Chương12

Nhưng “ông thầy dở người” đang thật sự rất không bình thường. Thay vì để mặc cho cô chạy tót lên hiên, anh ta lại đuổi theo, túm lấy khuỷu tay

cô. Cử chỉ có thể gọi là thân mật này đem đến tác dụng như một cú phanh gấp đối với Quỳnh, phanh gấp cả chân tay lẫn

đầu óc. Cô cứ đứng đờ ra, trố mắt nhìn Đăng, thậm chí không kêu nổi

tiếng nào chứ đừng nói đến việc huých cho anh ta một cái hay giằng tay

ra. Ở phía đối diện, Đăng cũng không khá hơn Quỳnh là bao. Trong tích

tắc, anh quên bẵng lý do dẫn đến hành động bạo dạn của mình, một hành

động mà ngay cả trong mơ anh cũng chưa gặp bao giờ: túm lấy tay một cô

gái mình không hề có cảm tình, lại đang coi mình là thầy…

Một người thì quên mất rằng mình giữ tay đối phương để làm gì, một người thì không nhớ là mình phải giật tay ra, cả hai chắc sẽ còn đứng giữa

sân trường cho đến khi cùng hoá đá nếu như không có ai đó xuất hiện.

Chẳng biết là may hay không may, người đóng vai nhân chứng của cái cảnh

dễ gây hiểu lầm này không phải thầy trưởng đoàn xuề xoà nhưng cũng nhiều nguyên tắc đạo đức, cũng không phải một sinh viên nam to mồm vô tư hay

một sinh viên nữ ưa bép xép đơm đặt, mà là Phương – cô bạn quan tâm lo

lắng cho Quỳnh nhất và cũng là cô sinh viên được Đăng (dường như) ưu ái

nhất trong suốt mấy ngày qua.

Dù Đăng và Quỳnh đã bừng tỉnh, đã nhanh chóng tạo một khoảng cách hợp lý hơn giữa bàn tay người này với cánh tay người kia, cử chỉ cũng như vẻ

mặt không mấy tự nhiên của họ vẫn đưa đến cho Phương rất nhiều suy luận. Nụ cười luôn thường trực trên gương mặt bầu bĩnh tắt ngấm từ bao giờ,

Phương cứ đứng ở hàng hiên, nhìn xuống chỗ hai người, cặp mắt ngỡ ngàng

thấp thoáng cả những cảm xúc cô chưa từng gặp: tổn thương và ghen tị.

Quỳnh không đọc được hết những gì hiện lên trong đôi mắt đã tối lại của

Phương, cô chỉ biết rằng mình đang ở trong một tình huống hiểu lầm tai

hại. Đến đứa thờ ơ nhất trong đám con gái cũng biết là Phương có cảm

tình đặc biệt với thầy Đăng, huống chi cô, người mà nó vẫn coi như chị

em, luôn tranh thủ kể lể tâm tình… Chẳng nghĩ thêm gì nữa, Quỳnh chạy

vội lên hiên, kéo bạn vào trong.

  • Có chuyện gì thế? – Phương hỏi, mắt vẫn hơi liếc về phía sau, bối rối.

  • Vào đã, rồi tớ kể sau – Quỳnh nói nhanh, cũng chẳng bình tĩnh gì hơn.

Rồi hai cánh cửa sơn xanh cũng đóng chặt lại. Ánh đèn sạc lờ mờ và những tiếng càu nhàu nho nhỏ bên trong phòng ngủ của đám sinh viên nữ cũng

tắt ngấm. Giữa khoảng sân tối om, chỉ còn Đăng đứng im lặng cùng lũ muỗi và những ý nghĩ hỗn độn. Ở đâu đó phía trên thung lũng, tiếng chim đêm

vút lên như một lời trách móc.

Thêm một tuần nữa trôi qua, những công việc giúp đỡ dân bản đã kết thúc, thời gian để đoàn sinh viên tình nguyên lưu lại Tin Tốc lẽ ra đã cạn,

nếu như đợt mưa lũ bất ngờ không làm sạt lở mấy đoạn đường núi nối từ

bản ra trung tâm xã và từ trung tâm xã ra tỉnh lộ. Mặc cho mọi nỗ lực

thông đường của cả thanh niên địa phương lẫn sinh viên tình nguyện suốt

mười mấy tiếng đồng hồ, khối bùn đất và những tảng đá hộc vẫn cao ngồn

ngộn như một lời thách thức. Thầy trưởng đoàn nhìn bầu trời sũng nước

đang tối sụp xuống, ngao ngán ra lệnh cho cả đoàn quay lại điểm trường

Tin Tốc. Hai phòng học tưởng đã trở về đúng chức năng vốn có của chúng,

giờ lại một lần nữa được thu dọn để biến thành phòng ngủ cho đám sinh

viên.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.