Chương 7: Món đá bào "Vĩ đại"

Edit: Trucxinh

Thờ gian thấm thoát từ từ trôi qua, giữa tháng tám, thời tiết ngày càng

nóng bức. Thể chất Yến Hồng cực kỳ sợ nóng, mùa hè quả là kiếp nạn của

nàng. Lúc trời nóng quá, nàng liền xoạc tay xoạc chân nằm ườn trên

giường mát không muốn động đậy, may mà hôm nay mặc váy trắng dài may

bằng gấm Hàng Châu, bên ngoài phủ một lớp sa mỏng màu lục nhạt, vì thế

Yến Hồng cảm thấy mình rất giống một con ếch xanh đang nằm phơi bụng.

Than thở thành tiếng làm bọn nha đầu không khỏi len lén mỉm cười. Cười

đi cười đi, dù sao ở đây chẳng ai lý giải được hoài niệm đối với thời

không xa xôi kia của nàng, nơi đó ăn mặc mát mẻ hết chỗ nói, toàn là

thiết bị làm mát tự động không à… Dưới ngày hè chói chang thế này, Đông

Phương Manh càng lộ rõ sự khác biệt. Mỗi lần mồ hôi Yến Hồng đổ ròng

ròng, nhìn hắn khoan khoái mát mẻ lượn qua lượn lại trước mặt nàng, nàng lại ghen tị khôn xiết. Chẳng lẽ lòng yên tĩnh thì tự dưng mát thật à?

Nhưng nàng cũng yên tĩnh lâu như thế mà có thấy mồ hôi bớt chảy miếng

nào đâu…

“Đến ngồi cạnh Hồng Hồng được không, Manh Manh?” Lúc Đông Phương Manh tò mò nhìn nàng lần nữa, Yến Hồng mở miệng mời, đương nhiên vẫn phải nhìn

thẳng vào mắt hắn, bằng không rất có khả năng thiếu gia hắn không nghe

vào tai. Đối với yêu cầu của nàng, Đông Phương Manh còn rất nể mặt, cũng tích cực hồi đáp. Thậm chí lần đầu tiên tặng cho nàng một nụ cười mỉm

đáng yêu thuần khiết. Yến Hồng cảm giác tim mạch cơ hồ đều nhũn ra. Hắn

đi qua, ngoan ngoãn ngồi xuống cạnh nàng, yên lặng ngóng ra ngoài cửa

sổ, dường như bóng cây lắc lư dưới cơn gió nóng ngày hè mê người lắm

vậy, lại phảng phất như đang lắng nghe âm thanh hoa nở. Tay hắn buông

trên thành ghế, ngón tay sạch sẽ thon dài. Yến Hồng nhẹ nhàng ngẩng đầu, nhìn thấy mặt trời trong mắt hắn. Trong thế giới của hắn, có lẽ cũng có điều tuyệt vời mà nàng không biết.

Nhẹ nhàng nắm lấy lòng bàn tay hắn khiến hắn bất an xíu xiu, nàng mỉm

cười với hắn. Hắn chỉ giật mình mấy giây, cũng bắt chước cong cong khóe

môi. Rốt cuộc lại yên lặng nhìn phong cảnh. Tay hắn lớn hơn tay nàng rất nhiều, lòng bàn tay mịn màng trắng nõn, đường chỉ tay đơn giản rõ ràng. Người đời thường nói đường chỉ tay đại biểu cho quỹ tích một đời, nhìn

mấy đường chỉ mảnh rõ ràng của hắn, đột nhiên Yến Hồng thấy hâm mộ cuộc

sống như thế. Nghe nói con người bẩm sinh đã hiểu biết, biết, chưa hẳn

là may mắn, không biết, cũng chưa chắc đã bất hạnh.

Nhiệt độ nơi lòng bàn tay dán nhau dần dần tăng lên, giống như mặt trời

vậy, tỏa ra hương vị ấm áp khiến người ta yên tâm. Ánh nắng lọt qua kẽ

lá chiếu vào song cửa, nhuốm một màu xanh nhàn nhạt, cùng với ánh vàng

lấp lánh rơi trên người hắn. Một bên mặt còn mang theo chút trẻ thơ yên

tĩnh nhìn ra ngoài cửa sổ, thần thái trong mắt tùy theo bóng cây lay

động mà chợt sáng chợt tối. Một khuôn mặt giống hệt Đông Phương Manh

giấu mình trong một góc không để ai phát hiện, mọi người chìm đắm trong

không khí thanh nhàn ngày hè không ai nhận ra.

“Manh Manh.” Yến Hồng gọi, nhẹ nhàng gãi gãi lòng bàn tay hắn. Hắn quay

đầu, chăm chú nhìn nàng. Mỗi lần như thế, Yến Hồng liền cảm thấy mình

tồn tại độc nhất vô nhị trên thế gian, trong lòng cảm động một cách khó

hiểu. “Muốn ăn đá bào không?” Ngày hè nực nội, sao thiếu cốc đá bào cho

được? Thấy trong mắt hắn thoáng hiện tia nghi hoặc, đối với danh từ mới

đột nhiên xuất hiện này, phản ứng đầu tiên của hắn là ngoẹo đầu, mái tóc dài vốn ngoan ngoãn nằm xõa sau gáy giống như thác nước nho nhỏ đổ

xuống, bóng bẩy như trân châu, chất tóc đen bóng khiến Yến Hồng hoa mắt. Đông Phương Manh không thích trói buộc nhiều lắm, kể cả buộc tóc. Tóc

hắn, vĩnh viễn đều ngoan ngoãn dán sau gáy hắn. Nén lại xúc động muốn

vuốt tóc hắn, Yến Hồng cười dụ dỗ: “Manh Manh có thể giúp Hồng Hồng làm

đó.” Lúc thích hợp thì để hắn tham gia một vài việc thường ngày, sẽ rèn

luyện năng lực lao động của hắn, khơi dậy tính chủ động của hắn. Quả

nhiên thấy mắt hắn thoáng một chút nhảy nhót.

Yến hồng cười kéo hắn đứng dậy, nhìn thấy Đông Phương Tề mỉm cười đứng

cách đó không xa. Tuy cùng một gương mặt, Đông Phương Manh mang đến cho

người ta cảm giác non nớt thuần hậu, Đông Phương Tề lại khiến người ta

có cảm giác hoàn toàn khác. Nhìn hắn có vẻ ôn hòa vô hại lại không dễ

tiếp cận. Tuy thường tươi cười rạng rỡ nhưng ánh mắt lại giấu diếm sự xa cách. Lúc này nụ cười trên mặt hắn lại mang theo không ít chân thành.

Hắn nhìn Đông Phương Manh, trong mắt không hề che giấu cưng chiều thương tiếc.

“Thiếp thân ra mắt nhị bá.” Yến Hồng nhún người.

“Đệ muội không cần đa lễ.” Đông Phương Tề cười đi tới gần, tay đỡ hờ

nàng rồi khen: “Khí sắc Manh đệ mỗi ngày một khá, đều là công lao của đệ muội.”

“Nhị bá quá khen, thiếp thân không dám kể công, cũng nhờ công công, bà

bà ưu ái, nhị bá ủng hộ mà ra. Đa phần là tự tướng công nỗ lực thôi.”

Yến Hồng nở nụ cười hoàn mỹ không moi ra được điểm xấu nào, không cảm

thấy chính mình có công lao gì lớn. Thời cơ thích hợp, khiêm nhường đúng lúc sẽ khiến lãnh đạo càng khen ngợi a!

“Đệ muội không cần khiêm tốn, muội dụng tâm và Manh đệ biến chuyển, cha

nương và ta đều nhìn thấy cả. Vất vả cho đệ muội rồi.” Đông Phương Tề

nghe xong cười càng hiền hòa. Yến Hồng và Đông Phương Tề khách sáo ca

một câu đệ muội một câu nửa ngày trời, Đông Phương Manh đã có phần sốt

ruột, hiển nhiên hắn có vẻ nôn nóng được làm trợ thủ nhỏ cho Yến Hồng.

Vì thế hắn giật ống tay áo Yến Hồng, hai mắt chuyển sang Đông Phương Tề, nhìn chằm chằm hắn, tựa hồ ca ca hắn mà không thả Yến Hồng đi, hắn nhìn chết cho coi! Nhìn ánh mắt ướt rượt đó, làm sao Đông Phương Tề cự tuyệt cho nổi?! “Khụ, đệ muội mới nói đá… bào, vi huynh cũng rất tò mò, có

thể cùng đi xem chăng?”

“Nếu nhị bá không chê, thiếp thân bêu xấu rồi.” Đông Phương Tề sai hạ

nhân đi hầm băng đập một khối đá nhỏ, Yến Hồng đập nó thành từng mẩu đá

nhỏ xíu, còn kiên nhẫn dạy Đông Phương Manh cùng làm. Tiểu ngốc đập rất

nghiêm túc, kỹ lưỡng “boong boong boong boong”, đợi phát hiện đá trong

tay đập xong hết rồi, còn có vẻ chưa đã, không cam lòng đi vòng vòng

quanh bàn, đợi đến khi Yến Hồng cười kéo hắn nhìn cốc đá bào đã làm xong mới thôi.

“Đệ muội quả là khéo tay. Cốc đá bào này màu sắc hấp dẫn lại giải nhiệt, xem ra hôm nay vi huynh có lộc ăn rồi.” Đông Phương Tề nhìn cốc đá bào

đủ màu sắc tỏa hơi lành lạnh, hết sức kinh ngạc, không kiệm lời tán

thưởng. Yến Hồng cười cười, tự mình bưng một cốc đặt trước mặt Đông

Phương Tề, lại sai Y Nhân mang cho vợ chồng Công gia mỗi người một phần. Quay đầu lại, thì thấy Đông Phương Manh đang ngoẹo đầu nhìn chằm chằm

cốc đá trước mặt, vẻ mặt trẻ con cực kỳ đáng yêu. Yến Hồng cầm muỗng,

bưng cốc đá bào trước mặt lên, thu hút sự chú ý của hắn rồi liền múc mấy hạt điều đỏ, lại chọc một ít đá bào, trước cái nhìn không chớp của hắn, đưa đến trước mặt hắn “A…” như dỗ trẻ con muốn hắn há miệng. Hắn nghe

lời há miệng ra, vẻ mặt ngây ngẩn, ánh mắt ôn hòa thuần hậu, đá lạnh

mang theo vị chua chua ngọt ngọt hình như khiến hắn rất kinh ngạc, vì

thế vui vẻ nuốt sạch. Nhai lạo xạo mấy tiếng nuốt xuống, lại nhanh chóng há miệng ra, giống như chú chim non chiếp chiếp đòi ăn.

Đông Phương Tề nhất mực mỉm cười hiên ngang quan sát toàn bộ. Một khắc

sau đó, sự việc phát sinh khiến hắn và Yến Hồng đều ngây ra tại chỗ. Chỉ thấy Đông Phương Manh đột ngột giành lấy muỗng trong tay Yến Hồng, có

phần vụng về múc một muỗng đá, run run, lại kiên quyết đưa đến bên miệng Yến Hồng, trong ánh mắt kinh ngạc không thôi của Yến Hồng và Đông

Phương Tề, há miệng ra bắt chước có bài có bản: “A…”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.