Chương20: "Trở ngại"

Hắn muốn nó

cùng đến dự buổi tiệc rượu tối nay mừng tuổi mẹ hắn 45t. Nó chần chừ vì sợ phải

đối mặt với ba hắn.

-Không cần

phải sợ, có anh bên em mà_hắn nắm chặt tay nó

-Ừm_nó ôm lấy hắn

Nó vào nhà,

hỏi mẹ những gì nó thắc mắc.

-Mẹ à, mẹ biết

ông Kiều Tân Minh chứ mẹ_nó ấp úng hỏi

Mẹ nó hơi bất

ngờ về câu hỏi đó

-Đương nhiên

mẹ biết rồi, vì ông ấy là bạn thân của mẹ_mẹ nó nói

-Ông ấy nói

Kiều gia và Hạ gia đối đầu nhau mà mẹ_nó thắc mắc càng nhiều hơn

-Tại vì ba

con từng làm cho gia đình ông ấy tan nát, và hận ông ấy từ lúc bỏ mẹ con mình

đi_mẹ nó lại nói

-Vậy sao ông

ấy lại gét con, đáng nhẽ ông ấy phải giúp đỡ con chứ ạ_nó bất ngờ

-Tại vì ông ấy

bây giờ không còn muốn quen thân với gia đình mình nữa, ông ấy sợ một lần nữa

gia đình lại tan thương_mẹ nó buồn bã khi nói đến đây

-Ông ta đã

làm gì vậy mẹ_nó hỏi về việc ba nó gây ra

-Độc chiếm

tài sản của Kiều gia, khiến họ phá sản, khiến con gái của họ bị mất tích và mới

tìm lại được hiện đang ở Mỹ_mẹ nó nhìn nó

-Con cảm ơn

mẹ, con thay đồ đây, lát nữa con đi dự tiệc với Tân Phàm_nó nói

Vào phòng,

nó cảm thấy mọi chuyện tồi tệ hơn, nó có cảm giác như sắp có gì đó xảy ra, nó

buồn khổ và tủi thân biết bao, có ba mà như không, muốn có một tình yêu chân

thành mà bị ngăn cản. Tất cả bất hạnh đều ập lên người nó. Nhưng không, suy

nghĩ lại thì nó vẫn còn mẹ, một người luôn che chở cho nó, thương yêu nó hơn bất

cứ ai trên đời này, và còn có cả Tân Phàm, Phùng Hy, Minh Kiều nữa. Nghĩ đến

đây tinh thần nó phấn chấn hơn nhiều.

Quyết tâm chọn

bộ váy đẹp nhất, trang điểm kĩ càng. Nó cố gắng làm cho mình trở nên tuyệt nhất.

-Đi thôi

anh_nó cười tươi

-Ừm, leo

lên_hắn cười

Ở đây, một

buổi tiệc nhưng có vẻ yên ắng hơn nhiều

-Vãn Tình, lại

đây nè_Minh Kiều hét lên phá tan không gian yên tĩnh

Chưa kịp đến

chỗ Mình Kiều, hắn đã kéo nó đến sân khấu, nơi trọng tâm của buổi tiệc rượu.

-Xin giới

thiệu với mọi người đây là bạn gái của cháu_hắn cười tươi

Ba nó đứng

lên, nét mặt giận dữ, tát hắn một bộp tai

-Cái thằng

này, mày làm cái quái gì vậy hã_ba hắn tức giận

-Thôi mà

ông, để hai đứa quen nhau thì đã sao_mẹ hắn nói

Hắn cũng tức

giận, nắm tay nó đi. Mẹ hắn nhìn theo rồi nhìn ba hắn có điều gì đó muốn nói rồi

lại thôi.

-Anh không

sao chứ, em thấy ba anh tát mạnh lắm_nó hốt hoảng vừa nói vừa xoa khắp mặt hắn

-Không sao_hắn

cười nắm tay nó lại

Nó nhìn sang

thấy bức ảnh

-Đây là…_nó

hỏi

-Là em gái của

anh, gia đình mới tìm lại được nó_hắn nói

-Ba anh

không chấp nhận em là có lí do, ba em lúc trước phá hoại gia đình anh, làm cho

em gái anh mất tích_nó có vẻ hối hận khi nói ra

-Hắn trố mắt

nhìn nó, em…em nói thật sao_hắn tức giận

-Em xin lỗi_nó

bật khóc

Hắn cốc đầu

nó một cái

-Đồ ngốc, giỡn

thế mà cũng tin được, anh biết mà. Cũng là quá khứ rồi, nhắc lại và trách móc

làm gì khi đã tìm lại được Kiều Minh Kỳ_hắn ôm nó vào lòng

-Làm người

ta hồn vía bay lạc mất_nó đẩy hắn ra, đánh hắn một cái

Ở dưới nhà,

mẹ nó cứ đi tới đi lui không biết có nên nói ra một điều mà mình muốn nói từ

lâu không.

-Ông à, quá

khứ rồi, bỏ qua đi, dù sao con bé cũng đâu nhận ba_mẹ hắn nói

-Bà khác tôi

khác_ba hắn quát

-Ông già này

cố chấp thật mà, ông không muốn con chúng ta được hạnh phúc sao, tối dám cá cược

với ông con bé là một cô gái tốt_mẹ hắn nói

-Thế bà nói

tối nghe xem

Mẹ hắn chần

chừ, “nếu bây giờ mình nói ra ông ấy sẽ nghĩ rằng con bé cố ý tiếp cận mình,

còn không nói thì hai đứa sẽ chẳng đến được với nhau, thôi cứ để con bé khiến ổng

khâm phục mới được” mẹ hắn nghĩ

-Hãy đợi đấy_mẹ

hắn nói và bước về phòng.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.