Chương29

Trở về nhà

trọ lục tung tất cả chăn nệm đem đi giặt hết một lượt, lao động chân tay đúng là tiêu hao năng lượng, sau nửa tiếng cơ bản đã tiêu hóa sạch bữa

cơm Hạ Thiên Liên mời, hơn nữa còn tiêu hóa hơi bị quá độ, lục tủ đồ ăn

phát hiện chỉ còn mấy hộp kẹo cao su, bóc mấy cái nhét vào miệng, càng

nhai càng đói, mở tủ lạnh, lại đầy ắp, nhưng toàn là nước lọc rượu bia,

Lạc Trăn nghĩ ngợi một giây bèn vơ lấy túi xách chìa khóa, quyết định ra ngoài mua đồ.

Siêu thị

tiện lợi 24h, Lạc Trăn đẩy xe hàng đến trước quầy đông lạnh chọn sữa

chua, thật ra trước đây cô không thường ăn sữa chua, vì nguyên tắc cả

nhà Lạc phu nhân đều khỏe mạnh mỗi ngày nên bị ép ăn trong nửa năm, Lạc

Trăn phát hiện, có một vài thứ một khi đã thành thói quen thì rất khó

bỏ, thích hay không cũng chỉ là thứ yếu.

Lúc xách một túi đồ ăn bước ra từ siêu thị, ngoài trời đã đổ mưa! Hơn nữa còn mưa

rất lớn, Lạc Trăn không khỏi giật mình, cơn mưa mùa hạ đúng là nói đến

là đến, một chút dấu hiệu cũng chẳng có.

Cửa hàng

tiện lợi cách nhà trọ không xa, vì thế lúc trước Lạc Trăn mới qua đây,

bây giờ lại vừa khéo, chỉ có thể ngẩn ngơ đứng dưới mái hiên ngẩng đầu

nhìn lên không trung, bởi vì ô ở cửa hàng tiện lợi cũng đã bán hết sạch.

Mưa mùa hạ

mang theo chút phóng túng cùng tươi mát, ngọn đèn đường mênh mang mơ

màng, con đường ướt sũng phản chiếu ánh đèn ngũ sắc hai bên cửa hàng,

toàn bộ khung cảnh được gột rửa sạch sẽ sáng sủa mang theo chút cảm giác kỳ ảo.

Lạc Trăn tuy rất muốn cảm thán vẻ tuyệt diệu của bức tranh chấm phá về thành phố

hiện đại này một phen, nhưng nghĩ đến tình cảnh mình bị vây trong cái

góc nhỏ này lại chẳng biết định vây đến khi nào thì hoàn toàn chẳng còn

nhã hứng bày tỏ nữa.

Mưa bụi lất

phất bay vào mái hiên, lạnh đến độ không khỏi rùng mình một cái, Lạc

Trăn cúi đầu nhìn bọt nước bắn lên dưới bậc thềm, tự hỏi lúc này liệu

còn ai có thể che dù cho cô…

Một cây dù màu xanh nhạt chậm rãi đưa đến đỉnh đầu cô, ngăn lại gió lạnh và mưa bụi.

Ngẩng đầu liền rơi vào một đôi mắt đen láy sâu thẳm quen thuộc, trong lòng rung động, “Mạc Hoành?!”

Mạc Hoành

nhìn cô, tuy đứng dưới bậc thềm nhưng vẫn cao hơn cô mấy phân. Một thân

âu phục màu tối đững đạc, ngón tay thon dài xinh đẹp nắm cây dù, cả

người tuấn nhã xuất chúng.

Nếu gạt đi

tình cảnh hai người có vẻ như đang chiến tranh lạnh trước mắt kia, đây

quả thực đúng là một tình tiết tình cờ gặp gỡ đầy lãng mạn.

“Sao anh lại ở đây?” Nén sự kinh động lại, Lạc Trăn lên tiếng.

“Ăn cơm bên đối diện.” Giọng nói điềm đạm.

Lạc Trăn vô

thức nhìn sang phía bên kia con đường, một quán cà phê chếch trái, thấy

rất rõ vị trí bên cửa sổ, Trần Huy vẫy tay với cô sau lớp kính trong

suốt, hiển nhiên đã quan sát một lúc lâu, mà mấy người nam nữ bên cạnh,

Lạc Trăn hoàn toàn không quen.

“Chưa ăn à?” Mạc Hoành cúi đầu nhìn túi thức ăn mà đa phần là đồ ăn nhanh, không khỏi nhíu mày.

“Ăn rồi. Bữa khuya.”

Mạc Hoành cau mày bâng quơ ừm một tiếng.

“Anh có muốn đứng dịch vào trong một chút không?” Có lẽ là cô tự đa tình, anh đứng ở góc ấy cảm giác như cố ý để che mưa cho cô vậy.

Mạc Hoành

nghiêng đầu nhìn cô, trong mắt dường như lóe lên một tia sáng, rồi lập

tức lại như cũ, “Không cần, tôi đi ngay bây giờ.” Đưa chiếc ô trong tay

cho Lạc Trăn.

“Ô cho tôi, còn anh thì sao?” Lạc Trăn nhận thấy không thể từ chối.

Mạc Hoành bâng quơ, “Em không cần lo về việc này.” Nói xong khẽ gật đầu với cô, xoay người bước đến tiệm cà phê đối diện.

Lạc Trăn

đứng yên tại chỗ, trợn mắt nhìn theo bóng lưng kia —- anh ta có ý gì?

Cái gì mà “Em không cần lo về việc này”, còn nữa, cái câu lần trước

“Ngược lại, là em nợ tôi” là có ý gì! Lúc lạnh lúc nóng, sáng nắng chiều mưa, lẽ nào anh ta không biết có một vài chuyện không thể nói lung tung được sao? Sẽ rất ảnh hưởng đến giấc ngủ! Lạc Trăn thầm ước ao, nếu lúc

này cô có thể phun hỏa thì quá tốt.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.