Chương 30
Du Hề thẫn thờ để mặc anh dắt về.
Bước chân cô chậm chạp và trĩu nặng.
Toàn thân Bùi Quan Ngọc toát lên một sự hưng phấn bất thường. Trên gương mặt xưa nay luôn tĩnh lặng như mặt nước, khóe môi đỏ thẫm còn vương vết máu khẽ nhếch lên, đuôi mắt cũng hoen đỏ.
Sự phát tiết điên cuồng từ vụ nổ suýt cùng nhau chết cháy ban nãy, dường như đã giúp mọi sự đè nén, u uất, lệ khí cùng tất cả những cảm xúc tiêu cực bị kiềm chế suốt bao năm qua của anh tìm được nơi giải tỏa.
Âm cuối của anh cao lên một cách quỷ dị, anh cất lời khen ngợi: "Hề Hề, diễn xuất của em tiến bộ nhiều lắm."
"Lừa anh xoay mòng mòng, làm anh cứ tưởng Hề Hề sắp héo mòn thật rồi."
Lớp ngụy trang giữa hai người đã hoàn toàn bị xé bỏ, Du Hề chẳng buồn diễn nữa, và cũng chẳng còn lý do gì để tiếp tục diễn.
Cô lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt anh, đáp trả: "Thế nên anh nhớ cho kỹ, cố chấp giữ em lại cũng vô dụng thôi."
"Em từng thích anh là thật, và em muốn rời xa anh cũng là thật."
"Chỉ cần có cơ hội, em tuyệt đối sẽ không từ bỏ."
Bùi Quan Ngọc chầm chậm mỉm cười với cô.
Một kẻ vốn luôn dửng dưng, hiếm khi cười rộ lên như vậy, chỉ khiến Du Hề cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo, âm u phả thẳng vào mặt.
Ánh mắt anh giăng đầy một tấm lưới b*nh h**n như tơ nhện, bám chặt lấy người cô. Anh ôm chầm lấy cô, áp sát vào gò má cô, hít một hơi thật sâu.
Rồi anh buông tiếng thở dài đầy tiếc nuối: "Đáng tiếc, điều đó chỉ có thể xảy ra vào ngày nhắm mắt xuôi tay mà thôi."
Trong khoảnh khắc, Du Hề bị chọc giận.
Cuối cùng cô cũng tìm ra nguyên nhân của sự phẫn nộ này.
Ngày thường, Bùi Quan Ngọc luôn hạ mình xuống thấp, dùng chiêu bài vờ vịt yếu đuối, ngoan ngoãn và thành thực mà anh giỏi nhất để khiến cô mềm lòng.
Nhưng một Bùi Quan Ngọc chân chính lại vô cùng kiêu ngạo, độc đoán và chẳng hề màng tới cảm nhận của cô.
Bùi Quan Ngọc liệu có nhận ra hay không?
Cách thức kiểm soát mà gia tộc áp đặt lên anh, nay lại được anh dùng chính xác lên người cô.
Du Hề vốn rất giỏi lãng quên nỗi đau, nhưng đi đến bước đường này, mọi thứ lại khiến cô như sống lại những năm tháng thiếu thời bị tước đoạt tự do.
Công ty quản lý làm vậy là vì lợi ích.
Còn Bùi Quan Ngọc, chung quy cũng chỉ là sự thao túng đội lốt tình yêu.
Thang máy đi lên, cô một lần nữa bước vào mê cung lạnh lẽo này.
Camera giám sát xung quanh lại được bật lên, giọng nói của trí tuệ nhân tạo vang lên trên đỉnh đầu, và số lượng quản gia đã tăng thêm hai người.
Trong phòng ngủ, Du Hề bị Bùi Quan Ngọc nâng cằm lên để hôn.
Mùi máu tươi giữa môi răng vẫn chưa tan hết, anh lại vừa uống thuốc, cuống lưỡi vẫn còn đọng lại vị đắng ngắt.
Vị đắng và mùi máu tanh xộc lên khiến nước mắt Du Hề ứa ra. Bất chợt, cô khẽ hỏi vặn lại chính câu mà trước đây Bùi Quan Ngọc vẫn thường hỏi cô "Anh có thực sự thích em không?"
Bùi Quan Ngọc khựng lại trong tích tắc, sau đó lại âu yếm v**t v* cánh môi cô.
"Công chúa Cici."
"Celia."
"Hề Hề."
Anh nồng nàn nỉ non từng cái tên của cô: "Anh sinh ra đã thích em rồi."
"Em là ai, anh sẽ thích người đó."
Du Hề nhắm mắt lại, mệt mỏi lắc đầu: "Bùi Quan Ngọc, anh căn bản không hiểu thế nào là thích."
Cô gằn từng chữ: "Anh chỉ muốn kiểm soát, trói buộc em ở bên cạnh để thỏa mãn h*m m**n chiếm hữu b*nh h**n của chính mình mà thôi."
"Anh và ông nội anh, và cả những người trong gia tộc anh, chẳng có gì khác biệt cả."
Chợt cô thấy sắc mặt Bùi Quan Ngọc biến đổi, trong ánh mắt xẹt qua sự lạnh lẽo cùng nỗi đau đớn tột cùng.
Những lời nói ấy thốt ra từ miệng cô.
Lồng ngực Bùi Quan Ngọc như bị một nhát dao sắc lẹm đâm xuyên qua, nơi cuống họng cuộn lên vị tanh tưởi buồn nôn.
Sự u ám trong mắt dâng trào, anh quỳ gối tiến về phía cô, những ngón tay mất kiểm soát siết chặt lại. Bàn tay anh bóp chặt cằm cô, siết lấy chiếc cổ thon thả.
"Hề Hề, em có biết nếu anh giống bọn họ, anh sẽ làm gì không?"
Du Hề bị ép phải nhìn thẳng vào mắt anh "Ngay từ lúc bắt đầu yêu. Em đi đâu cũng sẽ có kẻ bám theo, nhất cử nhất động đều phải báo cáo cho anh."
"Bạn bè, thầy cô, bạn học, tất cả những người em gặp trong ngày, đều sẽ là người do anh sắp xếp."
"Mọi ngóc ngách trong nhà em đều sẽ lắp camera. Ngay cả việc tắm rửa, ngủ nghỉ, hay l*m t*nh với anh, đều bị camera ghi lại để mang đi phân tích."
"Và với những lỗi lầm em phạm phải từ trước tới nay, đủ để tống em vào phòng tối cấm túc đến lúc chết."
Sống lưng Du Hề run rẩy khi nghe những lời ấy.
Tại sao anh có thể thốt ra những lời đáng sợ đến thế?
Trên đời này thật sự có người đang sống một cuộc đời kinh hoàng như vậy sao?
Cô vung tay đấm mạnh vào ngực anh, gào lên loạn trí: "Vậy em còn phải cảm tạ anh vì đã không đối xử với em như thế sao?"
"Anh cấm em về nhà, tước đoạt tự do của em, không cho em đóng phim, mọi việc anh làm thực chất chỉ vì chính bản thân anh mà thôi!"
"Đây căn bản không phải là thích! Anh hoàn toàn không hiểu tình yêu là gì!"
Bùi Quan Ngọc cao giọng: "Vậy còn em thì sao."
Đôi mắt anh phủ một tầng sương mù dày đặc, anh ấm ức nhìn cô rơi lệ: "Em đã lừa dối anh bao nhiêu lần."
"Em đã từng yêu anh được bao nhiêu khoảnh khắc."
"Em chơi đùa xong thì vứt bỏ, chán chê rồi thì đá văng," Giọng điệu của Bùi Quan Ngọc lại đổi khác, hai tay chống xuống hai bên người cô, nhoài người tới, run rẩy hỏi, "Làm sao anh có thể tin em được đây? Làm sao anh mới có được cảm giác an toàn?"
"Là ai mượn em đến trêu chọc anh?"
"Đã đi rồi sao còn quay lại làm gì?"
Trái tim Du Hề đau nhói như bị kim đâm.
Cô ngấn lệ nhìn thẳng vào mắt anh, thốt lên: "Thế nên bây giờ em hối hận rồi, nếu thời gian có quay trở lại, em thà rằng chưa từng nhận lời cá cược đó."
Đôi mắt Bùi Quan Ngọc đỏ ngầu.
Anh nhắm nghiền mắt lại, chịu đựng nỗi đau đớn dữ dội như bị mổ toang lồng ngực.
Đầu Bùi Quan Ngọc vô lực gục xuống.
Giống hệt một con chó hoang bên đường vừa bị người ta đá cho một nhát.
Anh đột nhiên hé môi, cắn mạnh xuống bờ vai cô: "Du Hề, anh hận em."
Du Hề cũng hung hăng cắn trả lại đúng vị trí đó trên vai anh: "Em nhất định, nhất định phải rời xa anh."
Bùi Quan Ngọc gằn giọng đầy u ám: "Em, đừng, hòng."
Căn phòng tối tăm mờ ảo.
Bóng hai người quấn lấy nhau.
Du Hề nhíu mày, vô cùng khô khốc.
Không nhận được bất kỳ phản ứng mong đợi nào, hơi thở của Bùi Quan Ngọc dần trở nên gấp gáp.
Màu môi anh vẫn vương sắc đỏ thẫm do bị chà xát, nhưng sắc mặt lại tái nhợt đến đáng sợ.
"Tại sao chứ?"
Bùi Quan Ngọc tựa như một cỗ máy rỉ sét chậm chạp, khẽ khàng hỏi cô, "Em hoàn toàn chán ngán anh rồi, đúng không."
Theo thói quen, Du Hề định buột miệng dỗ dành anh, nói rằng không phải vậy.
Nhưng nghĩ lại, cô cảm thấy chẳng có gì phải dỗ dành nữa.
Nằm ngoài dự đoán, cơ thể cô quả thực không thể đưa ra phản ứng gì.
Du Hề chợt nhớ ra, trước khi gặp anh, cô vốn dĩ mắc chứng lãnh cảm.
Du Hề mỉm cười nói: "Cái này đúng là không thể diễn được."
Cô nhìn anh, "Nếu anh muốn tiếp tục, em sẽ rất đau."
Bùi Quan Ngọc rủ rèm mi.
Du Hề hỏi anh: "Bây giờ anh đã cảm nhận được trước đây em từng có chút tình cảm với anh chưa?"
Bùi Quan Ngọc không nói thêm lời nào nữa, ngay cả nhịp thở cũng đột nhiên trở nên rất khẽ.
Sức nặng đè lên vai rất lớn, ép Du Hề đến phát đau.
Cô định đẩy Bùi Quan Ngọc ra.
Nhưng khi ngón tay chạm vào gò má lạnh toát mất đi hơi ấm của anh, cô chợt khựng lại.
Sắc mặt anh trắng bệch gần như trong suốt, vậy mà lại ngất xỉu vì sốc mất rồi.
Du Hề vội vã mặc quần áo, để chân trần lao nhanh ra khỏi phòng ngủ.
Cô muốn đi tìm quản gia gọi bác sĩ gia đình.
Ngồi thang máy xuống nhà, cửa mở ra.
Cách một đoạn hành lang, không ai nghe thấy tiếng bước chân của cô.
Du Hề nghe thấy giọng nói truyền đến từ ghế sofa ngoài phòng khách.
Giọng người phụ nữ mềm mỏng: "Ba, ba bớt giận, ngàn vạn lần đừng để tức giận làm hại đến sức khỏe."
Giọng người đàn ông nghe có vẻ đã luống tuổi.
Du Hề đoán được thân phận của ông ta, có lẽ chính là người ông ngoại mà Thẩm Tích Nguyệt từng nhắc đến, ông nội của Bùi Quan Ngọc.
Giọng ông cụ bình thản, nhưng sự uy nghiêm và áp lực đè nặng trong từng câu chữ khiến Du Hề đang nghe lén góc tường cũng phải căng thẳng.
"Con trai cô những năm qua, giở trò sau lưng tôi không ít đâu."
"Camera giám sát nó muốn tắt là tắt."
"Người phụ nữ nó muốn đưa về nhà."
"Cả việc nó hợp tác với nhà họ Lâu."
"Tôi luôn là người cuối cùng được biết."
Giọng người phụ nữ căng thẳng: "Tiểu Ngọc làm sai, ba cứ phạt nó theo quy củ."
"Đám người hầu hạ bên cạnh nó, các người," Ông cụ đột ngột lớn giọng, gõ mạnh ba toong xuống sàn nhà, "To gan lắm."
"Thấy cánh Bùi Quan Ngọc cứng cáp rồi, nghĩ tôi hiện tại không động được đến nó," Ông cụ lạnh nhạt nói, "Nên có thể không thèm để mắt đến mệnh lệnh của tôi nữa đúng không?"
Du Hề nghe thấy tiếng vệ sĩ, tài xế, quản gia bên cạnh Bùi Quan Ngọc, từng người một run rẩy lên tiếng tạ lỗi.
"Mở camera giám sát trên lầu lên, để tôi xem có phải nó định chết luôn trên giường rồi không."
Đây rốt cuộc là ông nội b**n th** kiểu gì vậy?
Rốt cuộc có coi cháu trai mình là một con người có quyền tự chủ không?
Du Hề nghe mà sắc mặt thoắt xanh thoắt trắng, một cảm giác ngạt thở vô tận xộc lên mũi, chỉ biết thầm mỉm cười may mắn vì lúc nãy cô không ở trên đó, không tiếp tục làm chuyện ấy với Bùi Quan Ngọc.
Lát sau, quản gia sợ sệt lên tiếng xin lỗi: "Thật xin lỗi lão gia, đường dây camera trong phòng ngủ đã bị thiếu gia cắt đứt rồi, bên chúng tôi không thể kết nối được."
Bùi Khôn bật cười một tiếng: "Giỏi. Có bản lĩnh."
"Đợi nó xuống đây." Bùi Khôn ra lệnh, "Trói nó đưa về Minh Hợp Lục Trang."
"Nếu nó không chịu, thì bắt luôn cả con đàn bà kia về nhốt lại."
Du Hề lại lê đôi chân trần quay về phòng ngủ.
Chỉ mới chạm đến phần nổi của tảng băng chìm mang tên gia đình Bùi Quan Ngọc, cô đã gần như không thở nổi.
Du Hề ngồi lại lên giường.
Hàng mi Bùi Quan Ngọc khép hờ, đôi lông mày vẫn nhíu chặt đầy đau đớn, cả người cuộn tròn lại như con tôm.
Khi mùi hương của cô lại gần, anh vô thức xích tới với vẻ khao khát, áp mặt vào tà váy của cô.
Bàn tay Du Hề đưa ra đỡ anh bị siết chặt đến phát đau.
"Cici."
"Hề Hề."
Bùi Quan Ngọc nhắm mắt, tựa đầu lên đùi cô, thì thầm những lời mớ ngủ vụn vặt.
Anh chậm rãi mở mắt ra, ánh nhìn vẫn còn rất mơ màng.
Giống như chưa hoàn toàn tỉnh lại khỏi cơn ác mộng.
Nhưng Du Hề đành phải thông báo cho anh: "Ông nội anh... và cả mẹ anh đến rồi."
"Bọn họ có vẻ rất tức giận, có thể sẽ bắt anh về."
Đồng tử Bùi Quan Ngọc khẽ động, anh tỉnh lại rất nhanh.
Anh cúi gầm mặt, gân xanh trên cánh tay nổi cộm: "Em gặp bọn họ rồi?"
"Bọn họ chưa nhìn thấy em."
Anh gật đầu.
Cảm xúc lại quay về vẻ tĩnh mịch như cõi chết, anh đi rửa mặt, thay quần áo.
Má phải vẫn còn đỏ ửng một mảng, khóe môi vẫn còn vương vết nứt.
Sau đó anh cúi người xuống, l**m m*t cánh môi cô.
Như để trả thù, anh dùng lưỡi c**n l** đ** l*** cô, trao đổi nước bọt.
Anh nhắc nhở cô: "Có chán ngán thì em cũng chỉ có thể hôn và l*m t*nh với một mình anh mà thôi."
Trước khi đi, Bùi Quan Ngọc lạnh nhạt để lại một câu: "Đừng cố tìm cách bỏ trốn đi đâu nữa, bọn họ sẽ giám sát em."
Bùi Quan Ngọc đi rồi.
Anh đi một mạch suốt nhiều ngày liền, bặt vô âm tín.
Về tung tích của anh, trong lòng Du Hề thực ra cũng lờ mờ đoán được.
Chỉ là cứ nghĩ đến, nơi đầu quả tim lại nghẹn ứ không thở nổi.
Lại đi "chịu phạt" rồi sao?
Phạt thế nào? Bị nhốt vào phòng tối sao?
Đã là cuối tháng Tám, còn hai ngày nữa là khai giảng.
Du Hề vừa gọi video với Daddy, ông nói công việc kinh doanh ở nhà gần như đã bận rộn xong xuôi, mặc dù rất nhớ cô, nhưng việc học vẫn là quan trọng nhất, hẹn đến kỳ nghỉ đông sẽ gặp lại.
Còn Trần Tá Y sau khi biết được tình hình hiện tại của cô, ngày nào cũng bốc bài Tarot cho cô, an ủi rằng sắp thoát rồi, sẽ có quý nhân đến giúp đỡ.
Du Hề chẳng thể nghĩ ra mình còn có quý nhân nào được nữa.
Du Hề còn nhận được một cuộc gọi ngoài dự kiến từ Du Huyên.
Du Huyên cùng người chồng hiện tại và con gái đang sống ở Nam Thành.
Chồng bà lên Bắc Kinh công tác, nhân lúc con gái chưa tựu trường liền dẫn theo đi chơi.
Du Huyên bảo đã lâu không gặp cô, muốn gặp một lát.
Du Hề nhận lời.
Đám vệ sĩ phía sau theo sát không rời nửa bước.
Du Hề phớt lờ sự tồn tại của họ, đi đến điểm hẹn như bình thường.
Lúc sống cùng Du Huyên cô còn rất nhỏ, phần lớn thời gian Du Hề lại bận rộn làm việc.
Thế nên cách thức chung đụng với mẹ, cô thực chất đã mơ hồ lắm rồi.
Năm ngoái gặp lại Du Huyên, bà nghẹn ngào hỏi cô có còn trách mẹ không.
Du Hề lắc đầu.
Du Huyên cũng chỉ muốn cuộc sống tốt đẹp hơn mà thôi, có trách thì chỉ trách bọn họ là những con người thấp cổ bé họng, ắt sẽ bị tầng lớp cường quyền bức h**p.
Lần này Du Huyên không đưa chồng con theo cùng.
Bà gọi một bàn thức ăn vô cùng thịnh soạn, có mấy món là đồ cô rất thích thuở bé.
Cô cúi đầu im lặng ăn, khóe mắt hơi cay.
Ở cạnh cô, Du Huyên cũng rất gượng gạo, chỉ biết không ngừng gắp thức ăn cho cô.
Du Huyên hỏi trạng thái hiện tại của cô có tốt không, có còn thường xuyên gặp ác mộng nữa không.
Thời gian đầu Du Hề quay lại Mỹ chữa bệnh, vì chưa quen với môi trường xung quanh, mỗi lần gặp ác mộng cô lại đòi tìm mẹ, gọi điện cho Du Huyên, mãi sau này tần suất mới giảm dần.
Tay Du Hề khựng lại, cô im lặng gật đầu.
Bùi Quan Ngọc không ngủ bên cạnh, cô đã bắt đầu thấy không quen.
Cộng thêm tinh thần sa sút, dạo gần đây ác mộng ập đến ngày càng thường xuyên.
Dãy hành lang đó, những gã đàn ông bám theo sau đó.
Cứ lặp đi lặp lại trong giấc mơ, thậm chí có vài lần Du Hề tưởng như ký ức đã khôi phục, cô dường như nhìn thấy cả những gương mặt cười cợt đầy gớm ghiếc của bọn chúng.
Nhận được câu trả lời của cô, sắc mặt Du Huyên trắng bệch, thậm chí chẳng dám nhìn thẳng vào cô nữa.
Bà siết chặt lấy tay cô: "Hề Hề, đừng sợ."
"Ông trời có mắt, bọn chúng đều bị quả báo cả rồi, những năm qua kẻ thì phá sản kẻ thì đi tù."
"Sẽ không còn ai có thể làm tổn thương Hề Hề nữa đâu."
Du Hề nhẹ nhàng "Vâng" một tiếng.
Hôm nay là ngày thứ bảy kể từ lúc Bùi Quan Ngọc rời đi.
Sau khi ăn cơm xong trở về, Du Hề tựa người vào bàn, ngắm nhìn đàn chim ngoài cửa sổ.
Khi điện thoại nhận được một email từ địa chỉ IP lạ ở nước ngoài, cô tưởng là thư rác, chẳng thèm nhìn đã vuốt xóa đi.
Lúc sau điện thoại lại liên tục rung lên bần bật.
Du Hề thấy hơi phiền, mở ra định mắng cho cái tài khoản lừa đảo kia một trận.
Ai ngờ đập vào mắt là một dòng tin: [Cô có muốn rời xa thằng chó Bùi Quan Ngọc đó không ^ ^]
Phía dưới là một tràng liên hoàn [Muốn không]
[Muốn không]
[Muốn không]
...
Du Hề còn tưởng điện thoại bị nhiễm virus.
Mở ra xem đi xem lại mấy lần, cô mới chắc chắn đối phương là người thật.
Du Hề không dám trả lời.
Cô cảm thấy thần kinh của người này có vẻ không được bình thường, nhỡ đâu lại là bệnh nhân tâm thần nào do Bùi Quan Ngọc cài cắm.
Du Hề đã bị ám ảnh tâm lý rồi.
Đầu dây bên kia lập tức không nhịn được nữa.
[Sao thế]
[Cô lại không muốn rời xa con chó điên đó nữa à?]
[Tình cảm của hai người tốt lắm sao?]
Du Hề vẫn lờ đi. Cô cho rằng dù mình không lên tiếng, đối phương cũng sẽ chẳng chịu để yên.
Người này trông có vẻ thù hằn rất sâu nặng, ăn nói cũng vô cùng th* t*c. Du Hề tự thấy tố chất của mình đã chẳng ra gì, nhưng so với kẻ này vẫn phải bái phục chịu thua.
Quả nhiên.
Cái kẻ có chuỗi chữ cái kết thúc bằng "zhou" kia trực tiếp gửi đến một kế hoạch.
[Cứ làm theo những gì tôi nói]
[Tôi đảm bảo cô sẽ thuận lợi trở về Los Angeles]
[^ ^]
Du Hề liếc nhìn bản kế hoạch này.
Chân mày nhíu lại.
Ý của đối phương là muốn cô dùng IP máy tính của Bùi Quan Ngọc để gửi tài liệu mật, tố cáo Bùi Quan Ngọc cấu kết với thế lực nước ngoài, như vậy anh sẽ bị bắt đi điều tra.
Tài liệu này sẽ do người đó chuẩn bị sẵn, liên quan đến thông số chip điều khiển của chiến đấu cơ thế hệ mới.
Du Hề trả lời: [Tôi sẽ không hãm hại anh ấy như vậy]
Cô không hiểu Bùi Quan Ngọc lại gây thù chuốc oán với kẻ nào bên ngoài, mà thủ đoạn lại thâm độc đến nhường này.
[Cô vậy mà lại mềm lòng với thằng khốn đó sao!]
[Tại sao!]
Du Hề không thèm để ý đến hắn nữa.
Đối phương lại lật mặt rất nhanh, gửi kèm một biểu tượng cười cợt: [Không sao, con chip này chính là do tôi thiết kế ở Trung Quốc đấy >:-< hiểu lầm rồi sẽ được làm sáng tỏ thôi]
[Yên tâm đi, đây cũng là ý của lão già nhà họ Bùi đấy, lão ta nỡ hại đứa cháu có tiền đồ nhất của mình sao~]
Ý đồ của hắn ta, Du Hề coi như đã nhìn thấu.
Chuyện tố cáo điều tra gì đó đều chỉ là tấm bình phong, sau này chắc chắn sẽ trả lại sự trong sạch cho Bùi Quan Ngọc.
Thế nhưng đà phát triển đang tốt của anh, dự án mới sắp tham gia sẽ bị sự việc này làm cho đình trệ.
Mọi mục đích chung quy chỉ là muốn đẩy Bùi Quan Ngọc vào vòng xoáy rắc rối, chặt đứt đôi cánh của anh.
Đây là ván cờ tranh giành thế lực nội bộ nhà họ Bùi.
Nói ngắn gọn thì, Bùi Khôn phát giác anh không còn ngoan ngoãn vâng lời nữa, nên muốn tiếp tục thao túng, chi phối anh.
Đọc đến đây, sống lưng Du Hề từ từ dâng lên một cơn ớn lạnh.
[Tại sao lại phải mượn tay tôi]
Đối phương gửi lại một dòng tin u ám: [Trái tim tôi đã đau đớn suốt ba tháng nay rồi, tôi muốn bắt thằng chó khốn nạn đó phải trả giá gấp trăm ngàn lần]
[Thằng khốn đó! Ai mượn nó lo chuyện bao đồng, tôi phải trả thù nó!]
Đầu dây bên kia có vẻ đã mất hết kiên nhẫn, gặng hỏi cô rốt cuộc có làm hay không.
[Đây sẽ là cơ hội cuối cùng của cô đấy]
Du Hề chưa kịp trả lời.
Bởi vì cánh cửa phòng ngủ đã mở ra, có tiếng bước chân đang tới gần, im lìm không tiếng động.
Khoảnh khắc Bùi Quan Ngọc sát lại gần, lông măng trên người cô dựng đứng cả lên.
Điện thoại rơi xuống thảm.
Cô bị Bùi Quan Ngọc ôm chầm lấy hệt như người chết đuối vớ được cọc.
Vừa ngoảnh đầu lại, sắc mặt anh trắng bệch yếu ớt, đồng tử đờ đẫn vô hồn.
Chỉ ngơ ngác nhìn cô chằm chằm.
"Anh về rồi đây, Hề Hề."
Thực ra Bùi Quan Ngọc vẫn chưa quen với ánh sáng, trước mắt anh dường như vẫn là một màn đêm đen quái gở.
Căn phòng tối tăm mịt mùng, không lọt nổi một tia sáng lẻ loi.
Giác quan của anh cũng xuất hiện ảo giác.
Xung quanh như thể bủa vây bởi vô số camera giám sát như đôi mắt đỏ ngầu, có vô vàn những âm thanh lầm bầm tựa loài quái vật văng vẳng bên tai.
Là phòng giam tăm tối, là thân thể quấn lấy nhau của Bùi Khôn và Bách Linh, là sự ghét bỏ lạnh nhạt của người đàn ông anh từng coi là cha - Bùi Kế.
Là lời dặn dò của Bách Linh muốn anh leo l*n đ*nh cao gia tộc để bảo vệ mẹ, là câu nói "Đây là hình phạt" của Bùi Khôn khi ném anh vào phòng tối.
Nàng công chúa Cici trong ảo tưởng từ trên trời rơi xuống.
Nhưng lần này, nàng không dịu dàng dùng tà váy ôm lấy anh nữa.
Mà cau mày chán ghét nhìn anh: "Anh dơ bẩn quá, ta không cần anh nữa."
Trạng thái tinh thần của Bùi Quan Ngọc thật sự rất tồi tệ, nhìn mà dây thần kinh của Du Hề đau nhức âm ỉ.
Hình như anh đang lẩm bẩm gì đó, Du Hề nghe không rõ, đành phải ghé tai lại gần.
Mười ba tuổi.
Rất nhiều lần anh cố gắng kiểm soát, bẻ khóa hệ thống giám sát của Minh Hợp Lục Trang nhưng đều thất bại.
Màn hình máy tính đột nhiên nhảy sang một khung hình nào đó không rõ.
Bùi Quan Ngọc nhìn thấy cảnh tượng bữa tiệc tối ở tòa nhà bên cạnh.
Nơi dơ bẩn chuyên để tiếp đãi "khách quý" đó.
Anh chán nản định tắt đi.
Chợt nhìn thấy một thiếu nữ được hóa trang giống hệt tạo hình trong phim, mặc chiếc váy màu vàng, cô bé đang ngơ ngác bị người ta dẫn vào một phòng bao.
Bùi Quan Ngọc sững người, đột nhiên lao ra ngoài.
Chiếc xe lăn bánh, dần chìm vào màn đêm biến thành một chấm nhỏ xíu.
Anh đã tiễn cô thiếu nữ hoảng loạn đến mức ngất lịm đó rời đi.
Bùi Quan Ngọc đưa mắt nhìn theo cho đến khi chiếc xe khuất bóng hoàn toàn, căn biệt thự sau lưng như một bóng đen khổng lồ của con quái thú ăn thịt người.
Anh đã làm loạn bữa tiệc, khi trở về ắt sẽ phải chịu phạt.
Du Hề cuối cùng cũng nghe rõ.
Tiếng nỉ non đứt quãng của Bùi Quan Ngọc chính là: "Đưa anh đi cùng với."
Du Hề không hiểu.
"Đi đâu cơ?"
"Hề Hề đi đâu, anh sẽ đi đó."
"Vậy em muốn về nhà, em muốn về Los Angeles, anh cũng đi sao?"
"Được."
Du Hề kinh ngạc.
Chẳng phải anh không thể ra nước ngoài sao...
"Vậy thì anh tự sát," Bùi Quan Ngọc ngẫm nghĩ một chút, vô thức thốt lên, "Hề Hề hãy mang tro cốt của anh đi nhé."
Du Hề nghe xong, một nỗi ám ảnh kinh hoàng chạy dọc từ sống lưng lên tới đỉnh đầu.
Nhưng kỳ lạ thay, "tí tách" một tiếng.
Nước mắt cô vô thức trào ra, rơi xuống gò má Bùi Quan Ngọc.
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
