Chương6: "Hiệp1-Tốc độ"

Sáng hôm sau

đến trường nó cứ nhìn xa xăm

-Ai za, mẹ

à…ý lộn cô à_mẹ nó cốc đầu nó

-Tập trung

vào_mẹ nó nghiêm mặt nói

-Chị à, chị

đừng lo lắng quá không sao đâu_Phùng Hy noi

-Đáng lẽ cô

không nên gây sự với bà chị già ấy_Hắn nói

-Dù gì thì

mày cũng cố lên nhé_Mình Kiều ôm lấy tay nó

-Ừm_nó cười

thật tươi

---------Ra

chơi-------------

-Mày đừng hoảng

sợ mà bỏ trốn nhé_Linh Lan nói

-Cô ấy sẽ

không như vậy chị đừng có mà lên mặt_hắn nói

-Ô hay, cậu

lên mặt với tôi như thế sao_Linh lan nói

-Không được

sao, chị là cái thá gì, ba chị là lính của ba tôi, chị nên nhớ rõ điều đó_Minh

Kiều lạnh lùng lên tiếng

-Ơ..ơ.. 4h

chiều nay mày nhớ đến đó_Linh Lan nói xong bỏ về

-Chưa gì mà

chị ta có một cái nghề rồi_nó nói mà mọi người ngạc nhiên

-Nghề gì_ba

đứa hỏi

-Đánh trống

lãng..haha_nó nói xong cả đám rú lên cười

Nó gấp thành

hai miếng giấy nhỏ, một tờ ghi start game một tờ game over.

Thảy giấy lần

một: Start game

Thảy giấy lần

hai: Start game

Thảy giấy lần

ba: Start game

Lần bốn, năm

sau, bảy: Start game

-Trời đất

thiên địa ơi_nó vò đầu nói

-Gì thế

Tình_mẹ nó hỏi

-Ơ dạ,

con…em…_nó nói lung tung cả lên

-Con em_mẹ

nó chọc

-Dạ không

em, ngủ mơ ạ_nó nảy ra một sáng kiến

-Em ngủ

trong lớp_mẹ nó trợn mắt

-Dạ, em xin

lỗi cô, không có lần sau đâu ạ_nó cúi người xin lỗi

-Ừm, em ngồi

xuống đi_mẹ nó quay lên giảng bài tiếp.

-------Chiều

3h----------

-Con đi đâu

mà ăn mặc thế kia_mẹ nói hỏi

-Con đi chơi

với…với Mình Kiều đó mẹ_nó nảy ra ý kiến hay

-Ừm, vậy con

đi đi_mẹ nó có chút nghi ngờ

Nó mặc chiếc

áo da màu đen, quần short da màu đen đôi giầy boot đến tận đầu gối cũng màu đen

nốt. ra dáng một tay đua xe cừ khôi

Nó ngồi ở

sân trường đến tận 4h để chờ mọi người đến.

-Hồi hộp đến

vậy sao_Linh Lan nói

-Có vẻ mọi

người đến đông đủ rồi, đua thôi_Linh Lan nói tiếp

-Cố lên nha

Tình_hắn nói

-Ừm, mày phải

thắng_Mình Kiều tiếp lời

-Dũng cảm

lên chị nhá_Phùng Hy cỗ vũ

-À..ừ..cảm

ơn mọi người_nó nói nhỏ

Đoàng_tiếng

súng bắt đầu trò chơi vang lên. Linh Loan đã chạy đi trước. 1phút, 2 phút rồi

10 phút rôi qua nó vẫn chưa rồ ga xe lên, mọi người thấy hồi hộp cho nó.

-Hạ Vãn Tình

của mẹ cố lên con_mẹ nó nói to

-Mẹ_nó ngạc

nhiên

-Mẹ cho phép

con đó, lần này thôi_mẹ nó cười tươi

-Dạ_vừa nói

xong chiếc xe đã lao vút đi, mọi người xung quanh hốt hoảng, vận tốc của nó chạy

chẳng khác gì một cơn lốc

Linh Lan tưởng

nó chịu thua nên dừng xe lại, chải chuốt, làm điệu, một cơn gió tạt qua khiến

Linh Lan hơi giật mình, nhìn lại thì đã thấy nó về đích rồi. cô nàng tức không

chiệu nỗi.

-Yeah, thắng

rồi thắng rồi_Minh kiều lên tiếng

-Con xin lỗi

vì nói dối mẹ_nó cúi mặt xuống

-Không sao,

con gái, mẹ không nên chèn ép những h*m m**n tuổi trẻ chơi đùa của con_nói xong

mẹ nó ôm nó vào lòng

CẢ đám trố mắt

nhìn, bây giờ mọi người ai cũng ngạc nhiên. Nó đã cố tình trang điểm để không

có nét nào giống mẹ. Thấy mọi người thắc mắc, mẹ đưa cho nó một cái khăn, nó hí

hoáy lau chùi “Woa” cả đám học sinh nói, nó hơi xấu hổ. Nó thật sự rất giống mẹ,

có điều mẹ nó đã lớn tuổi hơn thôi, thoạt đầu nhìn sơ thì cứ như một khuôn in

ra vậy.

Cuộc thi kết

thúc nhưng Linh Loan lại đề nghị chơi thêm một trò nữa

-Tôi quyết định

sẽ thi môn toán vào ngày mai_Linh Loan nói

-CÁI

GÌ_Phùng Hy, Minh Kiều và hắn lên tiếng

-Chắc mày ngu

toán lắm chứ nhĩ_Linh Loan phá lên cười

Thật sự thì

trung bình môn toán nó có 3.6 năm lớp 10, không biết nó phải làm như thế nào

đây.

-Được, quyết

định vậy đi, con nhất định sẽ làm cho mẹ hãnh diện_nó nói

-Con gái mẹ

trở lại rồi_mẹ nó nói

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.