Chương 21

Cẩm Sắt nghe vậy thì nét cười vụt tắt, đôi mắt sáng ngời vẫn trong

veo như thế nhưng chứa đầy vẻ châm biếm, ánh mắt nàng có vẻ hơi lạnh lẽo nhưng càng trong trẻo sáng rỡ.

Liễu ma ma thấy Cẩm Sắt không nói gì thì khó hiểu nhìn lướt qua mặt nàng nhưng không phát hiện ra manh mối gì, chỉ thấy tiểu thư trông thật xinh đẹp nhưng không hề tỏ ra vui mừng phấn khích. Bà liền thấp thỏm không

yên, sau đó nhìn sang Vương ma ma, Vương ma cũng cười tươi rạng rỡ rồi

nói bằng giọng đầy chân thành: “Thế tử và tiểu thư vốn là thanh mãi trúc mã, tình cảm dành cho nhau không thể so với người thường.”

Cẩm Sắt nghe thế thì cười càng dịu dàng, từ xưa đến giờ tình cảm nam nữ

trọng nhất một chữ “tình”, cho tới bây giờ đều phải có “tình” thì tình

cảm mới có thể tồn tại lâu dài, mà trên đời này, “tình” lại là thứ dễ

dàng thay đổi nhất. Kiếp trước Tạ Thiếu Văn tỏ ra vô cùng yêu thương

nàng, nhưng chưa đến ba năm, tình ý của hắn đã hầu như không còn, cho dù Diêu Cẩm Ngọc chọc phá bằng mọi cách thì không thể phủ nhận rằng chính

Tạ Thiếu Văn mới là kẻ bạc tình bạc nghĩa.

Tạ Thiếu Văn mang tiếng yêu nàng mà lừa gạt nàng, vì h*m m**n cá nhân mà chiếm đoạt nàng, hủy hoại cuộc đời nàng, sau đó vì không chiếm được

tình yêu, hắn mang danh yêu thương nàng mà giận nàng ghét nàng, tổn

thương nàng bỏ rơi nàng, loại đàn ông này so với kiểu người vô tình bạc

bẽo lạnh lùng cay nghiệt thì càng đê tiện vô liêm sỉ hơn, thật đúng là

kẻ đáng hận đáng khinh.

Có điều suy nghĩ của Vương ma ma và Liễu ma ma nàng hiểu được, đầu

tiên Tạ Thiếu Văn vốn có hôn ước với nàng, hơn nữa vẻ ngoài của hắn

thuộc loại bất phàm, xuất thân cao quý, hiếm có hơn nữa là văn võ song

toàn, người khác thấy hắn là thanh niên trẻ tuổi tuấn tú hiếm thấy, kết

duyên với một cô bé sa cơ lỡ vận như Diêu Cẩm Sắt có khi còn làm hắn

phải chịu thiệt thòi. Từ khi ông nội qua đời, nàng mang theo em trai tới sống tại Giang Châu, trong một năm Võ An hầu phủ vẫn phái người từ kinh thành đi đi lại lại thăm nàng, vô cùng quan tâm đến nàng, nhưng hai năm sau thì phai nhạt đi nhiều, chỉ vào những ngày lễ Tết khi nàng gửi lễ

vào kinh thì Hầu phủ bên kia mới theo lệ đáp lại, đưa lễ tới cũng toàn

đồ vật bình thường, hơn nữa chỉ liếc cũng biết toàn là đồ quản gia tùy ý đặt mua.

Mà năm đó khi nàng theo ông nội từ quan xuôi về cố hương, Tạ Thiếu Văn

tự mình đưa tới bến sông, tình cảnh lưu luyến chia tay vẫn còn hiện lên

rõ ràng trước mặt, nàng vừa tới Giang Châu, thư từ của hắn được gửi đến

hàng tháng, kèm theo đó là những cuốn sách và món đồ chơi mới lạ mà tinh xảo. Tuy nhiên gần hai năm không còn thấy hắn gửi thư và quà tặng,

Vương ma mà và Liễu ma ma dù không bàn luận chuyện này với Cẩm Sắt,

nhưng trong lòng hai người rất lo lắng, chỉ sợ cuộc hôn nhân này sẽ xảy

ra bất trắc, thân phận của Cẩm Sắt hiện giờ nay đâu bằng xưa, nếu bị từ

hôn thì sẽ khó tìm được một mối hôn nhân tốt đẹp.

Hiện giờ hai bà nghe thấy Tạ Thiếu Văn tự mình tới thăm bệnh, tất

nhiên cực kỳ vui mừng, nghĩ trước đây đều do bọn họ lo lắng quá nhiều,

thầm nghĩ cố phu nhân thật tinh mắt, Võ An hầu phủ quả thật là gia đình

trọng tình trọng nghĩa, lại nói cậu con rể tương lai này trông thế mà

rất coi trọng Cẩm Sắt, tương lai nàng lấy chồng cần gì phải lo sẽ không

tốt đẹp?

Kiếp trước sao nàng không nghĩ y hệt như vậy chứ, tại Diêu phủ tuy

Ngô thị và mọi người đều đối xử khách khí, dù áo cơm không lo nhưng nàng luôn cảm thấy cảnh đời thật lênh đênh, cảm thấy không chỗ dựa vào. Nàng nhớ rõ năm đó khi biết được nhân lễ mừng thọ của lão thái thái, phu

nhân Võ An hầu và Tạ Thiếu Văn đều tới, nàng vô cùng vui mừng, cũng thấy mẫu thân tóm lại chọn người quả không sai. Tạ Thiếu Văn và nàng thân

thiết từ thuở ấu thơ, phu nhân Võ An hầu đối xử với mình như con ruột,

việc hôn nhân này lại được quyết định từ nhỏ, hơn nữa thêm vào giao tình giữa hai nhà trước kia, bản thân mình gả tới đó coi như cũng là người

có gia đình.

Nhưng sau này khi đối diện với vị phu nhân Võ An hầu kiêu ngạo lãnh

đạm, nàng mới biết được thế nào là lòng người dễ thay đổi, thấy Tạ Thiếu Văn dù khăng khăng muốn lấy nàng, nhưng không đối phó được với thủ đoạn mạnh mẽ của mẫu thân, lúc đó nàng mới thất vọng vì thấy phu quân mà mẹ

chọn cho nàng đã không còn giống với lúc bé. Diêu Cẩm Sắt từ trước tới

giờ vốn là người kiêu hãnh, nếu người ta đã không muốn nàng thì nàng cần gì phải vội vàng gả cho hắn, hơn nữa Tạ Thiếu Văn dù tốt đến đâu thì

nàng cũng không tội gì phải vì một người đàn ông mà làm tổn thương chính mình. Huống chi Tạ Thiếu Văn căn bản là kẻ chỉ có vẻ bề ngoài, hèn nhát yếu đuối không có trách nhiệm, lại là thư sinh cổ hủ kiêu căng tự phụ,

nàng nhìn hắn mà thấy chướng mắt.

Nhưng rốt cuộc năm đó nàng còn quá mức non trẻ, nghĩ chỉ cần trả lại tín vật thì phu nhân Võ An hầu sẽ tìm người đến để từ hôn, nhưng nàng đã

đánh giá thấp sự đê tiện xấu xa của người đời nên mới bị bôi nhọ danh

tiết, hơn nữa còn một lòng tưởng số phận mình đã như vậy, thêm nữa em

trai qua đời làm cho nàng căn bản không còn muốn nghĩ đến bất kỳ điều gì khác nữa, khiến cho sau này bị người ta đưa lên kiệu hồng nâng vào Hầu

phủ, thành thiếp cho Tạ Thiếu Văn, nàng sau đó cũng chỉ biết đau khổ

sống trong trốn tránh…

Nghĩ đến đây, Cẩm Sắt khẽ nhếch môi, sau đó hỏi Liễu ma ma: “Tạ công tử hiện giờ đang ở đâu?”

Liễu ma ma đáp ngay: “Đã qua cửa thùy hoa* của Tích Duyên viện, hiện

đang đi về phía viện chúng ta, lão nô đi nghênh đón công tử nhé?”

*Cửa thùy hoa: Một kiểu cửa trong kiến trúc nhà thời xưa, trên có

mái, bốn góc buông bốn trụ lửng in hình châu ngọc, hoa văn hoa cỏ, đỉnh

trụ chạm trổ sơn màu nên được gọi là cửa thùy hoa.

Cẩm Sắt lấy làm lạ hỏi: “Huynh ấy dù sao cũng là nam nhân, làm sao có thể tùy ý ra vào nội viện, nếu va chạm vào các tỷ muội thì chẳng phải

là lỗi của ta sao? Là ai cho phép huynh ấy vào?”

Liễu ma ma nghe thế thì cười đáp: “Tiểu thư yên tâm, khi phu nhân

đang đón khách ở tiền viện, thế tử theo phu nhân Võ An hầu tới bái kiến, nghe nói tiểu thư bị bệnh liền xin phép tới thăm, phu nhân cũng nói

tiểu thư và thế tử là thanh mai trúc mã, lại đính hôn, nói chung thế tử

cũng không phải người ngoài, thế tử lại lo lắng cho tiểu thư như vậy nên không thể từ chối tấm lòng của người, vì thế phu nhân đã đặc biệt sai

Lăng Nhạn đưa thế tử tới. Chốc nữa, thế tử sẽ đứng ở trong viện, qua

song cửa sổ hàn huyên với tiểu thư vài câu, biết rõ tiểu thư mạnh khỏe

bình an thì cũng yên lòng, cũng không tính là làm trái lễ giáo, truyền

ra ngoài có khi chính là một câu chuyện hay ấy chứ.”

“Đây là nguyên văn lời thím sao?” Cẩm Sắt vừa lấy lược thong thả chải tóc vừa hỏi lại.

Liễu ma ma nhân tiện đáp: “Đúng là nguyên văn lời phu nhân ạ.”

Cẩm Sắt tức thì gật đầu, cười nói: “Một câu chuyện hay sao? Chỉ sợ

người ngoài nghe thấy, đối với Tạ công tử thì là một câu chuyện hay, còn đối với ta… Khó tránh khỏi mang tiếng ngạo mạn coi thường người khác,

không để ý đến suy nghĩ của các tỷ muội.”

Vương ma vốn đang vui mừng, không nghĩ tới tầng ý này, hiện giờ tỉnh

táo lại, hơn nữa nghe Cẩm Sắt nói vậy, tức thì biến sắc, nét vui vẻ trên mặt Liễu ma ma cũng vụt tắt, bà nói bằng giọng đầy chân thành lo lắng “Tiểu thư có phải cẩn thận quá mức rồi không, thông thường nam nữ đã

đính hôn gặp gỡ và trò chuyện đôi câu đều được mà?”

Đại Cẩm dù chú trọng khác biệt nam nữ, nhưng nếu đã đính hôn thì coi

như người nhà, bình thường trước khi cưới có thể thoáng gặp gỡ nhau, sớm ngày quen thuộc, miễn có trưởng bối ở đó thì cũng không sợ trái với

thông lệ. Liễu ma ma nói như vậy nhưng Cẩm Sắt lại cười cười. Phải biết

rằng tuy Tạ Thiếu Văn được Ngô thị cho phép vào nội viện, hai người

không tính là lén lút gặp gỡ nhau, nhưng hắn đi vào Y Huyền viện của

nàng, người bên ngoài nhìn vào, viện này trong ngoài đều là nô tài nha

hoàn của nàng, bọn chúng nói gì, làm gì khó bảo đảm không làm người khác suy đoán. Huống hồ, Tạ Thiếu Văn vừa vào phủ đã công khai vào nội viện

Diêu phủ, sau này chỉ sợ sẽ nổi lên đàm tiếu, đến lúc đó Ngô thị mượn cơ hội giải quyết rắc rối mà gây chuyện thì nàng dù có thận trọng đề phòng đến đâu cũng không thể phòng được…

Hơn nữa Tạ Thiếu Văn tỏ vẻ cầu xin Ngô thị muốn tới thăm nàng trước

mặt phu nhân Võ An hầu, hiện giờ lại thật sự vội vã chạy tới, vị phu

nhân Võ An hầu kia sao có thể vui vẻ khi thấy con trai mình như thế,

nàng ta sẽ không giận con trai không hiểu chuyện, mà sẽ chỉ hận Diêu Cẩm Sắt nàng là kẻ gây họa mê hoặc hắn. Một mũi tên trúng mấy con chim, Ngô thị suy tính quả rất tinh tường.

Vương ma ma hiển nhiên cũng hiểu rõ đạo lý trong đó, tức thì nghiến

răng nói: “Trước giờ toàn thấy phu nhân quan tâm săn sóc tiểu thư, chi

tiêu ăn mặc chưa bao giờ thiếu, có thứ gì tốt đều bỏ qua Đại tiểu thư mà đưa đến Y Huyền viện trước, lão nô còn tưởng phu nhân đúng là người

tốt, thật không ngờ…”

Cẩm Sắt mỉm cười, nói: “Ma ma chẳng phải biết nuông chiều đến hại

chết người so với dùng roi vọt giết người chính là thủ đoạn vừa uyên bác vừa độc ác sao.”

Hai chữ nuông chiều lọt vào tai, chẳng những Vương ma ma biến sắc mà

Liễu ma ma, người mang vẻ mặt nghi ngờ từ nãy đến giờ cũng trong nháy

mắt mặt trắng bệch. Trước giờ hai bà chỉ nghĩ Ngô thị đúng là người tốt, hơn nữa cũng vì thương xót Cẩm Sắt mà các bà toàn tâm toàn ý nuông

chiều nàng, hành vi của Ngô thị hai bà không hề thấy không ổn, hiện giờ

Cẩm Sắt nói một câu “nuông chiều đến hại chết người”, nhất thời hai bà

như bị dội gáo nước lạnh, trong nháy mắt liền hiểu ra rất nhiều chuyện.

Vương ma ma tức thì cả người run rẩy, sau đó “bộp” một tiếng quỳ gối

xuống trước Cẩm Sắt, nàng vừa quỳ Liễu ma ma cũng quỳ xuống theo, Cẩm

Sắt hoảng hốt, vội vàng đi tới đỡ hai người dậy, Vương ma ma đã rơi lệ

đầy mặt, nói: “Tiểu thư, lão nô thật thẹn với cố phu nhân! Lão nô là kẻ

vô tâm vô tính, ngay kẻ người tốt người xấu cũng chẳng phân biệt rõ ràng được…”

Cẩm Sắt lập tức nâng hai người dậy, khuyên nhủ: “Đều do thím giấu

diếm quá giỏi, dù cho ai nhìn vào cũng thấy thím một lòng thương tiếc

ta, chu đáo thật tình, không nỡ trách không nỡ mắng. Ma ma đừng tự trách mình nữa, quan trọng là tình huống trước mắt đây này.

Hai người lúc này mới lau nước mắt, Liễu ma ma nói: “Tiểu thư yên

tâm, lão nô lập tức đi ngăn thế tử lại, nhất định không để hắn bước vào

sân.”

Cẩm Sắt mỉm cười gật đầu rồi nói: “Chỉ sợ một mình ma ma không ngăn

được hắn, hiện giờ thím đang ở tiền viện tiếp khách, chuyện nhỏ này cũng không nên quấy rầy đến lão thái thái, nội viện này Đại tỷ là người có

quyền lớn nhất, ma ma nếu không ngại thì đến mời Đại tỷ tỷ giải quyết

chuyện này, chị ấy là người thấu tình đạt lý, Tạ Thiếu Văn khi hiểu ra

hành động của hắn không thích hợp thì cũng sẽ không khăng khăng cố chấp

nữa đâu.

Ngô thị đã muốn hủy hoại danh dự của tiểu thư nhà mình, vậy lôi Đại

tiểu thư cùng xuống nước cũng là chuyện nên làm. Liễu ma ma nghe liền

hiểu ý, nắm chặt hai tay, xoay người vội vã rời đi.

Cẩm Sắt lúc này mới nhìn về phía Vương ma ma, cười nói: “Vú nuôi vấn

cho ta một búi tóc Song Loa đi*, chốc nữa ta rời viện từ cửa Tây, vừa

vặn đi qua Kiều Tâm viện gọi Tam tỷ tỷ cùng tới chúc thọ lão thái thái.

*Búi tóc Song loa: Búi tóc bắt nguồn từ thời Xuân Thu Chiến quốc.

Vương ma ma cả cười, có Tam tiểu thư đi cùng, tiểu thư chắc chắn

tránh được hiềm nghi. Trái lại Đại tiểu thư, nếu thật sự suy nghĩ không

an phận mà hành động thì đúng là tự rước lấy nhục.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.