Chương15: Phiên ngoại 1: Ức Giang Nam

Mùa xuân năm Thánh Cảnh thứ mười bốn,

khắp nơi quốc thái dân an, dân gian ca múa thanh bình. Thánh Cảnh Đế

tiến hành chuyến nam tuần đầu tiên kể từ khi đăng cơ.

Chính vì sự kiện này mà gần một năm qua

Giang Nam không được yên tĩnh, đầu tiên là bởi vì chuyến nam tuần của

Hoàng Đế, sau là vì Tử Tiêu phủ có tin tức truyền ra: đương gia chủ mẫu

bệnh nặng không thể rời khỏi giường. Toàn khắp Giang Nam nghe nói thế

liền không khỏi thở dài. Thật đáng thương, chủ nhân Tử Tiêu phủ vừa khỏi bệnh vài năm lại đến phu nhân ngã bệnh nặng, cũng may nghe nói bệnh của phu nhân không khó trị, Tử Tiêu phủ gia nghiệp phú quý, từ từ điều

dưỡng sẽ chóng khỏi bệnh.

Nông Thành là thủ phủ lớn nhất tại Thiên

Phủ, phủ trạch của tiết độ sứ cũng tọa lạc tại đây. Đương gia chủ mẫu Tử Tiêu phủ cũng là phủ trạch nương gia Trần phu nhân, phủ trạch Hứa quốc

công. Trần phu nhân là con chính thất, phụ mẫu cực kỳ yêu thương sủng ái nàng, dù bận rộn đón tiếp thánh giá nam tuần nhưng cứ cách hai ba ngày

lại đến thăm. Thời gian càng cận kề mọi người càng căng thẳng, không khí thật khẩn trương. Thánh Cảnh Đế hỉ nộ khó lường, nhất định không thể để phát sinh sơ xuất gì, nếu không thì mạng nhỏ cũng đừng mong giữ được.

Từ bờ Xuân Giang đến Nông Thành, đội ngũ

ngự lâm quân nghiêm cẩn tuần tra, phía trước là tám trăm cấm vệ quân uy

dũng ngân khôi áo giáp cùng giáo gươm lẫm liệt. Cấm vệ quân cùng cẩm y

vệ hộ tống thánh giá bắt đầu khởi hành. Lại nói, tùy tùng thánh giá theo dự định ban đầu có ba người, nhưng hiện tại chỉ duy nhất Thánh Cảnh Đế

ngồi uy nghiêm trên xe, gương mặt anh tuấn không biểu hiện bất kỳ một

biểu cảm nào, chỉ là…trong lòng hắn vô cùng lo lắng. Tôn nghiêm Hoàng Đế gì chứ? Một khi đối phương là nàng thì tôn nghiêm ngay lập tức trở nên

vô tác dụng, cuối cùng hắn cũng đành phải chìu theo ý nàng…cứ xem như

“đau khổ trong hạnh phúc” a! Thánh Cảnh Đế không khỏi cười khổ, tuy hắn

đã an bày ám vệ cùng ảnh vệ bên cạnh nàng, còn có cấm vệ quân đi theo hộ tống nhưng hắn cũng không thể không bất an lo lắng, hơn nữa…nàng còn

mang theo hài tử.

Cùng thời gian này, một đoàn xe đơn giản

nhưng vẫn toát lên vẻ phú lệ được mười cấm vệ tinh anh hộ tống tiến vào

Nông Thành rồi thẳng tiến đến Tử Tiêu phủ. Tranh ôm hài tử ngồi trong

xe, nàng nầng tay vén rèm xe nhìn khung cảnh phồn hoa bên ngoài, nhớ lại ngày đó, cũng tại nơi đây, nàng cùng Tình Sương Tình Tuyết khai trương

Thất Xảo Đường…quả thật không khỏi cảm khái trong lòng! Đối với Trần phu nhân, cho đến bây giờ nàng vẫn vô cùng mâu thuẫn. Đáng hận sao? Đáng

thương sao? Hận bởi nàng “vong ân bội nghĩa”, đối xử tệ bạc với ân nhân

nhưng lại cảm thông cho nàng: làm nữ nhân thật đáng thương. Trượng phu

không chung thủy là nỗi thống khổ lớn nhất của nữ nhân, so với Trần phu

nhân…nàng may mắn hơn nhiều, có thể tìm được một nam nhân thật tâm yêu

thương mình. Nàng không thể giống Trần phu nhân chia sẻ trượng phu cùng

nữ nhân khác, hiện tại nàng lại có hài tử thông minh đáng yêu như

vậy…còn cầu gì hơn?

Tử Tiêu phủ là đệ nhất đại thương gia tại triều đại này, bị hoàng triều đặc biệt chú ý, cẩm y vệ và thám tử tại

đây không phải là vô dụng, khi thánh giá còn ở Giang Bắc đã nhận được

tin tức về bệnh tình của Trần phu nhân. Nàng nhất thời cảm khái, thật sự nàng chỉ muốn một lần đối mặt với cố nhân, có câu “Lương y như từ mẫu”

nhưng lòng dạ nàng vốn không rộng lượng đến thế, huống chi đối với kẻ đã từng dồn nàng vào tử lộ. Năm đó nàng đã đáp ứng Trần phu nhân: trước

khi xuất giá sẽ không trở lại Giang Nam nửa bước. Hôm nay nàng đã gả cho người, ngay cả hài tử cũng đã có, không trở lại Giang Nam bây giờ thì

còn chờ đến khi nào, nàng không vi phạm lời hứa a! Huống chi, nàng theo

ngự giá đến Nông Thành, cả tình cả lý đều có lý do chính đáng, chỉ là

nàng đi trước một bước, nếu không thì phải đợi đám quan viên kia cung

đón vô cùng phiền phức.

Đội ngũ cấm vệ quân trong trang phục bình dị đi theo hộ tống không khỏi kinh hãi vạn phần, các ảnh vệ ẩn nấp tại

nơi bí mật không dám lơi lỏng một phút. Hắn phản ứng thật quá đáng a,

hôm nay nàng đã yên bề gia thất, đối với Trần phu nhân không còn gì uy

h**p, dĩ nhiên cũng sẽ không còn nguy hiểm, hắn lo lắng phái nhiều người đi theo như vậy để làm gì, thật là…! Chẳng qua…cẩn tắc vô áy náy, nàng

thì không sao nhưng vô luận thế nào cũng không thể để hài tử xảy ra

chuyện. Tranh nhẹ nhàng hôn lên má hài tử đang nằm trong lòng mình, nhẹ

nhàng như sợ đánh thức hắn, trước mắt đã là Tử Tiêu phủ.

Cổng chính Tử Tiêu phủ sừng sững đóng

kín, cửa phụ bên cạnh khẽ mở ra. Tranh ôm hài nhi xuống xe, cẩm y vệ đi

theo hộ giá trông thấy cánh cửa phụ mở ra liền đề nghị vào bằng cửa

chính, Hoàng Hậu tôn vinh, Thái Tử cao quý, tuy là vi phục xuất tuần

nhưng làm gì có đạo lý đi cửa phụ? Cửa chính vừa mở, quản gia Tử Tiêu

phủ đích thân tiếp đón, thống lĩnh cẩm y vệ tuân theo ý chỉ Hoàng Hậu

đáp lời, “Thỉnh thông báo phu nhân của quý phủ, có cố nhân đến thăm”.

Viên quản gia không nén nổi tò mò liền liếc mắt, chỉ thấy bên trong cỗ

xe thấp thoáng bóng dáng ba nữ nhân, ngồi giữa là một thiếu phụ dung

nhan tú lệ đang ôm hài nhi trên tay. Vừa nhìn thấy gương mặt người

này…chẳng phải là ba vị cô nương tại Thất Xảo Đường bốn năm trước sao?

Quản gia thật sự kinh hãi, đối với thủ đoạn của đương gia phu nhân, hắn

là người biết rõ trong lòng bàn tay. Hắn không dám chậm trễ liền vội

vàng vào phủ thông báo. Được một lúc, có nha hoàn tiến đến mời khách quý nhập phủ, Tranh dẫn theo Tình Sương Tình Tuyết bước vào nội viện, đội

ngũ cấm vệ quân đứng bên ngoài. Bọn họ thừa biết có ám vệ xung quanh,

hơn nữa, Hoàng Hậu không muốn tiết lộ thân phận, haizz…thân là thuộc hạ, bọn họ chỉ có thể làm theo miệnh lệnh.

Ba người theo chân nha hoàn tiến vào nội

viện, một nha hoàn dáng vẻ trầm tĩnh đứng sẵn bên trong, thấy bọn họ đến liền nghiêng người nói, “Vốn dĩ phu nhân muốn tiếp khánh tại chính

đường, nhưng trong người không khỏe nên đành phải tiếp ba vị tại nội

thất, người phân phó nô tì ra tiếp đón, thỉnh ba vị thứ lỗi”

Tranh gật đầu đáp lời, “Không sao”. Những nha hoàn này đều là tâm phúc của Trần phu nhân, từ nhỏ đã lấy thân phận nha hoàn làm số mệnh. Tử Tiêu phủ từng đón tiếp không biết bao nhiêu vị mệnh phụ phu nhân, những khách nhân trước đây dù thân phận chức vị cao

thấp thế nào, chỉ là khi bước chân vào phủ trạch Tử tiêu phủ vốn được

trang hoàng tráng lệ, tinh xảo, ai nấy đều không nén được thán phục,

đừng nói là miệng khen không ngớt, trên mặt cũng càng không nén được sợ

hãi a! Thế nhưng, vị khách nhân này thì khác, không đúng, phải gọi là

“vị phu nhân này” mới chính xác, chỉ cần nhìn hai thị nữ bên cạnh sỡ hữu khí chất lạnh nhạt uy nghiêm…quả thật không giống những mệnh phụ phu

nhân bình thường. Các nha hòan càng tỏ ra cung kính đón tiếp.

Trong nội đường lại có một nha hoàn khác

tiếp đón các nàng vào khuê phòng của Trần phu nhân. Trong phòng phảng

phất hương trầm, sắp gặp lại cố nhân, Tranh càng bồn chồn phức tạp, hài

tử dường như cảm nhận được tâm trạng của mẫu thân liền ngoan ngoãn nằm

trong lòng nàng. Hắn bình thường hoạt bát lanh lẹ, nay mới học được vài

bước đi khiến trong cung không ít cung nữ khốn khổ với hắn, hiện tại lại có thể nhu thuận đáng yêu như vậy.

“Phu nhân! Khách quý đến”, nha hoàn nhẹ

bước tiến đến bên giường nói nhỏ, sau lại phân phó người dâng trà. Tranh ngồi xuống chiếc ghế đặt cạnh giường rồi đặt hài tử tựa lưng vào ngực

mình. Nàng nhìn lại Trần phu nhân, thời gian như dừng lại…Trần phu nhân

ngọc dung tiều tụy, thân hình gầy yếu.

“Trần phu nhân, từ dạo chia tay đến nay…đã bốn năm rồi. Hôm nay gặp lại âu cũng là duyên phận, phu nhân có khỏe không?”,

“Bốn năm gặp lại, dung nhan cô nương vẫn

như xưa, sức khỏe của ta cũng bình thường mà thôi”, gương mặt Trần phu

nhân biểu lộ sắc thái phức tạp, “Không! Ta nên gọi ngươi một tiếng phu

nhân”

“Phu gia của ta họ Tần, còn đây là hài tử của ta”, Tranh mỉm cười.

“Liễu phủ là thế gia vọng tộc, họ Tần lại là quốc tính, nhất định gia phu của phu nhân là tông thất quý tộc,

chẳng biết đối đãi với phu nhân có tốt không?”, Trần phu nhân cười hỏi.

“Phu quân đối với ta chân thành, vốn

không thể trông mong gì hơn”, Tranh mỉm cười hạnh phúc, “Nói vậy…Thốn

Tương Tư đã được giải, chẳng biết Trần công tử dạo này thế nào?”

“Đa tạ phu nhân có lòng, phu quân của ta

rất khỏe”, ánh mắt Trần phu nhân thoáng hiện tia ảm đạm, nàng nhẹ nhàng

bâng quơ nói vài câu. Tranh nhìn thần sắc của nàng, trong lòng đoán biết có điều không ổn. Trần phu nhân luôn sắc sảo thông mẫn, hôm nay…so ra

mình vẫn là may mắn vô cùng.

Hai người khách sáo đôi lời, mục đích của Tranh đã đạt được, mắt thấy canh giờ không còn sớm nàng liền đứng dậy

cáo từ. Trần phu nhân không thể đứng dậy tống tiễn, Tranh vội cùng Tình

Sương Tình Tuyết bước đi, phía chính điện có vài bóng người đang tiến

đến. Người dẫn đầu…chính là Trần Quyết…người của bốn năm trước, đi phía

sau hắn là một đôi lão phu phụ trang phục hoa quý. Trần Quyết nhìn thấy

trong nhà mình xuất hiện một vị thiếu phụ mi mục như họa lại càng tao

nhã ôn nhuận…chính là…chính là vị lương y từng cứu mình dạo nọ, hắn sững sờ đứng chôn chân tại chỗ. Vị lão nhân không biết sự việc thế nào nhưng lão phụ vừa nhìn thấy các nàng liền không khỏi ngây người. Dung nhan

này…khí độ này…ngày đó… ngày đó tại đại điển phong hậu, Hoàng thượng

đích thân tứ phong…tại Càn Thanh Cung đứng bên cạnh Hoàng Đế…chủ mẫu

Khôn Trữ Cung…thân phận nhất phẩm phu nhân có thể không nhận ra hay sao?

“Thần thiếp bái kiến Hoàng Hậu nương

nương, thái tử điện hạ thiên thiên tuế!”, Hứa quốc công phu nhân vội

vàng cúi người hành lễ. Tranh không ngờ lại có người nhận ra thân phận

của mình, Trần phu nhân vì muốn gặp riêng nàng nên toàn bộ thị nữ trong

viện đều bị đuổi ra ngoài. Chỉ là, người tính không bằng trời tính,

trong nội thất bỗng truyền đến một tiếng vang thật lớn, có lẽ Trần phu

nhân đã sơ ý…đánh rơi tách trà. Tranh cười khổ, hài tử trong lòng nàng

cất tiếng gọi trong trẻo, “Mẫu hậu”. Tiếng gọi non nớt đánh thức mọi

người đang ngây ngốc đứng đó, bọn họ vội vàng sụp xuống quỳ bái trên mặt đất.

Từ cổng chính Tử Tiêu phủ đi ra, cẩm vệ

quân hộ tống đoàn xe rời đi, đến khi đã an vị trên xe Tranh vẫn không

khỏi cảm khái vạn lần. Giờ phút này, nàng chỉ có duy nhất một ý tưởng hãy quý trọng hiện tại. Quả nhiên, “Độ tẫn kiếp ba huynh đệ tại, tương phùng nhất tiếu dẫn ân cừu” (渡尽劫波兄弟在,相逢一笑泯恩仇- Sau khi trải qua cơn sóng gió, tình anh em vẫn còn. Hôm nay, gặp lại nhau, cười một cái, mới hiểu rõ ai là bạn, ai là thù).

Mùa đông năm Thánh Cảnh thứ mười bốn, Tử

Tiêu phủ treo bạch lăng, Trần phu nhân tạ thế. Những vị danh y tại Giang Nam đều lắc đầu than đáng tiếc, bệnh này vốn chỉ cần cẩn thận điều

dưỡng là có thể vượt qua, chỉ là không hiểu sao Trần phu nhân vốn sắp

khỏi bệnh, không điều phiền muộn, không ưu tư hoảng loạn cùng lo lắng sợ hãi lại có thể qua đời khi tuổi hãy còn thanh xuân.

Cẩm y vệ truyền báo tin tức về kinh thành và dâng tấu trực tiếp lên Hoàng Đế Thánh Cảnh Đế nghe xong chỉ mỉm

cười ảm đạm, hắn còn dặn dò không nên để Hoàng Hậu biết tin.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.