Chương 2: Tình yêu của Trình Vũ Phi

Trình

Vũ Phi nhanh chân nhảy lên xe buýt, vẫy tay tạm biệt Điền Thiêm. Anh xã rùa

vàng... Đúng là ngốc nghếch nhưng cũng không thể trách Điền Thiêm được, con bé

không biết vết thương lòng của mình.

Cô còn

nhớ mùa xuân năm đó khi cô chia tay vói Mạc Thuần, Bàng Hồng vô cùng đau khổ

thốt lên: "Ôi trời ơi! Vũ Phi, cô thật ngốc quá đi! Sao lại dễ dàng từ bỏ

như thế chứ? Mất một con rùa vàng lãng xẹt như vậy ư?"

Mục

Thuần là anh xã rùa vàng, điểm này Trình Vũ Phi biết rất rõ. Bác sĩ khoa ngoại

dù là ở trong hay ngoài bệnh viện đều là anh xã rùa vàng hàng thật một trăm

phần trăm. Một là vì mĩ nam khoa ngoại đông, hai là ví tiền bác sĩ khoa ngoại

dày. Mục Thuần chính là đại diện xuất sắc nhất trong số các mĩ nam khoa ngoại.

Nhìn dáng đứng của anh khi mặc blu trắng mới hiểu hết được mức độ tinh túy của

thành ngữ ngọc thụ lâm phong [1]. Anh là bác sĩ khoa

ngoại lồng ngực, thuộc top những người có thu nhập cao nhất ở khoa ngoại mà thu

nhập của bác sĩ khoa ngoại thì thường cao hơn bác sĩ khoa nội đến mấy lần. Thực

ra, ai cũng biết Mục Thuần là một trong bốn đại công tử của bệnh viện. Mỗi bệnh

viện đều tự bầu ra tứ đại công tử của mình, cơ bản đều là bác sĩ khoa ngoại. Để

được lọt vào tứ đại công tử thì ngoài dung mạo tuyệt vời ra còn phải tài giỏi,

có gia thế nữa. Bản thân Mục Thuần là tiến sĩ, tay nghề phẫu thuật giỏi, lại là

con nhà danh giá. Bệnh viện có luật của bệnh viện, xuât thân giàu có chưa chắc

đã được mọi người ngưỡng mộ, nhưng xuất thân danh giá chắc chắn sẽ được mọi

người chào đón. Cha mẹ Mục Thuần đều là giáo sư của các trường đại học danh

tiếng, cha anh còn là viện sĩ Viện xây dựng. Chỉ điểm này thôi đã đủ khiến

người đời thèm muốn.

Miêu tả con

người có vẻ đẹp thanh thoát

Nhưng

Trình Vũ Phi lại đánh mất một chàng rùa vàng như vậy. Cô buồn bã gạt nước mắt

hỏi Bàng Hồng, "Làm sao giữ được bây giờ?"

Bàng

Hồng lại tiếp tục nhảy dựng lên, "Ngốc ơi là ngốc! Tìm cách đưa hắn lên

giường chứ còn gì nữa? Phải cho hắn biết thế nào là sự mê hoặc của phụ nữ, phải

làm cho hắn mê đắm, không lúc nào không nghĩ đến, như vậy thì hắn mới nhớ đến cậu

chứ!"

Trình

Vũ Phi càng khóc to hơn. Cô không biết làm thế nào. Trong học tập và công việc

cô luôn tỏ ra là người thông minh, lý trí, nhưng trong cuộc sống sao cô lại hồ đồ như thế

có lúc còn ngốc nghếch nữa. Cô thích Mục Thuần cơ mà, cô cũng chẳng phải là cô

gái hoang tưởng cổ hủ, cô muốn hiến dâng cho Mục Thuần nếu như anh ta chủ động.

Nhưng lúc nào Mục Thuần cũng tỏ ra là một quân tử đường hoàng, anh ta không

muốn, cho nên Trình Vũ Phi cũng không thể chủ động dâng hiến, rốt cuộc cô vẫn

là một cô gái kiêu kỳ. Hơn nữa, cô cảm thấy trước sau gì cô với Mục Thuần cũng

kết hôn, chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi, có gì phải gấp gáp chứ?

Nhưng

cô không ngờ, tất cả lại thay đổi trong tíchtắc. Mọi

chuyện cho dù chắc như đinh đóng cột thìmột lúc nào đó cũng xảy ra điều ngoài ý

muốn, huống hồ tình yêu trong sáng giữa

cô và Mục Thuần làm sao có thể bình yên vô sự được?

Mỗi

bệnh viện đều có luật về tình yêu, trong đó có một điều là: y tá yêu bác sĩ,

đặc biệt là bác sĩ khoa ngoại. Nhiều y tá mới mười bảy, mười tám tuổi đã bắt

đầu đi làm, bước chân vào giang hồ,

mỗi người đều có dung mạo trẻ đẹp nhưng tâm lý già dặn. Đó là điều mà những nữ

bác sĩ mọt sách có học hết cử nhân rồi lại học lên thạc sĩ cũng chẳng thể lĩnh

hội được.

Trong

đó y tá phòng phẫu thuật không biết có phải là muốn để các bác sĩ khoa ngoại

mát mắt hả dạ hay không mà ai cũng thuộc hàng quốc sắc thiên hương, đặc biệt là

đôi mắt lúng liếng, mà chắc chắn là đã qua dao kéo. Ôi, làn thu thủy nét xuân

sơn lộ ra ngoài chiếc khẩu trang trắng lúc nào cũng liếc mắt đưa tình. Lại còn

lau mồ hôi cho các bác sĩ đang phẫu thuật một cách vô cùng dịu dàng tình tứ, da

thịt đụng chạm, cái cảm giác kch thch ấy chắc chắn là rạo rực hơn nhiều cái

gọi là hồng nhan tri kỷ. Những bác sĩ ngoại khoa khôi ngô tuấn tú ngày ngày đối

diện với những đôi mắt tựa mặt hồ thu long lanh, ngày ngày hưởng thụ sự dịu

dàng của các người đẹp, không động lòng mới là lạ.

Trình

Vũ Phi còn nhớ mùa xuân năm đó Mục Thuần cúi đầu nói với cô, "Anh xin lỗi,

Phi Phi. Anh đã phạm sai anh phải có trách nhiệm với cô ta.. "

Câu này

báo cho Trình Vũ Phi hai tin: Một là anh ta chắc chắn đã ngủ với cô gái đó, hai

là anh ta rõ ràng là muốn chia tay.

Điều này làm Trình Vũ Phi vừa kiêu ngạo vừa thê thảm. Kiêu ngạo là vì cô có con

mắt nhìn người, chọn được một người đàn ông vô cùng có trách nhiệm. Chẳng giống

như anh cả Thành Long, nói là mình bị trúng kế hồ ly

tinh, phạm phải sai làm mà bât kỳ người đàn ông nào cũng phạm phải. Thê thảm là

vì người đàn ông của cô hóa ra lại tầm thường đến vậy. Thì ra trong lòng anh

ta, tình yêu ba năm không bằng cuộc tình một đêm, tình yêu ba năm có thể không

chịu trách nhiệm mà một đêm cuồng nhiệt lại cần anh ta chịu trách nhiệm.

Thế là

Trình Vũ Phi rất độ lượng ồ lên một

tiếng, quay người đi thẳng, để người đàn ông thấy sự dứt khoát từ đằng sau

mình. Cô chạy một mạch đến nhà Bàng Hồng khóc đến ngất đi. Mùa xuân năm đó,

trong tiếng tru tréo chửi rủa của Bàng Hồng, thế giới hạnh phúc của Trình Vũ

Phi tan theo mây khói, tình yêu hoàn hào của cô cũng tan biến như bong bóng xà

phòng.

Mục

Thuần cũng giống như tất cả đàn ông trên đời không quên được tình cũ, hết lần

này đến lần khác tìm cách lượn lờ trước mặt Trình Vũ Phi. Nhân dịp hội chẩn anh

ta đến khoa cô khoe mẽ. Mặc dù với thâm niên của anh ta thì không cần phải đích

thân đến như vậy. Có lúc anh ta nhẹ nhàng hỏi cô có khó khăn gì không, có cần

giúp đỡ không, rồi lại giải thích về nỗi khổ tâm hồi đó của mình.

"Phi

Phi... Em biết là anh không được lựa

chọn mà... em rất mạnh mẽ, không yếu đuối như cô ta... em có học thức, có năng

lực, nhưng cô ta thì ngoài anh ra chẳng có gì hết... cho nên anh..."

Trình

Vũ Phi lập tức tỏ thái độ xem thường quay người bỏ đi, là người lớn cả phải

biết chịu trách nhiệm cho hành của mình chứ. Nói cắt đứt là cắt đứt, sao lại

còn kể lể dài dòng như đàn bà thế chứ?

Thế là

Trình Vũ Phi chọn được thời điểm thích hợp bình phẩm về một người đàn ông ngay

trước mặt Mục Thuần "Tôi ghét nhất cái bọn đàn ông mồm miệng xoen xoét, kể

lể dài dòng! Việc đã làm, bát nước đã hắt đi! Trên đời này làm gì có việc gì

lưỡng toàn kỳ mĩ chứ!"

Từ đó trở đi Mục

Thuần hoàn toàn biến mất, không còn xuất hiện trước mặt Trình Vũ Phi thêm lần

nào nữa. Dù sao anh ta cũng là người đàn ông thông minh.

Việc

Trình Vũ Phi chia tay Mục Thuần trở thành đề tài đàm tiếu, là tin sốt dẻo trong

bệnh viện nhưng cũng nhanh chóng lắng xuống. Bởi vì đã có một tin khác hay ho

hơn gâv ra sóng gió làm chấn động cả bệnh viện. Một bác sĩ khoa nội thật thà

như đếm lại ngoại tình với một đồng nghiệp, vợ ông tự tử bất thành, được chở

vào bệnh viện cấp cứu. Khoan hãy nói chuyện ngoại tình của vị bác sĩ xui xẻo bị

bại lộ, em vợ anh ta chạy đến bệnh viện đổ thêm dầu vào lửa, trước mặt bao

nhiêu bác sĩ và bệnh nhân, tặng cho người thứ ba một cái tát như trời giáng.

Nhưng dũng cảm nhất trong câu chuyện này chính là bác sĩ "bồ nhí"

kia, sau khi bị cái bạt tai nổ đom đóm mắt đó vẫn tiếp tục công việc của mình

như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Tin tốt

chưa ra khỏi nhà, tin xấu đã bị đồn ngàn dặm, câu chuyện này lan truyền khắp

các ngõ ngách trong bệnh viện với tốc độ chóng mặt. Hai người đó bỗng trở thành

người nổi tiếng khắp bệnh viện, các bác sĩ y tá cứ rảnh là xếp thành hàng dài,

từng tốp từng tốp một kiếm cớ đến khoa của hai bác sĩ

nọ để được nhìn tận mắt người thật việc thật. Rất nhiều người: dân thường có,

người nổi tiếng có, đưa ra những đánh giá về chuyện này.

Một

người may mắn đã ghi lại được vài

câu dũng cảm như sau Một

thường dân đang nằm viện nói: "Tốt! Tiểu tử này có tiềm năng! Sau này có

thể làm trưởng khoa! Bây giờ phải cố gắng, để tránh sau này có cố cũng không

được!" (Ở bệnh viện rất nhiều trưởng khoa ít nhiều đều từng bị tai tiếng).

Một

trưởng khoa khoa ngoại tim mạch nói: "Các cô cậu dẫn tôi đến gặp bác sĩ

"người thứ ba" đó đi! Tôi muốn lôi cô ta đến khoa tim mạch, bênh tình

của các bệnh nhân ở khoa tôi ngày càng xấu đi nhanh chóng, cần có một bác sĩ có

tố chất tâm lý vững vàng, dũng cảm như thế đến chữa trị..."

Trong

bệnh viện hàng năm đều có bầu chọn nhân vật đứng đầu bảng tin tức giật gân do

nhóm người nhiều chuyện bầu ra, không năm nào là không có, mà càng ngày càng

đặc sắc. Đúng thật là nước sông Trường Giang sóng sau xô sóng trước, càng về

sau càng dữ dội. Vị bác sĩ khoa nội hiền như cục đất ấy tất

nhiên được bầu chọn là nhân vật nổi trội năm đó.

Đó

chính là chốn giang hồ nơi bệnh viện của Trình Vũ Phi, ba bốn ngàn nhân viên,

mỗi ngày không ít thì nhiều đều có kịch để xem. Đời người như một vở kịch, cô

là người diễn, cũng là người xem.

Trình

Vũ Phi rất đúng giờ đẩy cửa khoa cấp cứu, bước vào chốn giang hồ của cô. Hôm

nay là ngày cô trực, hy vọng bệnh nhân không quá đông,

nhưng thời tiết quá lạnh. Thời tiết lạnh như vậy, những bệnh nhân được đưa đến

đây đều rất nặng. Thật ra cô không bao giờ ngờ được có ngày mình lại trở thành

gái già. Cô không giống với những gái già vì quá cao ngạo nên ế. Cô không hề kén

chọn đàn ông, cô nguyện cùng một người đàn ông tay trắng vươn lên, đồng cam

cộng khổ. Nguyên nhân là tại Mạc Thuần, bởi vì anh ta quá ưu tú, không chỉ làm

lỡ quá nhiều thời gian của cô mà còn ngăn cản bước tiến của những người đàn ông

mon men muốn tiếp cận cô. Sau khi chia tay Mạc Thuần,

Trình Vũ Phi một thời gian dài thu mình vào vỏ ốc đến

khi tỉnh ra, định thần lại thì đã thành gái già từ lúc nào.Công việc của ngày

hôm nay quả nhiên rất bận rộn, hầu như không một phút nào được ngơi tay. Đến

hơn mươi một giờ tối, có một bệnh nhân

đau ngực được đưa đến, vừa đo diện tâm đồ cô đã

chẩn đoán được ngay là nhồi máu cơ tim cấp

tính. Thời tiết này rất dễxảy ra sự cô tắc động mạch ngoài ý muốn, bệnh nhân có

tên Vương Bảo Quốc này có chút đặc biệt, anh ta được một bảo vệ trực đêm nào đó

đưa đến.

Phải

lập tức tiến hành phẫu thuật, mà người thân của Vương Bảo Quốc đều ở thành phố

B. Không có người thân thật không tiện chút nào. Nhưng rồi bệnh nhân đưa cho cô

một số điện thoại, nói là của một người bạn. Y tá gọi theo số điện thoại này,

bảo người bạn đó đến bệnh viện.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.