Chương 29: Món thịt cô bé quàng khăn đỏ (1)

Hai

ngày sau, đàm phán cuối cùng cũng kết thúc, Tô Nhất Minh mời Trình Vũ Phi đi

ăn.

“Đàm

phán thắng lợi rồi chứ?” Trình Vũ Phi hỏi.

“Không

thể nào. Đàm phán ấy mà, đôi bên đều phải nhượng bộ một bước hòng tìm thế cân

bằng có lợi nhất cho cả hai.”

“Nhất

Minh…phải cẩn thận sức khỏe đấy. Đừng cố sức quá.” Trình Vũ Phi lại giở giọng

nhà chuyên môn, đang định giảng một bài sức khỏe thường thức thì nhìn thấy Tô

Nhất Minh cười, “Không cố đâu có được, anh không phải công tử con nhà giàu,

cũng chẳng phải kỳ tài trong kinh doanh, chỉ còn cách cố gắng hơn người ta mới

may ra kiếm được tiền. Đàm phán thì chưa được tính là khổ, muốn nói đến khổ

phải kể đến áp lực tinh thần kìa.”

Nét mệt

mỏi thoáng qua trên mặt Tô Nhất Minh, những ngày vất vả gian khổ khi lập nghiệp

tựa như mới ngày hôm qua. Hồi đó, mỗi khách hàng đều rất quan trọng với anh,

trước mặt họ Tô Nhất Minh luôn phải hạ mình. May mà bây giờ những công việc như

thế này đều do giám đốc marketing đi thay, những khách hàng lớn cần mình đích

thân đi lấy lòng không còn nhiều. Anh trả lương cho anh ta thật cao, bởi vì anh

thấy anh ta rất vất vả, vừa phải lấy lòng khách hàng, vừa phải lấy lòng ông

chủ, còn phải tỏ ra happy, rõ ràng vất vả hơn mình ngày trước rất nhiều.

“Vũ

Phi, em ăn mặc đơn giản quá, trên người chẳng đeo đồ trang sức gì cả, em đến

cửa hàng xem đi, thích cái gì cứ mua.” Tô Nhất Minh tâm sự bời bời, lấy đũa

khoắng tới khoắng lui trong bát nhưng chẳng gắp thứ gì.

“Trang

sức? Bác sĩ không thể đeo mấy thứ đó, bất tiện lắm, nhất là bác sĩ ở khoa cấp

cứu như em.” Trình Vũ Phi khó hiểu nhìn Tô Nhất Minh, “Hôm nay thức ăn đều rất

ngon, sao anh không ăn? Mệt lắm hả anh?”

Tô Nhất

Minh chỉ cảm thấy có bức bối không nói ra được, “Không mua trang sức thì cũng

có thể mua thứ khác, ăn này, dùng này, mặc này.”

“Không

có thời gian rảnh. Em vừa phải đi làm, vừa phải ở bên anh, bận rộn lắm.”

Tô Nhất

Minh đằng hắng một tiếng, muốn nói nhưng lại thôi, cười có chút kì quặc. Trình

Vũ Phi lấy làm khó hiểu, cảm thấy nụ cười của anh

không được bình thường nhưng lại không biết không bình thường chỗ nào.

Cuối

tuần Trình Vũ Phi vừa bước ra khỏi khoa cấp cứu đã nhìn thấy Tô Nhất Minh đứng

tựa cửa nhìn đắm đuối thứ gì đó trên tay.

“Học

đòi xem sách từ lúc nào thế? Lại còn chăm chú nữa chứ, đừng nói với em là anh

muốn thi tiến sĩ nhé.”

Tô Nhất

Minh trề môi, “Sách thì đã từ lâu không xem rồi, em biết anh là dân buôn bán

mà, rất kỵ chữ thua. Còn tiến sĩ ấy à, anh cũng muốn dụng tâm mua cái bằng ấy

lắm, tiếc là không có thời gian đi học. Cuối tuần này chúng ta đi thành phố N

nhé, ở đó có nhà máy của anh, phải đi giải quyết một số việc, đều liên quan đến

sổ sách.” Rồi anh đột nhiên hạ giọng, thì thào vào tai cô, “Cô bé quàng khăn đỏ

ơi, em cùng đi với anh, phải chuẩn bị kĩ lưỡng nhé, đừng để nước đến chân mới

nhảy, không kịp đâu…”

Trình

Vũ Phi đờ ra, mặt đỏ lựng, ấp úng định tìm cớ khước từ nhưng lại bị Tô Nhất

Minh kéo lên xe, “Đừng có lại nói em bận trực ban, anh đã điều tra rõ ràng lịch

làm việc của em. Cuối tuần này em rất rảnh rỗi, em ở đây một mình làm gì? Anh

không yên tâm.”

Tô Nhất

Minh trước nay không quen lái xe đường dài nên mang tài xế đi cùng. Anh cùng

Trình Vũ Phi ngồi ở hàng ghế sau, trên đường đi ngoài những lúc chăm sóc bình

thường ra anh đều vùi đầu vào sổ sách. Trình Vũ Phi hiếm có cơ hội quan sát anh

như thế này, vừa chu môi hút nước vừa len lén quan sát anh.

Cằm Tô

Nhất Minh rất đẹp, góc cạnh rõ ràng, giữa cằm có một đường chẻ rất thu hút,

dưới làn da sạch sẽ trơn nhẵn có thể nhìn thấy những sợi râu lún phún ẩn hiện,

giống như những thanh kiếm nhỏ xanh xanh, lại giống như những hạt giống đang

muốn nảy mầm. Mắt anh cũng rất đẹp, giống như một hạt lúa mạch dài, không to

lắm nhưng đen láy, long lanh sâu thẳm, dễ khiến người ta không ngăn được sự

thôi thúc muốn đưa tay chạm vào.

Trình

Vũ Phi nhìn đến đờ đẫn, Tô Nhất Minh bỗng quay đầu sang nhìn cô mỉm cười, “Có

phải muốn sờ một chút không?”

Trình

Vũ Phi không ngờ trước mặt tài xế mà anh lại dám giở trò lưu manh, cô bị sặc

nước ho sặc sụa, mặt đỏ gay, rồi cô trấn tĩnh lại thản nhiên đưa tay ra mơn

trớn từ mắt xuống miệng rồi lần xuống cổ và dừng ở xương quai xanh của anh, tỉ

mỉ từng chút một, không để sót bất cứ chỗ nào.

“Thế

nào?” Tô Nhất Minh vẫn giữ vẻ bình thản, đưa mắt cười hỏi.

“Rất

đẹp. Cằm không ngắn, yết hầu không cao, cổ dài, về giải phẫu cổ rất rõ ràng,

đặt ống khí quản hay chôn ống trong tĩnh mạch cổ đều rất dễ dàng. Em rất

thích.” Trình Vũ Phi tỉnh queo.

Tô Nhất

Minh sợ hãi hứ một tiếng rồi như con sói đói chồm người tới khóa chặt miệng cô,

“Lại nói những lời khng b rồi! Em biết anh nhát gan còn dọa thế hả…”

Trình

Vũ Phi cười thầm trong bụng, nhẹ nhàng vòng tay qua vai anh, ôm lấy anh, dịu

dàng mà mãnh liệt đáp lại anh. Nhưng chợt nhớ trên xe còn có tài xế, mặt bỗng

chốc đỏ lên như gấc, cúi gằm mặt xuống không dám ngước lên.

Anh tài

xế không dòm ngang liếc dọc, cũng chẳng tỏ bất cứ thái độ gì, rõ ràng đã quá

quen với những cảnh như thế này, Trình Vũ Phi đoán già đoán non, không vui

trong lòng.

Đến

thành phố N Tô Nhất Minh càng chú tâm vào công việc. Anh sắp xếp để một nhân

viên lanh lợi ở đó đưa Trình Vũ Phi đi thăm thú thành phố. “Anh xin lỗi Vũ Phi,

thật ra anh không có thời gian ở bên em, lại còn đưa em đến đây. Anh thật ích

kỷ quá…Anh nhớ em quá, chỉ muốn tận dụng cơ hội để được ở gần em, cho dù chỉ là

một khắc, cho dù chẳng làm được việc gì. Em đừng giận anh nhé…” Tô Nhất Minh

nhìn cô, ánh mắt đầy vẻ cầu khẩn. Trình Vũ Phi cười. Đúng là tay lưu manh cáo

già xảo quyệt! Nghe những lời như thế có người phụ nữ nào mà giận được kia chứ.

May mà

mọi việc thuận lợi hơn dự kiến, chiều hôm sau Tô Nhất Minh đã giải quyết xong

công việc, anh lập tức về khách sạn, xách theo hai chai rượu vang.

“Rượu

á?” Trình Vũ Phi có chút ngạc nhiên.

“Anh

mua từ lần đi Pháp. Gần đây công việc bù đầu, hiếm có thời gian rảnh rỗi, phải

thư giãn chút chứ.” Tô Nhất Minh lấy ra hai chiếc ly thủy tinh, rót rượu vào

rồi đưa cho Trình Vũ Phi cười đầy ngụ ý, “Hôm nay anh gọi món thịt cô bé quàng

khăn đỏ, cưng ạ.”. Dưới ánh đèn, ly rượu vang lấp lánh hệt như viên hồng ngọc

quý.

Chuyện

gì phải đến cuối cùng cũng đến, cứ õng ẹo năm lần bảy lượt cự tuyệt cũng chẳng

có lợi lộc gì ngoài cái hư danh trung trinh tiết liệt, chi bằng nhắm mắt đưa

chân tận hưởng cái sự sung sướng ở đời này. Trình Vũ Phi cắn môi, cũng cười đầy

ngụ ý, “Anh gọi món thịt cô bé quàng khăn đỏ à? Không phải tự mình làm? Chuyện

này mà anh cũng để người khác làm thay được sao?”

người gõ cửa. Tô Nhất Minh đặt ly rượu xuống ra mở cửa. Nhân viên phục vụ bê

các món ăn vào. “Anh đâu có nói cái món thịt kia. Em hấp tấp gì vậy cưng? Trời

chưa tối mà…Phải cho cô bé quàng khăn đỏ no bụng cái đã, kẻo lát nữa làm thịt

lại không có sức. Tô Nhất Minh cười xảo quyệt, mở nắp vung ra, “Cưng ơi, đây là

món thịt cô bé quàng khăn đỏ mà anh gọi đấy.”

Trình

Vũ Phi tức đến nỗi tối sầm mắt lại, trong đĩa, thịt cá ngừ sống tươi ngon xếp

xen kẽ với sò đỏ sống tạo thành hình chiếc khăn quàng đỏ vô cùng đẹp mắt. Lưu

manh! Mình đã quá vội vàng, lại thua nữa rồi!

Không

để Trình Vũ Phi kịp tìm ra kế sách trả đũa, Tô Nhất Minh đưa ly rượu cho cô, “Uống

rượu không chẳng có hứng thú gì, chi bằng chúng ta chơi trò tửu lệnh nhé?”

“Chơi

thế nào?” Trình Vũ Phi cảnh giác nhìn anh.

“Lại

nghĩ đâu đâu nữa rồi. Chúng ta lần lượt ra câu hỏi, ai không đáp được thì phải

uống phạt, nếu không uống thì phải làm theo yêu cầu của người kia.” Tô Nhất

Minh híp mắt cười nham hiểm.

“Đây là

nghề của em. Tốt thôi.”

Tô Nhất

Minh nhìn vị bác sĩ nhân dân thật thà, đắc ý cười, “Vậy anh bắt đầu trước nhé.

Câu hỏi thứ nhất, năm người con gái tắm mười người đàn ông đứng nhìn, là câu

thành ngữ gì?”

“Lưu

manh!”

“Sai

rồi, có bốn chữ.”

“Anh là

lưu manh.”

“Không

đúng. Là thành ngữ mà.. cái này nhiều lắm chỉ được tính là tục ngữ.”

“…”

“Là ngũ

quang thập sắc. Bác sĩ uống rượu đi.”

“Tô

Nhất Minh, anh thật là kẻ hạ lưu…”

“Uống

rượu đi, bác sĩ. Không uống cũng được, phải chịu phạt đấy. Hình phạt của anh

rất đơn giản, cởi áo…”

Trình

Vũ Phi trừng mắt nhìn anh, uống cạn ly rượu.

“Tốt,

đến em ra câu hỏi.” Tô Nhất Minh quỷ kế thành công, nhìn mặt Trình Vũ Phi từ từ

đỏ lên, mừng như mở cờ trong bụng.

“Câu

hỏi của em rất đoàng hoàng. Con hổ nào không ăn thịt người?”

“Hê hê,

đầu óc đen tối như thế làm sao có câu hỏi đoàng hoàng? Là Range Rover [1]

[1] Phiên âm Hán Việt

là Lộ Hổ

“Range

Rover là cái gì?”

“Xe, xe

chạy đường trường đó.”

“Không

đúng. Đáp án là con thằn lằn” [2]

[2] Phiên âm tiếng

việt là Bích Hổ

“Range

Rover cũng đúng vậy, còn nữa, dây thường xuân [3], hổ

giấy cũng không ăn thịt người…Bác sĩ à, câu hỏi của em có vấn đề, phạt rượu! Tự

phạt một ly…”

[2] Phiên âm tiếng

việt là Bà Sơn Hổ

“…”

Chơi

mấy lượt, Tô Nhất Minh luôn tìm cách co kéo, dùng tất cả mưu ma chước quỷ, cuối

cùng chỉ bị uống có hai ly, còn bao nhiêu rượu đều vào bụng Trình Vũ Phi. Cô

uống nhiều nên má đỏ hây hây như hoa màu xuân, mắt long lanh như nước mùa thu,

toàn thân như một trái dâu đỏ mọng nước, ấy, không đúng, giống như cô bé quàng

khăn đỏ tươi ngon. Tiếc là cô lại rất tỉnh táo, nụ cười vẫn bình thản dịu dàng,

tư duy rõ ràng. Tô nhất Minh vô cùng ảo não, anh lắc đầu, “Vũ Phi…em nói giải

câu đó là nghề của em, sao lại toàn thua thế?”

“Em đâu

có nói giải câu đố là nghề của em. Những câu đố này chắc chắn chỉ có tay hạ lưu

suốt ngày chén thù chén tạc tiếp khách như anh mới biết được. Em nói là uống

rượu là nghề của em.” Trình Vũ Phi cười nhạt, nhìn chằm chằm Tô Nhất Minh, đôi

mắt dịu dàng rơm rớm nước. Tô Nhất Minh lập tức lúng túng, vò đầu bứt tai, đứng

ngồi không yên.

“Vậy

anh không chơi nữa…Anh sao dám múa rìu qua mắt thợ. Anh uống nhiều rồi, hoa mắt

rồi…Hình như mắt anh có đeo kính hồng ngoại thì phải, sao lại thấy em không mặc

quần áo thế kia? Em đang mê hoặc anh…”

Trình

Vũ Phi cười lý trí, “Em là bác sĩ, em biết, chẳng có loại hoa mắt nào như thế

hết. Anh không say, nếu không chơi nữa thì phải chịu phạt…”

“Vậy em

phạt đi, anh chịu thua rồi, bác sĩ Trình à, vẫn là em lợi hại…Sao, phạt gì

nào?”

Trình

Vũ Phi mỉm cười, vươn tay ra, từ từ cởi áo ngoài của Tô Nhất Minh.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.