Chương38: Bất đồng

Nhà Blank hôm nay đèn đóm sáng trưng, khách khứa tấp nập, rất nhiều

nhân vật nổi tiếng trong xã hội đều tụ họp tại phòng khách để chúc mừng

lễ kỷ niệm 70 năm thành lập tập đoàn Viễn Hằng và lễ đại thọ 82 tuổi của chủ tịch hội đồng quản trị tiền nhiệm John Blank.

Tiếu Trác cố gắng hết sức tránh đám đông lui vào góc phòng, có phần

lo lắng nhìn xung quanh. Tổ nghiệp Lãnh gia – tập đoàn Thụy Đạt cũng đến làm khách theo lời mời, cho dù anh hai nói Lãnh Vũ Hiên đi Hồng Kông

mấy ngày trước tới nay vẫn chưa về, nhưng cô vẫn có chút lo lắng Lãnh Vũ Hiên sẽ đột nhiên xuất hiện làm ầm ĩ. Do quá chuyên tâm nhìn xung

quanh, đến nỗi Tiếu Trác không chú ý đến bản thân đã bị các anh họ vây

quanh ra tới trung tâm phòng khách. Cô vẫn chưa hiểu xảy ra lúc nào, tất cả giới truyền thông và khách khứa đều tập trung chú ý đến cô —— Gia

tộc Blank mượn bữa tiệc này chính thức công bố trước mặt mọi người Trác

Trác là một trong những người kế thừa của gia tộc Blank. Cuộc đột kích

bất ngờ này khiến Tiếu Trác sửng sốt bất ngờ, mọi người rõ ràng đã đồng ý với cô sẽ tạm hoãn chuyện này. Cô có thể suy ra báo chí ngày mai xu

hướng chung sẽ tuyên truyền việc này, đến lúc đó nói không chừng Lãnh Vũ Hiên sẽ đem thân phận của cô làm to chuyện…

“Trác Trác, đến đây, chào bác Thế.” Giọng ông ngoại và mọi người

trong gia đình kéo Tiếu Trác đang chìm trong suy nghĩ trở về với hiện

thực, cho dù trong lòng có nghìn nút thắt không hiểu nổi, nhưng vì phải

hùa theo mọi người trong nhà, cô cũng đành cố nở nụ cười với những người bạn thân của gia tộc Blank 一一hỏi thăm trò chuyện, đồng thời không còn

cách nào khác đành lịch sự chào hỏi các ứng cử viên rể hiền mà ông

ngoại, cậu, mợ vừa ý.

“Phù——” Tiếu Trác dưới sự che chở của các ông anh họ, cuối cùng có

thể lặng lẽ chuồn khỏi bữa tiệc phòng khách ra một góc vườn hoa, cô hít

sâu một hơi không khí đầy mùi vang đỏ, Champagne và cỏ xanh. Cô mệt mỏi

không quan tâm bộ lễ phục buổi tối đắt tiền, liền ngồi lên thảm cỏ. Thụy Đạt và Viễn Hằng bao năm nay luôn kinh doanh qua lại, thành viên hai

gia đình tuy không thể nói tình sâu nghĩa nặng nhưng cũng có thể coi mối quan hệ phức tạp hơn một bậc, thực sự là tình cảm lâu năm, rắc rối…..

Kệ anh ta, dù sao bây giờ đã là bước đường cùng rồi! Cô dứt khoát cởi đôi giày hàng hiệu khỏi chân vứt sang một bên, cái gì đến thì có tránh

cũng không xong, cô không tin trên thế giới có thể có khó khăn nào không chiến thắng được!

Đột nhiên, toàn thân cô cứng lại—— có người ôm cô từ đằng sau, thậm chí còn to gan vùi đầu lên cổ mượt mà của cô.

“Chẳng phải anh đi Hồng Kông ư?” Cô không nén được rùng mình một cái, cơn đau quen thuộc trên gáy lập tức khiến cô khẳng định người mới tới

là ai.

“Rất tốt, em vẫn còn nhớ anh! Nhưng anh nên gọi em thế nào đây? Là bà xã, Tiếu Trác, Trác Trác hay Trác Trác Blank?”Lãnh Vũ Hiên nửa quỳ trên thảm cỏ, quay Tiếu Trác lại hướng mình một ranh mãnh, bên kia cổ cô in

thêm một dấu tương đồng.

“Bà xã” và “Tiếu Trác” thì tắt quá! Chúng ta đã ký đơn ly hôn, hơn

nữa em cũng không cho rằng Tiếu Thiên Hào sẽ thích em họ Tiếu!” Chết

tiệt, sao phiền phức toàn tìm đến lúc cô chưa nghĩ ra đối sách? Cô đẩy

vòng kiềm hãm của Lãnh Vũ Hiên rồi đứng lên.

“Oa—— Lãnh phu nhân dịu dàng kia chạy đâu mất rồi?” Anh đứng thẳng

người, vẻ mặt cười nhạo nhìn Tiếu Trác tao nhã đi giày, “hay đây mới là

bản tính của em?”

“Có cần biết rõ mà vẫn hỏi không? Lãnh tiên sinh?” Tiếu Trác nhanh

nhẹn vuốt thẳng nếp nhăn trên bộ lễ phục tối, ung dung đón nhận sự trêu

chọc của Lãnh Vũ Hiên.

“Bình tĩnh, kiềm chế, ngoài ra cộng thêm giỏi giang, đáo để, sao

trước đây anh không phát hiện ra vợ mình ưu tú như vậy” Lãnh Vũ Hiên

không để ý sự phản đối của Tiếu Trác, ôm cô vào lòng, “Hôm đó, anh có

nói cho em biết anh chưa ký vào đơn ly hôn chưa?” Anh nói khẽ bên tai

Tiếu Trác, giọng nói đầy bí hiểm, “Biết vì sao anh không trực tiếp chạy

tới nhà Blank đòi người, còn nhất định phải về Hồng Kông và Đài Loan một chuyến không, bà xã?”

“Anh, anh đã làm gì?” Tiếu Trác ngừng vùng vẫy, sợ hãi nhìn gương mặt tuấn tú lạnh lùng của anh xuyên qua ánh đèn tăm tối, cô nghe rõ sự uy

h**p trong lời nói của anh.

“Chỉ là bận sắp xếp vài kế hoạch, chủ yếu là Tần Như, Tiếu Kỳ, Dư Tú

Trung, công ty Roland-Andy của em, đương nhiên bây giờ còn phải thêm tập đoàn Viễn Hằng của ông ngoại em.”

“Anh! Sao có thể, anh không thể…” Tiếu Trác ngẩn người, anh muốn hủy

hoại tất cả người thân và sự nghiệp của cô để báo thù ư? Cô không tin

anh có thể có thực lực to lớn như vậy?

“Đừng nghi ngờ,” Anh thong dong dùng ngón tay gảy viên ngọc trai trên khuyên tai Tiếu Trác, ánh mắt sắc bén, “Với tài sản của anh cộng thêm

tổ nghiệp ‘Thụy Đạt’ của Lãnh gia, anh có đủ thực lực hủy hoại tất cả

những thứ em quan tâm, bao gồm ‘Viễn Hẳng’!”

“Anh càng rõ hơn em như thế chỉ khiến hai bên tổn hại.” Thực lực của

Lãnh gia và nhà Blank tương đương nhau, kết quả hai bên đọ sức chỉ còn

một.

“Anh sẽ quan tâm ư?” Anh cười hỏi lại cô.

“Tại sao?” Đúng vậy, anh ta sẽ không quan tâm, đây là điều khác biệt

nhất giữa anh và cô. Lãnh Vũ Hiên trước nay luôn chỉ sống cho bản thân,

chỉ có trách nhiệm với chính mình, điểm phóng khoáng này cô mãi mãi

không làm được! Nhưng chỉ vì báo thù mà hủy hoại tất cả, “Có đáng

không?”

“Đáng hay không do anh quyết định!” Anh bực bội hôn lên môi cô. Tại

sao? Có đáng không? Nói thật đến bản thân anh cũng không rõ, anh chỉ

biết sự lừa dối ác ý của cô khiến anh tức giận hơn cả việc cô là con gái kẻ thù! Giả vờ nhẫn nhịn chịu đựng, giả vờ tự sát, thậm chí giả vờ yêu

anh! Mỗi lần nghĩ tới chuyện này anh đều muốn báo thù cô, sợ chỉ cái giá phải trả là hủy hoại chính mình!

“Chết tiệt!” Cho tới khi nếm được vị máu tanh, anh mới buông Tiếu

Trác luôn vùng vẫy ra, “Em——” Anh nâng tay muốn xoa lên đôi môi còn lưu

máu của cô, ánh đèn tuy yếu ớt, nhưng anh biết máu tanh trong miệng là

từ lưỡi Tiếu Trác.

“Tên khốn, cậu đã làm gì!” Kèm theo tiếng hét giận dữ, cánh tay nâng lên của Lãnh Vũ Hiên bị đẩy ra một cách thô lỗ, bụng cũng bị ăn quả

đám, Mark tức giận bổ nhào lên Lãnh Vũ Hiên quần nhau thành một đống.

“Không sao rồi, anh cả ở đây!” Richard đau lòng ôm Tiếu Trác vào

lòng, lấy khăn tay cẩn thậ lau đi máu tươi trên môi cô, “Tên khốn đáng

xuống địa ngục! Anh sẽ không tha cho anh ta!”

“Đừng, anh cả!” Tiếu Trác vội vàng dùng lực ôm chặt cánh tay Richard

đang định tham gia “cuộc chiến đấu” đồng thời hét to với hai người đánh

nhau không rời: “Mau dừng ta! Các anh muốn toàn bộ khách khứa và phóng

viên trong phòng khách đều tới đây à?”

Cuối cùng, giọng nói của Tiếu Trác khiến Lãnh Vũ Hiên và Mark đều dừng lại.

“Lãnh Vũ Hiên, cậu ức h**p người quá đáng! Em gái tôi không phải cậu

có thể đụng được! Sự việc ngày hôm nay “Viễn Hằng” không thể buông xuôi

với “Thụy Đạt” các người!” Vì đòi lại công bằng cho em gái, Richard xưa

nay luôn công tư phân minh không tiếc lợi ích tập đoàn gây áp lực với

Lãnh Vũ Hiên.

“Anh muốn thế nào? Tiếu Trác đau lòng nhìn vết đỏ trên trán Mark, dùng tiếng Hàn hỏi Lãnh Vũ Hiên bên cạnh.

“Về với anh!” Lâu đi máu tươi tên khóe miệng, Lãnh Vũ Hiên cũng dùng tiếng Hàn trả lời.

“Mơ mộng hão huyền!” Tiếu Trác kiên quyết từ chối.

“Vậy em sẽ đợi xem tất cả mọi thứ em quan tâm và anh sẽ cùng xuống

địa ngục đi! Ánh mắt Lãnh Vũ Hiên vừa quái đản lại điên cuồng.

“Tên họ Lãnh kia, không cho phép cậu uy h**p em gái tôi!”

“Trác Trác, tên khốn đó đang yêu cầu em điều gì?” Richard và Mark tuy nghe không hiểu, nhưng cũng đã đoán ra sự uy h**p trong mắt Lãnh Vũ

Hiên.

“Bà xã,” Không để ý lời cảnh cáo của Richard và Mark, Lãnh Vũ Hiên

nhướng lên nụ cười chiến thắng, anh nhìn thấy sự thỏa hiệp lộ ra trong

mí mắt cụp xuống của Tiếu Trác, “Em không muốn giới thiệu anh với người

thân của em ư?”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.