Chương 26: Kế hoạch du lịch chết yểu (3)

Xe dừng

lại ở một chung cư, Chung Viễn gọi điện thoại, một người phụ nữ

trung niên xuống đón Quả Quả lên nhà.

Trình

Vũ Phi thầm đoán thân thế của người phụ nữ ấy: Chị gái? Hình như hơi lớn tuổi

một chút. Mẹ? Lại quá trẻ. Chung Viễn dường như nhìn thấu ruột gan cô, cười

nói, "Đấy là chị bảo mẫu nhà tôi thuê để chăm sóc Quả Quả. Chị ấy rất hiền

lành, rất yêu trẻ con. Cô không biết, tôi rất bận, một mình chăm sóc Quả Quả

thật quá vất vả."

Một

mình chăm sóc Quả Quả? Trình Vũ Phi trầm ngâm một lát, cuối cùng không kiềm chế

được thốt lên, " Chủ nhiệm Chung, anh nuôi Quả Quả ư?"

Đến

lượt Chung Viễn trầm ngâm, xe lại chạy bon bon trên đường, chẳng mấy chốc dừng

ở một quán cơm nằm ẩn mình trong những bụi trúc xanh biếc. Chung Viễn rất tự

nhiên, chẳng hỏi ý kiến Trình Vũ Phi, nhanh chóng gọi món ăn.

"Tôi

có một chị gái, nhưng đã mất rồi." Thức ăn nhanh chóng dọn ra đầy bàn,

Chung Viễn mới bắt đầu kể, rồi nở nụ cười, cố giấu đi những đau đớn thoáng qua

trên mặt.

"Xin

lỗi." Trình Vũ Phi rất bất ngờ lại lúng túng, vội vàng chuyển đề tài,

" Vậy… cha Quả Quả đâu?"

"Quả

Quả không có cha." Chung Viễn cố làm ra cứng cỏi

"…"

Lại hỏi sai rồi, Trình Vũ Phi vô cùng bối rối, nhưng câu nói vừa rồi của Chung

Viễn ẩn chứa rất nhiều thông tin, "Chủ nhiệm Chung, anh vẫn… độc thân

ư?"

Chung

Viễn vừa gắp thức ăn, vừa nhìn Trình Vũ Phi cười, "Bác sĩ Trình không biết

sao? Tôi là thanh niên chưa vợ ưu tú của bệnh viện đấy."

"?"

Trong bệnh viện thật có những giải thưởng rất vô duyên, như giải đôi vợ chồng

nhân viên hòa thuận nhất, giải nhịn nhục giỏi nhất của y bác sĩ khi bị đánh

mắng, còn cái giải này xuất

hiện lúc nào thế nhỉ?

"Trong

khoa có một y tá nói tôi là một trong ba đại gia độc thân của bệnh viện"

"…"

Trình Vũ Phi cảm thấy tâng bốc cũng không phải, phủ nhận cũng không phải, chỉ

nghĩ tay Chung Viễn quả thật mặt dày.

Chung

Viễn rõ ràng rất hài lòng với biểu hiện này của Trình Vũ Phi, liên tiếp quăng

thêm mấy quả bom nữa, làm Trình Vũ Phi chóng cả mặt, "Nghe nói đàn ông qua

ba lăm rồi mà chưa kết hôn, nếu không có khuyết điểm về thể trạng thì là tâm lý

bị bn th."

"…"

Trình Vũ Phi sốc vô cùng, nghĩ thầm trong bụng, người như thế mà dám nhận mình

là bác sĩ cấp trên.

"Nhưng

hai mặt đó tôi đều bình thường. Chỉ có một suy nghĩ sai lầm này thôi. Tôi từng

yêu một người con gái, yêu nhiều lắm, thề đời này kiếp này phải lấy bằng được

cô ấy, kết quả là cô ấy rời bỏ tôi, còn tôi vẫn ôm mối tình tuyệt vọng ấy,

không muốn tìm người con gái khác."

"…" Trình

Vũ Phi nghĩ suy nghĩ sai lầm đó cũng là một phạm trù của bn th tâm lý nhưng

tất nhiên cô không dám nói ra, thế là cúi đầu đếm số tôm trong đĩa, tổng cộng

có hai mươi bốn con, một con số may mắn.

"Tiếc

là… suy nghĩ sai lầm đó cũng không thắng nổi sư cô đơn trong lòng. Cuộc sống

một mình quả thật khó khăn, tôi hối hận rồi. Bây giờ lại muốn lấy vợ nhưng chưa

tìm được người thích hợp…"

"Không

đâu, chủ nhiệm Chung tài giỏi như thế, con gái cứ xếp hàng chạy theo, sao lại

không tìm được người thích hợp cơ chứ?" Trình Vũ Phi cuối cùng cũng tìm

được một câu để tâng bốc.

Chung

Viễn nhìn cô trầm ngâm, ánh mắt sâu tựa giếng khơi, khoảnh khắc đó Trình Vũ Phi

bỗng nhiên giật nảy mình, điện thoại Tô Nhất Minh gọi điện đến.

Đúng là

bản chất lưu manh không bỏ, nói được ba câu là đã giở trò. Trình Vũ Phi vô cùng

khó xử, giọng Tô Nhất Minh rất to, không biết Chung Viễn ngồi đối diện có nghe

thấy không. Cô liếc trộm Chung Viễn một cái, may quá, anh ấy đangvùi đầu vào

ăn.

Sau đó

nữ, cô quên mất là mình đang ở đâu, cứ trò chuyện rôm rả với Tô Nhất Minh, vì

bức tượng gỗ đó, mà hình như không phải vì bức tượng gỗ, cô không biết mình

muốn nói điều gì. Điện thoại ngắt đột ngột, cô mới bất chợt nhận ra mình đang

trao đổi vấn đề chuyên môn với bác sĩ cấp trên.

Cô trấn

tĩnh lại, mỉm cười, định nói gì đó thì bị những lời nói của Chung Viễn làm cho

bối rối.

"Cô

nói rất hay… Giống như trong một biển người chỉ yêu một người, sẵn sàng hi sinh

tất cả vì người đó. Chính vì nguyên nhân này… có tình yêu thì bất chấp tất cả,

không có tình yêu thì kén cá chọn canh. Có lẽ bởi vì không yêu nên tôi gặp rất

nhiều cô gái nhưng chẳng có chút cảm xúc nào cả. Có lần suýt nữa thì kết hôn

nhưng đến phút cuối lại bỏ của chạy lấy người, "

Trình

Vũ Phi thần người ra rất lâu mới nhớ lại những lời mình vừa nói, ậm ừ cho qua,

bỗng dậy lên niềm đồng cảm với cô gái bị Chung Viễn bỏ rơi khi sắp đến ngày kết

hôn, "Tại sao vậy?"

"Không

biết nữa. Lúc nào tôi cũng cảm thấy hình như phía trước có người đang đợi

mình…"

"Đó

là người đã bỏ rơi anh phải không?”

Chung

Viễn không trả lời, lại vùi đầu vào ăn.

"Lúc

đó tại sao cô ấy ra đi?"

Chung

Viễn dừng một lát, "Lúc đó tôi là một kẻ nghèo hèn không một xu dính túi,

cô ấy bị gia đình thúc ép, không thể không…"

"Là

giả đấy. Áp lực gia đình đều là giả. Xét cho cùng là vì cô ấy không yêu anh đủ

nhiều, tình yêu có vấn đề nhất định đó là vấn đề của hai người, những nguyên

nhân bên ngoài chỉ là giả…"

Chung

Viễn nhíu mày, không muốn tranh luận về vấn đề này nữa, cười nói "Có

kiến giải. Bác sĩ Trình quan sát nhạy bén, suy nghĩ sâu sắc, quan niệm độc đáo,

không biết trong công tác chuyên môn có kiến giải được như vậy không?"

Trình

Vũ Phi thẫn thờ, một lần nữa nhớ ra mục đích chính của cuộc gặp hôm nay, không

phải để phân tích tình sử của bác sĩ cấp trên nên vội vàng ngồi thẳng người lên

rửa tai lắng nghe. Chung Viễn mỉm cười: "Khoa ngoại lồng ngực dự định cùng

với khoa cấp cứu nghiên cứu một dự án về ứng dụng lâm sàng máy thở ô xy với

bệnh nhân nặng, lần trước cô cũng đã đến nghe báo cáo, tôi muốn đề nghị

trưởng khoa cho phép cô tham gia dự án này…"

Trình

Vũ Phi tiu nghỉu, "Lần đó… trưởng khoa chỉ định sư huynh của tôi tham dự

đề tài này. Sư huynh có thâm niên, kỹ thuật toàn diện, thích hợp hơn."

Chung

Viễn lại cười, "Không ngại gì. Vẫn còn một đề tài nữa, thuộc lĩnh vực khoa

học xã hội, không biết bác sĩ Trình có hứng thú không?"

Khoa

học xã hội? Trình Vũ Phi vô cùng kinh ngạc, chẳng lẽ chủ nhiệm Chung chính là

nhân tài đa ngành khoa học trong truyền thuyết đó ư?

"Tôi

luôn muốn nghiên cứu đề tài "nếu thông qua sự lựa chọn và sắp đặt cẩn thận, hôn

nhân không có tình yêu có thể hạnh phúc được không". Không biết bác sĩ Trình có

bằng lòng tham gia nghiên này không?". Chung Viễn chậm rãi mà kiên quyết

nói xong, ánh mắt sáng rực chăm chăm nhìn Trình Vũ Phi.

Giây

phút đó Trình Vũ Phi bị sự thẳng thắn của Chung Viễn làm cho sợ hãi, đồng thời

nghe như có ai đó đang nói trong tâm tưởng mình, bất giác cảm thấy bất an.

Từ nhỏ

đến lớn, ngoài tình yêu ra, cuộc sống của cô luôn thuận buồm xuôi gió, bởi cô

rất nỗ lực. Tiếc là tình yêu giống như khám bệnh vậy, không phải mình cho bao

nhiêu thì sẽ nhận được bấy nhiêu.

Cô đã

từng rất yêu Mục Thuần, đó là tình yêu sâu sắc nhất, nồng nàn nhất, giống như

thanh socola, lúc ăn thì ngọt, nuốt rồi mới cảm thấy dư vị đắng đắng rất khó

quên của nó. Sau khi chia tay anh ta, một thời gian dài cô đã rất khủng hoảng,

cô bỗng cảm thấy mình đã yêu không lối thoát. Cũng có vài người đàn ông bày tỏ

tình yêu với cô nhưng cô không có chút tình cảm nào, trái tim cô dường như có

một lớp băng rất dày bao phủ.

Lúc đó

cô đã nghĩ đi nghĩ lại nhiều lần, hôn nhân không có tình yêu có thể hạnh phúc

không, cô dường như đã quyết định thực dụng chọn một đối tượng kết hôn môn đăng

hộ đối, có trách nhiệm. Tiếc rằng đúng lúc đó Tô Nhất Minh xuất hiện. Một gã

lưu manh khua môi múa mép khiến người ta rất khó cự

tuyệt, huống hồ gì đó lại là một gã lưu manh trong lốt rùa vàng. Trực giác cho

Trình Vũ Phi biết anh là một cạm bẫy phủ đầy hoa hồng, thậm chí bản

thân anh cũng là một đóa hoa anh túc, tuy có độc nhưng lại làm mê đắm lòng

người.

Trình

Vũ Phi từng suy nghĩ một cách lý trí, chọn Tô Nhất Minh là chọn tình yêu, thành

thật với trái tim mình nhưng có thể thứ mà cô nhận được chỉ là một tương lai

đau khổ. Chọn một người đán ông khác thành thật đáng tin là chọn hôn nhân,

thành thật với lý trí của mình, nên sẽ có một tương lai yên ổn.

Tiếc là

phụ nữ vẫn là một loài động vật cảm tính, suy nghĩ mãi, cuối cùng cô quyết định

đánh cược, cho tình yêu một cơ hội, thế là bất chấp tất cả nhảy vào cạm bẫy có

tên Tô Nhất Minh. Ai ngờ Chung Viễn lại nhảy vào đúng thời điểm này,

muốn mình trao đổi đề tài khoa học xã hội gì đó chứ…

Chuông

điện thoại reo thật đúng lúc, cắt ngang tâm trạng rối bời của Trình Vũ Phi.

Chung Viễn vẫn với giọng quyết đoán như thường lệ,

"Có một bệnh nhân VIP bị nhồi máu cơ tim, có lẽ phải phẫu thuật gấp. Bác

sĩ trưởng khoa nội tim đã ở đó, tôi phải chạy đến đó ngay bây giờ. Bác sĩ

Trình, cô không cần phải trả lời vội, thong thả suy nghĩ… Hôm khác chúng ta nói

tiếp vậy. Tôi vẫn còn một vài điều muốn nói với cô".

Trình

Vũ Phi bối rối gật đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt Chung Viễn, thò nĩa đếm

xem trong đĩa còn mấy con tôm. Ấy, chỉ còn lại bảy con… Chung Viễn thật biết

ăn.

Chung

Viễn đi rồi. Sau những hào quang sáng chói dát trên

người chủ nhiệm Chung là một cuộc đời vất vả, mặc dù anh có vẻ không để tâm

nhưng Trình Vũ Phi vẫn thấy buồn thay anh. Khi phiếu

tính tiền được mang đến, nỗi buồn của cô lên đến đỉnh điểm. Chung Viễn đi gấp

quá quên cả tính tiền, một bữa cơm mà mất những bốn chữ số. Trình Vũ Phi đau

khổ tính tiền, tiện tay gói hai chiếc bánh tráng miệng đem về. Cô thề với lòng

mình sẽ không bao giờ dùng bữa với vị bác sĩ khoa ngoại có lương gấp mình mấy

lần nữa.

Tô Nhất

Minh vốn dĩ là người không đáng tin cậy, bây giờ trong phút bốc đồng có một

quyết định táo bạo như vậy, Trình Vũ Phi khó tránh được cảm giác rối bời. Cô cố

sắp xếp lại những ngổn ngang trong lòng mình nhưng lại không biết bắt đầu từ

đâu. Cô suy nghĩ mông lung như vậy bất giác cô đã về đến nhà.

Cô bật

đèn lối cầu thang, bỗng có người lao đến ôm chầm lấy cô.

Trình

Vũ Phi đang định hét toáng lên thì người đó đã cúi xuống hôn vào môi cô, hành

động vô lại tuyệt chiêu này lại an ủi phần nào sự hoảng loạn trong cô. Tô Nhất

Minh, ngoài gã lưu manh này còn có ai khác nữa, Cô thả lỏng người mặc anh giữ

lấy, nhưng lại thấy gã lưu manh đó hít hít mùi trên cơ thể cô, "En vừa ăn

món tôm mã não ở nhà hàng Thúy Hiền phải không?"

"…"

Trình Vũ Phi nghĩ như vậy có khoa trương quá không, ngửi mùi tôm thì có thể

hiểu được, sao lại còn đọc cả tên nhà hàng tên món ăn nữa?

Nhất Minh nhẹ nhàng gõ gõ vào túi thức ăn trên tay Trình Vũ Phi. Cô mới hiểu

ra. Phía trên hộp đúng là có in tên nhà hàng Thúy Hiền. Hàng ngày anh tiếp đãi

khách rất nhiều nên thuộc làu tên món đọc của các nhà hàng lớn cũng là điều dễ

hiểu.

"Em

ăn tối với ai thế?"

Trình

Vũ Phi nhớ lại những lời của Chung Viễn, bỗng dưng không muốn nhắc đến người

này trước mặt Tô Nhất Minh, cô bèn nói lảng, "Giám đốc Tô sao lại giống

một chú cún con thế nhỉ?"

Nhất Minh hứ một tiếng, "Đâu phải chỉ một chú cún con, sắp thành chó vô

gia cư rồi."

"Sao

thế? Anh bán căn hộ rồi à?"

"Căn

hộ không phải nhà, có người thân mới là nhà. Nếu em chạy theo người đàn ông

khác, anh không phải là chó vô gia cư rồi sao?"

Người

thân… nhà… Trái tim Trình Vũ Phi bỗng nhiên mềm nhũn, tan chảy, "Anh lại

lừa em."

Tô Nhất

Minh lặng lẽ thở dài, anh cảm thấy lời nói của mình hơi quá. Cho dù nịnh cho cô

ấy vui anh cũng chưa nghĩ đến điều gì xa xôi. Anh do dự một lát rồi thì thầm

vào tai cô, "Vũ Phi, đã mấy ngày không gặp nhau rồi… anh rất nhớ em. Ngày

mai em có rảnh không? Đến nhà anh nhé…"

"Không

được, ngày mai em trực rồi."

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.