Chương 7

Cuối cùng ngày mà ai cũng mong đợi, dạ hội ”Future”.

Sáng ra không khí ấm áp lạ thường, thật ngạc nhiên khi đang trong

cuối thu đầu đông này lại có một ngày nắng nhẹ đến vậy. Dường như thời

tiết đang ủng hộ cho ngày hôm nay được diễn ra tốt đẹp. Trường TK được

trang hoàng với biết bao sắc màu. Sinh viên náo nức chuẩn bị cho đêm

nay, có người còn trốn cả tiết để đi làm đẹp. Duy chỉ có 2 con người

đang trong thời kì tâm trạng không mấy vui vẻ.

Minh Nhật đã dậy từ khi mặt trời còn chưa mọc. Cả đêm trằn trọc chẳng thể ngủ được, hắn đã phi xe đến nhà nó, đứng trong góc khuất nhìn lên

phòng ngủ hiện đang tối đèn kia. Thở dài cái thượt, hắn tự trách mình đã quá ngu khi sa vào lưới tình khó dứt. Chợt thấy nó bước ra khỏi nhà,

ngạc nhiên, liếc đồng hồ, mới có 5h, nó định đi đâu.

Dĩ Hân khó ngủ, nằm trên giường làm gì, chi bằng dậy sớm đi dạo hưởng không khí trong lành còn hơn. Khoác vội cái áo dài cho đủ ấm, nó bước

ra khỏi nhà. Đi bộ bên hồ, tuy thời tiết có ấm lên nhưng lòng nó vẫn

nguội lạnh. Sau gần một tuần trở nên xa cách, sao hắn không có dấu hiệu

dừng lại chứ? Nó chợt thấy cô đơn, dù ngoài mặt không thể hiện, Dĩ Hân

biết trong trái tim của mình, một góc nhỏ đang mong hắn quay trở lại như xưa. Nó sẽ cười nhiều hơn với hắn, vui vẻ chấp nhận những trò đùa của

hắn, và trên hết, thừa nhận lòng mình đã có hắn. Nó nhớ nụ cười tỏa

nắng, nhớ mái tóc bồng bềnh, nhớ mùi hương bạc hà mát lạnh, nhớ ngày đầu gặp hắn trong hoàn cảnh ra sao, nhớ nó đã đánh hắn như thế nào…. và nó

mỉm cười!

Hắn hiện đang đi đằng sau nó lúc này, nhìn bóng dáng một mình giữa

đường kia làm hắn chỉ muốn chạy đến bên nó mà sưởi ấm. Minh Nhật đã chậm rãi rời xa nó, biết rằng mình làm vậy là đúng, hắn vẫn muốn phá tan cái đúng đó, không cần biết thế nào, bắt nó phải yêu mình. Mái tóc vàng óng ánh lên lấp lánh trong nắng sớm, dáng người mảnh khảnh như thể có thể

tan vỡ bất cứ lúc nào, nhưng hắn biết, nó mạnh mẽ hơn vẻ ngoài rất

nhiều.

Hai con người này thật sự đến bao giờ mới có thể nhận ra mà làm được điều đúng đắn nhất?

—–

Từ lúc 6h, Thiên Chi đã gọi cho Dĩ Hân giục – Hân Hân! Bây giờ qua nhà mình đi! Có nhiều thứ phải chuẩn bị cho đêm nay!

Nó còn ngơ ngẩn – Đêm nay là sao?

Cô hét lên ầm ĩ – Đêm nay là sao cái gì chứ!! Là đêm dạ hội đó! Mau mau lên nhà mình ngay!

Tại nhà Thiên Chi

Cô là con gái một của gia đình quý tộc giàu có. Ngôi biệt thự to lớn

này khiến nó không khỏi choáng váng. Lộng lẫy như một tòa lâu đài. Không để nó kịp quan sát hết. Cô đã kéo nó lên phòng trang điểm, xoay nó như

chong chóng.

Lúc 8h

Cô hài lòng nhìn nó – Cậu sẽ là tâm điểm của đêm nay thôi Khả Dĩ Hân ạ!

—–

ĐÊM DẠ HỘI!

21h

Tại trường đại học TK

Tiếng ồn ào hú hét vang lên khắp không gian. Ngoài cánh cổng trường, hàng chục chiếc xe xa hoa đủ mọi kích cỡ chở bao sinh viên ăn vận đẹp

đẽ. Họ như thể không còn là sinh viên đang học đại học nữa, họ là những

người đã biết nhận thức vấn đề trong cuộc sống, đã có thể tự tay gây

dựng cơ nghiệp hoặc tiếp quản của cha mẹ, họ như những con người trưởng

thành vậy. Đêm nay, hãy coi như là đêm họ có thể sống hết mình.

Một chiếc Lamborghini màu đen xuất hiện. Đám đông bất chợt gào thét

khản giọng. Từ đó bước ra một chàng hoàng tử với bộ com lê màu đen, mái

tóc nâu lãng tử, đôi mắt nâu có phần xa cách, khuôn mặt tuấn tú khiến

các cô gái chết mê chết mệt

– Gia Minh Nhật!

– Anh ấy đẹp trai quá!

– My King!

Hắn hờ hững bước vào trong không buồn để ý, nhưng lại đảo mắt tìm một bóng người, nó chưa đến. Hắn thở dài.

Một chiếc xe Royce Roll đen tiếp bước xe hắn. Bước ra, là một nhân

vật đã lâu rồi không xuất hiện. Dáng người dong dỏng, đôi mắt đen hút

hồn, khuôn mặt điển trai khá lạnh lùng, mái tóc trước giờ nâu đã chuyển

thành đen, trông anh càng trưởng thành trong bộ com lê trắng. Hạo Thiện

Ngôn. Đám đông còn chưa hoàng hồn, nay lại càng bất ngờ – Là ai vậy! Đẹp trai chẳng kém anh Minh Nhật!

– A! Đó chính là Hạo Thiện Ngôn ở trường đại học BT, là một người vô

cùng giỏi giang, luôn đứng đầu các bảng xếp hạng, hiện đang chuẩn bị

nhận chức tổng giám đốc của công ty LK đó!

– Thật sao?

– AAAA

Anh vừa bước ra khỏi xe đã nhận được vô số ánh mắt cùng lời bàn tán.

Đây là trường nó học, biết họ kỉ niệm thành lập trường nên đã cử anh đi

làm đại diện, Thiện Ngôn cũng khá hào hứng. Ánh mắt dáo dác tìm nó nhưng cũng y như hắn, không thấy nó.

Rồi một nam sinh lên tiếng – Dĩ Hân của tôi đâu rồi! Sao lại chưa đến vậy chứ?

Lúc này một chiếc xe màu trắng sang trọng phóng lên vào ngay trong

sân trường. Đám đông bu lại như kiến quanh chiếc xe đó. Cửa xe bật mở,

Thiên Chi bước ra nhẹ nhàng. Bộ váy màu đỏ rực rỡ như ngọn lửa, dài chấm gót khá bồng bềnh, tay váy trễ vai, làn da trắng càng được nổi bật.

Khuôn mặt xinh xắn được trang điểm có phần đáng yêu.

Mọi người ồ lên, bao chàng trai nhìn cô thích thú. Nhưng còn chưa hết ngạc nhiên thì nó bước ra.

Mái tóc vàng búi cao, để lại vào sợi tóc tơ buông xuống khuôn mặt

kiều diễm được trang điểm nhẹ nhàng tinh tế, đôi mắt saphia to tròn

trong sáng tưởng đến không thể nào bị vấy bẩn. Bộ váy đen cúp ngực dài

đến đầu gối tôn lên đường cong mềm mại, váy ngắn khoe đôi chân thon

trắng. Dĩ Hân thật sự như tiên nữ giáng trần, khiến người ta mê mẩn.

Từ xa, anh nhìn nó không khỏi ngạc nhiên, nó vốn đã đẹp nay lại càng

quyến rũ, anh chỉ muốn bước đến bên nó lúc này. Hắn từ trên cao nhìn

xuống, đôi mắt có nhiều suy tư nhìn chăm chú vào nó, càng ngày càng cảm

thấy đau!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.