Chương 23: Hoa mai trong ngày kễ tình nhân (2)

Vì sư

huynh hứa mồng 2 Tết thay cô trực ban, Trình Vũ Phi mới có thể về nhà ăn Tết. Khi trở

lại vừa chớp mắt đã đến cuối tuần. Điềm Thiêm vẫn không có nhà như mọi hôm,

Trình Vũ Phi suy nghĩ về những biểu hiện khác thường gần đây của cô bé, cuối

cùng mới hiểu thì ra là cô nàng đang yêu. Trình Vũ Phi vừa ngưỡng mộ vừa đoán

xem bạn trai của cô bé là ai, vừa hờ hững nấu một bát mì.

Khi Tô

Nhất Minh gọi đến cô do dự một lát, nhưng rồi không thắng nổi cảm giác cô đơn

đang tràn ngập trong lòng.

Giọng

nói của Tô Nhất Minh thành khẩn như mọi khi. Sau khi biết bộ mặt thật của anh

ta Trình Vũ Phi luôn cảm thấy có cái gì đó không thật trong mọi hành động, lời

nói của anh ta, "Bác sĩ Trình ăn tối chưa?"

"Tôi

đang ăn."

"Phần

cho anh một nửa nhé."

"Chỉ

có một bát mì…anh đến thì đã nguội rồi"

"Vẫn

còn nóng."

"Vậy

thì nở bung hết rồi."

"Không

đâu, anh đã đứng trước cửa nhà em rồi."

"…"

Trình Vũ Phi kinh ngạc, vội vàng chạy ra cửa, đảo mắt nhìn xung quanh bên ngoài

từ lỗ mắt cáo trên cửa. Không có ai! Cô thở phào, nhưng trong lòng lại cảm thấy

trống trải, "Giám đốc Tô lại đùa rồi."

"Không

tin em bước ra ngoài mà xem, anh đang ở bên ngoài."

Trình

Vũ Phi đổi góc độ, một lần nữa qua lỗ kình nhìn hết xung quanh nhưng chẳng thấy

ai cả. Cô ngờ vực mở cửa bước ra ngoài, nghe tiếng Tô Nhất Minh ở tầng trên, do

dự một lát, cô cất tiếng gọi, "Nhất Minh!"

Tô Nhất

Minh dựa vào trí nhớ tìm được nơi ở của Trình Vũ Phi nhưng lại không biết nhà

cô ở tầng mấy. Khu dân cư kiểu truyền thống trước

đây anh đã từng ở, hiệu ứng cách âm rất kém, ban đêm điện thoại nhà hàng xóm

reo sẽ đánh thức mình dậy nghe điện thoại.

Anh

chầm chậm bước lên lầu hai, gọi điện cho Trình Vũ Phi, vểnh tai nghe tiếng nhạc

phát ra từ tầng trên. Tô Nhất Minh mỉm cười đắc ý, lại chầm chậm bước lên, vừa

đi vừa nói lung tung với Trình Vũ Phi. Lên đến nơi, anh ung dung gõ cửa, cười

toe toét lộ cả hàm răng trắng đều như bắp với người mở cửa, "Em yêu…"

Thiếu

niên đứng trước cửa giơ điện thoại lên kinh ngạc nhìn Tô Nhất Minh, tiếng mẹ

cậu ta vẫn chát chúa trong điện thoại: "…Thức ăn để trong tủ lạnh, hâm

nóng rồi ăn. Ăn xong rồi làm bài tập cho sớm, đừng

có mà lên mạng chơi điện tử…Ai đấy? Ai gõ cửa đấy? Đừng có tùy tiện mở cửa cho

người lạ, cẩn thận kẻo người xấu đấy…"

Tô Nhất

Minh thần mặt ra, hồi lâu mới mở miệng lắp bắp, "Cho tôi hỏi… có phải bác

sĩ Trình Vũ Phi sống ở đây không?" Thằng bé chưa kịp trả lời anh đã nghe

tiếng Trình Vũ Phi ở tầng dưới gọi tên mình…

Nhất Minh hậm hực bước xuống lầu, cạnh khóe Trình Vũ Phi, "Bác sĩ Trình

sao có thể sống ở dưới đất thế này?"

"Tôi

đã nói rồi mà, tôi là củ khoai tây, chân phải quắm chặt vào đất, không ở tầng

trệt thì còn đi đâu nữa?"

"Mì

đâu? Anh sắp chết đói rồi…", Tô Nhất Minh giả vờ đáng thương che giấu sự

bối rối của mình

"…"

Vèo một

cái, bát mì đã hết veo. Trình Vũ Phi thẫn thờ nhìn chiếc bát không, công ty Tô

Nhất Minh bị khủng khoảng kinh tế rồi ư? Cứ như cả chục ngày chưa có gì bỏ bụng

vậy.

"…

Anh lỡ ăn hết rồi, còn em ăn gì?" Tô Nhất Minh dường như định thần lại.

"Không

sao. Chỉ một bát mì Dương Xuân thôi mà. Để tôi nấu tiếp, rất nhanh thôi. Anh ăn

bát nữa không?"

"Không

cần đâu… anh…"

Sợ bị

từ chối lần nữa, Tô Nhất Minh vội vàng nắm tay Trình Vũ Phi kéo cô ra khỏi nhà.

Trình

Vũ Phi dáo dác nhìn xung quanh, cảm thấy không khí hôm nay có gì đó kỳ lạ.

Trong nhà hàng mỗi bàn đều có một cặp tình nhân dùng bữa tối trong ánh nến. Cô

nhìn các món ăn bày đầy bàn qua ánh sáng leo lét cửa ngọn nến đặt giữa bàn rồi

lại nhìn Tô Nhất Minh ngờ vực hỏi: "Gọi nhiều món ăn thế này, sao anh

không ăn?"

"Lúc

nãy anh ăn bát mì no rồi."

"Sao

anh ăn nhiều thế làm gì!"

"Thật

ra không đói, nhưng anh sợ… nếu không ăn hết bát mì đó thì em nhất định không

chịu ra ngoài ăn với anh."

"Vừa

nãy không phải anh nói sắp chết đói rồi đó ư?"

Tô Nhất

Minh cười lung linh trong ánh nến, núm đồng tiền lúc ẩn lúc hiện, "Vũ Phi,

đàn ông nói mười câu cẩu thả thì chín câu là giả, em đừng tin hết, sẽ bị

thiệt thòi đấy. Nhớ lấy sau này những người đàn ông khác khua môi múa mép trước

mặt, em không nên tin."


Không

khí ngoài đường cũng có gì đó thật đặc biệt,gái trai từng đôi sánh bước bên

nhau, rất nhiều cô gái trẻ tay ôm bó hoa hồng to tướng, Trình Vũ Phi có chút

hiếu kỳ, "Hôm nay ngoài đường sao lắm tình nhân thế?"

Tô Nhất

Minh không nhịn được trước sự ngờ nghệch của cô, "Vũ Phi, hôm nay là ngày

gì?"

"Cuối

tuần". Trình Vũ Phi nhìn sắc mặt bỗng dưng nghiêm lại của Tô Nhất Minh,

vội vàng sửa lại, "Mồng 8, Ấy…chẳng lẽ…là sinh nhật của anh?"

"Sinh

nhật anh vào ngày 6 tháng 8. Hôm nay là ngày 14 tháng 2." Tô Nhất Minh sắp

không giữ kiên nhẫn được nữa.

"A!

Ngày lễ tình nhân..", Trình Vũ Phi cuối cùng cũng hiểu ra, bỗng cảnh giác

nhìn Tô Nhất Minh, trong lòng ẩn giấu một niềm mong đợi. Đúng rồi, ngày

Valentine. Cô chẳng nhạy bén với những dịp lễ lạt của phương Tây, trước đây cô

chưa từng ăn mừng ngày này với Mục Thuần, bây giờ lại càng không để ý.

Tô Nhất

Minh lắc đầu ngao ngán. Nhìn những bông hoa hồng nở rộ khắp mọi nơi, anh liền

kéo Trình Vũ Phi vào một tiệm hoa lớn bên đường, bắt đầu chọn hoa.

"Anh

… định làm gì thế?" Trình Vũ Phi do dự, thái độ cảnh giác. Anh ta không

phải muốn tặng hoa cho mình chứ?

"Đừng

rối lên thế. Không phải tặng cho em đâu. Chúng ta đều là những người độc thân,

thử xem ai dũng cảm hơn. Chúng ta đánh cược nhé, cược xem anh có dám tặng hoa

cho người con gái mà gặp đầu tiên khi bước ra khỏi cửa không nhé?"

"…"

Trình Vũ Phi hơi ngạc nhiên, đã từng tuổi này rồi mà chơi trò mạo hiểm này nữa

sao?

Tô Nhất

Minh chọn một nhánh mai vàng rực bướcra cửa. Trong buổi tối mùa đông rét buốt

bỗng nhiên phảng phất một mùi hương dìu dịu làm cho không khí chung quanh bỗng

ấm áp đến lạ.Tô Nhất Minh đứng lại, cười tít mắt nhìn Trình Vũ Phi đang đi theo

anh bước ra ngoài, liền đưa nhánh hoa mai ra trước mặt cô, "Vũ Phi!"

"Gì

thế?"

"Ngốc

ạ, em chính là người con gái anh gặp đầu tiên khi bước ra khỏi cửa."

"…"

Trình Vũ Phi chần chừ không dám đưa tay đón lấy, như thể sợ một gói thuốc nổ

vậy.

"Chỉ

là một cành mai thôi mà, đâu phải hoa hồng. Tay anh mỏi nhừ rồi."

Trình

Vũ Phi nhận lấy nhánh hoa, lại nghe Tô Nhất Minh nói "tốt rồi", bỗng

kéo cô sát lại, đặt lên môi cô một nụ hôn sâu.

"Anh

làm gì thế?" Trình Vũ Phi kinh ngạc thất sắc, hoảng loạn đẩy anh ra

"Không

phải em đã đồng ý làm bạn gái anh rồi sao?"

"Nói

bậy…Tôi đồng ý lúc nào…"

"Hoa

mai, hoa mai đó, chẳng phải là loại hoa dùng để làm mai hay sao. Em đã nhân bà

mai của anh rồi còn gì nữa?"

"Nhưng

vừa nãy anh…"

"Vừa

nãy anh nói rồi, em không nên tin lời nói của đàn ông, sao không nghe lời chứ?

Chịu thiệt rồi phải không? Hê hê.."

Trình

Vũ Phi tức điên lên: "Tô Nhất Minh, anh là một gã lưu manh."

"Phải!"

"Tô

Nhất Minh là một tay lưu manh cáo già!"

"…"

"Được

rồi mà".Tô Nhất Minh nhịn cười nhìn bác sĩ nhân dân đang tức tối, gập cánh

tay cầm nhánh hoa mai của cô ra phía sau lưng để người cô áp sát vào người mình

hơn, chần chừ một lát rồi thành khẩn nhìn vào mắt cô. "Vũ Phi, anh là thật

lòng đấy. Nếu em không phản đối thì…"

"Tôi

phản đối…"

"Phản

đối vô hiệu. Đã hôn mấy lần rồi còn gì nữa."

"Đó

là do anh dùng sức mạnh ép buộc."

Tô Nhất

Minh cúi đầu ghé sát vào mặt Trình Vũ Phi, "Vậy lần này tới lượt em dùng

sức mạnh là được rồi chứ gì."

Trình

Vũ Phi lặng lẽ thở dài, xung quanh rất nhiều bóng đôi lướt qua, chẳng ai để ý

đến hai người họ. Cô ngẩng đầu lên, chăm chú nhìn nụ cười thành khẩn thuần

khiết của Tô Nhất Minh, trên đời này, ngay cả lưu manh nhìn cũng thật thà như

đếm.

"Được.

Tô Nhất Minh, là anh nói đấy nhé. Sau này anh mà phản bội trước, anh tự gánh

lấy hậu quả đấy."

"Hậu

quả?"

"Có

thể là tôi sẽ báo thù.Tô Nhất Minh, bác sĩ báo thù sẽ khủng khiếp lắm đấy.

Không để lại dấu vết gì, như một tai nạn ngẫu nhiên vậy. Nếu anh không sợ, thì

thả ngựa qua đây."

"…"

Tô Nhất Minh nhìn nét mặt nghiêm trang củaTrình Vũ Phi, thấy lành lạnh sau gáy,

bỗng nhiên nhớ ra điều gì vội vàng hỏi: "Đúng rồi Vũ Phi, lần

trước sao em gan quá vậy, một mình đuổi theo cướp? Rất nguy hiểm…"

Trình

Vũ Phi chẳng hiểu mô tê gì, sao lại đột ngột chuyển đề tài như thế chứ?

"Tên cướp đó…sắc mặt vàng vọt, vừa chạy vừa th* d*c, chắc chắn có bệnh.

Một con bệnh thì có gì phải sợ?"

Tô Nhất

Minh mỉm cười, "Trong lúc nguy cấp mà em còn lý trí như thế, báo thù như

một tai nạn là thế nào? Không lẽ…"

"…"

"Đúng

rồi bác si, xin thỉnh chỉ giáo một chút, ngựa là bộ phận nào trên cơ thể

người?"

"?"

"Em

bảo anh thả ngựa qua đây là muốn anh đưa bộ phận nào sang?"

"Lưu

manh"

Tô Nhất

Minh lại cười, cúi xuống hôn cô, "Em nghĩ tận đâu rồi? Anh vốn cho rằng đó

là tên gọi khác của lưỡi thôi mà."

Trình

Vũ Phi sầm mặt lại, đột nhiên đưa tay kéo Tô Nhất

Minh đi, lôi anh vào một bóng cây tối đen gần đo. Bóng tối tiếp tay cho hành

động mờ ám, Trình Vũ Phi đưa tay ôm lấy cổ Tô Nhất

Minh, rồi từ từ kiễng chân lên.

Tô Nhất

Minh thở dài, nhắm mắt lại, rồi bỗng kêu thét lên, ôm miệng nhảy dựng, “Em cắn

lưỡi của anh…"

"Đó

là bảo tôi dùng sức mạnh."

"Thô

lỗ.. ai là bác sĩ cũng thô lỗ như thế sao?"

"Bác

sĩ rất tinh tế. Tất nhiên ngoại trừ bác sĩ khoa cấp cứu."

Nhất Minh tội nghiệp kêu ưm ưm vài tiếng. Trong bóng tối con ngươi của Trình Vũ

Phi giống như hai ngôi sao trên trời đang tỏa sáng lung linh, nhưng cũng giống

như chiếc giếng cổ sâu thắm mê hoặc lòng người. Anh bỗng nhiên đứng không vững,

liền ấn cô tựa vào thân cây, nhớ đến bài học lần trước, anh chầm chậm ép sát người

vào, nhắm chuẩn vị trí rồi bắt đầu hôn cô.

Cuối

cùng nụ hôn của anh cũng được đáp lại. Một nụ hôn dài, dài đến nỗi hai người

đều hơi choáng váng, khẽ run rẩy.

"Thế

là cuối cùng em cũng bị anh mê hoặc rồi." Vẫn là Trình Vũ Phi tỉnh táo trước,

trong niềm hạnh phúc tột đỉnh ẩn chứa một chút đau lòng. Cô lại thua rồi.

Nhất Minh vịn vào nhánh cây, lá cây xào xạc trong gió, "Là anh bị em mê

hoặc." Anh nói, thở hắt ra, rồi lại tiếp tục cúi đầu xuống.

Trong

khoảnh khắc đó Trình Vũ Phi nghĩ, bản thân Tô Nhất Minh cũng nói là lời anh ấy

nói không đáng tin, vậy câu này có đáng tin hay không?

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.