Chương 32
Chiếc xe dừng lại, Bùi Quan Ngọc đã đến tòa nhà chính nằm ngay trung tâm Minh Hợp Lục Trang.
Anh rảo bước lên những bậc thềm đá, quản gia mở cửa ra. Ở phòng khách phía trước, chỉ có Bách Linh đang ngồi thưởng trà bên chiếc bàn.
Người phụ nữ đã ngoài bốn mươi tuổi, nhưng nhờ bảo dưỡng kỹ lưỡng nên làn da vẫn căng mịn, mái tóc đen nhánh mượt mà như tấm lụa satin, trên người khoác bộ váy dài bằng lụa tơ tằm thủ công.
Khi không có người ngoài, vẻ mặt bà ta hờ hững và lạnh nhạt, chẳng còn nét khép nép, lấy lòng như thuở mới bước chân vào nhà họ Bùi, cũng chẳng còn dáng vẻ dịu dàng, nhã nhặn thường thấy khi giao tiếp bên ngoài.
Bách Linh hiện đã là Phó hội trưởng Thương hội Ninh Thành. Với tư cách là con gái của người vợ cả quá cố nhà họ Bách, bà ta đã thu hồi lại toàn bộ gia sản và cổ phần từng rơi vào tay mẹ kế cùng đám anh chị em cùng cha khác mẹ.
Bây giờ chỉ cần Bách Linh lên tiếng, cả nhà họ Bách đều răm rắp tuân theo.
Nhìn thấy anh, Bách Linh đặt tách trà tinh xảo xuống: "Huyết áp ông nội con lên cao, uống thuốc xong đang nghỉ ngơi rồi, con ngồi một lát đi."
Bà ta chống cằm, ngồi dựa lưng một cách lười biếng, hàng chân mày nhíu lại, giọng điệu uể oải và phiền muộn, chẳng hề có chút ý tứ quan tâm nào.
Bùi Quan Ngọc ngồi xuống đối diện bà ta.
"Tiểu Ngọc, dự án mới thế nào rồi? Có thuận lợi không?" Bách Linh dịu giọng hỏi anh.
Bà ta vươn bàn tay xinh đẹp định chạm vào anh, nhưng anh khẽ rủ rèm mi, điềm nhiên né tránh.
Sự lạnh nhạt của anh chỉ đổi lại một nụ cười nhạt từ Bách Linh, bà ta hoàn toàn không để tâm.
Dù sao đi nữa, anh vẫn là con trai của bà ta. Có anh ở đây một ngày, bà ta vẫn còn huy hoàng một ngày.
Cũng may đứa con này sở hữu nét đẹp giống bà ta.
Tổng công trình sư trẻ tuổi nhất, tiền đồ xán lạn nhất, người thừa kế tương lai của gia tộc, kẻ nắm giữ quyền lực tối thượng.
Đó chính là chỗ dựa vững chắc mà ông trời đã ban tặng cho bà ta.
"Ông nội con bảo cấp trên rất coi trọng con, đích thân chỉ định con vào đội ngũ tổng công trình sư." Bách Linh cong môi cười, tán thưởng nói, "Con luôn là niềm tự hào của mẹ."
Phải không?
Bùi Quan Ngọc ngẩng đầu lên, nhạt giọng đáp: "Con muốn xin rút khỏi dự án, muốn thôi học."
Anh nhìn thấy rất rõ sự ngỡ ngàng của Bách Linh, gương mặt đoan trang tú lệ ấy biến sắc trong tích tắc.
"Con nói vậy... là có ý gì?"
Bùi Quan Ngọc: "Con rất mệt mỏi."
Bách Linh khẽ cười, lấy lại vẻ thư giãn: "Vậy chắc là do con nghỉ ngơi chưa đủ thôi."
"Mẹ sẽ dặn dò quản gia, bảo họ điều chỉnh lại chế độ ăn uống và không gian nghỉ ngơi cho con."
Bùi Quan Ngọc im lặng.
Bách Linh liền đề nghị: "Còn cô bạn gái tên Hề Hề gì đó của con, có cần mẹ gặp mặt nói chuyện một chút, giúp hai đứa hòa giải mâu thuẫn không?"
Bách Linh hoàn toàn không bận tâm đến việc cô gái nào xuất hiện bên cạnh Bùi Quan Ngọc.
Bà ta dựa dẫm vào anh, chẳng việc gì phải can thiệp quá sâu để rồi đắc tội với anh, làm ảnh hưởng đến mối quan hệ mẹ con vốn dĩ đã chẳng lấy gì làm thân thiết này.
Bách Linh chỉ hy vọng anh có thể luôn thăng tiến rực rỡ như mặt trời ban trưa, giành được tiếng nói quyền lực thực sự.
Bà ta cũng đã chán ngấy cái lão già kia lắm rồi.
Một thứ sĩ diện được duy trì bằng mối quan hệ luân lý loạn luân, lúc nào cũng phải khép nép nhìn sắc mặt lão ta mà sống. Đâu thể nào bằng đứa con do chính mình đẻ ra, sợi dây máu mủ ruột rà mới là sự đảm bảo chắc chắn nhất.
Bùi Quan Ngọc đăm đăm nhìn bà ta hồi lâu, rồi chậm rãi cụp mắt xuống.
Anh khàn giọng gọi một tiếng: "Mẹ."
Bách Linh híp mắt cười, khẽ ừ: "Sao thế con?"
"Con muốn rời khỏi nơi này."
Bách Linh sững sờ, bà ta đánh giá anh thật kỹ như thể đang nhìn một kẻ xa lạ.
Trong đầu bà ta nhanh chóng lướt qua một lượt các đối tượng khả nghi, ánh mắt lạnh lẽo khép hờ.
Nếu bên cạnh anh là một cô gái không ngoan ngoãn, làm ảnh hưởng đến tâm trí anh, vậy thì cũng chẳng cần giữ lại làm gì.
Nhưng giọng điệu vẫn mềm mỏng, quan tâm hỏi han anh: "Tiểu Ngọc, con ốm rồi sao? Sao lại nói những lời hồ đồ thế này?"
"Con muốn rời khỏi đây."
Lời cầu cứu chưa từng được nói ra thuở nhỏ, nay bị nghiền nát nghẹn ngào nơi cuống họng, cuối cùng mới khó nhọc thốt ra thành lời: "Mẹ, mẹ cứu con với."
Sắc mặt Bách Linh vẫn không hề thay đổi, bà ta vẫn giữ chất giọng nhẹ nhàng nhỏ nhẹ: "Tiểu Ngọc, chắc là con cần được nghỉ ngơi rồi."
Bùi Quan Ngọc khẽ chớp mắt, cuối cùng cúi gầm mặt xuống trong sự tuyệt vọng tĩnh mịch.
Bách Linh là mẹ của anh, anh được sinh ra từ chính cơ thể của bà ta.
Thế nhưng bà ta lại xa lạ đến thế, mang theo một khuôn mặt thay đổi khôn lường.
Sự yếu đuối, mỏng manh và đáng thương, nhưng đồng thời lại cũng vô tình và lạnh lẽo nhất.
Bà ta nương tựa vào anh, sống ký sinh trên người anh, nhưng lại chẳng bao giờ đưa tay ra đón lấy anh.
Mọi cảm xúc vỡ vụn rơi lả tả trên mặt đất, Bùi Quan Ngọc ngước mắt lên, nhếch môi, chậm rãi mỉm cười với bà ta.
Anh khẽ nói: "Từ nhỏ đến lớn, con luôn mơ thấy bà nội qua đời trong vụ tai nạn giao thông."
"Đầu bà đầy máu, cứ liên tục thì thầm bên tai con rằng, dơ bẩn quá, dơ bẩn quá."
"Mẹ ơi, rốt cuộc là thứ gì dơ bẩn vậy?"
Trái tim Bách Linh đập thịch một cái.
Bà ta ngồi thẳng lưng dậy, tốc độ nói nhanh hơn hẳn, giọng điệu cũng thực sự trở nên lạnh lẽo: "Tiểu Ngọc, trạng thái của con dạo này đúng là rất tồi tệ. Mẹ thấy lịch tư vấn tâm lý của con phải đổi từ ba tháng một lần sang mỗi tuần một lần mới được."
Bách Linh vuốt lại tà váy, đứng phắt dậy, bước chân vội vã đến mức hơi loạng choạng: "Ông nội con chắc nghỉ ngơi cũng tàm tạm rồi, mẹ đi gọi ông ấy, tiện thể trao đổi thêm về tình hình của con."
Lúc xoay người rời đi, tà váy của bà ta gạt đổ chiếc tách sứ trên bàn.
Món đồ sứ tinh xảo vỡ tan tành trên mặt đất, nước trà sẫm màu thấm ướt thảm trải sàn, loang lổ thành một màu đỏ thẫm chói mắt hệt như vết máu.
Bùi Quan Ngọc lặng lẽ nhìn đăm đăm.
Đầu tháng Chín, Du Hề khai giảng.
Vốn tưởng kỳ nghỉ hè này có thể trở về Los Angeles, làm thủ tục bảo lưu kết quả học tập, không bao giờ phải nghe giảng môn Hán ngữ cổ đại dai dẳng của vị giáo sư bảo thủ sắp về hưu kia nữa.
Kết quả, ngay ngày đầu tiên đi học, cô lại phải mắt to trừng mắt nhỏ với ông ấy.
Nhưng khi được ngồi lại trong lớp học, nghe những bài giảng chán ngắt như quyển thiên thư, những điều mà cô từng cho là vô vị tột cùng, nay lại mang một dư vị là lạ.
Du Hề chống cằm, đưa mắt nhìn dòng người qua lại ngoài cửa sổ.
Trong lúc lơ đãng, tâm trí cô lại trôi về cái đêm Bùi Quan Ngọc quay lại.
Hôm đó anh trở về, trên trán có một cục u sưng tấy tím ngắt.
Rốt cuộc là ai dám đánh anh thành ra nông nỗi ấy?
Tim Du Hề thắt lại.
Cô không thể làm ngơ, bèn gặng hỏi anh đã xảy ra chuyện gì.
Bùi Quan Ngọc đáp: "Gạt tàn thuốc."
Lúc anh bước vào nhà, bên cạnh anh xuất hiện thêm một người phụ nữ trung niên. Bà ta tự giới thiệu là bác sĩ tâm lý của Bùi Quan Ngọc.
Mặc dù Du Hề cũng cảm thấy Bùi Quan Ngọc thực sự cần một bác sĩ tâm lý, nhưng làm gì có bác sĩ tâm lý nào lại bám riết theo người ta không rời nửa bước, giống hệt một cỗ máy quan sát hình người thế này.
Trước khi màn đêm buông xuống, vị bác sĩ kia thậm chí còn hỏi: "Đêm nay hai người có định phát sinh quan hệ t*nh d*c không?"
Du Hề trợn tròn mắt kinh ngạc, tưởng mình nghe nhầm.
Bùi Quan Ngọc nhạt giọng hỏi vặn lại: "Bà muốn đứng xem à?"
"Xin lỗi." Bác sĩ ghi chép gì đó vào sổ rồi mới lùi bước đi ra.
Thế nhưng Bùi Quan Ngọc lại không l*m t*nh với cô.
Kể từ cái ngày cô khô khốc, không thể đưa ra phản ứng, Bùi Quan Ngọc dường như bị hội chứng ám ảnh cưỡng chế, không bao giờ chủ động đòi hỏi chuyện chăn gối nữa.
Du Hề để mặc cho anh ôm lấy.
Có lẽ vì cảm thấy cắn rứt lương tâm, cô bất giác vòng tay ôm lại anh, những ngón tay khẽ m*n tr*n cục u tím ngắt trên trán anh.
Khi đầu ngón tay trượt xuống, cô chợt chạm phải một vệt ươn ướt, khẽ khựng lại.
Du Hề nhìn thấy Bùi Quan Ngọc ngước đôi mắt ngấn nước lên nhìn mình.
Dáng vẻ của anh lúc này trông hệt như một chú chó con bị bỏ rơi đã lâu, tình cờ gặp lại chủ nhân trên đường phố.
"Hề Hề, em vẫn còn xót anh mà."
Trái tim Du Hề như bị ong đốt, cô cuộn tròn những ngón tay lại.
Cô không có ý định làm theo lời Chu Ôn Dục, không muốn cho anh chút ngọt ngào rồi sau đó đâm một nhát dao chí mạng sau lưng. Làm thế thà rằng từ đầu chí cuối cứ đóng vai một người đàn bà tàn nhẫn, vô tình còn hơn.
Nhưng cảm xúc lại không thể kiểm soát, chút xót xa vừa mới thoáng bộc lộ đã bị anh nắm bắt một cách chuẩn xác.
Tại sao Bùi Quan Ngọc lại nhạy bén đến vậy cơ chứ?
Bùi Quan Ngọc rụt rè kề môi hôn cô, chỉ là sự v**t v* nhẹ nhàng giữa hai đôi môi.
Khi anh không lên cơn c*n m*t hay nuốt lấy đầu lưỡi cô, thực ra Du Hề rất thích hôn anh.
Bùi Quan Ngọc cứ luôn miệng tự nhận mình dơ bẩn một cách khó hiểu.
Nhưng thực tế, Du Hề chưa từng gặp người con trai nào có mùi hương sạch sẽ và thanh khiết hơn anh.
Cánh đàn ông ngoại quốc thường có mùi cơ thể rất khó ngửi. Chỉ cần đứng gần là Du Hề đã muốn bịt mũi, nhưng lại sợ bị nói là phân biệt chủng tộc rồi bị cô lập, nên mỗi lần trò chuyện với họ cô đều phải nín thở tập trung cao độ.
Còn Bùi Quan Ngọc một ngày tắm đến hai lần, ăn uống thanh đạm, chế độ tập luyện vô cùng điều độ.
Hình bán nguyệt trên móng tay của anh luôn đầy đặn, và những vùng nhạy cảm ấy lúc nào cũng có màu hồng nhạt.
Con người anh hệt như cái tên, ngoại hình cũng được trau chuốt tỉ mỉ như một viên ngọc quý được chạm khắc công phu.
Trần Tá Y từng bảo với cô, nếu một người mắc chứng lãnh cảm như cô mà lại có phản ứng với Bùi Quan Ngọc, thì đó chính là sự thu hút về mặt sinh lý, điều này còn hiếm gặp hơn cả tình yêu thuần túy về mặt tinh thần.
Du Hề nghĩ thầm, nếu Bùi Quan Ngọc không phát bệnh, anh chắc chắn sẽ là mẫu bạn trai hoàn hảo trong mộng của cô. Chẳng trách biết bao nhiêu lần cô vẫn không nỡ nói lời chia tay.
Rõ ràng là không nên, nhưng cô lại để lộ ra sự xót xa và thương cảm không đáng có.
Vừa ngước mắt lên, cô đã thấy đôi mắt Bùi Quan Ngọc đang nhìn mình lại sáng lấp lánh rực rỡ.
Giống như người lữ hành tìm thấy ốc đảo giữa sa mạc khô cằn, hơi thở của anh trở nên gấp gáp, anh tựa sát trán vào trán cô.
"Hề Hề."
Anh sẽ đi cùng em.
Nhưng anh lại không quen đưa ra những lời hứa hẹn mà chưa chắc mình đã thực hiện được.
Im lặng hồi lâu, anh chỉ có thể khó nhọc nặn ra một câu từ nơi cuống họng: "Em đợi anh thêm một chút nữa thôi nhé."
Du Hề không nhìn vào mắt anh nữa.
Đợi cái gì chứ? Mọi chuyện đều đã muộn màng rồi.
Cô im lặng, chỉ đưa tay v**t v* vết thương trên trán anh.
Mối quan hệ đầy dằn vặt và đứng bên bờ vực sụp đổ giữa cô và Bùi Quan Ngọc, vậy mà lại trở nên bình yên đến kỳ lạ sau đêm hôm đó.
Du Hề báo với anh rằng khi nhập học cô sẽ chuyển về sống tại căn hộ cũ. Ở đó gần trường hơn, có thể ngủ nướng thêm một chút. Bùi Quan Ngọc cũng gật đầu đồng ý.
Từ lúc vị bác sĩ tâm lý kia kè kè bên cạnh anh, Bùi Quan Ngọc đã hai ngày không qua tìm cô.
Anh định làm gì? Lẽ nào đã phát hiện ra chuyện xấu mà cô làm rồi sao? Liệu có phải đang âm mưu một cú nổ lớn hơn không?
Kẻ làm chuyện đuối lý như Du Hề cứ bị giật mí mắt liên hồi.
Thôi bỏ đi, phát hiện thì phát hiện. Mối quan hệ của bọn họ cũng chẳng thể tồi tệ hơn được nữa đâu.
Tan học, Du Hề lững thững đi bộ về nhà. Vừa đến dưới chân tòa chung cư, cô bắt gặp một chiếc xe hơi sang trọng màu đen, biển số cũng bắt đầu bằng "A·P".
Bước xuống từ ghế sau là một người phụ nữ xinh đẹp tuyệt trần, khí chất toát lên sự tao nhã và quý phái tựa như ngọc ngà châu báu, thoạt nhìn trạc ba mươi tuổi.
Bùi Quan Ngọc có nét giống bà ta đến lạ lùng.
Nhưng vì người phụ nữ này trông quá trẻ, Du Hề không dám chắc liệu đây có phải là mẹ của Bùi Quan Ngọc hay không, cho đến khi bà ta cất tiếng, một chất giọng êm ái, dịu dàng đến nao lòng, chỉ nghe một lần là chẳng thể nào quên.
Chính là người phụ nữ từng đến biệt thự hôm ấy, và cũng chính là mẹ của Bùi Quan Ngọc.
Bách Linh nhẹ nhàng đưa tay về phía cô, dịu dàng cất lời: "Chào cháu, dì là mẹ của Bùi Quan Ngọc. Cháu có thể gọi dì là dì Bách."
Ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu Du Hề là: Định ném chi phiếu đuổi cô rời xa con trai bà ta sao?
Cô cực kỳ sẵn lòng.
"Cháu chào dì Bách."
Bách Linh mỉm cười hỏi: "Dì có thể lên nhà cháu ngồi một lát được không?"
Du Hề: "Dạ, mời dì."
Bách Linh liếc nhìn nữ vệ sĩ phía sau cô, mỉm cười nói: "Tiểu Ngọc chỉ sai cô bảo vệ cô Du, chứ đâu có bắt cô phải báo cáo lịch trình đúng không?"
Du Hề hiểu ngay ngụ ý của Bách Linh, bà ta đang nhắc nhở nữ vệ sĩ kia không được phép tiết lộ những chuyện không nên nói.
Nữ vệ sĩ thông minh gật đầu, lui ra khỏi tầm mắt của bọn họ.
Du Hề pha cho Bách Linh một ấm trà. Trà này cũng là Bùi Quan Ngọc để lại từ trước, dùng để pha trà sữa cho cô.
Du Hề tinh ý nhận ra Bách Linh đang quan sát và đánh giá nét mặt của cô, nhưng cô chẳng hề căng thẳng hay mảy may bận tâm.
Dù sao cô cũng có định chung sống với Bách Linh đâu.
Cô đẩy tách trà đến trước mặt bà ta: "Mời dì dùng trà."
Bách Linh nâng tách trà lên, khẽ thổi. Loại trà trị giá hàng vạn tệ một lạng này, vậy mà cô gái trẻ này lại tiện tay bốc một nắm lớn để pha.
Bà ta đánh mắt nhìn người đối diện.
Cô gái trẻ không hề tỏ ra rụt rè, cô nghiêng đầu, dùng đôi mắt màu xanh lam trong veo, thản nhiên đánh giá bà ta như một chú mèo con tinh nghịch.
Giống hệt như một đóa hoa anh túc.
Quá đỗi xinh đẹp, quá đỗi tràn trề sức sống, thu hút mọi ánh nhìn.
"Dì và ông nội của Tiểu Ngọc vốn không định can thiệp vào chuyện tình cảm của hai đứa. Hiếm lắm Tiểu Ngọc mới chịu gần gũi một cô gái." Bách Linh nhẹ nhàng nói, "Chúng ta cũng rất mong hai đứa có thể sinh thêm nhiều cháu chắt."
Đây cũng chính là lý do Bùi Khôn dù rất bất mãn việc Bùi Quan Ngọc vượt khỏi tầm kiểm soát, nhưng vẫn không đuổi Du Hề đi.
Nghe đến đây, da gà da vịt trên người Du Hề nổi lên từng cơn.
Cái cụm từ "sinh con đẻ cái" từ miệng họ thốt ra, nghe cứ như thể Bùi Quan Ngọc chỉ là một công cụ duy trì nòi giống vậy.
"Nhưng bây giờ dì và ông nội nó đã thay đổi suy nghĩ," Bách Linh mỉm cười với cô, "Chúng ta dự định dịp Trung thu này sẽ đưa cháu về đoàn tụ với ba cháu."
Du Hề sững người.
Nhưng rất nhanh cô đã lấy lại bình tĩnh, nhàn nhạt hỏi: "Vậy cháu cần phải làm gì?"
"Cháu đã..." Cô khựng lại một nhịp, rồi nói tiếp, "Đã gửi email đi rồi."
Bách Linh lắc đầu, thở dài: "Nhưng dạo gần đây vấn đề tâm lý của Tiểu Ngọc lại trở nên trầm trọng hơn. Dì hy vọng cháu có thể phối hợp với chúng ta diễn thêm một vở kịch nữa."
Bách Linh rời đi.
Mùi nước hoa đắt tiền của bà ta vẫn còn vương vấn trên ghế sofa.
Du Hề thẫn thờ nhìn tách trà đã nguội ngắt, chậm rãi trút ra một hơi thở dài từ tận đáy lòng, cô đưa tay xoa xoa đôi mắt cay xè.
Bách Linh kể rằng, lần trước Bùi Quan Ngọc về nhà báo với ông nội việc không muốn tham gia cuộc họp và xin rút khỏi dự án, Bùi Khôn đã nổi trận lôi đình, dùng gạt tàn thuốc đập thẳng vào đầu anh.
Thế nhưng Bùi Quan Ngọc quay về lại lén lút nộp đơn xin nghỉ việc, thậm chí còn nộp cả đơn xin thôi học.
Bùi Khôn sai người bắt anh về nhà.
Bùi Quan Ngọc tuyên bố ông ta muốn phạt thế nào thì phạt, thậm chí có thể g**t ch*t anh cũng được, dù sao từ nay về sau anh cũng sẽ không bao giờ bước chân vào phòng thí nghiệm nữa.
Nhắc đến đoạn này, trong mắt Bách Linh lóe lên một tia u ám không hề ăn nhập với khí chất đoan trang của bà ta. Bà ta lạnh lùng nói: "Nó quá ngang bướng, vậy mà lại dám gạt bỏ con đường trải đầy hoa hồng mà chúng ta đã cất công vạch sẵn cho nó suốt mười mấy năm qua."
Du Hề im lặng nhìn bà ta.
Bọn họ muốn cô hùa theo diễn một vở kịch, mục đích là để Bùi Quan Ngọc hoàn toàn tuyệt vọng về cô.
"Tiểu Du à, cháu cũng hiểu mà, nếu không dứt khoát chặt đứt thì sau này sẽ còn rắc rối hơn." Bách Linh dịu dàng nhìn cô, "Nếu đã muốn rời đi, thì đừng để lại bất cứ chút tình cảm hay sự lưu luyến nào cho nó."
Bách Linh quả thực là một thuyết khách tài ba.
Du Hề chẳng tìm ra lý do nào để phản bác.
Có phải vì cô quá mềm lòng, quá thiếu quyết đoán nên trái tim mới đau thắt lại thế này không?
Đây là mẹ của Bùi Quan Ngọc. Bề ngoài thì dịu dàng như nước, nhưng khi sắm vai đao phủ, bà ta lại ra tay dứt khoát, gọn gàng đến tàn nhẫn.
Gieo hy vọng cho anh, rồi lại nhẫn tâm nghiền nát tất cả.
Bùi Quan Ngọc cũng từng dùng cách thức tương tự để kiểm soát cô, nhưng anh lại rất giỏi tỏ vẻ yếu đuối và ngoan ngoãn.
Anh thực sự quá giống người mẹ xinh đẹp, dịu dàng nhưng cũng đầy nọc độc của mình.
Điện thoại của Du Hề rung lên.
Lại là cái gã điên ở bên kia đại dương.
Hắn gửi đến một tràng chữ [Hí hí hí hí hí hí]
[Đợi cô về, tôi cũng sẽ cài cho cô một chương trình chống nghe lén ^v^]
[Để thằng khốn đó không bao giờ tìm thấy cô và cũng không thể gặp lại cô nữa~]
Du Hề lười chẳng buồn trả lời, trực tiếp xóa tin nhắn.
Hắn ta không thể gặp lại người yêu là thật.
Nhưng bản thân cô là người ôm mộng làm ngôi sao. Chỉ cần nỗ lực thêm chút nữa, may mắn thêm một chút nữa, thì hình ảnh quảng cáo của cô sẽ phủ kín các ngả đường, biết đâu Bùi Quan Ngọc chỉ cần ngẩng đầu lên là đã thấy cô rồi.
Ngày hôm sau, Bùi Quan Ngọc tìm đến căn hộ của cô.
Xung quanh anh không còn bóng dáng đám vệ sĩ kè kè như trước, cũng chẳng thấy vị bác sĩ tâm lý kia đâu.
Du Hề mở cửa.
Anh ôm chầm lấy cô ngay khi vừa bước vào.
Bùi Quan Ngọc áp sát vào người cô, hít một hơi thật sâu.
"Hề Hề."
Anh cất tiếng gọi trầm thấp, xen lẫn tiếng nấc nghẹn ngào, giọng điệu nặng nề: "Anh muốn đưa em về nhà."
"Em muốn đi đâu, anh sẽ đi cùng em."
Mọi việc đang diễn ra đúng như kế hoạch mà Bách Linh đã vạch sẵn.
Gia tộc họ Bùi đã ruồng bỏ anh, không còn bận tâm đến anh nữa.
Cô chỉ cần phối hợp theo anh, diễn ra vẻ kinh ngạc và vui sướng tột độ.
Bách Linh từng dịu dàng hỏi cô: "Cháu là một diễn viên, cháu chắc chắn sẽ làm tốt, đúng không?"
Du Hề trưng ra vẻ mặt ngỡ ngàng tột độ: "Anh... anh cho em về rồi sao?"
Bùi Quan Ngọc âu yếm v**t v* gò má cô: "Anh có thể đi cùng em."
Trong ánh mắt anh ngập tràn sự hy vọng và cuồng dại của kẻ đang đánh cược tất tay.
Trái tim Du Hề nhói đau, cô gần như không thể đưa ra những phản ứng phù hợp với hoàn cảnh, nhưng vẫn phải tiếp tục cất lời: "Nguyệt Nguyệt nói với em là anh không thể ra nước ngoài mà..."
"Anh sẽ cùng em bỏ trốn." Bùi Quan Ngọc đáp, "Anh sẽ thôi học, cũng sẽ rút khỏi dự án."
"Thời hạn bảo mật chỉ còn nửa năm nữa thôi."
Anh nắm chặt lấy tay cô, như đang thề thốt hứa hẹn, "Nửa năm sau, anh sẽ cùng em về Mỹ."
Du Hề sửng sốt: "Anh định thôi học sao? Anh điên rồi à?"
"Người nhà anh có đồng ý không?"
Anh rủ rèm mi nhìn cô, khẽ lắc đầu: "Anh bị đuổi khỏi nhà rồi, đó là hình phạt của họ."
Bùi Khôn đã rút toàn bộ người giám sát anh về, các tài khoản ngân hàng của anh cũng bị đóng băng toàn bộ.
Anh đã hoàn toàn trút bỏ mọi thân phận bề ngoài tôn quý nhưng lại vô cùng kinh tởm ấy, bây giờ anh chẳng là gì cả.
Du Hề cảm thấy đầu óc anh không nên thiếu tỉnh táo đến vậy.
Cái gia tộc ăn thịt người của anh, làm sao có thể dễ dàng buông tha cho anh như thế, bọn họ sẽ bòn rút cho đến khi anh không còn một chút giá trị lợi dụng nào mới thôi.
Nhưng cái con người vốn nhạy cảm với mọi sự thay đổi cảm xúc nhất, giờ phút này lại mất đi khứu giác bén nhạy.
Anh hệt như một tên tội phạm vừa được phóng thích, đắm chìm trong sự tự do chưa từng có, đánh mất đi năng lực phán đoán cơ bản nhất.
Và cô, cũng chính là bàn tay đẩy anh trở lại vực sâu tăm tối.
Du Hề cố kìm nén giọng nói đang run rẩy: "Vậy anh đã nghĩ sau này sẽ làm gì chưa?"
Bùi Quan Ngọc cọ cọ má mình vào má cô, ôm cô đến ngồi trên ghế sofa, rồi thì thầm to nhỏ với cô.
Anh cứ nói một lúc, rồi lại ngừng một lúc, dường như đang thực sự dốc hết tâm can vẽ nên một viễn cảnh tương lai tươi đẹp với cô.
"Anh muốn cùng Hề Hề về nhà."
Đó là cuộc sống mà anh từng vẽ ra trong mộng, rất nhiều, rất nhiều lần thuở thiếu thời.
Qua đường truyền internet từ phương xa xôi, anh ngắm nhìn cô chụp những bức ảnh về nắng ấm California, về bờ cát tím lấp lánh như kim cương, những con hải âu đang ăn mồi, một trang trại cỏ cây xanh mướt, và bầy cừu non thong dong gặm cỏ.
Và cả ban nhạc sôi động, tự do, ngôi trường Mỹ với vô số hoạt động ngoại khóa thú vị.
Anh muốn cùng cô thi lại đại học.
Bọn họ có thể trở thành một đôi tình nhân thực sự trong trường học.
Chắc chắn sẽ vẫn có rất nhiều gã đàn ông và cả phụ nữ dòm ngó, dụ dỗ cô.
Nhưng anh sẽ luôn chăm sóc chu đáo cho khuôn mặt của mình, sẽ luôn giữ bản thân sạch sẽ tinh tươm, duy trì dáng vẻ mà Hề Hề yêu thích nhất.
Chưa từng có lúc nào Bùi Quan Ngọc nói nhiều đến thế.
Du Hề thậm chí còn không tự chủ được mà cùng anh thả hồn vào viễn cảnh tương lai ấy.
Nếu tất cả là sự thật.
Nếu Bùi Quan Ngọc thực sự được tự do.
Liệu bọn họ có thực sự có một cái kết viên mãn hay không.
Nước mắt Du Hề lã chã rơi.
Bùi Quan Ngọc cúi đầu hôn lên những giọt nước mắt ấy.
Cô không phân định nổi đây là sự áy náy, nỗi tiếc nuối, sự đau đớn giằng xé, hay là do kỹ năng diễn xuất của cô thực sự đã đạt đến mức xuất thần nhập hóa.
Bởi vì Bùi Quan Ngọc vậy mà lại dám đặt trọn niềm tin vào cô một lần nữa.
"Hề Hề," Anh ngập ngừng lên tiếng, vừa nói vừa nhẹ nhàng v**t v* cô, "Chúng ta thử l*m t*nh thêm một lần nữa nhé."
"Anh sẽ không làm em bị đau nữa đâu."
Du Hề vòng tay ôm lấy cổ anh, ngồi trên đùi anh, nhoài người về phía trước và chủ động hôn anh.
Cô ngồi trên người anh, từ trên cao cúi xuống nhìn anh.
Cả hai đều đang đắm chìm trong men tình cháy bỏng.
Cô áp người xuống, hai tay chống ở hai bên sườn anh, thủ thỉ bên tai Bùi Quan Ngọc những lời đường mật mà cô từng nói không biết bao nhiêu lần trước đây.
"Bùi Bùi."
"Em thích anh, thật sự chỉ thích một mình anh, thích anh nhất trên đời."
Du Hề đã chẳng còn nhận ra liệu đây có phải là một phân đoạn trong vở kịch của mình nữa hay không.
Nhưng những lời này, cô cũng chỉ muốn nói với một mình anh mà thôi.
Đôi mắt Bùi Quan Ngọc sáng lấp lánh trong màn đêm mờ ảo. Anh quay đầu đi, những giọt nước mắt nối đuôi nhau rơi xuống, bàn tay đang ôm chặt lấy lưng cô nóng rực và run rẩy.
Dường như anh đã chạm đến niềm hạnh phúc xa vời vợi bấy lâu.
Nếu đây chính là niềm hạnh phúc và sự tự do được nhắc đến trong sách, vậy thì sau này liệu có thể ban phát cho anh nhiều thêm chút nữa được không?
(Lời tác giả: Mấy màn giằng co này viết chậm dã man. Ngày mai Hề Hề sẽ đi nhé. Phát 66 bao lì xì)
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
