Chương 43: Vợ à, em là thiên thần hay quỷ dữ

"Đến

rồi" Tô Nhất Minh dừng xe trước cổng bệnh viện.

"Lần

sau anh không cần phải chở em đi làm, em gọi taxi là được rồi, anh còn có thể

ngủ thêm chút nữa. Em không muốn ngày nào anh

cũng bận rộn như vậy." Trình Vũ Phi cầm túi xách chuẩn bị xuống xe, nhưng

lại bị anh ôm hôn.

"Em

biết anh rất bận, chỉ là muốn ở cạnh em nhiều hơn chút nữa, một chút thôi cũng

được." Tô Nhất Minh tiếp tục hôn cô.

Tài

xế phía sau bị cản đường, tức giận bấm còi inh ỏi. Tô Nhất Minh thở hổn hển

buông cô ra, "Bệnh viện của em thật chẳng có

tình người, lối ra vào chật chội. Nên học hỏi nước ngoài, xây lối đi đặc biệt,

để cho nhân vuên có thể hôn tạm biệt người nhà chứ."

Trình

Vũ Phi thẹn thùng cười, thoát ra khỏi vòng tay anh, chỉnh lại mái tóc rối, nghe

Tô Nhất Minh thì thầm: "Tối nay anh về sớm một

chút, mời một tuyệt thế đại mỹ nhân dùng cơm."

Trình

Vũ Phi ngẩng đầu lên cười nhạo, "Đẹp thế nào? Đẹp bằng em không?"

"Em?

Em đâu phải là mỹ nhân, em là tuyệt thế đại bảo bối."

Trình

Vũ Phi xị mặt, bĩu môi xuống xe, Tô Nhất Minh cười từ đằng sau, "Mỹ nhân

trong thiên hạ nhiều vô số, nhưng bảo bối thì bao nhiêu năm anh chỉ tìm được

mỗi mình em."

Trình

Vũ Phi chẳng thèm quay đầu lại, chỉ khẽ nhếch miệng lên cười một chút, nở nụ

cười nhạt, mắt nhìn thẳng bước vào tòa nhà. Dù sao đi nữa, phải giữ gìn hình

ảnh tôn nghiêm của bác sĩ chứ.

Lưu

luyến nhìn theo bóng cô cho đến khi khuất hẳn sau khúc rẽ, Tô Nhất Minh mới

quay đầu lại. Tài xế phía sau đã không còn giữ được lòng kiên nhẫn, bấm còi inh

ỏi vang cả góc trời.

"Trong

bệnh viện, cấm bấm còi, chú ý tư cách." Tô Nhất Minh thò đầu ra khỏi cửa

xe, cố ý bắt chước nét mặt, cách nói nghiêm tranh của Trình Vũ Phi.

Người

đó hạ kính xe, ngoạc mồm chửi bới. Tô Nhất Minh cười hì hì giơ ngón tay thối

trước mặt anh ta, rối khoái chí nổ máy, quay đầu xe

lái ra khỏi bệnh viện.

Một

ngày mới lại bắt đầu, tâm trạng của anh rất tốt.

Thật

ra Tô Nhất Minh đã có một quá trình thay đổi toàn diện cách nhìn về phụ nữ đẹp.

Lúc còn trẻ anh từng thích những cô gái yểu điệu, đẹp mong manh, thích bọn họ

tung hô mình như thánh, thích bọn họ đeo dính mình như san, ga tô, ngọt ngào,

nhưng ăn nhiều thì ngán. Sau đó anh thay đổi cách nhìn, bắt đầu thích những cô

gái độc lập kiên cường, thích họ có thể đối đáp bình đẳng với mình, giống như

một món ăn vừa tươi ngon vừa cay nồng, kch thch những tuyệt đối tinh tế.

Anh

từng nói với Trình Vũ Phi điểm này, "Anh nhìn người con gái điềm đạm tự

tin, ví dụ có ba loại "soái": ý soái, luật soái, còn một cái nữa

là..."

"Chủ soái.” Đôi mắt

lúng liếng của Trình Vũ Phi nhìn anh bỏ cái bánh trứng thứ tư béo ngậy vào

miệng, quyết đoán chốt hạ.

"Phì..."

Tô Nhất Minh vô cùng khó coi phun nguyên cái bánh trứng ra ngoài, ho sặc sụa,

rất lâu sau mới lấy lại hơi tức tối nhìn cô, "Bác sĩ! Tâm địa của em độc ác quá

chừng! Đúng là giết người không cần dao mà..."

Trình

Vũ Phi cười, phủi mặt giúp anh. Tô Nhất Minh cũng cười, trân trọng ôm lấy cô,

chúc mừng mình đã có được một viên ngọc.

Nhất Minh cảm thấy Trình Vũ Phi là một phụ nữ tốt tính. Cô không rắc rối, nói

là làm, cô cũng không đeo dính anh, nhưng lại rất tận tụy quan tâm đến anh. Lúc

nồng nhiệt cô có cái vẻ thẹn thùng e dè mà anh thích, lại rất ăn ý với anh. Anh

thích giấc ngủ ngon sau khi nghe những câu chuyện khng b của cô, thích từ

những đe dọa thật thật giả giả của cô mà từ bỏ những tật xấu, trở nên khỏe

khoắn hơn. Nhưng quan trọng nhất là cô cũng rất yêu anh, tuy tình yêu của cô

kín đáo, thẹn thùng. Cô không thích nói những lời có cánh nổi da gà, nhão không

kịp chắt nước trước mặt anh mà chỉ biết chờ anh giả vờ ngủ, có lúc thật sự nửa

tỉnh nửa mê, nhưng chỉ dù là trong giấc mơ, anh

vẫn cảm thấy hạnh phúc, niềm hạnh phúc xuất phát từ đáy lòng.

Anh

muốn giữ cái cảm giác này mãi mãi, và cũng lo sợ cái hạnh phúc này mất đi. Áo

cưới, nhẫn cưỡi, giờ lành, tháng tốt, anh đã nhờ người chọn giúp. Anh cũng phải

giải quyết công việc ổn thỏa trước ngày trọng đại đó để có thể nghỉ một tuần

trăng mật dài hơn. Tối nay, anh thật sự có hẹn với một đại mỹ nhân.

Trong

kinh doanh, Tô Nhất Minh tuy lúc mới khởi nghiệp phải trải qua một số vấp váp

nhưng sao này nhìn chung là thuận buồm xuôi gió. Một mặt là vì anh theo kịp xu

thế phát triển như vũ bão của Trung Quốc mấy năm trở lại đây, mặt khác cũng

không thể không nói là liên quan đến tính cách của anh. Trong

kinh doanh, anh tuân thủ theo nguyên tác bảo thủ nhưng

không cực đoan, cấp tiến nhưng không liều lĩnh. Bảo thủ có nghĩa là những lĩnh

vực nào anh không hiểu rõ thì sẽ không

đầu tư, không cực đoan có nghĩa là anh phải đi trước đối thủ một bước, để tránh

theo không kịp sẽ mất thị trường.

Đối

với cuộc khủng khoảng kinh tế toàn cầu lần này, anh phông phải là không biết

nhưng anh không sợ. Khủng hoảng thì khủng hoảng, có khủng hoảng mới cócơ hội,

chỉ là cách xử lý như thế nào mà thôi. Trong lịch sử không

phải không có ví dụ như thế, mấy vị đại gia đếm trên đầu ngón tay điều là từ

khủng hoảng mà lên, lại gặp thời thế là phất như diều gặp gió.

Giống

như anh từng tự phụ nói với Nghiêm Hoa, công ty của anh xuất chúng trong ngành,

gần đây vận hành rất tốt lợi nhuận tăng so với cũng kỳ năm ngoái, dù cũng bị

ảnh hưởng bởi khủng khoảng, tỷ lệ tăng trưởng có hơi thấp một

chút. Còn tình hình của những công ty cùng ngành với anh lại không mấy khả

quan, gặp không ít khó khăn, đang có nhu cầu hợp nhất.

Bởi

thế, sau khi nuốt trọn hai công xưởng của Lão Mã, Tô Nhất Minh lại để ý đến

công ty của đối thủ La Vĩnh Đình. Công ty của La Vĩnh Đình, vận hành không tệ, quan hệ

tài chính cũng khá đơn giản, là một công ty có thể nói là

sạch sẽ, lại đang muốn bán. Kế hoạch hợp nhất được triển khai nhanh chóng, Tô

Nhất Minh mời một công ty kiếm toán đến để kiểm tra tài chính của công ty này.

Hồ

Lâm chính là đối tác quan trọng của công ty kiểm toán này, năm ngoái Tô Nhất

Minh có một người bạn Pháp muốn mua một công ty logistics trong nước, đối

phương lúc đó mời Hồ Lâm, anh quen với cô kế toán xinh đẹp thông minh này là

vào dịp đó. Sự chuyên nghiệp và lòng yêu nghề của cô để lại ấn tượng sâu đậm

trong lòng anh. Sắc đẹp của cô không giống

với vẻ đẹp tự nhiên như đóa phù dung trên mặt nước của Trình Vũ Phi, mà có sự

tinh tế được điêu khắc hết sức tỉ mỉ. Từ kiểu tóc đến cách ăn mặc, trang điểm,

hoàn toàn không thể tìm được một khuyết điểm nào. Lần đầu tiên gặp cô Tô Nhất

Minh liền nghĩ, đời này thật không uổng phí anh cuối cùng cũng gặp được tuyệt

sắc giai nhân chỉ có trong truyền thuyết. Nhưng ý nghĩ đó chỉ lướt qua, sau đó

anh gặp được bác sĩ bảo bối của anh, mất bao nhiêu công sức mới có được cô, rồi

cũng chẳng còn tâm trí nào với cái cô tuyệt sắc giai nhân ấy nữa. Mãi đến khi

khởi động kế hoạch hợp nhất, Tô Nhất Minh mới nhớ đến đại mỹ nhân tài sắc vẹn

toàn này, hơn nữa giá rẻ hơn nhiều so với mời

những công ty kiểm toán nổi tiếng khác.

Hai

người khởi đầu sự hợp tác vui vẻ như vậy đếnnay đã được mấy tháng, kế hoạch hợp

nhất cũng tiến triển rất thuận lợi, xem ra ngày thành công cũng sắp gần kề, hôm

nay anh mới đánh tiếng mới luật sư và kế toán của mình dùng bữa cơm để cảm ơn

họ mấy tháng nay đã làm việc rất tích cực.

Lúc

Hồ Lâm bước vào, Tô Nhất Minh cảm thấy không gian trước mắt mình sáng bừng lên,

chiếc đầm màu hồng nhạt, tông trang điểm nhẹ nhàng càng làm nổi bật khuôn mặt

như tranh vẽ của cô. Cổ và tay cô

đều đeo trang sức lấp lánh. Tuy là cách phục trang điển hình của office lady,

nhưng trong sự lịch thiệp sang trọng vẫn không mất đi vẻ dịu dàng, đằm thắm. Tô

Nhất Minh nhiệt tình đứng dậy đón tiếp, nhận tiện ca ngợi sắc đẹp của cô.

Hồ

Lâm lịch thiệp cảm ơn, trong lòng lại dậy lên nhiều cảm xúc lẫn lộn. Cô biết

mình giỏi giang, có sức hút đối với đàn ông. Từ khi còn trẻ xung quanh cô không

thiếu gì ông vờn bướm lượn, trong khi đó có không ít những đàn ông xuất sắc.

Nhưng lúc đó cô nuôi chí lớn, chuyên tâm vào sự nghiệp. Đến khi mọi việc như ý

rồi thì chẳng thấy những người đàn ông đó đâu nữa. Họ đều đã thành gia thất,

sống một cuộc sống đủ màu. Những người đàn ông còn ở bên cạnh sàng lọc cẩn thận

cũng đều có gia đình hoặc có trái tim đã thuộc về người khác.

Đúng

lúc này thì Tô Nhất Minh xuất hiện, một đại gia độc thân hiếm có ở độ tuổi như

anh, hài hước thú vị, tự tin khôn ngona. Hồ Lâm nhanh chóng có tình cảm với

anh, không biết vô tình hay hữu ý luôn thể hiện mình trước anh. Tiếc là, Tô

Nhất Minh quá bận rộn, cứ như con quay di chuyển với tốc độ chóng mặt từ đểm

này sang điểm khác, phụ nữ không thể nào trở thành trọng tâm trong cuộc sống

của anh. Tuy anh cũng giống như tất cả những người đàn ông khác ngưỡng mộ nhan

sắc của cô, nhưng sự ngưỡng mộ ấy chỉ dừng lại trong mắt anh, không chạm được vào

trái tim anh. Điều này cô biết rất rõ, cho nên khó tránh được cảm giác hụt

hẫng.

về nhà nghĩ ngợi rút ra bài học xương máu, chắc chắn là do mình không chủ động,

không bày tỏ rõ ràng tình cảm của mình, xem ra cái dự án hợp nhất đã sắp đến

hồi kết, cơ hội cũng chẳng còn là bao, cô quyết định đánh cược lần này.

Nhưng

hiệu quả cũng chẳng ra sao, cách ăn mặc, trang điểm chăm chút tinh tế của cô rõ

ràng khơi dậy trong mắt anh một đốm lửa nhỏ, nhưng lúc anh lịch sự đứng lên

khách sáo mà chân thành ca ngợi sắc đẹp của cô, cô biết mình chỉ dừng lại trong

mắt anh.

Lúc

luật sư Châu Lỗ đến trễ một chút, nhưng nhanh chóng tham gia câu chuyện của hai

người, không khí vô cùng vui vẻ. Điều này làn Hồ Lâm càng thất vọng, cô không

có cách nào dẫn dắt đề tài của câu chuyện hướng về mình. Thời gian trôi qua như

tên bắn, chớp mắt đã mười giờ tối, Châu Lỗ không thể nào ngăn được cuộc điện

thoại của vợ yêu chốc chốc lại gọi điện đến nên đành cáo từ trước. Tô Nhất Minh

cũng nhớ đến bảo bối đang ở nhà, khéo léo kết thúc bữa tối, thanh toán rồi cũng

đại mỹ nhân bước ra khỏi phòng V.I.P của cửa hàng.

Vừa

bước ra thì nghe thấy có một giọng nói vô cùng quen thuộc gọi toáng lên,

"Ê! Nhất Minh! Tiểu tử cậu sao lại ở đây thế? Thời gian này làm cái gì

vậy? Bao lâu rồi không nhậu với chúng tôi? Đến đây, đến đây... đến sớm không

bằng đến đúng lúc, hôm nay anh em đều tụ tập ở đây cả, qua đây gặp bạn cũ

nào!"

Nhất Minh quay đầu lại, ngạc nhiên khi nhìn thấy người anh em Giang Bình mặt

mũi đỏ gay

đang kêu gào mình. Anh cũng chẳng lấy làm lạ, nhà hàng này vốn là nơi anh

thường tụ tập nhậu nhẹt với đám bạn chí cốt, chỉ là sau khi có Trình Vũ Phi anh

đã từ chối hết các buổi đàn đúm như thế này, chuyên tâm ở nhà chơi với bảo bối.

Giang

Bình nhìn thấy Hồ Lâm đứng sau Tô Nhất Minh, ánh mắt bỗng chốc sáng rực như chó

sói thấy cừu non, "Ui chà! Nhất Minh, lại còn đem theo một đại mỹ nhân thế

kia... Tên tiểu tử cậu thật có số hưởng phúc mà..."

Nhất Minh vội vàng cắt ngang lời nói l* m*ng của kẻ phàm phu tục tử, giới thiệu

Hồ Lâm với cậu ta. Giang Bình thô thiển tâng bốc Hồ Lâm, mời Hồ lâm đại mỹ nhân

nhập cuộc vui với mình, chẳng ngờ Hồ Lâm vui vẻ nhận

lời

Quả

nhiên đều là mấy người bạn thân thiết trong giới của Tô Nhất Minh, nhìn thấy người

đẹp còn hứng khởi hơn cả gặp bạn cũ, nói năng bỗng chốc như phun châu nhả ngọc.

Chỉ đau khổ nhất là Tô Nhất Minh vốn rất lâu không gặp nên bị phạt rượu, bây

giờ lại thêm tội đi cùng đại mỹ nhân nên trở thành mục tiêu công kích của bọn

họ. Những chuyện ngốc nghếch trời ơi đất hỡi của anh đã phủ một lớp bụi dày cả

tấc thế mà bị lôi ra làm trò cười, thôi thì cũng chẳng sao, anh là người trân

trọng thể diện nhưng vẫn có thể nín cho qua.

Không

thể nhịn được chính là anh bị chuốc rượu, Tô Nhất Minh bị ép uống hết ly này

đến ly khác đến nỗi miệng méo xệch, đám chiến hữu khốn khiếp lâu lâu mới có dịp

đồng lòng nhất trí ăn h**p một mình anh. Cũng may Hồ Lâm nhanh trí, nhìn thấy

tình cảnh của anh, bèn trượng nghĩa thay anh uống mấy ly, rồi giả vờ nhắc nhở

anh còn phải đi gặp một đối tác quan trọng, cứu anh một bàn thua trông thấy.

Nếu không Tô Nhất Minh chắc chẳng mấy chốc nữa sẽ nằm đo ván dưới gầm bàn.

Nhưng

anh đã thấm hơi men, vừa bước ra khỏi cửa, một cơn gió thổi qua đã khiến cả

thân người anh lảo đảo.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.