Chương 35: Cuộc sống hạnh phúc của Tô Nhất Minh (1)

Tô Nhất

Minh vội vội vàng vàng về nhà, anh thấy mình sắp trở thành người đàn ông của

gia đình rồi. Trước đây buổi tối cho dù không có việc gì anh cũng ở ngoài đàn

đúm với đám bạn chí cốt, chưa nửa đêm chưa về nhà. Bây giờ nếu không phải tiếp

khách quantrọng, anh lập tức phẩy tay từ chối, về nhà càng sớm càng tốt. Căn hộ

đối với anh không còn là khách sạn lạnh lẽo mà đã sớm trở thành một mái nhà ấm

áp. Anh lăn lộn làm ăn, có lúc cảm thấy vô cùng tủi thân, luôn muốn có ai đó để

dốc bầu tâm sự. Trước đây anh có những thứ chẳng thể nào kể lể với người khác,

nếu khoác lác, người ta sẽ cho là anh đang khoe mẽ, có tí tiền đã lên mặt vênh

váo. Còn kể khổ, người ta lại nói anh nói phét, tiền kiếm được nhiều thế mà còn

than nghèo kể khổ. Bây giờ thì tốt rồi, trong nhà có cô bác sĩ cưng, nhỏ to tâm

sự, cười đùa hờn giận, lúc nào anh cũng thấy vui vẻ.

Tô Nhất

Minh vừa bước vào nhà chút nữa cho rằng thang máy gặp sự cố gì đó, đưa anh lên

nhầm tầng. Ngôi nhà đẹp đẽ của anh như một bãi chiến trường, trên nền lăn lóc

vô số bịch lớn bịch nhỏ đựng thức ăn, bàn phòng khách bày la liệt thức ăn nước

uống.

Tô Nhất

Minh cẩn thận đi qua vòng trận địa, trong đám người lố nhố đang tập trung tinh

thần vào ván bài anh thấy vài gương mặt quen thuộc, cuối cùng mới chắc chắn

mình không đi nhầm nhà. Chắc hẳn đều làđồng

sự của bảo bối Trình Vũ Phi của anh. Sư huynh ưỡn b* ng*c vạm vỡ nhìn thấy Tô

Nhất Minh mừng rỡ: “Em rể!” Còn bác sĩ Tiểu Hà đã gặp qua mấy lần vẫn vẫy cánh

tay xinh xắn như đã thân quen từ lâu: “Anh rể!”

“…” Tô

Nhất Minh chưa từng được ai gọi như thế nên khoái chí cười toét miệng ra cười,

trong lòng nghĩ bác sĩ đúng là rường cột nước nhà, làm việc gì cũng khác người.

Tô Nhất

Minh tần ngần bên bàn một lúc, không nhìn thấy Trình Vũ Phi, nói vài câu khách

sáo với đám bác sĩ rồi cẩn thận lách người đi vào bếp. Hình bóng thon thả của

anh quả nhiên ở đó, trước mặt là một chồng hộp đựng cơm trăng trắng dùng một

lần.

Tô Nhất

Minh không lên tiếng đi đến sau lưng cô, vòng tay ôm lấy eo cô, cúi xuống vùi

mặt vào mái tóc óng ả của cô, phiền muộn trong lòng bỗng nhẹ tênh.

Trình

Vũ Phi giật nảy người, quay đầu nhìn thấy anh, có chút ngẩn ra: “Hôm nay sao

anh về sớm vậy?”

“Em

không thích ư?” Tô Nhất Minh hạ giọng nói.

“Có

chuyện gì rồi à?” Trình Vũ Phi dừng tay hỏi.

“Cái gì

mà xảy ra chuyện?” Tô Nhất Minh hỏi ngược lại.

“Anh

không giống như thường ngày. Xảy ra chuyện rồi hả?”

“Sao

lại không giống?”

“Giọng

nói yếu ớt, ôm lỏng lẻo, mặt mày rầu rĩ. Bị gì rồi phải không?”

Tô Nhất

Minh nghĩ cô bác sĩ này tài thật, bèn hừ một tiếng: “Bác sĩ ơi, anh bị người ta

h**p đáp.”

Trình

Vũ Phi hình như yên tâm hơn một chút, cúi đầu làm tiếp việc đang dở tay: “Người

h**p đáp anh chắc chắn là đàn ông.”

“Sao

lại nghĩ thế?’ Tô Nhất Minh ngạc nhiên.

“Anh là

gã lưu manh, biết rõ phụ nữ như lòng bàn tay, làm gì có người phụ nữ nào dám

h**p đáp anh?” Trình Vũ Phi nhấn nhá phân tích.

“…”

“Người

đó chắc chắn là tên đại lưu manh.” Trình Vũ Phi nói tiếp.

“Ấy?”

“Anh là

tên lưu manh cáo già, ăn h**p được anh chỉ có thể là đại lưu manh thôi.”

Tô Nhất

Minh cuối cùng cũng phì cười, cất được cục đá đang đè trên ngực. Lời nói của

Trình Vũ Phi nghe có vẻ vô lý, nhưng lại trúng phóc. Hôm nay anh đã nhận được

một tin xác thực, khách hàng lớn nhất của anh, cái công ty mà Vu Tuy Văn đang làm,

đã bị Mã Dế Nhũi nẫng tay trên. Bọn họ đã ký kết với nhau một hợp đồng lớn.

Thương

trường khốc liệt, thủ đoạn ra sao, Tô Nhất Minh hiểu rất rõ, nhưng cái gì cũng

có luật của nó, muốn đứng vững trên thương trường thì phải biết luật. Cầm tiền

của người ta, thay người ta hành sự dường như đã thành luật. Tất nhiên cũng có

bọn tệ hại muốn có lợi mà không muốn làm, trước sau gì cũng bị đào thải.

Nhưng

kết quả lần này có chút bất ngờ, Tô Nhất Minh nhớ đến món tiền hai mươi nghìn

mua miếng ngọc rởm hôm nọ mà tức trào máu. Mất tiền vô ích chẳng sao nhưng cái

cảm giác bị người ta đùa cợt chẳng dễ chịu chút nào, khác gì bỏ tiền ra mua nắm

đấm. Nhưng nghe những lời như thế của Trình Vũ Phi lòng anh ít nhiều nhẹ nhõm

hơn.

Cá lớn

nuốt cá bé, mạnh được yếu thua, cái chân lý này, bất kể ở lĩnh vực nào cũng có

chỉ khác nhau ở mức độ. Trên thương trường mà lợi nhuận là trên hết, cái chân

lý này có lẽ tr*n tr** hơn. Mình cũng chẳng phải là ông này bà nọ, chỉ là một

gã lưu manh không biết xấu hổ, bây giờ gặp phải tên đại lưu manh họ Châu mặt

dày mày dạn, nhận thua cũng chẳng là chuyện gì mất mặt cho lắm.

Tô Nhất

Minh thở dài, người trong giang hồ, không thể tự mình quyết định. Dù lão Châu

có tham lam nham hiểm như Vu Tuy Văn nói, thì anh cũng phải ra sức lấy lòng,

mất chút tiền như vậy cũng xem như không uổng.

“Mấy

món xào này ở đâu ra thế? Nhiều dầu mỡ thế này chắc chắn không phải em làm.” Tô

Nhất Minh nhìn Trình Vũ Phi đang trút đống thức ăn đầy dầu mỡ trong hộp ra đĩa.

“Tất

nhiên không phải em làm rồi, em mua ở tiệm ăn gần đây đấy. Hôm nay đồng nghiệp

đến chơi nhiều, lại đến đột xuất nên em không có thời gian chuẩn bị.”

“Đến

đột xuất?” Tô Nhất Minh hôn vào gáy cô.

Trình

Vũ Phi thở ra, “Mấy hôm trước em phạm phải một sai lầm. Hôm đó sau khi về nhà

em nhớ ra còn có một số việc chưa bàn giao cho bác sĩ trực bèn dùng điện thoại

bàn gọi đến bệnh viện.”

“Hừm,

đây không thể gọi là sai lầm.”

“Kết

quả là bị bọn họ phát hiện số điện thoại không giống với số nhà mà em thuê, lập

tức đoán trúc phóng em đang dựa hơi đại gia.”

“…” Tô

Nhất Minh một lần nữa nghĩ bác sĩ đúng là dường cột nước nhà, để ý đến từng chi

tiết nhỏ nhất, nên cho đi làm điệp viên mới đúng.

“Bởi

thế hôm nay vừa hết giờ làm, bọn họ bỗng đề nghị đến đây chúc mừng tân gia,

nhưng thật ra là muốn vào tận hang hùm miệng sói, xem xét sự tình.”

“Nhà

anh là hang hùm miệng sói ư?” Tô Nhất Minh cẩn thận rẽ tóc

cô sang hai bên, để lộ chiếc gáy nhỏ xinh.

“Anh là

lưu manh mà, nên đối với những người con gái như em là hang hùm miệng sói.”

Trình Vũ Phi thở dài.

Tô Nhất

Minh hứ một tiếng, ôm chặt lấy cô, đang muốn thừa nước đục thả câu thì cánh cửa

bếp nhè nhẹ mở ra, sư huynh Ngô bước vào. Tuy Tô Nhất Minh là tay lão luyện

trong tình trường nhưng lại không quen có cử chỉ thân mật trước mặt người khác,

nên chân tay bỗng trở nên lóng ngóng. Sư huynh Ngô vờ

như chốn không người bê mấy đĩa thức ăn đi ra ngoài, trước khi đi còn nhướng

mắt với hai người đang quấn chặt lấy nhau một cái, “Không sao, hai người tiếp

tục đi. Tôi không nhìn thấy gì cả, mà có nhìn thấy cũng là chuyện bình thường,

quen mắt rồi nên chẳng có cảm giác gì hết – chắc là

do xem nhiều phim ảnh quá. Nhưng bếp

là nơi nguy hiểm, nhóm lửa tình yêu nhè nhẹ vậy được rồi, nhiều quá không chừng

xảy ra hỏa hoạn đấy!”

Tô Nhất

Minh lại một lần nữa cảm khái bác sĩ quả là rường cột, cười nhăn nhở hôn Trình

Vũ Phi một cái, “Em xem, khán giả đều phản ánh không đủ lửa kìa, không bằng

trong phim. Có cần anh thổi cho cháy to lên

không?” Trình vũ Phi đỏ mặt, cảm thấy con người này mặt dày hết thuốc chữa,

ngượng ngùng thoát khỏi vòng tay anh, bê thức ăn đi ra khỏi bếp.

Nhóm

bác sĩ đang chơi bài tố, thế trận đang lúc cao trào, mặt mũi ai cũng căng

thẳng. Tô Nhất Minh nghe một người kêu lên: “Chính cao! Chặt phó cao của cậu

nhé!”

“Chính

cao là cái gì?” Tô Nhất Minh nhỏ giọng hỏi Trình Vũ Phi.

“Chính

cao là trưởng khoa, phó cao là phó khoa. Đối với bác sĩ bọn em thì trưởng khoa

là lớn nhất…cho nên đặt con K là chính cao, con J là phó cao.” Trình Vũ Phi mỉm

cười trả lời.

“…”

Rường cột mà! Sáng kiến mà! Tô Nhất Minh chép miệng.

Sau vô

số lần cảm khái của Tô Nhất Minh, buổi hội họp hôm nay cũng đến hồi kết thúc.

Lúc này các bác sĩ nhà ta mới vào chủ đề chính, mới lộ mặt nham hiểm nhìn Tô

Nhất Minh.

“Em rể,

anh thấy anh với chú thật có duyên, người đẹp trai giống anh đây chẳng nhiều,

chắc chắn khiến người ta ghen ghét đúng không? Đồng thời cũng không tránh khỏi

ong vòng bướm lượn. Nhức đầu lắm! Cái này anh rất hiểu…Khổ tâm lắm, khổ tâm

lắm. Nhưng chú không được động lòng trước những mê hoặc đó đấy! Không được có

lỗi với em gái, không được phụlòng tin của anh đấy nhé!” Sư

huynh Ngô vỗ vỗ vai anh, nói lời gan ruột.

“…” Tô

Nhất Minh nghĩ: “Anh chỉ được cái to con thôi, đâu đẹp trai bằng tôi”.

“Anh rể

ơi, em kể cho anh nghe một câu chuyện có thật nhé. Trước đây từng có một bác sĩ

tòm tem với một bệnh nhân nữ. Người phụ nữ đó như điên như dại bắt anh chàng

bác sĩ đó phải ly hôn, mấy lần uống thuốc tự tử, nhưng cũng may là cứu được kịp

thời. Nhưng cô ta vẫn không từ bỏ ý định, lại một lần nữa uống thuốc độc, lần

này lúc đưa đến bệnh viện thì đúng ngay ca trực của vợ bác sĩ đó. Sau đó cứu

không được nên chết rồi…Cho nên tuyệt đối không được đắc tội với bác sĩ…Muốn

bắt nạt bác sĩ thì phải lường trước hậu quả…” Bác sĩ Tiểu Hà kể chuyện hù dọa

người không thua kém Trình Vũ Phi chút nào.

“…” Tô

Nhất Minh đưa tay quệt mồ hôi.

“Yên

tâm đi, tuyệt đối không nguy hiểm đến tính mạng, nhiều nhất là bọn tôi nhân lúc

anh bệnh sẽ kê thêm mấy loại thuốc dẫn đến ED…hí hí…” Y tá Giang Tiểu Tây tuy

nhìn bề ngoài nghịch ngợm đáng yêu nhưng lại nói toàn nói những lời độc địa,

chẳng có chút hình tượng dịu dàng của thiên thần áo trắng cả.

“ED?”

Tô Nhất Minh lần này bị dọa chết khiếp.

“ED là

viết tắt của Emergency Department khoa cấp cứu đó. Ý cô ấy là sẽ kê một số loại

thuốc cấp cứu. Ừm…Tiểu Tây, em lại ho rồi đấy. Cẩn thận coi chừng bệnh suyễn

lại tái phát, lần trước có biết là làm mọi người sợ thế nào không? Gần đây có

phải em không uống thuốc theo toa không?”

Trình

Vũ Phi sắc mặt ôn nhu nhưng giọng nói đầy quyền uy của một nhà chuyên môn.

… Tô

Nhất Minh cuối cùng cũng tống tiễn nhóm bác sĩ rường cột như tống tiễn một loại

đại dịch ra khỏi nhà, thận trọng quay đầu sang nói, “Vũ Phi, đồng nghiệp của em

thật thú vị…cứ y như người nhà của em.”

Trình

Vũ Phi cười nhạt, “Bác sĩ đều có chút bn th, em được xem là bình thường

nhất đấy. Yên tâm đi. Bọn họ chỉ nói cho sướng miệng thôi. Đa số bác sĩ đều

được giáo dục tốt, sống và làm việc theo pháp luật.”

“Nhưng…câu

chuyện đó là thật chứ?”

“Chỉ là

tin đồn thôi, tam sao thất bản. Không chừng cái người thứ ba đó chưa đến được

bệnh viện thì đã chết rồi.”

“Trên

đời này…lại có chuyện độc ác như thế sao…có thể kê… thuốc của khoa cấp cứu?” Tô

Nhất Minh vô cùng thận trọng hỏi.

“Làm gì

có thuốc làm người ta phải đến ED? Nhiều nhất cũng chỉ là bị tác dụng phụ mà

thôi. Tất cả thuốc đều có tác dụng phụ.”

“Thế

không phải là càng khuất tất, càng nguy hiểm sao?” Tô Nhất Minh kinh hãi.

“Chỉ có

bệnh nhân mạn tính mới phải uống loại thuốc này lâu dài. Anh có bị bệnh mạn

tính gì đâu?”

“Không

có, tuyệt đối không…”

“Vậy

anh sợ gì chứ?”

“..Thế…có

cách nào mà trong chốc lát khiến cho người ta phải đi cấp cứu không?”

“Có,

anh muốn làm gì? Nhất Minh, anh bị người ta ăn h**p nên muốn báo thù à? Anh

đừng có mà làm bậy.”

“Cách

gì?” Tô Nhất Minh mắt sáng lên.

“Thiến!”

“…” Tô

Nhất Minh im bặt.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.