Chương 28

Đêm đó Du Hề ngủ không hề ngon giấc, ngay cả trong mơ cũng thấy mình đang ngồi trên máy bay.

Chỉ có điều giấc mơ của cô vô cùng hoang đường. Cô mơ thấy Bùi Quan Ngọc đang đuổi theo chuyến bay của cô, đuổi không kịp, liền ra lệnh cho người dùng đạn pháo bắn hạ cô.

Trong mơ, chiếc máy bay rơi thẳng xuống trước mắt, cô cũng rơi vào vực sâu vô tận, Du Hề sợ hãi đến mức toát mồ hôi lạnh.

Cô giật mình tỉnh giấc.

Trời vừa mới hửng sáng, đằng sau truyền đến tiếng sột soạt khe khẽ.

Là tiếng Bùi Quan Ngọc tắm xong, mở cửa bước ra từ phòng tắm.

Sau khi ngủ chung, Du Hề cũng đã nắm rõ thói quen sinh hoạt của anh.

Lịch trình của Bùi Quan Ngọc hệt như một cái máy. Một tuần cố định tập luyện ba buổi. Sáu giờ sáng thức dậy, tập thể dục bốn mươi phút. Bảy giờ ăn sáng, tám giờ ra khỏi nhà.

Du Hề hít khẽ một hơi, nhắm mắt lại.

Bùi Quan Ngọc xích lại gần, đặt nụ hôn lên má cô, mang theo hương bạc hà thanh mát, sạch sẽ vừa mới tắm gội xong.

Cảm giác hoảng sợ tột độ từ cơn ác mộng vẫn chưa phai đi, Du Hề vốn định tiếp tục giả vờ ngủ.

Bùi Quan Ngọc kề sát tai cô thì thầm: "Hề Hề, anh phải đi rồi. Tối anh về."

Cô ừ một tiếng đáp lời.

Anh suy nghĩ một chút, rồi nhẹ nhàng nói: "Hề Hề muốn đi đâu chơi cũng được, nhưng tối phải về nhà nhé."

Nghe những lời này, trái tim Du Hề chợt thắt lại chua xót.

Cô bất chợt nhận ra, hôm nay khi cô rời đi, bọn họ thực sự sẽ rất lâu, rất lâu không gặp lại nhau nữa.

Nếu duyên mỏng thêm một chút, có lẽ là cả đời.

Du Hề mở mắt ra, chạm ánh nhìn với anh. Cô tựa lưng vào đầu giường ngồi dậy, gối đầu lên vai anh: "Bùi Bùi."

"Ừ." Bùi Quan Ngọc vừa đáp vừa v**t v* mái tóc cô.

Du Hề hé môi, muốn nói gì đó. Nhưng ngàn vạn lời nói, lúc này đây lại chẳng biết thốt ra bằng cách nào.

"Tại sao anh lại thích em đến vậy?"

Bùi Quan Ngọc đáp lời không mảy may do dự: "Có lẽ là do bẩm sinh."

Bẩm sinh, khắc sâu trong mã gen.

Chỉ cần nhìn thấy Hề Hề một lần là đủ.

Du Hề ngẩn người.

Câu trả lời mang tính bản năng thẳng thắn nhường này của Bùi Quan Ngọc, đôi khi lại đánh thẳng vào tim người ta hơn bất kỳ lời đường mật nào.

Cô cố kìm nén tiếng nấc nghẹn ngào, khẽ hỏi: "Vậy có ngày nào đó anh sẽ không thích em nữa không?"

Du Hề thầm nguyện cầu trong lòng.

Bùi Quan Ngọc có thể đừng thích cô nữa được không? Như vậy mới có thể bớt rơi nước mắt.

Bùi Quan Ngọc nhìn sâu vào mắt cô, kiên định nói: "Còn sống thì sẽ không."

"Nhưng trước khi chết, anh sẽ cố gắng lưu giữ ý thức của mình trong không gian kỹ thuật số."

"Như vậy, tình yêu anh dành cho Hề Hề sẽ là vĩnh cửu."

Du Hề ngơ ngẩn nhìn anh.

Cô đã chẳng thể phân biệt nổi nhịp đập nơi lồng ngực là vì rung động, hay là vì căng thẳng nữa rồi.

Du Hề không biết, lần này bị cô rũ bỏ, Bùi Quan Ngọc sẽ ra sao.

Liệu có hận cô thấu xương hay không.

Nhưng cô hết cách rồi. Cô không thể trở thành ánh sáng cứu rỗi của anh.

Vậy thì cứ giao phó tất cả cho thời gian.

Thời gian có thể làm phai nhòa mọi thứ, suy cho cùng bọn họ vẫn còn quá trẻ.

Đợi vài năm nữa, khi Bùi Quan Ngọc lớn hơn, suy nghĩ chín chắn hơn, anh sẽ có thể tự mình bước ra khỏi bóng tối của nền giáo dục gia đình. Khi ấy, anh sẽ không còn cố chấp với thứ tình cảm dây dưa tuổi thiếu thời vốn dĩ chưa trưởng thành này nữa.

Cuối cùng, Du Hề nuốt ngược tất cả những lời định nói vào trong, cô vỗ nhẹ lên lưng Bùi Quan Ngọc rồi ôm anh một cái.

Đến giờ, Bùi Quan Ngọc liếc nhìn đồng hồ, anh không thể không đi.

"Hề Hề," Anh kề sát mặt hôn cô, "Tối gặp lại nhé."

Du Hề siết chặt lòng bàn tay, gật đầu.

Khoảnh khắc Bùi Quan Ngọc xoay người, bóng lưng anh khuất sau cánh cửa phòng ngủ, bỗng có phút chốc cô muốn gọi anh lại.

Mong anh sau này đừng gặp phải kẻ xấu nào làm anh phải rơi nước mắt nữa.

Mong anh sau này kết giao thêm vài người bạn.

Mong anh phát triển thêm vài sở thích.

Mong anh hãy sống vì chính mình.

Nhưng đó đều không phải là những lời cô có thể nói ra lúc này.

Đợi đến khi cô tới Los Angeles, cô sẽ gửi cho anh một bức thư vậy. Hy vọng Bùi Quan Ngọc sẽ không tức giận mà đem đốt nó đi.

Du Hề vẫy tay, mỉm cười nói: "Tạm biệt."

"Cạch."

Cửa phòng ngủ đóng lại trước mắt.

Du Hề điều chỉnh lại nét mặt, nhanh chóng rời khỏi giường, đánh răng rửa mặt và thay quần áo.

Thời gian thực sự rất gấp gáp. Bây giờ là tám giờ.

Hộ chiếu và visa vẫn còn nằm ở căn hộ của cô. Kể từ lần trước dọn đến đây, Du Hề chưa từng quay lại đó.

Trái tim cô đập thình thịch như đánh trống, nhưng trước mặt quản gia, cô vẫn bình thản ăn xong bữa sáng.

Ăn sáng xong, Du Hề chỉ đeo một chiếc túi xách xích chéo nhỏ: "Cháu hẹn bạn đi dạo phố, cháu ra ngoài đây ạ."

Không có ai.

Không có ai đi theo cô cả.

Du Hề vừa ra khỏi khu biệt thự liền bắt taxi đến thẳng căn hộ.

Trong chiếc vali ở căn hộ, cô tìm thấy cuốn hộ chiếu và visa đã bị cháy xém một góc.

Nắm chặt giấy tờ trong tay, Du Hề suýt bật khóc. Cô trịnh trọng nhét chúng vào túi xách.

Thời gian không còn nhiều, Du Hề lập tức bắt taxi ra sân bay Thủ đô.

Ngồi trên xe, thần kinh Du Hề vẫn căng như dây đàn, cô chẳng còn tâm trí làm bất cứ việc gì, chỉ liên tục làm mới thời gian trên điện thoại.

Du Hề hoàn toàn không dám tưởng tượng đến kết cục nếu lần này cô vẫn không trốn thoát. Dựa vào sự cố chấp của Bùi Quan Ngọc, mối quan hệ của bọn họ sẽ sụp đổ đến mức nào. Liệu cô có vĩnh viễn không bao giờ được về nhà nữa hay không.

Du Hề vội vàng gạt phăng ý nghĩ đáng sợ ấy đi.

Lần này chỉ cho phép thành công. Không được thất bại.

Dù có phải bò cô cũng phải bò đi bằng được.

Thời Tuế đã gửi thông tin chuyến bay cụ thể, máy bay tư nhân có phòng chờ riêng.

Du Hề miết góc cháy đen của cuốn hộ chiếu. Trước đây cô luôn không dám hỏi Thời Tuế, chỉ sợ họ thấy phiền toái mà tìm lý do khéo léo từ chối mình.

Nhưng nếu đã đến bước chuẩn bị lên máy bay này rồi. Chắc hẳn họ cũng sẽ không từ chối cô nữa.

Du Hề bèn cẩn thận dè dặt hỏi: [Chị Tuế Tuế ơi, em không rành quy trình kiểm tra hải quan ở đại lục lắm, thực ra giấy tờ của em hơi bị rách một chút, có ảnh hưởng đến việc lên máy bay không ạ?]

Thời Tuế: [Đừng lo, rách chỗ nào thế? Để chị xem thử trước nha~]

Du Hề chụp ảnh giấy tờ gửi qua.

Thời Tuế phóng to bức ảnh lên nhìn, cùi chỏ huých nhẹ người đàn ông bên cạnh: "A Lễ, giấy tờ thế này có qua được hải quan không anh?"

Yến Thính Lễ liếc nhìn qua, nói: "Đây là giấy tờ không hợp lệ."

Thời Tuế giật mình: "Nhưng mà thông tin vẫn còn nhìn rõ mồn một mà, vậy phải làm sao bây giờ? Chẳng lẽ Hề Hề lại không được lên máy bay ư?"

Bị anh ấy xoa đầu một cái, Yến Thính Lễ bảo: "Nếu bị chặn lại anh sẽ sắp xếp."

Thời Tuế hớn hở ra mặt, không tiếc lời khen ngợi: "Tuyệt vời."

Miên Miên cũng học theo điệu bộ của mẹ, giơ ngón tay cái bé xíu lên: "Ba tuyệt vời!"

Yến Thính Lễ lại xoa đầu Miên Miên.

Thời Tuế trả lời tin nhắn của Du Hề, bảo cô cứ yên tâm. Phía bên kia liền gửi tới hàng loạt biểu tượng mèo con siêu đáng yêu.

Thấy ánh mắt Yến Thính Lễ dừng lại trên màn hình của mình, Thời Tuế cứ ngỡ chồng lại dở chứng bệnh cũ muốn điều tra người ta, cô ấy bĩu môi nói: "Đến Hề Hề mà anh cũng đòi điều tra sao? Cô ấy là ai anh còn không rõ à?"

"Chúng ta đều từng xem phim cô ấy đóng rồi, Miên Miên cũng rất thích cô ấy, đâu phải loại người lai lịch bất minh gì."

Miên Miên phấn khích giơ tay lên: "Công chúa Cici!"

Yến Thính Lễ cau mày, bóp nhẹ má vợ: "Lại đổ vỏ cho anh rồi."

"Anh chỉ không ngờ, cô Celia này vẫn còn quay lại đại lục."

Thời Tuế: "Hả? Ý anh là sao?"

Yến Thính Lễ bịt tai Miên Miên lại, tóm tắt súc tích một vài góc khuất nội bộ năm xưa.

Trong giới thượng lưu không thiếu kẻ b**n th**, số kẻ dòm ngó một bông hồng lai nhỏ bé chẳng có bối cảnh chống lưng như Du Hề lại càng nhiều. Du Hề mới mười ba, mười bốn tuổi đã bị công ty quản lý dắt mối, đem đến đủ loại tiệc rượu.

"Cuối cùng cô ta bị đưa vào Minh Hợp Lục Trang." Yến Thính Lễ uể oải đưa ra kết luận, "Chỗ đó là cái động nhiều bọn b**n th** nhất."

Thực ra ấn tượng của Yến Thính Lễ cũng chẳng sâu sắc gì.

Những kẻ trong giới này đã hưởng trọn mọi thú vui k*ch th*ch, những trò chơi thông thường đã chẳng còn đủ sức khiêu khích dây thần kinh của bọn họ nữa. Bởi vậy loại người có sở thích b*nh h**n, b**n th** đầy rẫy ra đấy.

Trong Minh Hợp Lục Trang có một tòa nhà, các ngôi sao, hot girl trên mạng đều phải xếp hàng dài để được vào đó, phục vụ cho cái đám tai to mặt lớn này sau mỗi buổi tiệc tùng.

"Vậy còn Hề Hề thì sao?" Trái tim Thời Tuế thắt lại, "Sau đó em ấy ra sao rồi?"

Yến Thính Lễ: "Không rõ."

Những bữa tiệc nhàm chán dơ bẩn đó, thời đại học anh ấy từng bị Yến Tắc Trình ép đi vài lần, nhưng cơ bản đều vì chán nản mà rời đi từ sớm.

Mặc dù vẫn luôn nghe đồn giới giải trí rất loạn lạc và tăm tối, nhưng khi tận tai nghe được trải nghiệm này, thậm chí nhân vật chính lại là một người cô đã từng gặp mặt, một Du Hề xinh đẹp rạng rỡ đến thế, trong lòng Thời Tuế trào dâng một trận xót xa.

Cô ấy cúi đầu lặng lẽ gửi qua một biểu tượng cái ôm.

Du Hề nhìn thấy tin nhắn Thời Tuế gửi tới.

Cô ấy an ủi cô: [Không sao đâu Hề Hề, trang thông tin vẫn còn rất rõ nét mà]

Thời Tuế lại ngầm ám chỉ thêm: [Nếu có bị chặn lại thật bọn chị cũng sẽ nghĩ cách giúp em~]

Giống như vừa được tiêm một liều thuốc an thần, mọi nỗi lo âu sợ hãi đều tan biến sạch, Du Hề trút một tiếng thở dài nhẹ nhõm.

Cô ngoái nhìn ra ngoài cửa sổ xe, nhìn bầu trời xanh thẳm rực nắng của Bắc Kinh, chụp lại một bức ảnh.

Tạm biệt nhé.

Du Hề thầm nói trong lòng.

Cô lập tức đổi sang thẻ sim nước ngoài, báo cáo tình hình với Trần Tá Y: [Tao! Sắp! Về! Rồi! Đây!]

Du Hề gửi thời gian dự kiến hạ cánh, nhờ Trần Tá Y tới đón. Trần Tá Y lập tức gửi lại một tràng pháo tép và pháo hoa chúc mừng.

[Cuối cùng mày cũng chịu vác mặt về! Hu hu hu! Sao tao có cảm giác thời gian qua mày cứ như bị bán đi đâu mất thế hả]

Trần Tá Y còn bảo sẽ tổ chức lễ chào mừng cho cô. Du Hề nhớ tới vụ bữa tiệc lần trước bị đổ bể, vẫn quyết định không vội ăn mừng sớm, mím môi ngượng ngùng đáp: [Đợi khi nào tao thực sự hạ cánh an toàn đã rồi tính sau]

Thế nhưng những cảm xúc dâng trào trong lòng lại chẳng có nơi nào giải tỏa, ngón tay Du Hề khựng lại, cô đăng nhập vào tài khoản Instagram đã lâu không dùng.

Kể từ ngày vc khóa tài khoản, cô chưa từng online nick này thêm lần nào nữa.

Bởi vì mỗi lần nghĩ đến hình đại diện xám xịt đó, nơi đầu quả tim Du Hề lại dấy lên một cơn đau âm ỉ, giống như đang ngâm trong nước mưa lạnh lẽo ẩm ướt, kéo dài dai dẳng.

Nỗi đau này thậm chí chẳng hề nhẹ hơn nỗi đau thất tình.

Đó là ròng rã năm năm trời.

Một người đã luôn động viên, ủng hộ cô nhiều đến thế, cùng cô vượt qua những năm tháng khó khăn nhất, vậy mà lại biến mất giữa biển người mênh mông không một lời từ biệt.

Nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp diễn. Đâu thể nói vc biến mất, cô liền bỏ luôn cả cái tài khoản này được.

Kết quả Du Hề vừa mới đăng nhập, điện thoại liền rung lên bần bật không ngừng, cô sững sờ tại chỗ...

Du Hề nhận được vô số tin nhắn gửi từ vc.

Nhìn ngày tháng của tin nhắn đầu tiên, đó là vào khoảng mười ngày sau khi cô phát hiện vc khóa tài khoản.

Quy định của Instagram là, trong vòng ba mươi ngày sau khi vô hiệu hóa tài khoản, nếu hối hận vẫn có thể hủy lệnh. Nhưng khi ấy tâm trạng Du Hề rất tồi tệ, đầu óc mông lung mù mịt, nên chưa từng online lấy một lần.

Hầu như ngày nào vc cũng gửi tin nhắn tới.

vc: [Xin lỗi, tôi quay lại rồi.]

vc: [Em giận tôi rồi sao?]

vc: [Tôi sai rồi.]

vc: [Tôi sẽ luôn ở bên cạnh em.]

vc: [Làm ơn để ý đến tôi đi mà.]

vc: [khóc/khóc]

vc: [Có phải tôi đã đánh mất em rồi không]

vc: [Có phải em không cần tôi nữa rồi không]

Trong lòng Du Hề rối bời đủ loại cảm xúc, nhìn mà sống mũi cay cay.

Cô chầm chậm gõ chữ lên màn hình: [Em cứ tưởng anh đã trưởng thành, có cuộc sống tốt hơn, nên không cần em nữa rồi]

Hôm nay là một ngày ngập nắng.

Ánh mặt trời xuyên qua cửa kính xe, rọi xuống đùi. Bùi Quan Ngọc ngồi ở ghế sau, đưa hai tay ra hứng lấy một vạt nắng.

Xe đã đi khỏi những con phố đông đúc xe cộ, tiến về hướng vắng vẻ thưa thớt dân cư, nơi có hàng loạt thiết bị phá sóng tín hiệu.

"Bảo họ cứ theo sát..." Bùi Quan Ngọc im lặng một chốc, "Thôi bỏ đi."

Đặng Nghiệp chưa đợi được chỉ thị rõ ràng: "Thiếu gia?"

Bùi Quan Ngọc: "Cho người điều tra xem, tất cả các chuyến bay từ Bắc Kinh đi Los Angeles hôm nay, có Hề Hề hay không."

Mười ngón tay anh đan vào nhau, vô thức ma sát đến co giật, gân xanh nổi lên ngoằn ngoèo thành một đường cong căng cứng.

"Nếu có, bảo bên hải quan chặn cô ấy lại."

"Lý do là, giấy tờ của cô ấy bị hư hỏng."

Một lát sau, Đặng Nghiệp nghe điện thoại qua tai nghe bluetooth. Sau đó trả lời.

"Tiểu Bùi thiếu gia, hiện tại không có ạ."

Những ngón tay của Bùi Quan Ngọc buông lỏng đôi chút, sắc hồng nhuận quay trở lại trên gò má, yết hầu cuộn lên, anh khẽ thở hắt ra một hơi thật sâu.

Xe sắp tiến vào khu quân sự, tín hiệu điện thoại đã rất yếu, đột nhiên, điện thoại của Bùi Quan Ngọc rung lên một tiếng.

Cúi đầu nhìn xuống...

[Người bạn đang theo dõi: Cici muốn đền bù vc vừa trả lời một tin nhắn]

Tin nhắn của vc gửi tới: [Tôi sẽ mãi mãi ỷ lại và cần đến em.]

Lời này nghe có phần ái muội, nhưng dùng giữa fan hâm mộ và thần tượng thì cũng coi là bình thường. Du Hề bỗng trào dâng cảm giác thỏa mãn như được lấp đầy khi tìm lại được thứ đã mất, khiến vành mắt cô đỏ hoe, tầm nhìn dần nhòe đi.

Tiếc nuối một điều là, cho tới tận khi cô sắp sửa rời khỏi đại lục, cuối cùng cô vẫn không thể gặp mặt vc.

Du Hề trả lời: [Cảm ơn anh]

Cô nghĩ ngợi một chút rồi gõ tiếp: [Hy vọng vẫn còn cơ hội được gặp nhau]

Phía bên kia hiển thị "đang soạn tin" rất lâu.

vc gửi đến: [Vậy tối nay gặp nhau đi]

Du Hề ngẩn người. Trái tim đập thịch một cái: [Anh chịu gặp mặt rồi sao?]

vc: [Ừm.]

Nhưng mà. Đã không kịp nữa rồi.

Trong lòng Du Hề gợn lên nỗi buồn man mác: [Hôm nay không được nữa rồi]

Đối phương hỏi lại: [Tại sao? Phải đi với bạn trai à]

Du Hề không trực tiếp trả lời, chỉ mập mờ lảng tránh: [Đợi sau này có cơ hội tính tiếp nhé]

Du Hề thừa hiểu lần này đã bỏ lỡ, cái chữ "sau này" kia, hy vọng quá đỗi mong manh.

Chiếc taxi đã chạy đến lối đi bên ngoài sân bay. Xuyên qua ô cửa kính, Du Hề đã nhìn thấy biển hiệu của Sân bay Thủ đô.

Du Hề đăng tải bức ảnh bầu trời trong xanh ngập nắng vừa chụp ban nãy lên Instagram, kèm theo dòng trạng thái: [Ending.]

Cô tắt màn hình điện thoại, không kịp nhìn thấy dòng tin nhắn cuối cùng vc gửi tới: [Bài post insta này là có ý gì?]

Du Hề thảnh thơi nhẹ nhõm bước xuống xe.

Sân bay vẫn đông đúc náo nhiệt như thường lệ, dòng người đi lại nườm nượp như mắc cửi. Du Hề hít một hơi thật sâu bầu không khí tự do, hòa vào đám đông bước vào trong.

"Tiểu Bùi thiếu gia, cuộc họp hôm nay vô cùng quan trọng, các lãnh đạo cấp cao đều có mặt, ngài không thể vắng mặt được đâu."

"Nếu ngài vắng mặt, chắc chắn sẽ bị truy cứu trách nhiệm."

"Bùi lão gia cũng sẽ trừng phạt ngài."

Đặng Nghiệp cố gắng chỉ rõ tính nghiêm trọng của sai lầm lần này.

Nhưng bất cứ lời khuyên can nào đối với Bùi Quan Ngọc lúc này đều chỉ là vô ích.

Đặng Nghiệp nhắm mắt lại, cuối cùng vẫn đánh lái quay đầu xe, lao thẳng về hướng sân bay.

Nhìn qua gương chiếu hậu.

Thiếu niên dùng cánh tay che khuất hai mắt, để lộ ra đôi môi nhợt nhạt trắng bệch. Toàn thân run rẩy không giấu giếm, yết hầu phát ra những tiếng nấc nghẹn ngào, cực kỳ khẽ khàng, tựa như tiếng kêu của loài thú nhỏ.

Từ nhỏ đến lớn, bị gia chủ nhốt vào phòng tối, phạt quỳ, phạt chép phạt, cậu ấy chưa từng rơi lấy một giọt nước mắt nào.

Đặng Nghiệp thầm thở dài trong lòng. Không dám nghe quá rõ ràng, dứt khoát nhấn mạnh chân ga, tăng tốc độ xe lên mức tối đa.

Du Hề rốt cuộc cũng vội vàng đuổi kịp thời gian, đến được sân bay.

Thời Tuế dặn sẽ có nhân viên chuyên trách dẫn đường đưa cô đến phòng chờ. Bọn họ có phòng nghỉ VIP riêng biệt, chỉ cần ngồi yên đợi ở đó, sẽ có người của cục hải quan và biên phòng đích thân tới làm thủ tục.

Đãi ngộ đúng là hào phóng thật.

Du Hề thầm cảm thán trong lòng. Không biết trong suốt quãng đời còn lại cô có thể tự mình kiếm tiền mua nổi một chiếc máy bay to sụ thế này không.

Đi theo sau nhân viên sân bay, Du Hề bước vào phòng chờ VIP.

Đẩy cửa ra, cô nhìn thấy Thời Tuế đang ngồi trên ghế sofa nghịch điện thoại chụp ảnh. Cùng với người đàn ông mặc áo sơ mi quần âu, đang đút bánh ngọt cho Miên Miên ở bên cạnh cô ấy.

Đẹp trai đến bất ngờ.

Kể từ ngày Du Hề về nước, số lượng soái ca đủ sức để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng cô chẳng có mấy người. Bùi Quan Ngọc tính là một. Người đàn ông trước mắt này lại là một người nữa.

Thế nhưng khí chất của người đàn ông này lại hoàn toàn khác biệt so với Bùi Quan Ngọc.

Cả hai đều mang vẻ lạnh lùng. Nhưng người này thiên về sự nhã nhặn, thanh lãnh và trưởng thành hơn rất nhiều.

Còn Bùi Quan Ngọc chỉ là kiểu người lạnh mặt, thi thoảng lại còn ngơ ngơ ngốc ngốc giống hệt một cỗ máy nhỏ.

Người đàn ông chỉ liếc nhìn cô một cái như thể đang làm việc theo thông lệ thường ngày, vậy mà Du Hề đã cảm nhận được một áp lực và sự dồn nén dữ dội tựa như bị tia X quang soi thấu.

Đổi lại là người có mưu đồ bất chính, chỉ cần bị ánh mắt lạnh lẽo đó lướt qua, có lẽ đã lập tức lộ ra vẻ chột dạ.

Tố chất tâm lý của Du Hề coi như cũng đã được rèn luyện thành thục qua mấy lần Bùi Quan Ngọc phát điên. Cô bình thản nhìn lại anh ấy: "Xin chào, tôi là Du Hề, vô cùng cảm ơn anh đã đồng ý cho tôi đi nhờ máy bay của gia đình."

Bé Miên Miên trong lòng anh vừa nhìn thấy cô liền trượt xuống, hưng phấn đến mức hất văng luôn cả miếng bánh kem nhỏ trên tay ba mình: "Cici!"

Thời Tuế cũng quay đầu lại, nhiệt tình kéo tay cô ngồi xuống ghế sofa. "Hề Hề, hoan nghênh em!"

Thời Tuế giới thiệu: "Đây là ông xã của chị, Yến Thính Lễ."

Du Hề lễ phép cất tiếng: "Chào anh, Yến tiên sinh."

Sau khi quan sát cô xong, ánh mắt dò xét của anh ấy đã giảm đi đôi chút. Anh ấy gật đầu khe khẽ: "Chào cô, tôi và vợ từng xem phim của cô rồi."

Thời Tuế xen vào: "Bọn chị đều rất thích bộ phim đó."

Du Hề cong khóe môi: "Là vinh hạnh của em ạ."

Tiếng gõ cửa vang lên, là nhân viên kiểm tra biên phòng và hải quan đã đến. Bọn họ tỏ vẻ vô cùng cung kính, cất tiếng gọi "Yến tổng", "Yến phu nhân".

Ngay cả Miên Miên cũng được gọi một tiếng "Miên Miên tiểu thư."

Du Hề cũng được chào hỏi đàng hoàng.

Đến phân đoạn khiến cô căng thẳng nhất, tim Du Hề đập nhanh hơn một nhịp. Cô đưa giấy tờ bị hư hỏng ra.

Động tác của nhân viên hải quan khựng lại, liếc nhìn về phía Yến Thính Lễ, ngay cả một câu dư thừa cũng không nói, trực tiếp trả lại giấy tờ cho cô.

"Xong rồi ạ, Du tiểu thư."

Du Hề cầm lại giấy tờ, trong lòng vô cùng chấn động.

Ông trời vẫn còn thương xót cô chán. Bỗng dưng thả từ trên trời xuống, tặng cô cặp đùi vàng xịn sò cỡ Thời Tuế và Miên Miên để ôm.

Thời Tuế cười để lộ lúm đồng tiền, chớp mắt tinh nghịch với cô: "Chị đã bảo không sao mà."

Nhân viên công tác lên tiếng: "Yến tổng, Yến phu nhân, bây giờ có thể chuẩn bị lên máy bay rồi ạ."

Miên Miên nhún nhảy đội chiếc mũ rơm đi nghỉ mát nhỏ xíu lên đầu: "Xông lên, xông lên!"

Lòng Du Hề dâng trào cảm xúc mãnh liệt, nối gót theo sau Thời Tuế, đi về phía lối đi của sân bay, chuẩn bị lên đường.

Nhưng ngay lúc này. Cửa phòng chờ VIP lại một lần nữa bị mở tung ra.

Một nhân viên mặc đồng phục, trông có vẻ như là cấp quản lý, hấp tấp vội vàng chạy xộc vào.

"Yến, Yến tổng... Công tác kiểm tra của hải quan bên này vừa xảy ra chút sai sót."

"Giấy tờ của những người đi cùng ngài, chúng tôi có lẽ phải kiểm tra lại một chút..."

Sắc mặt Du Hề bỗng chốc trắng bệch.

Một cảm giác lạnh lẽo và nỗi sợ hãi tột độ trườn dọc sống lưng cô, xộc thẳng lên dây thần kinh não bộ, rồi truyền đến tận tim.

Yến Thính Lễ lạnh lùng lên tiếng: "Sai sót trong công việc của các người, lại muốn bắt thời gian của tôi phải trả giá sao."

Bầu không khí như đóng băng.

Vẻ mặt nhân viên quản lý vô cùng khó xử.

"Thành thật xin lỗi Yến tổng..." Ông ta ngập ngừng, "Chúng tôi tuyệt đối không có ý làm lỡ dở thời gian của ngài, chỉ cần vị tiểu thư đứng bên cạnh phu nhân ở lại là được..."

Hàng mi Du Hề run rẩy kịch liệt, cô nhìn Thời Tuế rồi lại nhìn Yến Thính Lễ như đang cầu cứu.

"Không," Cô lắc đầu van nài, "Chị Tuế Tuế, em không muốn ở lại đâu."

Thời Tuế lập tức kéo cô giấu ra sau lưng như gà mẹ bảo vệ đàn con: "Hề Hề là bạn của tôi, giấy tờ của cô ấy vừa nãy mấy người cũng xem rồi, có vấn đề gì sao?"

Nhân viên quản lý cứ ấp úng mãi, lại không thể nói ra sự thật.

"Cấp trên... Bùi, haiz, nói tóm lại Du tiểu thư thật sự không thể rời đi."

Yến Thính Lễ cười nhạt một tiếng: "Tuế Tuế, dẫn cô ấy đi trước."

"Anh cũng muốn xem thử, rốt cuộc là kẻ nào dám cản máy bay của anh."

Du Hề như được đại xá, guồng chân chạy thục mạng về phía lối đi.

Nhưng chưa chạy được mấy bước. Từ phía sau bỗng vang lên một giọng nói hờ hững: "Hề Hề."

"Cứ bước thêm một bước nữa đi."

Từ trước đến nay, cô chưa từng nghe Bùi Quan Ngọc dùng tông giọng đáng sợ đến vậy nói chuyện với mình.

Cho dù là khi vụ cá cược bị phát hiện, hay khi cô đòi chia tay bị bại lộ. Đều chưa từng.

Giọng nói của anh nén chặt cơn sóng thần cuồng loạn, ẩn giấu sự phẫn nộ và điên cuồng tột độ dưới vỏ bọc tĩnh lặng.

"Sau này khỏi cần ra ngoài nữa."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.