Chương26

Ghế dài

ngoài trời trong bệnh viện, vóc dáng tao nhã dựa vào lưng ghế, ngọn đèn

đường chiếu lên người anh một lớp ánh sáng màu bạc lạnh lùng.

Điếu thuốc kẹp giữa ngón tay thon dài vắt thành mây mù vấn vít, khuôn mặt ẩn sau khói sương mênh mang như ẩn như hiện.

… Tao trước giờ luôn tự trọng…

Lúc Mạc

Hoành bước vào phòng bệnh của Đường Thận Linh, Lạc Trăn đang cúi đầu

nghịch điện thoại, nghe tiếng đẩy cửa vội ngẩng đầu nhìn, giật mình, bị

gương mặt vô cùng mệt mỏi của Mạc Hoành dọa cho một trận, trong lòng

không khỏi cảm thán, đôi thanh mai trúc mã này tình cảm thật tốt, không

phải vẫn còn sống đấy thôi, có cần phải làm bộ như đưa tang thế không.

“Chà Mạc Hoành, tôi phải kể cho cậu rõ, mã tử [1] của cậu, tôi với Lạc Trăn chẳng làm gì cả, là tự cô ta hại chính mình.”

Mạc Hoành nhìn sang Lạc Trăn đang cúi đầu nghịch điện thoại trên ghế sô pha, “Tôi biết.”

“Biết à? Vậy thì tốt quá! Ha, tôi rất thích những người biết lý lẽ, hơn nữa —-“

Lạc Trăn

đứng dậy bước đến bên cạnh Thẩm Hạ Thụy ngắt lời cô ấy, nhưng lại nói

với Lâm Tiếu Tuyển, “Tiếu Tuyển, chị mời cậu ăn cơm.” Sau đó phải báo

đáp giúp cô lau sàn nhà.

Mạc Hoành

nhìn một đám người đi ra, đi đến chỗ sô pha Lạc Trăn đã ngồi một khắc

trước, ngồi xuống, thật lâu sau, ngẩng đầu nhìn về phía Đường Thận Linh

đang say ngủ nằm trên giường bệnh, tia giá rét đông cứng lại trong con

ngươi.

Chủ nhật Lạc Trăn dành thời gian về nhà một chuyến, dẫu sao Hải Nam cũng không đi

được, dứt khoát hy sinh một chút cùng Lạc phu nhân bồi dưỡng tình cảm,

kết quả lại bị đuổi ra, câu chuyện là thế này, khi đó Lạc phu nhân bắt

đầu trước, “Mai là ngày mùng một tháng tám!” “Thế thì sao ạ?” “Ngày

thành lập quân đội chứ sao!” “Thế thì sao ạ?” “Chúc mừng chứ còn gì

nữa!” “Thế thì sao ạ?” “Mua con gà nướng!” …

Đương lúc

Lạc Trăn nhất thời vẫn chưa hiểu quan hệ nhân quả, Lạc phu nhân đã

chuyển đề tài, ý tứ sâu xa kể, “Nhớ năm ấy, hồi đó cải cách mở cửa.” Nội dung cùng với ý nghĩa của cải cách mở cửa kể hết một lượt, Lạc Trăn

thầm nghĩ trình độ này có thể đi thi đại học được rồi. “Thời ấy của

chúng ta, hai sáu tuổi, hai sáu con có biết bao hàm ý nghĩa gì không? Đã có rất nhiều người làm mẹ trẻ con rồi đấy! Lạc Trăn, không phải mẹ

trách con, mẹ để con chuyển ra ngoài chính là hy vọng con có thể dụ dỗ

được một cậu trai rồi gả cho nó, Lạc Trăn, con cho mẹ ôm cháu trai đi

mà.”

Lạc Trăn

hoàn toàn không hiểu tại sao vị Lạc phu nhân này có thể từ gà nướng mà

kể sang cháu trai, giữa chúng chẳng có tí liên quan nào cả. Lạc Trăn

cười cười lên tiếng, “Vậy mẹ cứ mua một con gà nướng ôm vào lòng như ôm

cháu trai nha.” Âm cuối chứ “Nha” còn kéo vào đến tận trong nhà, Lạc

Trăn đã một mình đứng ở ngoài rồi!

Lạc Trăn

đứng bên ngoài khoảng năm phút, chỉ cảm thấy ngay cả một con gà nướng

mình cũng chẳng bằng, trong lòng chán nản vô cùng.

Cuối cùng người nào đó cực kỳ thê lương trở về nhà trọ.

Theo thói

quen, lúc phiền muộn cô đem tất cả ga giường ném vào bồn tắm, sau đó vừa giẫm vừa đạp, xả hết giận ra, đầu đĩa CD phát ra thứ âm nhạc ầm ĩ,

thích hợp để khuếch trương điệu múa cuồng loạn của riêng mình.

Đợi đến khi

Lạc Trăn hớn hở bước ra từ phòng tắm, sắc trời đã sẩm tối, tắm rửa xong

bèn lên giường đi ngủ, còn Thẩm Hạ Thụy cứ ngồi chơi trò chơi trong

phòng khách, hò hét không ngừng.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.