Chương20: Trở về Đài Loan

“Chúc mừng em, anh vừa cứu được tiểu công chúa thoát khỏi

pháo đài gian ác!” Mark phấn khởi bước vào trong sân bay ôm Tiếu Trác.

“Cảm ơn anh, chàng kỵ sĩ đẹp trai cứu công chúa ra khỏi pháo

đài!” Tiếu Trác cười, kéo cánh tay Mark, “Mấy giờ bay?”

“Còn một tiếng nữa mới bay.” Mark đón lấy hành lý của Tiếu

Trác, cùng Tiếu Trác sánh vai bước vào phòng chờ, “Đầu còn đau không?”

“Không, em chỉ uống có 2 viên thuốc an thần, chẳng phải một

lọ.”

Thực ra, cái gọi là đau thương quá tới nỗi uống thuốc tự sát

chẳng qua là trò bịp bợm mà Tiếu Trác, Mark và Tần Như bố trí. Mark phụ trách

“lót sẵn đường” trong ba bệnh viện gần Lãnh trạch nhất; Tiếu Trác thì phụ trách

tìm kiếm thời cơ, mượn gió bẻ măng, tạo ra việc giả nuốt thuốc an thần tự sát;

còn nhiệm vụ của Tần Như đơn giản nhất, nhận được thông báo của Tiếu Trác, cô ấy

chỉ cần lấy thân phận bạn cùng trường gọi điện mời cô tham dự họp trường là được.

Để trông giống như thật, Tiếu Trác còn đặc biệt bôi thêm chút son môi màu tái

xám đồng thời uống 2 viên an thần. Như vậy không chỉ có thể tăng hiệu quả tự

sát, trong trường hợp xảy ra sơ suất lúc bệnh viện kiểm tra ra cô không hề tự

sát sẽ ngụy biện với Lãnh Vũ Hiên là tâm trạng không tốt, uống 2 viên an thần để

nhanh ngủ hơn mà thôi.

Rõ ràng, Lãnh Vũ Hiên đã trúng kế, Tiếu Trác thành công

trong việc khiến Lãnh Vũ Hiên chủ động ly hôn với cô, ít nhất đúng như cô muốn.

Ngay sau đó, Mark và Tiếu Trác tràn ngập niềm vui chiến thắng

bay từ Hồng Kông sang Đài Loan.

“Trác Trác!” Đi kèm với tiếng hét lanh lảnh, Tần Như ra sân

bay đón Tiếu Trác, ôm chặt cô vào lòng.

“Này, cô thít chết em gái tôi rồi!” Mark kịp thời kéo Tiếu

Trác ra khỏi hai cánh tay Tần Như.

“Khụ khụ” Tiếu Trác phải hít thở chút không khí trong lành,

phát ho cả lên, “Bồ thít chết mình rồi.”

“Cần anh phải lo đấy!” Tần Như hung dữ trợn mắt nhìn Mark

cao hơn cô hẳn cái đầu, tiếp tục cười rộng ngoác kéo hai tay Tiếu Trác nũng nịu,

“mọi người nhớ bồ quá đi! Bồ là đứa không có lương tâm, lừa mình nói rất nhanh

sẽ trở về, kết quả là vừa đi đã tròn một năm…”

“Dừng, trọng điểm là gì?” Tiếu Trác vội vàng dùng tay bịt

kín miệng cô, theo kinh nghiệm của cô, tất cả những điều Tiểu Như nói lúc này đều

vì khiến cô đồng ý yêu cầu cuối cùng của cô ấy.

“Mình muốn bồ cho

mình nghỉ phép nửa tháng, ngoài ra mình còn muốn bồ cùng mình đi suối nước

khoáng nóng Nhật Bản, đi Hawaii tắm nắng…. còn chuyện quan trọng nhất là bồ phải

giữ đúng lời thề của bồ, từ sau vĩnh viễn không được bỏ lại một mình mình đấy!”

“Dừng, để cho tôi nhắc nhở —— Tần tiểu thư, gia tộc Blank sẽ

không cho phép người trong gia đình kết hôn với người đồng tính.” Mark xấu xa

ngắt lời Tần Như, sao anh càng nghe càng giống như yêu cầu của bà xã với ông xã

chứ?

“Mark chết tiệt, lại chê cười thục nữ như vậy, thật là mất mặt

quý ông nước Anh.”

“Tôi thấy cô khá giống nữ “rau”* (đồng âm với từ “thục”),loại

ớt đỏ!” Gương mặt John Locke*(nhà triết học người Anh) kiêu căng: xem, ai nói

trình độ tiếng Hán của tôi tệ, đến từ đồng âm đều phân biệt rõ ràng.

“Anh nói cái gì?” Tần Như trợn mắt hạnh nhân, cái trình độ

ngu ngôn ngữ này lúc nào nâng cao lên được đây?

“Tôi nói cô là ớt nhỏ!”

“Được, đủ gan thì anh đừng có chạy!”“Chân dài trên người

tôi, tại sao tôi không chạy?”

“Này, hai người đừng cãi nhau nữa, đây là sân bay!” Tiếu

Trác kéo hai túi hành lý hết sức đuổi theo hai người cãi lộn cả quãng đường trước

mặt, “lại để mình tôi cầm hai túi hành lý, đừng khiến tôi đuổi theo hai người nữa!”

Ba người trẻ tuổi vui đùa ầm ĩ thành một nhóm như vậy.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.