Chương 76

Vương ma nhìn Cẩm Sắt bực bội tới nỗi

mặt mày trắng bệch thì sao có thể không tức tối theo chứ? Bà quả thực vô cùng xót thương cho tiểu thư nhà mình, vốn dĩ là cháu ruột của vị Thủ

phụ, thiên kim tiểu thư cao quý vô ngần, song số mệnh lại không hề thuận lợi, tuổi còn nhỏ đã phải đối mặt với tình cảnh lang sói hổ báo vờn

quanh. Hạng vô sỉ như Diêu gia đây, thực phải khiến người trong toàn

thiên hạ biết rõ ngọn nguồn thì bà mới có thể hả lòng hả dạ.

“Tiểu thư đừng tức giận kẻo tổn hại đến

cơ thể. Chúng ta coi như biết tỏng ý đồ của cả cái nhà này rồi, cần gì

phải bực bội thêm nữa!”

Cẩm Sắt đành hít sâu vài hơi, nhoẻn cười lạnh lùng, tay vỗ nhẹ lên nắp chén sứ men xanh khảm hoa mai, mở lời “Ma ma nói phải, binh đến tướng chặn, nước lên thì đất ngăn, ta không

tin bọn họ đã đưa Tạ Thiếu Văn vào phủ, còn dám trắng trợn khiêng vào Y

Huyền viện để bôi nhọ thanh danh của ta! Ma ma, mấy hôm tới người dặn dò nhóm bà vú giữ cửa phải canh chừng cho thật chặt, bất kể ai cũng không

được rời viện nếu không có lý do chính đáng, còn cả đám nha hoàn mới

được mua vào nữa, ma ma cũng phải theo dõi sát sao cho ta, chớ để bọn họ gây chuyện.”

Vương ma ma đáp ứng, nhìn Cẩm Sắt bình

tĩnh trở lại thì xoay người rời đi, Cẩm Sắt ngồi thẳng người dậy, dùng

thêm một chén trà nhỏ nữa mới đứng dậy ra khỏi phòng, dẫn theo Bạch Chỉ

tới vườn hoa nhỏ phía sau Y Huyền viện. Một lúc lâu sau, trong Y Huyền

viện truyền ra tin tức Tứ tiểu thư đột nhiên ốm nhẹ.

Lúc tin này truyền tới Phúc Lộc viện,

Diêu lão thái thái đang ở phòng khách tiếp Tạ Thiếu Xuyên, người tiện

thể tới Diêu gia làm khách cùng Tạ Thiếu Văn. Tạ Thiếu Xuyên là đường

huynh* của Tạ Thiếu Văn, lão Hầu gia của Võ An hầu phủ qua đời, Hầu phủ

liền phân gia, Võ An hầu hiện thời là trưởng nam của lão Hầu gia, dưới

gối lại chỉ có mình cậu con trai là Tạ Thiếu Văn. Tạ Thiếu Xuyên tuy

cũng là con vợ cả, song phụ thân y lại là con vợ thứ, nên lúc ra ở riêng bọn họ chỉ được chia một phần gia sản mà thôi.

*Đường huynh: Anh con chú con bác

Lúc còn sống tại Võ An hầu phủ, Tạ Thiếu Xuyên dù gì cũng được coi là thiếu gia con nhà công hầu, nhưng hiện giờ thì khác, phụ thân y không có công danh, chỉ theo việc làm ăn buôn bán, tuy gia đình giàu sang sung túc, Tạ Thiếu Xuyên lại là con một, nhưng

giá trị địa vị thì hoàn toàn khác hẳn Tạ Thiếu Văn. Cùng là con cháu họ

Tạ, song y và Tạ Thiếu Văn như thể một người ở trên trời, một người ở

dưới đất, thân phận của y hiển nhiên không thể sánh bằng thế tử Võ An

hầu phủ.

Hiện giờ y có mặt ở Giang Châu là chuyện hoàn toàn tình cờ, hôm qua y vào thành bàn chuyện làm ăn, bất ngờ nghe

nói Tạ Thiếu Văn bị thương, liền nhanh nhảu tới biệt viện Hầu phủ xem

sao, cho nên hiện thời mới cùng Tạ Thiếu Văn vào làm khách Diêu phủ.

Lão thái thái đang ân cần thăm hỏi

thương thế của Tạ Thiếu Văn thông qua Tạ Thiếu Xuyên thì nghe nói Cẩm

Sắt sinh bệnh, bà ta liền vội vàng bảo Tiểu Quách thị tức tốc phái người thỉnh đại phu.

Tạ Thiếu Xuyên vô cùng háo sắc, y vốn đã có vợ đẹp ở nhà, thêm cả bốn nàng thiếp thất, nhưng ngày nào cũng

thường xuyên lui tới kỹ viện Câu Lan. Trước đó y từng nghe nói vị hôn

thê của Tạ Thiếu Văn cực kỳ xinh đẹp, mẹ ruột nàng ta năm xưa còn được

mệnh danh là mỹ nhân đệ nhất kinh thành, nên cứ tưởng lần này tới làm

khách Diêu phủ thì có thể nhìn thấy tiểu mỹ nhân, chẳng ngờ vị Tứ tiểu

thư này đột nhiên sinh bệnh, chỉ sợ y càng khó có cơ hội gặp gỡ hơn, y

tỏ ra chán nản, thấy Quách thị cũng bồn chồn không yên thì bèn đứng dậy

cáo lui.

Quách thị chẳng qua nể mặt Võ An hầu phủ nên mới ngồi hàn huyên với Tạ Thiếu Xuyên, giờ bà ta đương lo lắng

không biết bệnh tình Cẩm Sắt thế nào, nên tự nhiên cũng không níu giữ,

khách sáo dăm ba câu rồi sai nha hoàn đưa y ra ngoài, Tạ Thiếu Xuyên rời phòng, đúng lúc chạm trán với Diêu Cẩm Ngọc vì nghe tin Cẩm Sắt ngã

bệnh nên hấp tấp tới Phúc Lộc viện.

Hôm nay là ngày Tạ Thiếu Văn vào phủ,

tuy Diêu Cẩm Ngọc biết bản thân khó có cơ hội gặp gỡ hắn, song thiếu nữ

đang yêu nào chẳng thích ăn bận tô điểm thật rực rỡ. Nàng ta búi tóc

kiểu Song Điệp, đeo Kim Bộ diêu hình đôi bướm cùng bay điểm những hạt

ngọc bích trân châu rủ xuống, vầng trán sáng bóng vẽ một đóa hạnh hoa

nhỏ nhắn xinh xẻo, tai đeo ngọc thạch mắt mèo, dặm phấn nhẹ, môi mọng

đỏ.

Diêu Cẩm Ngọc vốn xinh xắn hơn những

thiếu nữ cùng lứa, lại đang lúc dậy thì, điểm trang như vậy càng thêm

phần tươi tắn khả ái, rực rỡ động lòng người.

Nàng ta vận áo gấm màu tím tay rộng, vạt áo hơi thấp, để lộ áo trong màu vàng nhạt thêu mẫu đơn đỏ thắm, váy hoa xòe màu xanh phỉ thúy, giày đính trân châu tinh xảo. Xiêm y trên người

nàng ta thêu hoa văn đương thịnh hành ở Giang Châu, cả bộ trang phục tôn rõ những đường cong mỹ miều trên cơ thể, toát vẻ tươi tắn diễm lệ vô

song.

Tạ Thiếu Xuyên bất ngờ chạm trán tiểu mỹ

nhân, tức thì dừng bước, ngây ngẩn ngắm Diêu Cẩm Ngọc với ánh mắt suồng

sã. Ánh mắt y lướt qua b* ng*c đẫy đà căng tròn, đầu óc bất chợt liên

tưởng miên man, y suýt nữa không kìm chế nổi mà nuốt nước miếng đánh ực.

Diêu Cẩm Ngọc nhìn thấy nam giới trong

nội viện thì cũng vô cùng ngạc nhiên, chàng trai này mặc trường bào màu

xanh liễu, tóc buộc kim quan, trông trắng trẻo thư sinh, tướng mạo khá

tuấn tú, nhưng vẻ mặt thì lại gian tà, còn dám ra bộ đào hoa ngắm nghía

nàng, Diêu Cẩm Ngọc vừa tức vừa thẹn, mặt mũi bừng đỏ. Nàng ta bất giác

so sánh y với Tạ Thiếu Văn, tuy trang phục bọn họ tương đồng, nhưng

tướng mạo của y thì chỉ đáng xách dép cho Tạ Thiếu Văn mà thôi, càng

chẳng cần bàn đến phong thái khí chất, nàng ta nghĩ mà tức giận, khinh

bỉ liếc xéo y rồi mới vội bước lên bậc thang vào phòng.

Tạ Thiếu Xuyên nhìn thấy rõ ánh mắt

khinh khi của Diêu Cẩm Ngọc, có điều y là tay chơi gái lão làng, kinh

nghiệm tình trường phong phú, gặp gỡ đủ hạng đàn bà, nhìn thấy đủ loại

tư thái. Cho nên y chẳng hề bận tâm tới vẻ khinh thường của Diêu Cẩm

Ngọc, chỉ thầm nhếch môi cười rồi ngắm tiếp, y dõi nhìn Diêu Cẩm Ngọc

vén rèm thêu chữ Phúc Thọ xanh lục, nghiêng người vào phòng, trong đầu

hiện thời đặc bóng hình vòng eo thon và cái mông nhỏ vểnh lên của nàng

ta.

Đến khi rèm cửa buông hẳn xuống, y mới

xoay người lại, vừa bước tiếp vừa hỏi tiểu nha hoàn bên cạnh: “Vị tiểu

thư ban nãy là ai?”

Tiểu nhà hoàn biết thế tử Võ An hầu là

khách quý của Diêu gia nên không dám chậm trễ vị Tạ công tử đi kèm này,

vội trả lời: “Đó là Đại tiểu thư của Diêu phủ ạ.”

Tạ Thiếu Văn vừa cười cười vừa lẩm bẩm: “Hóa ra là Diêu Đại tiểu thư…”

Diêu Cẩm Ngọc vào phòng, thi lễ với

Quách thị rồi ngồi xuống ghế con, thấy Quách thị mặt ủ mày chau thì đứng dậy tự mình rót trà cho bà: “Bà đang lo lắng bệnh tình của Tứ muội

sao?”

Quách thị than thở: “Tự dưng lại ngã

bệnh, vốn cứ tưởng đưa thế tử vào phủ rồi, để con bé và thế tử tiếp xúc

gần gũi hơn, nó sẽ nhận ra thế tử ưu tú thế nào, rồi từ bỏ ý định hủy

hôn, nhưng ai ngờ thế tử đã nằm im trên giường chẳng nhúc nhích được,

con bé đó lại bỗng nhiên sinh bệnh, thật đúng là…”

Hôm qua Cẩm Sắt sống chết không chịu tới biệt viện Hầu phủ, Diêu Cẩm Ngọc bèn hiến kế đưa thế tử vào nhà, Quách

thị giờ đây vô cùng coi trọng cô cháu gái này, nên mới nói thẳng suy

nghĩ trong lòng ra.

Cẩm Sắt đã làm lớn chuyện hủy hôn tới

mức này, tự nhiên không thể dễ dàng đổi ý, mà cách duy nhất khiến Diêu

gia được Võ An hầu phủ xem trọng là làm thỏa mãn tâm nguyện của vị thế

tử này, cho nên dù bà ta và Diêu Cẩm Ngọc không nói hẳn ra miệng, song

ai nấy đều ngầm hiểu mục đích chính của việc đưa thế tử vào phủ. Có điều Tạ Thiếu Văn đang bị thương như vậy, Cẩm Sắt lại cũng ốm đau không rời

giường nổi thì việc đó xem chừng khó thành, Quách thị đương nhiên phải

âu lo suy nghĩ.

Diêu Cẩm Ngọc cười thưa: “Bà nghĩ mà

xem, Tứ muội đang yên đang lành sao bỗng dưng lại ngã bệnh? Mà còn vừa

đúng lúc thế tử vào phủ nữa?”

Quách thị chợt hiểu ra ẩn ý trong lời Diêu Cẩm Ngọc, bất giác bực bội nói: “Cái con nha đầu quỷ quái này!”

Diêu Cẩm Ngọc tươi cười bưng trà tới,

nói: “Bà uống chén trà cho nhuận họng, Tứ muội tuy thông minh nhạy bén,

nhưng hiện giờ thế tử đã ở trong nhà ta, bà cần gì phải lo âu chứ? Nội

viện rộng lớn như vậy, chưa biết chừng Tứ muội lại ngẫu nhiên gặp thế tử ở chỗ nào đó thì sao. Hơn nữa, Tứ muội đột nhiên ngã bệnh, vậy chúng ta mời đại phu tốt nhất tới chữa trị là được, sức khỏe muội muội cũng khá

tốt, nghỉ ngơi nhiều một chút sẽ ổn ngay thôi. Bà đừng lo quá, lát nữa

để cháu thay mặt bà tới thăm Tứ muội xem sao.”

Quách thị nhấp trà, cảm thấy độ nóng vừa phải, hương trà thơm mát vấn vương, lại nhìn vẻ tươi cười ngọt ngào của Diêu Cẩm Ngọc thì nhất thời thấy thoải mái đôi chút, bà gật đầu vỗ nhẹ

tay Diêu Cẩm Ngọc rồi bảo: “Ngọc nha đầu trưởng thành thật rồi, còn biết san sẻ ưu phiền với bà nữa.”

Diêu Cẩm Ngọc càng cười tươi rói, nũng nịu dựa tay Quách thị trò chuyện một hồi lâu nữa.

Do mấy hôm trước Chu đại phu liên hợp

với Ngô thị giấu diếm chuyện sảy thai, khiến Diêu Lễ Hách tức tối đuổi

thẳng cổ, nên Diêu gia hiện giờ chưa tìm được đại phu thay thế, Tiểu

Quách thị bèn sai người ra ngoài mời đại phu khác tới khám cho Cẩm Sắt.

Nửa canh giờ sau đại phu tới Y Huyền

viện, Cẩm Sắt nằm trên giường, vươn tay ra khỏi tấm rèm che để đại phu

bắt mạch, vị đại phu thấy trên mu bàn tay Cẩm Sắt đặc nốt mẩn đỏ li ti

thì cất tiếng hỏi: “Ngoài những vết mẩn đỏ này, tiểu thư có triệu chứng

gì khác không?”

Bạch Chỉ lập tức đáp: “Tiểu thư nhà ta còn cảm thấy mệt mỏi toàn thân, buồn nôn suốt, ban nãy mới nôn một trận đấy.”

Vị đại phu gật đầu tỏ ý đã biết, lại hỏi: “Tiểu thư có từng chạm qua dược thảo gì không?”

Cẩm Sắt đáp: “Ban nãy từng tới vườn hoa

chăm chút sửa sang hoa cỏ, những chậu hoa đó đều là loại bình thường,

trước kia cũng chưa từng xảy ra tình trạng này… A, hình như ta có chạm

vào một loại cây lá đỏ, cứ tưởng đó chỉ là hoa dại nên tiện tay rút lên, chẳng biết có liên quan gì không?”

Đại phu tức thì cười nói: “Đó không phải hoa dại, mà là một loại thảo dược thuộc giống gừng, loại cây này có vài phần độc tính, người bình thường chạm vào cũng không sao, có lẽ thể

chất của tiểu thư hơi khác, nên mới bị dị ứng.”

Tiểu Quách thị nghe vậy thì giật mình, vội hỏi: “Có độc ư? Phải làm thế nào bây giờ, đại phu mau kê thuốc giải độc đi!”

Vị đại phu chỉ cười đáp: “Tiểu thư mới

chạm qua thôi, không nghiêm trọng, chỉ cần bôi thuốc mấy ngày là các vết mẩn đỏ sẽ tự tan đi, cũng không để lại sẹo.”

Tiểu Quách thị thở phào nhẹ nhõm, sai

nha hoàn đưa đại phu xuống kê đơn, đại phu đứng dậy, căn dặn thêm: “Tiểu thư nên tránh ra gió kẻo các nốt mẩn lại lan rộng, lâu khỏi.”

Vương ma ma đáp ứng rồi tiễn đại phu rời phòng. Bạch Hạc vén màn che lên, Tiểu Quách thị nhìn gương mặt vốn

trắng nõn của Cẩm Sắt Sắt giờ nổi đầy mẩn đỏ thì chau mày nói: “Chăm hoa vốn là việc của bọn hạ nhân, con không nên tùy tiện như vậy, giờ cả

người đều phát ban, nếu để lại sẹo thì biết tính sao hả. May mà không có gì nghiêm trọng, sau này đừng có tự chăm hoa nữa.”

Cẩm Sắt nhoẻn cười đáp ứng, Tiểu Quách

thị phân phó đám nha hoàn dăm câu, rồi cũng rời đi. Trong phòng chìm vào yên tĩnh, Cẩm Sắt cầm sách lên đọc, miệng nở nụ cười.

Căn bệnh này do chính tay nàng tạo ra,

sở dĩ nàng phải dùng cách này là bởi bị phát ban thì không thể ra gió,

lại cũng chẳng cần uống thuốc, bôi thuốc mỡ mấy ngày là tan, như vậy

nàng vừa có thể ở lỳ trong phòng không ra ngoài, vừa khỏi cần uống

thuốc, kẻo có kẻ lại mó máy tay chân, có điều bệnh này hơi ảnh hưởng tới sắc đẹp, song tiện lợi nhiều bề. Tạ Thiếu Văn không thể ở mãi trong

Diêu phủ, nàng không rời phòng, đám người quỷ kế đa đoan kia tự khắc sốt ruột cấp bách, trong lúc nôn nóng sẽ không thể đề ra được kế hoạch chu

toán, hành sự ắt hẳn để lộ sơ sót.

Nàng tin rằng, rất nhanh thôi, lão thái

thái và cô chị gái của nàng sẽ không chờ nổi, nàng đang mỏi mắt chờ mong đây. Quả như Cẩm Sắt dự liệu, nàng mới đọc sách được một canh giờ, bỗng nghe thấy bên ngoài vang tiếng Bạch Chỉ thỉnh an.

“Thỉnh an Đại tiểu thư.”

“Tứ muội khỏe hơn chưa?”

Giọng nói của Diêu Cẩm Ngọc đầy vẻ ân

cần thân thiết, Cẩm Sắt đặt sách xuống, ra hiệu cho Vương ma ma, Vương

ma ma tức thì ra ngoài đón.

“Đại tiểu thư tới thăm ư, tiểu thư dùng

thuốc xong đã khỏe hơn rất nhiều rồi, nhưng đang kêu buồn chán đây, may

mà có Đại tiểu thư tới thăm, mời Đại tiểu thư vào phòng.”

Diêu Cẩm Ngọc thấy Vương ma ma ra nghênh đón thì cười bảo: “Ta cũng nghĩ muội muội không được ra khỏi phòng chắc buồn chán lắm, nên mới tới thăm.”

Nàng dứt lời liền dẫn theo Diệu Hồng vào phòng, thấy Vương ma ma muốn đi theo thì lại bảo: “Ta thích nhất uống

trà do ma ma pha, dạo này vì hai chị em hiểu lầm nhau nên ta ít lui tới Y Huyền viện, giờ đang thèm lắm đây.”

Vương ma ma không thể thoái thác, buộc

lòng đáp: “Đại tiểu thư coi trọng lão nô quá, lão nô đi pha trà ngay.”

Dứt lời liền ra hiệu cho Bạch Chỉ rồi mới ra ngoài.

Bạch Chỉ toan vén rèn lên lại bị Diệu

Hồng nhanh tay làm trước, Diêu Cẩm Ngọc ngoảnh lại nói: “Tứ muội thích

yên tĩnh, ta và muội ấy hàn huyên đôi câu, không cần ngươi hầu hạ, hơn

nữa ở đây có Diệu Hồng là đủ rồi, Bạch Chỉ cứ lui xuống trước.”

Nàng ta dứt lời thấy Bạch Chỉ vẫn chau

mày đứng im tại chỗ thì cao giọng: “Sao? Bạch Chỉ dám không nghe lời ư?

Hôm trước còn nghe thấy chuyện Tứ muội muội hiền hậu quá nên bị đám nô

tài “nô đại khi chủ”, đè đầu cưỡi cổ, nào ngờ hiện giờ tận mắt trông

thấy mới tin là thật, mẫu thân ta dù không ở trong phủ, song lão thái

thái ắt hẳn không khoan thứ cho đám hạ nhân ngỗ ngược trong viện này

đâu.”

Rõ ràng đám nô tài “nô đại khi chủ” đó

là do Ngô thị xếp vào, qua miệng Diêu Cẩm Ngọc thì cứ như thể do Cẩm Sắt không biết quản giáo hạ nhân vậy! Bạch Chỉ tức tối siết chặt tay, không thể không tuân lời.

Diêu Cẩm Ngọc dẫu sao vẫn là chủ tử, nếu nàng khăng khăng không nghe, bị phạt chỉ là chuyện nhỏ. Chỉ sợ người

ngoài lại tưởng tiểu thư không biết quản giáo, khiến đám nô tài được thể vênh váo, ngay cả nha hoàn sát người cũng là đứa không tuân lời chủ tử.

Thầm nghĩ Diêu Cẩm Ngọc hẳn không thể

làm gì tiểu thư ngay tại Y Huyền viện, có lẽ nàng ta tới chỉ để tìm hiểu xem tiểu thư bệnh thật hay giả, Bạch Chỉ bèn cúi người thi lễ đáp: “Xin nghe lời Đại tiểu thư, nô tỳ đi chuẩn bị bánh điểm tâm Đại tiểu thư

thích ăn.”

Diêu Cẩm Ngọc bấy giờ mới xoay người

bước vào phòng, Diệu Hồng nối gót theo sau, Bạch Chỉ đứng dưới cầu

thang, dõi mắt nhìn rèm cửa hạ hẳn xuống, dẫu sao vẫn thấy lo lắng không yên, bèn ngoắc Đông Tuyết tới, ra hiệu đứng đây nghe ngóng động tĩnh

bên trong rồi mới trở gót.

Cẩm Sắt ở trong phòng cũng nghe thấy

tiếng trò chuyện ngoài cửa, nàng bỗng cảm thấy Diêu Cẩm Ngọc xem ra càng ngày càng tiến bộ, càng lúc càng biết suy tính. Diêu Cẩm Ngọc bước vào

phòng, Cẩm Sắt trong lòng thầm đề phòng, ngoài mặt thì tươi cười nhìn

nàng ta.

Dù đã nghe nói Cẩm Sắt phát ban đầy mặt, nhưng tận mắt nhìn thấy, nàng ta vẫn sửng sốt không thôi, không ngờ Cẩm Sắt dám tự làm hại tới dung nhan, nàng ta nhìn chăm chú vào Cẩm Sắt,

cười khẩy: “Tứ muội luôn khiến ta phải kinh ngạc, ta cũng phải học hỏi

theo thôi.”

Nghe Diêu Cẩm Ngọc xỏ xiên, Cẩm Sắt chỉ

vờ cười, chẳng thèm đáp lời, nơi này không có người ngoài, nàng cũng

chẳng buồn diễn vở kịch tình chị em thắm thiết với nàng ta.

Diêu Cẩm Ngọc tự ngồi xuống bàn bát

tiên, gõ nhẹ lên mặt bàn khảm lê, chẳng nói chẳng rằng. Cẩm Sắt thấy

nàng ta không lên tiếng, nhất thời chưa rõ nàng ta tới với ý đồ gì, bèn

quay sang bảo Diệu Hồng: “Ta còn chưa chúc mừng Diệu Hồng nhỉ, ngươi vốn là thân tín đắc lực nhất của Đại tỷ tỷ, ta cứ tưởng ngươi còn phải hầu

hạ tỷ ấy lâu dài, không ngờ ngươi lại xuất giá nhanh tới vậy, bao giờ

tới ngày vui, ta nhất định sẽ tặng nữ trang* cho.”

*Nguyên văn là “thêm trang”, nghĩa là tặng đồ nữ trang như trâm cài, lược bằng ngọc, gỗ… khi thiếu nữ xuất giá.

Hôn sự của Diệu Hồng và Phúc Sinh coi

như đã định, Lưu ma ma đang chọn ngày lành tháng tốt để tổ chức lễ cưới, đón Diệu Hồng vào cửa. Diệu Hồng thấy Cẩm Sắt vừa buông lời, Diêu Cẩm

Ngọc liền hơi khó chịu thì vội thi lễ nói: “Nô tỳ vốn đã tới tuổi lấy

chồng, nô tì xuất thân hèn kém, may nhờ có tiểu thư ban ơn nên mói được

gả làm vợ người. Nô tỳ xin cảm tạ phần thưởng của Tứ tiểu thư trước.”

Nàng ta dứt lời thấy Cẩm Sắt chỉ cười

chứ không tiếp tục, còn Diêu Cẩm Ngọc tươi cười thoải mái thì thi lễ lần nữa, nói: “Tiểu thư, y phục xuất giá của nô tỳ vẫn còn thiếu vài hoa

văn đa dạng nữa, nghe nói Bạch Chỉ tỷ tỷ tinh thông thêu thùa may vá, nô tỳ muốn tới tìm Bạch Chỉ nhờ vả một phen.”

Diêu Cẩm Ngọc đáp ứng, Diệu Hồng bèn

buông chiếc hộp trong tay xuống rồi rời phòng, căn phòng tức thì chỉ còn lại có Cẩm Sắt và Cẩm Ngọc, Diêu Cẩm Ngọc đanh mặt nhìn Cẩm Sắt, hỏi “Ta thật không hiểu nổi tại sao Tứ muội phải quyết chí từ bỏ hôn sự với

Võ An Hầu phủ! Liệu rằng ngươi thanh cao thực sự, hay trong lòng đã có

người khác rồi?”

Thấy Diêu Cẩm Ngọc mỉa mai chế giễu, Cẩm Sắt cũng lười phản bác, chỉ nói: “Hôm nay Đại tỷ tỷ tới đây để nói những lời này sao?”

Diêu Cẩm Ngọc hừ lạnh: “Muội bị bệnh, ta hiển nhiên phải qua thăm, đám hạ nhân hẳn cũng muốn nhìn cảnh chúng ta

hòa thuận vui vẻ chứ. Hừ, ngươi tưởng ta muốn tới đây sao?”

Nàng ta dứt lời, thấy Vương ma ma bước

vào phòng thì không nói thêm nữa, dùng xong trà liền cáo lui. Cẩm Sắt

thấy vậy thì nheo mắt bảo Vương ma ma: “Tìm kỹ trong phòng xem có phát

hiện thứ bất thường gì không!”

Nàng còn lâu mới tin Diêu Cẩm Ngọc tới

đây chỉ vì muốn mang tiếng tốt, nhân thể châm chọc đôi câu. Vương ma ma

thấy ban nãy Diêu Cẩm Ngọc nhất quyết muốn ở riêng với Cẩm Sắt thì cũng

thấy hơi kỳ quái, bà liền tuân lời cùng đám Bạch Hạc dò xét kỹ càng.

Song bọn họ tìm đi kiếm lại trong phòng khách và phòng ngủ nhưng vẫn

không phát hiện ra thứ gì bất thường.

Cẩm Sắt nhăn mày, thấy nhóm Vương ma ma

lo lắng không thôi thì đành cười nói: “Có lẽ do ta suy nghĩ nhiều, chắc

hẳn nàng ta chỉ muốn được thoải mái châm chọc ta cho nên mới khăng khăng đòi trò chuyện riêng.”

Vương ma ma vẫn âu lo, bèn thả Chúa Sơn

Lâm vào phòng, để nó ngửi qua chén trà Diêu Cẩm Ngọc từng dùng, lại dụ

nó bay quanh phòng xem có phát hiện ra gì không, thấy cuối cùng nó vẫn

bình thường thì rốt cuộc mới yên lòng.

Cẩm Sắt khúc khích cười, ôm Chúa Sơn

Lâm, vỗ về lên bộ lông của nó, cười bảo: “Ma ma à, Chúa Sơn Lâm của ta

đâu phải con cún chứ! Ma ma nhìn xem, trông nó tủi thân chưa kìa.”

Mấy hôm nay Chúa Sơn Lâm có vẻ quen

thuộc với đám người Vương ma ma nhiều hơn trước, mặc dù nó chỉ ăn đồ Cẩm Sắt cho, nhưng cũng không bài xích khi thấy bọn họ sáp tới gần. Giờ nó

đang làm tổ trên giường, giương đôi mắt đen nhánh trông Cẩm Sắt, kêu rầm rì, quả giống như một đứa trẻ đáng thương. Cẩm Sắt dứt lời, nó liền mổ

nhẹ vào ngón tay nàng, khiến Cẩm Sắt ngứa ngáy tới nỗi bật cười khanh

khách.

Bạch Chỉ lắc đầu cười, cất tiếng: “Tiểu

thư, ban nãy Diệu Hồng và nô tỳ hàn huyên, nàng ta dường như không bằng

lòng với hôn sự đó cho lắm. Trước khi rời đi còn bảo nô tỳ rằng nàng ta

vô cùng ao ước được như nô tỳ và các vị ma ma bên người tiểu thư, được

tiểu thư trân trọng, đối đãi như với thân nhân.”

Cẩm Sắt nghe vậy thì ngừng chơi đùa với

Chúa Sơn Lâm, Chúa Sơn Lâm đương cơn đùa nghịch, vẫn hứng chí mổ tiếp

vào tay Cẩm Sắt, thấy nàng không có phản ứng gì, lại gắng sức mổ mạnh

hơn, tức thì bị Cẩm Sắt phát mạnh vào đầu mới gầm gừ vài tiếng, giương

cánh lên che đầu lại, không đùa nghịch nữa.

Cẩm Sắt thầm suy tư, rồi nhoẻn cười,

nghe thấy Liễu ma ma nói: “Tiểu thư, làm người ai chả có nhân tâm, Diệu

Hồng trung thành tận tâm với Đại tiểu thư, Đại tiểu thư lại không hề xót thương, trái lại còn chà đạp nàng, đúng thật khiến người ta dễ nản lòng thoái chí.”

Cẩm Sắt thấy vậy chỉ tươi cười bảo “Nàng ta đã nói vậy, hẳn hai ngày tới sẽ còn có hành động khác, nếu nàng tìm tới đây, cứ đối đãi bình thường là được. Sắp tới là sinh nhật của

Tam tỷ tỷ, ta đoán nếu bọn họ muốn ra tay, thì chắc hẳn sẽ chọn dịp này. Gặp chiêu thì đỡ chiêu, đừng quá lo.”

Trong khi đó tại Thư Hằng viện, Tạ Thiếu Xuyên đang ở trong phòng Tạ Thiếu Văn dùng điểm tâm, thấy Tạ Thiếu Văn

uể oải buông sách xuống, y liền gian manh đảo mắt, mở lời: “Văn đệ đang

bị thương mà vẫn chăm chỉ nỗ lực như thế, sang năm ắt hẳn thi đậu Trạng

Nguyên, đỗ cả ba kỳ* ấy chứ! Tương lai công thành danh toại, nhất định

phải giúp đỡ ca ca với nhé.”

*Ba kỳ ở đây là đỗ cả thi Hương, thi Hội, thi Đình, tương ứng với các tên gọi Giải Nguyên, Hội Nguyên, Trạng Nguyên.

Tạ Thiếu Văn vốn chẳng hề coi trọng Tạ

Thiếu Xuyên, nghe vậy thì chỉ cười khẩy, đầu óc vẫn đang nhớ tới Cẩm

Sắt. Hắn hồi tưởng lại những chuyện xảy ra trong mấy ngày qua mà nét mặt càng lúc càng cau có. Tạ Thiếu Xuyên vốn nghe được vài ba chuyện từ đám hạ nhân, mặc dù không hiểu nội tình, song y cũng không phải kẻ ngu,

đương nhiên phát hiện ra cậu em họ này hiện giờ như biến thành một người khác, sợ rằng lần này tới Diêu gia cũng vì mưu đồ riêng.

Thấy Tạ Thiếu Văn mặt ủ mày chau, y chợt nảy ra ý tốt, vừa không muốn cậu em họ chỉn chu của mình bị chuyện tình ái ngày ngày dằn vặt, vừa thầm nhớ tới nàng Đại tiểu thư ban nãy, y bèn vừa gảy hạt dưa, vừa toe toét cười nói: “Văn đệ đang u sầu vì Diêu Tứ

tiểu thư đối xử lạnh nhạt ư? Chân trời nào mà chẳng có cỏ thơm, nàng ta

đã muốn hủy hôn, Văn đệ thỏa mãn tâm nguyện của nàng ta đi vậy, chẳng

qua chỉ là một con bé sa cơ thất thế, lại lãnh cảm vô tâm, Văn đệ cần gì phải lo lắng cho tương lai của nàng. Lui hôn rồi nàng ta ắt sẽ thấy

ngay sai lầm, còn đệ thì sau này hẳn có đầy giai nhân thanh tú vờn

quanh.”

Tạ Thiếu Văn tức tối siết chặt tay,

nghiến răng nghiến lợi, còn chưa kịp đáp, Tạ Thiếu Xuyên đã nhanh nhảu

tiếp lời: “Ha ha, Văn đệ đúng là người trọng tình trọng nghĩa. Cần gì vì một con bé mà phải buồn bã tới vậy chứ… Ôi xời, nếu thật không cam

lòng, vậy dùng thủ đoạn đưa nàng vào cửa là được, đã vào cửa rồi là coi

như nằm trong lòng bàn tay đệ, chẳng phải muốn gì được nấy sao? Con gái

ấy mà, một khi trở thành đàn bà rồi thì dù có thanh cao trong sạch tới

đâu cũng phải chịu thua mà thôi, chờ tới lúc nàng ta một lòng một dạ

theo đệ, đệ lại tỏ ra chẳng thèm, đá văng nàng ta ra, như thế mới gọi là sung sướng khoái chí.”

Tạ Thiếu Văn biết y là kẻ chuyên lấy nữ

nhân ra để đùa cợt mua vui, lòng thầm khinh thường, mặt đanh lại, nói “Im ngay! Cẩm Sắt muội muội là hôn thê của ta, Nhị ca nói năng cho cẩn

thận!”

Tạ Thiếu Xuyên thấy hắn tức tối thì thầm mỉa mai, song ngoài mặt vẫn cười nói: “Văn đệ đã không thích thì ta

không nói nữa vậy. Chẳng qua là thấy ấm ức thay đệ thôi, à, ban nãy ghé

Phúc Lộc viện, ta tình cờ chạm trán Diêu Đại tiểu thư, ôi chao, nàng ta

đúng là một tiểu mỹ nhân. Nghe nói Diêu Tứ tiểu thư tuy nhỏ tuổi hơn,

nhưng dung nhan còn xinh đẹp diễm lệ hơn Đại tiểu thư, hèn chi mà Văn đệ không hề đụng tới nữ nhân, mê mẩn si mê tới vậy.”

Tạ Thiếu Văn căm tức gườm Tạ Thiếu

Xuyên, Tạ Thiếu Xuyên đành chắp tay thi lễ, nói: “Thôi được rồi, ta

không nói nữa, không nói gì nữa!”

Tạ Thiếu Văn bấy giờ mới nhắm mắt dưỡng

thần, hắn ngẫm tới những câu nói của y, sực nhớ tới điệu bộ đáng ghét

của Diêu Cẩm Ngọc hôm ở trà lâu, bất giác nhếch môi cười lạnh. Hắn mở

mắt nhìn Tạ Thiếu Xuyên, hỏi: “Sao? Nhị ca thích Diêu Đại tiểu thư à?”

Ánh mắt Tạ Thiếu Xuyên chợt sáng lên, cơ hồ chỉ chờ Tạ Thiếu Văn nói ra câu ấy, y đứng dậy bước tới trước

giường, nhớ tới dáng người nở nang của Diêu Cẩm Ngọc, mắt liền hiện vẻ

mê đắm mơ màng, y nói: “Văn đệ biết đấy, ta vốn không tài giỏi gì cho

cam, chỉ thích nhất là mỹ sắc. Nhìn Diêu Đại tiểu thư như thế, ta sao có thể không sốt ruột nóng lòng, nếu Văn đệ có thể giúp ta gặp lại nàng

ấy, thì thật đúng là ân nhân của ta rồi.”

Hiện giờ trong lòng Tạ Thiếu Văn luôn

đan xen yêu hận với Cẩm Sắt, tuy muốn hủy hoại sự trong sạch của nàng,

khiến nàng chịu nhục, song hắn không hề thích việc Diêu Cẩm Ngọc tìm mọi cách hãm hại nàng. Hắn dường như coi Cẩm Sắt là vật sở hữu riêng của

hắn, chỉ mình hắn có quyền đùa bỡn, quăng quật, còn kẻ khác thì đừng

hòng nhúng tay vào. Hơn nữa vì hắn căm hận Cẩm Sắt vô tình bạc nghĩa,

đem lòng yêu kẻ khác, nên cũng thầm hận lây những người không tuân thủ

chuẩn mực đạo đức, hành vi hôm đó của Diêu Cẩm Ngọc, trong mắt hắn đúng

thật đáng tội chết muôn lần. Vả lại hắn không hề coi trọng Diêu gia, nên giờ nghe thấy Tạ Thiếu Xuyên nói vậy, hắn liền cười lạnh, buông giọng “Nào đáng gì đâu, Nhị ca cứ chờ đi, đệ đệ sẽ tặng Đại tiểu thư cho Nhị

ca sớm thôi. Nhị ca là con trưởng của chú, lại là con cháu Hầu phủ ta,

huynh thích ai thì chính là may mắn của người đó.”

Tạ Thiếu Xuyên không ngờ mong muốn lại

dễ dàng trở thành sự thật như vậy, y vui mừng tới ngẩn người, lát sau

định thần lại liền chắp tay thi lễ với Tạ Thiếu Văn, bảo: “Nếu sự thành, sau này Văn đệ bảo gì ta nhất định làm nấy.”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.