Chương75: Sắc xuân buông xuống dáng người thướt tha (thượng) . .

Mẹ chồng nhân cơ hội này bộc lộ sự bất mãn đối với con

trai, công bố chuyển tới ở cùng quyết không quay về. Tôi không có quyền tỏ thái

độ, Quan Ứng Thư lại chỉ im lặng không nói gì. Buổi tối, tôi có chút sợ hãi bám

theo Quan Ứng Thư thì thầm: “Mẹ hôm nay sao lại đột nhiên giận dữ như vậy thế?”

Hắn cũng mù mịt: “Chắc là do quá lo lắng cho em và đứa

bé .”

Tôi ‘’à’’ một tiếng lại hỏi tiếp: “Mẹ ở lại đây, bố sẽ

không phản đối chứ?”

Hắn cúi đầu cười: “Ngày mai em sẽ biết.”

Tôi lại ‘’à’’ tiếng nữa.

Hắn hình như cũng cảm thấy gì đó: “Còn có vấn đề gì

nữa sao?”

Tôi lại bắt đầu nói nhảm: Nếu mẹ biết được thân phận của em thì làm sao bây giờ?

Có đánh em hay không?”

Hắn dừng một chút, rồi ôm chặt tôi vào trong lòng, đợi

khi tôi cảm thấy thoải mái mới nói: “Nhan Nhan, anh không biết sau khi mẹ biết

sẽ xảy ra chuyện gì. Nhưng mà em phải tin tưởng, anh sẽ không gây cho em bất cứ

thương tổn nào nữa .”

Hắn lần đầu tiên dùng ngữ khí tương kính như tân (vợ chồng kính nhau như

khách) như vậy nói chuyện với tôi, ý tứ rõ ràng là thương

lượng, hoàn toàn khác hẳn với dáng vẻ từ trên cao nhìn xuống vênh mặt hất hàm

sai khiến thường ngày của hắn. Quả thật tôi nghe một câu ấy mà trở nên vô cùng

vui sướng hài lòng, bất chấp việc hắn nói tới tột cùng là có ý gì trong đó đi

nữa. Hắn nói kiểu ngữ khí này, với tôi mà nói, là một lời hứa hẹn chân thành

nhất, tha thiết nhất, đáng quý nhất rồi. Tôi cong khóe miệng ở trong lòng hắn

chọn một tư thế thoải mái nhất, rốt cục bao nhiêu nặng nề đã an tâm mà lắng

xuống…

Kết quả đúng là sấm mưa to mưa nhỏ, ngày hôm qua vừa

thuận lợi thu xếp tốt thêm một phòng, thì hôm nay lại nghe được giọng nói uể

oải qua điện thoại : “Nhan Nhan, mẹ có việc không thể qua đó. Nó về sau còn qua

loa với con, không quan tâm tới con, con cứ mách mẹ, mẹ nhất định sẽ thay con

dạy bảo nó thật tốt. Đúng rồi, về sau các buổi tối đến nhà mẹ ăn cơm, mẹ mỗi ngày phải giám sát các con.”

Tôi tuy rất to mò nhưng đối với lời thuyết phục của mẹ

chồng vẫn gật đầu vâng dạ : “Vâng, vâng. Cám ơn mẹ.”

Cúp máy, quay qua gọi điện thoại cho Quan Ứng Thư, mới

vừa vang lên một tiếng chuông hắn đã tiếp điện thoại: “Làm sao vậy?”

“Bây giờ anh đang làm việc sao?” Vừa nói xong

tôi liền cảm thấy muốn tự cắn đứt đầu lưỡi mình, khó có cơ hôi nói chuyện điện

thoại với hắn, lại đi nói một câu vô nghĩa thiếu dinh dưỡng như vậy thì còn gì

là thú vị nữa?

“Em thật ra là muốn hỏi vì sao mẹ lại đột nhiên không

tới nữa?” Kỳ thực tôi không hiểu được bố chồng rốt cuộc nghĩ ra ma pháp gì mà

làm cho bệnh tâm thần đột biến của mẹ chồng lần này đột nhiên thu cờ ngừng

trống không đánh mà lui.

Kết quả bên kia đầu dây hắn cười như tên trộm: “Buổi

tối sẽ nói cho em biết.”

Nếu đổi thành người khác nhất định là sẽ cười xấu xa

nháy mắt đủ kiểu. Nhưng mà tôi thật không tưởng tượng nổi Quan Ứng Thư lại có

bộ dạng không đứng đắn như vậy, thế nên nhất thời, chờ mong giống như sẽ có một

trận bom nguyên tử phát nổ mạnh bốc khói mù mịt xộc thẳng vào trong óc,

tôi gần như cười ra tiếng: “Được, em đợi anh.”

Cơm chiều có rất nhiều thuốc bổ dược tốt, còn có hải

sâm. Kỳ thật tôi đối với sản phẩm trân quý của biển cả này thật đúng là xin

miễn thứ cho kẻ bất tài. Mặc dù không đến mức dị ứng, nhưng trên cơ bản là ăn

một lần nôn một lần. Mẹ chồng thì ân cần nên tôi không dám cự tuyệt, chiếc đũa

dao động không ngừng, đúng lúc đó Quan Ứng Thư liền đoạt lấy, không nói hai

lời, đưa lên miệng : “Ừm, đúng là hải sâm thượng đẳng, mùi vị rất đậm.”

Thấy mẹ chồng giận sôi lên hắn nhàn nhạt mở miệng: “Vợ

con không thích ăn.”

Tôi chỉ có thể phụ họa: “Vâng, mẹ, gần đây khẩu vị của

con có chút thay đổi, không thích loại đồ ăn này… Mà vì tính chất công việc của

anh ấy thì ăn cái này tốt hơn.” Tôi cực lực nhuộm đẫm bản thân mình thành một

người con dâu hiền thê tiêu chuẩn người gặp người thương, mưa to gió lớn sau

này để sau hãy nói.

Bố chồng hiếm khi gật đầu: “Vợ chồng son sống với nhau

phải biết thông cảm cho nhau, trân trọng lẫn nhau.” Dứt lời liền gắp một phần

hải sâm cho mẹ chồng: “Bà nhìn lại bà đi, vì chuyện của bọn chúng mà nhiều thêm

mấy nếp nhăn rồi.”

Ngữ khí dịu dàng trước nay chưa từng gặp bao giờ, tôi

và Quan Ứng Thư quay mặt nhìn nhau.

Mẹ chồng cười có chút nghịch ngợm: ” Đúng là kẻ tám

lạng người nửa cân, người nào đó cứ chê tôi là bà già, trong khi chính mình râu

ria lông mày đã trắng cả rồi …”

Tôi rất ít nhìn thấy mẹ chồng như vậy, không có vẻ

thâm trầm, không che sầu ưu tư, hồn nhiên như một đứa nhỏ đang làm

nũng.

Người một nhà cười đến hoà thuận vui vẻ, giống như đã

được ước định từ kiếp trước, kiếp này tụ họp, hạnh phúc mãi mãi về sau.

Buổi tối, tôi quấn quít lấy Quan Ứng Thư, hắn không

quy thuận quyết không buông tha: “Rốt cuộc vì sao mẹ lại không chuyển tới đây

nữa?”

Hắn xoa xoa đầu tôi nói: “Em không hài lòng à? Thực sự

muốn cùng mẹ sống chung sao? Hả?”

“Ách… Cái đó không phải. Hôm nay lần đầu tiên em

nhìn thấy ánh mắt bố dịu dàng như thế, quả thực là có chút khiếp sợ tới ngũ lôi

oanh đỉnh. Hiện tại em mới phát hiện, kỳ thật tính cách bố con anh cực kỳ giống

nhau. Vĩnh viễn là tâm tư như khe suối, sâu không lường được, nói chuyện không

khéo, thế mà lại có lúc ngẫu nhiên toát ra sự dịu dàng như vậy, bộc lộ sự chân thành thật tâm nhất khiến

người ta cảm động ngay lập tức.’’

Hắn ngiêng người ngăn chặn lại miệng của tôi, ứng phó

qua loa với tôi: “Toàn ăn nói linh tinh…”

Tôi cười liên tục, vòng tay ôm lấy lưng hắn, lơ đãng

nhìn qua thấy bên tai của hắn đang dần dần đỏ bừng lên: “Thật sao? …”

Náo loạn một lúc, hai người đều có chút không kìm nén

được mà đng tnh. Tôi nhẹ nhàng thì thào: “Ông xã, em yêu anh, yêu anh giống

như mẹ yêu bố vậy…”

Hắn đột nhiên cắt đứt lời nói của tôi, hôn tới khí thế

ngất trời: “Không, anh sẽ không bao

giờ làm tổn thương em.”

Tôi đương nhiên biết hắn sẽ không làm tổn thương tôi.

Tôi yêu nhất người này, người mà luôn ở trước mặt người khác sẽ bày ra bộ mặt

núi băng phủ tuyết ngàn vạn năm, nhưng khi một mình đối diện với tôi sẽ luôn

cười dịu dàng như gió xuân; sẽ luôn thờ ơ với người khác, nhưng lại duy nhất

khom người trong bếp, dựa theo sách nấu ăn cẩn thận hầm món canh lê giản dị cho

tôi…

Cửa sổ chưa được đóng mang theo cơn gió ấm áp thổi bay

rèm, giống một con bướm đang giương cánh muốn bay đi. Trong phòng, nhiệt độ

giữa chúng tôi dần dần tăng lên, cuối cùng cả hai trở nên cháy bỏng, tôi lần

lượt rơi vào nhu tình ngọt ý của hắn, hạnh phúc vô tận…

Buổi sáng lúc thức giấc, xương sống thắt lưng đều đau,

tôi “ưm” một tiếng, nghiêng người, Quan Ứng Thư liền mở mắt ra: “Làm sao vậy?”

“Anh nói xem là làm sao?! Đêm qua người nào đó

biến hình thành cầm thú, làm hại em cả thân mình đều nhức mỏi, nhất là thắt

lưng đau cả buổi. Cũng không biết có kinh động tới cục cưng hay không?.” Tôi

hờn dỗi trợn trắng mắt.

“À? Nghiêm trọng vậy sao?” Hình như là hắn vừa

tỉnh khỏi giấc mộng, giọng nói lười biếng, hoàn toàn không nhìn bộ dáng huyết

lệ lên án của tôi.

Lá gan tôi trở nên lớn hơn, tức giận quát mắng: “Quan

Ứng Thư! Đêm qua anh còn lời ngon tiếng ngọt thề non hẹn biển, thế mà mới qua

có mấy tiếng đã lập tức liền trở mặt biến thân thành Trần Thế Mỹ. Anh quả nhiên

so với cầm thú còn cầm thú hơn!”

Gân xanh trên trán hắn giật giật: “Trước đây nôn buổi

sáng, bây giờ chuyển sáng mắng buổi sáng sao? Định tra tấn anh cả về tinh thần

lẫn thân thể sao? Hử?” Híp nửa con mắt, nguy hiểm chằm chằm nhìn tôi.

Tôi nhất thời phát hiện ra lời nói vừa rồi của mình

thật sự quá mức tự do, quá mức lớn mật sắc bén, nên mau chóng biện hộ cho bản

thân: “Không có, em vừa mới là do tỉnh lại vì ác mộng, nên chưa kịp hiểu tình hình

thực thế ấy mà.”

“À? Ý của em là anh ở trong giấc mơ của em, biến

thân so với cầm thú còn cầm thú hơn, cầm thú không bằng người nữa?” Hắn gấp gáp

nhìn chằm chằm tôi, tôi thấy là mình càng tô càng đen nên lo lắng đến độ trong

lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi: “Đương nhiên không phải là ý đấy, ý em là… ý là…”

Nói nửa ngày, không tìm thấy một lí do nào…

Hắn cuối cùng thong thả ra tay, mò mẫm tôi một phen “Được rồi, đã vậy anh đây sẽ làm cho chính mình ở thực tế cùng anh trong giấc

mơ của em giống nhau đi…”

Những lời chủ gọi khách này có chút không thích hợp

với lẽ thường, chờ tôi trở về đúng vị trí cũ, đã gần như mất hết thành trì…

Sau đó ư? Sau đó tôi khóc không ra nước mắt, hơn nữa

nơm nớp lo sợ cuộc sống khó khăn sau này của bản thân…

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.