hoa nhanh chóng trở nên khô héo tàn tạ, cỏ dại mọc đầy... Vũ Phi,

cuộc đời vốn đ* đã không hoàn mỹ, tình yêu cũng vậy. Thuở thiếu thời những giấc

mơ không gần với thực tế sẽ bị tan biến mà không có ngoại lệ, điều này chúng ta

không thể thay đổi, chỉ có thể thích nghi.”

Trình

Vũ Phi không kìm được nữa, với lấy áo khoác của anh che mặt khóc, cảm thấy mình

dường như cách biệt với thế giới này. Cô bật khóc thành tiếng nức nở, khóc đến

muốn ngất đi...

Chung

Viễn hoảng hốt, nhưng anh cố ngăn mình không nói những lời an ủi cô. Anh hiểu

nỗi đau như xé tim gan đó. Lúc này, lời an ủi nào cũng đều vô nghĩa. Có những

thứ đã thối rữa, đã nổi mốc meo tận đáy trái tim, giống như vết thương mưng mủ

gây nhức nhối, phá hoại những gì tốt đẹp, thì chi bằng để nó theo nước mắt trôi

đi. Màn đêm buông xuống càng lúc càng dày, trên đường không có một bóng người,

thi thoảng mới có một chiếc xe lướt qua.

Mãi đến

khi giọng cô lạc đi, anh mới bước tới, cố gắng nói bằng giọng thoải mái: “Không

xa đây là đến biển rồi, ở đó có những chú cá tươi rói mà người dân chài vừa

đánh bắt lên, có thể mua rồi đến một quán ăn nhỏ ven đường nấu lên ăn, vừa tươi

ngon vừa rẻ, Vũ Phi, có muốn qua đó thử không?”

Quán

cơm rất nhỏ, chủ quán có khẩu âm vùng miền rất rõ, cá tươi, chế biến cũng ngon.

Tiếc là hai người dường như chẳng có chút khẩu vị nào.

“Tình

yêu quả thực là thứ không thể nắm bắt được. Tôi đã từng rất yêu Mục Thuần, yêu

tất cả những gì thuộc về anh ấy. Lúc đó tôi nghĩ rằng tình yêu của mình rất

hoàn hảo, người mình yêu là độc nhất vô nhị. Nhưng lúc chia tay tôi không cho

phép mình gục ngã cho dù lúc đó tôi vẫn rất yêu anh ta, yêu đến mức tưởng chừng

không thể thoát ra được. Sau khi mất tình yêu ấy, tôi suy nghĩ rất nhiều, lúc

đó tôi có phải đang tự tuyệt đường của mình không, có nên níu kéo anh ta trở

lại không? Nhưng tôi không thể chịu đựng được người yêu của mình mang trong

lòng hình bóng người phụ nữ khác mà vẫn nói chuyện kết hôn với tôi, trên người

toàn mùi của người phụ nữ khác mà còn nói yêu tôi... Tôi không thể chịu đựng

được loại đàn ông bắt cá hai tay, tôi không vậy, cũng không thể tha thứ cho

người khác như vậy. Chung Viễn... Có phải tôi quá lý tưởng tình yêu rồi không?”

“Sao

lại có thể như vậy? Loại người đó nếu là tôi tôi sẽ đánh cho đến chết thì

thôi”.

“Nhưng

lần này thì khác, lần này chia tay tôi rất do dự, giống như nỗi do dự khi dấn

thân vào mối tình này. Lúc Tô Nhất Minh bắt đầu theo đuổi tôi, công việc của

anh ấy khiến tôi e ngại. Một người làm ăn khó có thể là người lương thiện.

Nhưng anh ấy không giống những người làm ăn mà tôi thấy. Anh ấy thấu tình đạt

lý, già dặn hiểu đời nhưng cũng rất thuần phác chân thành. Anh ấy kiêu ngạo, nhưng

lại độ lượng khoáng đạt. Anh ấy cũng có quá khứ đau khổ nhưng vẫn tin vào tình

yêu... Bởi thế mặc dù lý trí luôn nhắc nhở tôi đây là một tình yêu không môn

đăng hộ đối, nhưng tôi vẫn cứ đắm chìm…”

“Hê hê,

anh ta thật là một tay gian thương sáng láng. Không giống như Nghiêm Hoa, nhưng

Nghiêm Hoa lúc nhỏ không giống bây giờ.” Chung Viễn gắp một miếng cá, cố gắng

làm dịu bớt nỗi bi ai trong lời nói của cô.

“Ngay

từ lúc bắt đầu tôi đã biết kết cục có thể trắng tay, cũng đã có những dự tính

xấu nhất. Nhưng tôi lại quá yêu anh ấy, dễ dãi với anh, không ngờ cuối cùng

cũng không tránh khỏi kết cục tan nát này... Hai mối tình đều thất bại, tôi cảm

thấy mình không chỉ là bị phản bội, nên cũng có một chút trách nhiệm…”

Chung

Viễn thở dài, “Vũ Phi, em có chắc chắn là mình yêu không giữ lại gì không? Lúc

bắt đầu em đã nghĩ đến những dự tính xấu nhất, sao lại có thể nói hoàn toàn hết

lòng yêu anh ta?”

Trình

Vũ Phi ngớ ra, một lát sau mới nhỏ giọng lý giải, “Tôi thật sự rất cẩn thận giữ

gìn tình yêu của mình, cố gắng thích nghi với cuộc sống của anh ấy, khoan dung

với những khuyết điểm của anh ấy. Nhưng tình yêu của chúng tôi từ lúc bắt đầu

đã không được bình đẳng…”

“Vũ

Phi, tình yêu không phải cứ mù quáng tiến tới là có thể thích ứng, điều này sớm

muộn gì cũng làm cho người ta không chịu đựng nổi. Hê hê, Vũ Phi, em có bao giờ

nghĩ rằng sự bất bình đẳng giữa hai người là do em tự hạ thấp mình? Tôi ít

nhiều có thể hiểu được tâm trạng của em, tôi cũng từng nhỏ nhen và cẩn thận yêu

một người... có lúc vì em yêu quá cẩn thận, nên tình yêu của em trở nên nhỏ

nhen, nhỏ nhen đến mức bị anh ta xem thường... Thời gian bị xem thường lâu dần

em sẽ có cảm giác bất công, chỉ cần một hiểu lầm bé xíu cũng châm ngòi cho sự

chia tay…”

“…”

“Em

nghe bài thơ này, đêm ngồi nghe gió, trong mộng mị nghe mưa, chợt hiểu trăng vì

sao khuyết, ông trời vì sao già. Mấy năm qua, tôi đã hiểu ra, mỗi người đều

không hoàn hảo, mỗi cuộc tình cũng thế, cho nên... không sao, chỉ cần em không

cố chấp, có thể chấp nhận đối phương với những khuyết điểm nho nhỏ của họ, có

thể chấp nhận tình yêu còn chút khiếm khuyết, chỉ cần đó không phải là những

khuyết điểm...”

“Chung

Viễn... Anh đã nghĩ thông như vậy, sao nhiều năm như thế mà vẫn chưa kết hôn?”

Chung

Viễn lại tự giễu mình, “Bác sĩ không thể tự trị bệnh cho mình. Biết và làm rất

khó đi đôi với nhau. À, nói nhiều như thế, chuyện chính lại quên nói với em.

Tôi có quen một bác sĩ ở bệnh viện M bên Mỹ, chuyên về giám sát các bệnh nặng,

họ cần một số người đến làm việc ngắn hạn, tôi định giới thiệu em qua đó. Thay

đổi môi trường để lòng nhẹ nhõm hơn, cũng là để nghĩ kỹ hơn chuyện của mình.”

Trình

Vũ Phi do dự nhìn anh, “Ấy… Chủ nhiệm Chung, tôi sợ không đảm đương nổi…”

“Đảm

đương không nổi thâm tình của tôi à? Hê hê, đừng bận tâm làm gì. Hơn

nữa, con người tôi thật ra có thâm tình gì đâu, nhưng đây thật là tấm lòng đấy,

cô phải nhớ đấy nhé. Sau này trở về phải giới thiệu cho tôi nhiều bệnh nhân

phẫu thuật đấy…”

Trình

Vũ Phi do dự. Chung Viễn kiên nhẫn lừa xương cá, gắp miếng thịt cá lớn cho cô, “Tôi

đợi…”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.