Chương 32: Không hiểu nổi

Hôm nay, trời quang mây tạnh, nắng lượn mây bay...

Vang lên tiếng gào khóc đáng thương của Thiên Toàn.

Tiểu quỷ này vì sao khóc? Và ai dám cả gan làm tiểu quỷ này khóc?

Chỉ là 1 con thằn lằn.

Tiểu quỷ này trời không sợ, đất không sợ, baba mama còn phải sợ, nhưng hôm

nay, đang ngồi chơi trong góc, chợt có cái gì bò bò lại gần, với cái

đuôi ngoe nguẩy. Thiên Toàn đại nhân chợt liếc mắt qua nhìn, thấy 1 con

vật 2 tay 2 chân ngắn cũn cỡn (là do tiểu quỷ này tưởng tượng thôi ạ)

với cái đầu dẹp dẹp dài dài và đôi mắt đen láy sâu thăm thẳm, đang bất

động nhìn nhóc con này.

Thiên Toàn giơ tay định bắt, ai ngờ nghe

động, bạn thằn lằn vụt bỏ chạy leo lên tường rồi bò bò lên cao. Tiểu quỷ thấy thằn lằn leo tường được, rất hâm mộ, muốn bắt về làm đồ chơi, nên

cũng bắt chước úp nguyên cái bụng bự, 2 tay không chút cố định bám lên

tường, chuẩn bị tư thế bò. Nhưng khổ nỗi, càng bắt chước càng không làm

được, Thiên Toàn vẫn bẹp dí vào tường mà không dịch chuyển được 1

centimet.

Nhã Ái thấy Thiên Toàn kì kì, mới quay lại hỏi: “Cục cưng, con làm gì thế?”

Thiên Toàn không thèm trả lời, rồi cũng tiếp tục làm cái động tác kì quái, khiến Nhã Ái càng nhìn càng không hiểu.

“Toàn Toàn, không chơi đồ chơi thì cất vào đi.” Đại Kỷ đang xem tivi ngoài

phòng khách cũng thấy Thiên Toàn làm cái trò vô bổ, nên sẵn giọng nhắc 1 tiếng.

Thiên Toàn làm mãi không được, mắt rưng rưng, rồi ngồi bẹp xuống, cất giọng “lảnh lót” òa khóc.

Đại Kỷ và Nhã Ái giật mình.

“Cục cưng! Con bị sao? Con bị té à?” Nhã Ái nhanh nhất chạy lại xem Thiên

Toàn có sao không? Nhưng thấy con không bị gì, Nhã Ái dỗ cho thằng bé

này nín đã. Tuy nhiên, càng dỗ, nó càng lớn họng khóc oe óe lên.

Đại Boss nhìn theo ánh mắt thằng bé này, thấy con thằn lằn bò bò trên

tường, nên mới chợt hiểu ra, cơ mà là hiểu lầm, tưởng con sợ loài sinh

vật 4 chân này, nên tiện tay nắm lấy đuôi con thằn lằn, rồi đem vứt ra

ngoài cửa, tay kia vỗ đầu con: “Rồi, hết sợ nhé.”

Không như anh nghĩ, thằng bé thấy baba vứt con vật đó rồi..càng gào khóc dữ dội hơn.

Thật không thể hiểu nổi tư duy con nít....

P/s: Riêng tui là tui thấy thằn lằn tui cách ly 3 mét rồi, ở đó mà đòi bắt với không bắt.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.