Chương 12: Mỗi mối lương duyên đều cần đến sự tình cờ (2)

Điền

Thiêm gọi to mấy tiếng “chị Phi Phi”, mắt mở to nhìn Trình Vũ Phi lờ đi như

không nghe thấy cắm đầu cắm cổ chạy và dần biến mất khỏi tầm mắt của cô. Cô dù

sao cũng là cô gái trẻ chưa gặp chuyện bao giờ, trong tiếng kêu cứu đã nghe

thấy tiếng nức nở. Đột nhiên có một giọng nam nghe rất bùi tai từ phía trên đầu

cô nhẹ nhàng hỏi: “Có chuyện gì thế? Có cần giúp gì không?”

Điền

Thiêm ngẩng đầu lên: một chàng trai với đôi lông mày rậm, mắt ngời lên sự quan

tâm. Cô lập tức nắm lấy tia hi vọng nhỏ nhoi này, vừa khóc vừa nói: “Có người

giật điện thoại của tôi, chị tôi đang đuổi theo hắn ta... ở đó đó... tôi sợ chị

ấy xảy ra chuyện, tôi không cần điện thoại nữa, tôi chỉ cần chị tôi không sao

thôi...”

Chàng

trai trẻ nhìn theo hướng tay Điền Thiêm chỉ, quả nhiên nhìn thấy một thân hình

thon thả cao ráo lướt qua rồi rẽ vào một con hẻm nhỏ. Chàng chẳng nói chẳng

rằng đuổi theo, đuổi đến con hẻm đó thì chẳng thấy bóng dáng đó đâu nữa. Chàng

chạy đi tìm ở từng con hẻm một, cuối cùng nhìn thấy Trình Vũ Phi đang giành

giật túi đồ với một người đàn ông. Người đàn ông đó giật lấy chiếc điện thoại

từ trong tay Trình Vũ Phi. Chàng trai trẻ chửi thầm: “Hừ, đúng là thời thế điên

loạn, đến cướp mà cũng dám cả gan như vậy!” Rồi lấy đà chạy như bay đến chỗ

Trình Vũ Phi.

Buổi

chiều Tô Nhất Minh đi thăm Giang Bình, Giang Bình là bạn học của Tô Nhất Minh,

hiện đang làm phó tổng giám đốc của siêu thị A. Trong công việc hai người tuy

không có mối liên hệ trực tiếp nhưng lại có chung không ít bạn bè nên cũng khá

thân thiết.

Giang

Bình nhiệt tình đón tiếp Tô Nhất Minh ở văn phòng của mình, còn ép anh phải

nhận quà tặng: “Chỉ là mỹ phẩm ấy mà, là tặng phẩm của công ty tôi nhằm tri ân

những khách hàng thân thiết. Đây là hai bộ, tặng cậu đấy.” Nói rồi cười hi hi

cầm hai hộp mỹ phẩm nằng nặng cho vào túi giấy rồi đưa cho Tô Nhất Minh.

Tô Nhất

Minh liếc mắt nhìn, chối đây đẩy, “Đây là đồ của phụ nữ mà... tôi hiện tại

phòng không gối chiếc, bên cạnh chẳng có người phụ nữ nào. Không cần đâu.”

Giang

Bình cười hì hì, “Không có thì tìm đi, tôi tin vào khả năng của cậu mà. Như

chúng tôi bây giờ, vì chọn một cây mà mất cả rừng cây rồi, còn cậu, Nhất Minh

ạ, trước mặt cậu là một khu rừng đầy hoa thơm cỏ lạ, cậu cứ từ từ mà chọn lựa.

Nói thật tôi rất ngưỡng mộ sự tự do của cậu đấy.”

Nhất

Minh cười gượng gạo, “Thì cũng đành an ủi mình như vậy.”

Giang

Bình cười cười đích thân tiễn Tô Nhất Minh xuống lầu, nhưng khi quay lại văn

phòng, anh không thấy điện thoại của mình đâu nữa. Giang Bình vỗ trán suy nghĩ

hồi lâu vẫn không nhớ ra điện thoại mình để ở đâu, trong lòng cảm thấy rầu rĩ,

mình chưa đến bốn mươi mà trí nhớ đã tệ thế ư? Đúng là tuổi tác không tha bất

cứ ai mà. Anh bất giác thở dài dùng điện thoại bàn gọi vào máy mình, rồi vểnh

tai lên nghe xem tiếng nhạc tấu hài vừa chép về máy làm nhạc chuông vang lên ở

xó xỉnh nào.

Tô Nhất

Minh bước ra khỏi tòa nhà bách hóa, lòng có chút hối hận. Anh đã hẹn một khách

hàng đến dùng cơm, bây giờ lại phải xách một đống đồ như vậy thật bất tiện. Hơn

nữa đây là trung tâm mua sắm của thành phố, rất khó tìm chỗ đỗ xe, nên xe của

anh đỗ cách đây tới vài con đường. Anh thấy không vui chút nào khi phải đi bộ

qua đó cất đồ đạc rồi lại quay lại. Đang do dự chưa biết làm thế nào thì anh

bỗng gặp một người quen.

Tô Nhất

Minh nhình thấy bác sĩ Trình mặt mày căng thẳng đang từ một con đường rẽ sang,

sau đó lại chạy lòng vòng với điệu bộ rất kỳ quái, hình như đang tìm thứ gì đó.

Điệu bộ này khiến anh liên tưởng đến nhân vật chuột chũi ngốc nghếch trong loạt

phim hoạt hình nào đó.

Thật ra

cảm tình của Tô Nhất Minh với Trình Vũ Phi đã tan biến từ lâu rồi. Anh tuy là

ngọn cỏ dại sinh ra ở nông thôn nhưng cũng đã được trồng ở mảnh đất sang trọng

nơi phố thị nhiều năm trời, ít nhiều cũng có chút khí khái của một quý ông. Bởi

thế, đối với phụ nữ anh rất độ lượng. Dù nguyền rủa trong lòng nhưng ngoài mặt

vẫn tỏ ra lịch sự, chu đáo. Anh vừa cười vừa khách sáo cất tiếng gọi, “Bác sĩ

Trình!”

Trình

Vũ Phi quay đầu sang, thấy Tô Nhất Minh thì vô cùng ngạc nhiên nhìn những chiếc

túi trên tay Tô Nhất Minh, cô lạnh lùng nói: “Giám đốc Tô... đi mua đồ à?”

Trong

đầu Tô Nhất Minh bỗng lóe lên một ý, thế là anh cười với bác sĩ Trình, “Ồ, đây

là tặng phẩm của công ty tôi dùng để tri ân khách hàng, là bộ đồ trang điểm của

phụ nữ. Bác sĩ Trình, tôi tặng cô đấy, cảm ơn cô đã giúp đỡ tôi trong thời gian

qua.” Nói rồi anh đưa túi đồ cho Trình Vũ Phi.

Trình

Vũ Phi ngạc nhiên, đưa tay từ chối theo thói quen, “Không, không, không... Tôi

không cần, giám đốc Tô tặng cho khách hàng đi ạ. Tôi không cần đâu.”

Tô Nhất

Minh cười, “Cứ coi như là cô giúp tôi thêm một lần nữa, món đồ này tôi giữ thật

bất tiện, tôi còn có việc khác phải làm.” Câu nói này lại là sự thật.

Trình

Vũ Phi liếc nhanh chiếc hộp bên trong, phát hiện nhãn hiệu Lancome sáng loáng

trên mặt hộp, vô cùng vui thích. Phụ nữ thiên bẩm đã không có sức đề kháng với

mặt hàng này, huống hồ đây lại là nhãn hiệu mỹ phẩm mà cô yêu thích. Năm nay

khoa cấp cứu của cô tổ chức liên hoan tất niên, có phần bốc thăm trúng thưởng,

phần thưởng chính là mỹ phẩm Lancome. Trình Vũ Phi tiếc ngẩn ngơ vì mất cơ hội

sở hữu nó.

Lần đó

khi người dẫn chương trình thò tay vào thùng phiếu bốc ra một mảnh giấy nhỏ, và

đọc to: “Số 61!”, Trình Vũ Phi lập tức reo lên rồi chạy lên sân khấu, nhưng

người đó lại nói tiếp: “Ấy... nhìn ngược rồi, số 19...” thế là Trình Vũ Phi tội

nghiệp mất cả hứng, thất thểu đi xuống.

Bởi

thế, khi nhìn thái độ thành khẩn của Tô Nhất Minh, vả lại tiêu chuẩn làm người

của cô là lấy việc giúp đỡ người khác làm niềm vui, cô vui vẻ nhận lấy món quà.

Đúng

lúc đó đột nhiên vang lên một câu hát, âm lượng mỗi lúc một to: “Tôi là anh

chàng đẹp trai tôi không sợ ai, gái đẹp trên đời nhiều vô kể,...”

Trình

Vũ Phi và Tô Nhất Minh giật nảy mình. Trình Vũ Phi nhanh chóng nhận định âm

thanh đó phát ra từ túi quà mình đang cầm, vội vàng thò tay vào túi lấy ra xem

sự thể thế nào.

Chưa

cầm chắc thì chiếc điện thoại đã rơi xuống đất, vừa rung vừa không ngừng to mồm

hát: “Chị em phụ nữ xếp hàng nào, từng người từng người một đợi tôi chọn. Tôi

đẹp trai tôi không sợ ai, gái đẹp trên đời nhiều vô kể...”

Trình

Vũ Phi nhìn Tô Nhất Minh với ánh mắt khinh khỉnh, cúi xuống nhặt chiếc điện

thoại vẫn đang rung, “Giám đốc Tô, điện thoại này của anh à?”

Tô Nhất

Minh trước nay vẫn phong độ tuyệt vời, không ngờ sự việc xảy ra khiến anh thật

ê mặt, nghe giọng hát eo éo phát ra từ chiếc điện thoại, trong lòng vô cùng bối

rối, vội giằng lấy điện thoại, tắt cái âm thanh ngu ngốc đó, rồi tươi cười giải

thích, “Đây không phải là điện thoại...”

Chưa

kịp nói hết câu, không biết một chàng trai trẻ ở đâu chạy tới đấm anh một cú

như trời giáng khiến anh ngã lăn quay ra đất.

Chưa

đầy một tuần sau khi thề độc là không bao giờ bước chân vào bệnh viện J nữa, Tô

Nhất Minh một lần nữa được đưa đến đó. Anh nghĩ vận mình đen chưa từng thấy.

Chàng

trai đó sau khi biết đầu đuôi sự việc vô cùng xấu hổ, luôn miệng xin lỗi Tô

Nhất Minh, chủ động thanh toán viện phí cho anh, chạy tới chạy lui trong khoa

cấp cứu như con thoi để lo liệu. Tô Nhất Minh thật chẳng còn lòng dạ nào mắng

cậu ta, huống hồ gì người ta là người tốt thấy chuyện bất bình ra tay tương

trợ, anh còn có thể nói gì nữa?

Chàng

trai trẻ đang học thạc sỹ ở một trường đại học trong thành phố, năm sau là tốt

nghiệp rồi. Tô Nhất Minh xã giao với cậu ta vài câu, thấy chàng trai trẻ này

rất thực tế, là người có hiểu biết, kiến thức phong phú, trong lòng thấy vui

vui. Anh nhớ đến mình có một người bạn làm việc tại một công ty nước ngoài đang

cần tuyển người, lập tức mưu đồ bán cậu thanh niên này đến đó. Tô Nhất Minh

luôn tự cho mình có mắt nhìn người, lại biết nhìn xa trông rộng. Anh luôn muốn

cắm ở một số công ty lớn vài thân tín của mình, hỗ trợ họ, đợi đến khi có chức

vị rồi thì công việc của mình sẽ vô cùng thuận tiện. Bởi vậy trong lời nói của

mình anh tỏ ra rất tôn trọng chàng trai trẻ này.

Còn với

Trình Vũ Phi, anh lại càng không trách cứ gì. Người ta cũng là anh hùng thân cô

thế cô làm việc trượng nghĩa, lại chẳng làm hại gì mình, hơn nữa lại là phụ nữ,

sao lại có thể tính món nợ này lên đầu cô được. Còn Điền Thiêm nữa, đã mất điện

thoại lại còn bị trẹo chân, sau khi biết được đầu đuôi câu chuyện, vừa kinh

ngạc lại vừa sợ hãi, khóc hu hu như một đứa trẻ, anh cũng chẳng nỡ nặng lời.

Bởi thế nghĩ tới nghĩ lui, anh chỉ có thể trách mình mà thôi.

Trải

qua hàng loạt các xét nghiệm dưới những cái máy lành lạnh khng b, bác sĩ bước

đầu nhận dịnh Tô Nhất Minh không có gì trầm trọng mặc dù mắt phải của anh bị

sưng tím giống hệt như một trái táo thối, không tài nào mở ra được.

Cứ như

thế, sau khi chịu đựng ở phòng cấp cứu suốt mấy tiếng đồng hồ, Tô Nhất Minh lại

một lần nữa thất thểu bước ra cửa, lịch sự cáo biệt mọi người, mặt mày u ám đón

taxi về nhà. Trên đường đi tài xế taxi không ngừng nhìn Tô Nhất Minh qua tấm

kinh chiếu hậu, nhiều lần cười thành tiếng rất vô duyên, suýt nữa thì đâm vào dải

phân cách trên đường.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.