Chương2: "Chuyển Trường"

-Mẹ à… con sẽ

ngoan mà mẹ… không hư nữa đâu… ai ăn sơ ri mami mà…huhu_ Vãn Tình van xin mẹ

-Con còn giỡn

với mẹ như vậy nữa sao_Mẹ nó tức giận

-Mẹ à, con

năn nỉ mẹ mà_nó nài nĩ thấy mà tội

-Mẹ đã quyết

định rồi, đừng có mà chống cự, mẹ bắn bỏ con đấy, ngoan đi con gái_mẹ nó xoa

xoa đầu nó rồi bước vào bếp.

Sau một hồi

đắn đo suy nghĩ, nó bước vào bếp ôm mẹ.

-Con lo cho

mẹ lắm, không phải vì con không muốn học mà là học phí đắc lắm mẹ à, con không

muốn thấy mẹ cực khổ đâu_nó khóc

-Thôi nào,

nín đi con, ông ấy đã nói với ta mà, con cứ yên tâm mà học, học phí không cần

đâu, con học ngoan là mẹ vui lắm rồi, mẹ không thấy cực nhọc gì cả_mẹ nó ôm nó

vào lòng

-Mẹ à, con

phải nói với mẹ bao nhiêu lần nữa đây, con gét ông ta, mẹ đừng liên lạc với ông

ta nữa_nó quát mẹ

-Thôi mà

con, lên xem ti vi đi mẹ chuẩn bị bữa tối_mẹ nó nói xong nó liền lủi thủi bước

lên phía nhà trên.

---------SÁNG

NGÀY CHUYỂN TRƯỜNG--------

-Cái con bé

này, dậy nhanh lên, con có biết năm khai giảng nào cũng đi muộn không hã_mẹ nó

đánh vào mông nó

-Mẹ này, đâu

đấy nhá_nó vừa nói vừa cười bước vào nhà vệ sinh.

Nó đi bộ đến

trường, tuy hoàn cảnh gia đình không mấy ổn định nhưng mẹ nó luôn lo cho nó những

thứ tốt nhất như một công chúa vậy. Mẹ nó là một nhà thiết kế và là một người mẫu

nổi tiếng nhưng kinh tế cũng bệp bênh lắm. Mẹ nó năm nay đã 38t nhưng nhìn vể bề

ngoài sang trọng, ăn nói nhã nhặn, cư xử lịch thiệp không ai nói đã ngoài 30.

Tin…Tin…Tin…

-Mẹ chở đi

nhé con gái_mẹ nó nói từ trong xe ôtô

-Không cần

đâu mẹ, con không muốn người ta soi mói tại sao lại đi với mẹ đâu.. hỳhỳ_nó vừa

nói vừa gãi đầu

-Ừm, vậy gặp

lại con ở nhà..bye con yêu_nói xong mẹ nó đã biến mất cùng cái xe

--------Trường

S.I.N.E--------

Nếu như giống

những học sinh được nhận học bỗng vào đây thì khi thấy ngôi trường này sẽ kêu

lên “Wow” hoặc “Ôi” hoặc gì gì đó. Vì ngôi trường này rất đồ sộ, hoàng tráng.

Nhưng với nó sao… những từ như Wow, Ôi, Big,… chẳng có trong từ điển của nó đâu

nhé. Thây vào nó là một nụ cười tẻ nhạt lạnh lùng. Ở nhà nó hoàn toàn khác hẳn,

ngoan-nghe lời mẹ-hoạt bát-nhanh nhẹn-hiếu kỳ-nhí nhảnh như trẻ con. Còn như

bây giờ lạnh lùng-tàn ác-quậy phá-có bao nhiêu cái lười, cái dốt đều ập vào người

nó.

Nhìn những học

sinh ở trường này mà nó thấy ngán ngẫm, đi học đưa đón, không có sự tự do mà

bao nhiêu người cảm thấy như vậy là sang trọng, tức cười. Nhìn xung quanh, ai

cũng có ba mẹ đưa đến trường, được sự ấp ôm che chở của gia đình, nhưng nó

không thấy tủi thân vì không có ba mà ngược lại nó tự hào vì có một người mẹ

dành cho nó tất cả tình yêu thương của bỗ xen lẫn của mẹ cho nó.

-Này, cô có

tránh đường không đây_Giọng một nam sinh cất lên

-Không thì

sao, tôi thấy trường đâu có nhỏ đâu, không lẽ chẳng có đường để cậu đi hã_nó

nghênh mặt lên hỏi

-Tôi chưa từng

thấy cô ở trong trường, nhận học bổng sao_cậu ta liếc nhìn cách ăn mặc của nó rồi

nói

-Không sai một

tẹo_nó nói

-Vậy thì cô

không biết tôi là ai cũng phải thôi, vãnh tai lên mà nghe đây tôi là con trai của

hiệu trưởng trường này, là King của…_chàng trai chưa kịp nói xong thì đã xơi nguyên

cái tát của nó.

Đám nữ sinh

quanh đó nhìn nó với anh mắt căm thù, khinh bỉ, còn đám nam sinh thì thầm tội

cho nó vì đã đụng phải một tên ác quỷ.

-Đừng có đem

thân phận cao quý ra mà hù tôi thưa cậu em. Phải là chị không

được kêu bằng cô,

nghe rõ không, Kid_nó vừa nói vừa xoa đầu cậu ta

-Ôi,

chị Vãn

Tình (cậu ta lấy tay đo chiều cao) em cứ tưởng học sinh cấp 2 đi lạc qua bên

này_nói xong cậu ta bịt miệng cười khúc khích (Vãn Tình: cái đo chiều

cao là tác giả nói quá nhá tui cao đến 1m72 cơ mà, ứ thèm đóng nữa giờ,

nghĩ luôn, cho sản phầm bị đình trệ, lúc đó thì ai khỗ biết liền/// T/g: Cho em xin)

-Thôi chị đi

xem lớp đã nhé, để em đưa chị đến chỗ ba em nhé, không thì chị bị lạc mất…hehe_Lai

Phùng Hy là em họ của Vãn Tình

Đi đến đâu

gái cũng chạy theo Phùng Hy và hướng ánh mắt hình viên đạn về nó.

-Ba, xem ai

đến đây_Phùng Hy mở cửa phòng HT

-Cháu đến rồi

sao, ta chờ cháu nãy giờ, cháu học chung lớp với thằng Hy đó, nó sẽ dẫn cho về

lớp luôn_Ông HT ôn tồn nói

-Sao học

chung lớp được ạ, Kid dù gì cũng lớn tuổi hơn cháu mà dượng_nó nói

-À, chuyện đấy

nó sẽ nói trực tiếp với cháu, thôi hai đứa về lớp đi, chuẩn bị khai giảng rồi_Ht

nói xong chúng nó đi về lớp

Không khí lớp

học trở nên căn thẳng hơn khi nó cùng Hy bước vào lớp, bao nhiêu con mắt đỗ dồn

về nó.

-Em giới thiệu

về mình đi_GVCN lên tiếng

-Xin chào,

mình tên là Hạ Vãn Tình, mình nhận được hộc bỗng, xin hết_nó nói xong, bỗng đâu

ra một bàn tay kéo nó xuống chỗ ngồi

-Lâu rồi không

gặp cưng, nhớ quá_Kiều Minh Kiều chứ không ai khác

-Ừm, tao

cũng nhớ mày lắm luôn á, bấy bì_nó cười nói với Kiều

-Ai đây_Kiều

Tân Phàm hỏi Kiều

-Bạn của em,

hai nhiều chuyện_Kiều vừa nói vừa lườm Tân Phàm

-Có ý kiến

gì thì cứ nói, đừng có nhìn tôi như mới gặp người lần đầu được không_nó thản

nhiên nói

-Chắc cô là

người gieo rắc cho em tôi những ý chí kiên cường vượt qua khó khăn trong những

trò quậy phá đánh nhau phải không_Hắn tuôn ra một tràn

-Nói phải có

ngắt, có nghĩ, cái cơ bản nhất của tiếng việt mà còn không biết thế mà lại đi

làm anh sao, đúng là cười rụng răng người ta mà_nó nói châm chọc hắn

-Lời lẽ chua

ngoa thật, giờ tôi đã biết em tôi được đào tạo từ đâu rồi_hắn vẫn cứ tiếp tục

đôi co với nó

-Biết rồi

thì lượn đi cho nước nó trong giùm cái đi ba_nó nói khiến hắn tức điên

Phùng Hy và

Minh Kiều ngồi cười khúc khích càng làm hắn bực bội thêm

-Lần sau rút

kinh nghiệm đừng gây sự với Vãn Tinh hai nhá, đau bụng chết mất..haha_Minh Kiều

và Hy được một phen cười khoái chí

-“Đề nghị tất

cả học sinh các khối chúng ta tập trung ra sân để tham dự buổi lễ khai giảng

ngày hôm nay”_đài phát thanh của trường thông báo

Cuộc cãi vã

đến đây đã kết thúc.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.