Chương69: Trong bức tranh có đôi chim yến (hạ) . .

Là ông chủ, quanh năm suốt tháng cũng không được rảnh

rỗi. Quan Ứng Thư ngày mồng ba tháng giêng đã bắt đầu làm việc, về kế hoạch mục

tiêu của công ty trong năm mới, chính sách cải cách, phân bố nhân sự, vân vân.

Chúng tôi mùng bảy mới phải đi làm, ở nhà chơi mãi cũng chán, cho nên vô cùng

hăng hái kích động muốn đi làm.

Nhưng Quan Ứng Thư kinh đường mộc vỗ, kiên quyết phản

đối.

Tuy rằng tôi cũng biết vài ngày gần đây hắn bận tối

mắt tối mũi, sứt đầu mẻ trán, nhưng cũng rất kiên nhẫn với tôi, cơ bản chấp

hành nghiêm chỉnh chính sách không đả kích, không khinh bỉ, không làm lơ. Nhưng

bão vẫn không nhịn được phải bùng phát (đương nhiên, tất cả đều là công lao của mẹ

chồng tốt bụng, tuy nhiên chứng thích nổi bão của Quan Ứng Thư vẫn chưa sửa

được = =): “Dựa vào cái gì? Em chỉ mang thai chứ có tàn tật

đâu? Anh dựa vào cái gì quản em? Nghỉ đẻ cũng không phải nghỉ cái kiểu này …”

Hắn không để ý, quyết không nhượng bộ: “Công ty không

cần em.”

“… Đó chỉ giới hạn trong chức vụ thư ký mà thôi,

em ở bộ phận tiêu thụ chẳng lẽ không có một chút công trạng nào sao?” Mặc dù

không đủ ái cương kính nghiệp, nhưng cũng coi như là một nhân viên trung thực

chứ?

Dường như hắn đang áp chế bản tính lạnh lùng vốn có,

dùng giọng nói nhẹ nhàng khuyên bảo tôi: “Hiện tại bộ phận tiêu thụ đang cố

gắng khai phá một vùng thị trường mới, công tác rất nặng, không hợp với em đâu,

làm thư kí vẫn tốt hơn .”

Tôi cũng không thể được một tấc lại tiến một thước,

công phu sư tử ngoạm: “Được rồi, còn tốt hơn ngày nào cũng chỉ ở trong nhà và

ra công viên.”

Công khai ngồi xe của hắn cùng nhau đến công ty, mỗi

thư kí đều liếc mắt nhìn, nhưng có điều cũng chỉ dám dè dặt, chứ không nói

luyên thuyên khắp nơi không kiêng nể gì như Hình Tinh Tinh.

Thư ký Hạ đặc biệt sắp xếp cho tôi cùng với một người lương

thiện cần cù nhất trong công ty, hơn tôi năm tuổi, về cả sự nghiệp lẫn tình yêu

đều đang trong mùa thu hoạch. Dường như là do tâm trạng ngày nào cũng tốt, nên

hiệu suất làm việc của cô ấy đặc biệt cao, tất cả những việc được phân công cơ

bản đều là cô ấy hoàn thành, hơn nữa kỳ quái là, cô ấy không hề oán hận gì, lao

tâm lao lực, cẩn thận tỉ mỉ. Tối nào tôi cũng tôi cực lực thổi gió bên gối Quan

tổng: “Thư ký Điền ấy, tính cách tốt, lại có năng lực, đặc biệt có thể chịu khổ

nhọc. Vừa thấy chính là nhân tài không thể thiếu, vì sao anh không thăng chức

cho cô áy?”

Hắn luôn không kiên nhẫn nói sang chuyện khác: “Việc

này rất phiền, em đừng nên quan tâm.”

Tôi gối lên cánh tay hắn, chọc chọc vào bắt thịt hắn,

vẫn không nói chuyện sao, nghĩ mãi không ra, chuyện này phức tạp như thế nào

chứ?

Hình như hắn nhìn ra suy nghĩ của tôi, ôm tôi vào

lòng, cũng không có ý định giải đáp nghi vấn của tôi: “Muộn rồi, mau đi ngủ đi.

Về sau em sẽ biết.”

Sau Tết âm lịch nhiệt độ không khí lên cao, thời tiết

luôn ấm áp, ông mặt trời trải qua lễ rửa tội dài một năm, nét mặt toả sáng

chiếu xuống ấm áp vô hạn.

Tình cờ vào một hôm chủ nhật, một đám bạn xấu lũ lượt

kéo đến sân nhà tôi nướng thịt. Thật ra nướng thịt cũng không phức tạp lắm, tất

cả dụng cụ đã có đầy đủ, chỉ cần đến siêu thị mua nguyên liệu nữa là xong.

Mấy người đàn ông lười không muốn hoạt động, chỉ có Tả

San Hô, Lã Tang Tang cùng tôi ba người cần cù giống ong mật chạy qua chạy lại ở

trước lò nướng cùng bàn mạt chược.

Hướng Khôn hét lên với Tả San Hô: “Đừng ăn nhiều quá,

nếu không em tự chịu đấy.”

Tả San Hô bĩu môi không cho là đúng: “Chúng ta sử dụng

loại mỡ bò tốt nhất, chỉ trừ một chút nước chanh thì có thêm gia vị gì đâu.

Liên quan gì đến chịu với đựng chứ?”

Tôi nhìn cá mực cùng con gà trước mặt cô ấy, không

khỏi buồn cười: “Tên kia nhà cậu quản nghiêm thật đấy, ăn nhẹ không khác gì phụ

nữ mang thai.”

Lã Tang Tang cũng cười: “Cho nên nói phụ nữ mang thai

ai cũng ngốc, với những hành động gần đây của cậu ấy mà cậu không nhìn ra manh

mối nào sao?”

Tôi không hiểu ra sao: “Manh mối gì?”

“…”

Tôi tiện đà nghĩ lại cô ấy thích đi dạo, hay

phiền muộn thở dài, ngay cả bánh ngọt thích

nhất c*̃ng không muốn ăn, thường thích đọc quyển những điều cần chú ý

khi mang thai c*̉a tôi…

“Chẳng lẽ cậu cũng?” Tôi kinh ngạc nhìn cô ấy.

“Sao? Mắt trợn to như thế làm gì? Cả thế giới

chỉ có cậu mới có thể mang thai sao?” Cô ấy cười nhạt trước vẻ mặt

ngạc nhiên c*̉a tôi.

“Bao lâu rồi?”

“Chắc là bảy tuần .” Cô ấy giơ ngón tay tính toán: “Trời ơi, cá mực nướng c*̉a tớ…”

Bảy người không khí sôi động mà hài hòa, tôi vừa

cắn khoai sọ nướng vừa hỏi Lý Quân Thành: “Trúc Diệp còn

chưa về đây sao?” Hắn mạnh

miệng như không có chuyện gì: “Làm sao em biết được?”

Trong sân Lục

Ngạc mai đã đến thời kì ra hoa , hương thơm vốn đã ngào ngạt, nay càng

thêm nồng nàn hơn. Đồ ăn c*̃ng như đã từng được ngâm trong rượu trái

cây hương mai, hương thơm thấm vào ruột gan. Cũng không uổng Lục Du đại sư ngày

đó đã cảm thán “Từng say hoa mai như bùn, trong hai mươi dặm vẫn còn

ngát hương”.

Bốn người đàn ông chỉ nói chuyện về công việc,

nhưng không phải phần mà một thư kí nho nhỏ như con tôm tôi được tiếp

xúc, cho nên nghe không hiểu gì. Tả San Hô đại khái cũng là chán đến chết,

thần thần bí bí kéo tôi sang một bên.

Tôi khó hiểu “Cậu thần bí giấu đầu hở đuôi như

thế để làm gì ?”

Cô ấy nháy mắt: “Tất nhiên là chuyện không thể

nói trước công chúng rồi.”

Tôi kinh hãi: “Chẳng lẽ đứa nhỏ không phải c*̉a Hướng

Suất ?”

Cô ấy trợn mất: “Không phải của hắn chẳng lẽ c*̉a

lão Quan? ”

“… Vậy thì là cái gì ?”

“Chính là, bây giờ cậu đang mang thai, buổi tối có

c*̀ng lão Quan làm chuyện kia không?”

Tôi xấu hổ không thôi: “… Quả nhiên là bí mật,

không có…”

“Hả? Không phải sau ba tháng là có thể sao? Chẳng lẽ

Lã Tang Tang lừa tớ?” Trên mặt cô ấy vẽ lên nụ cười xinh đẹp, giống như

người thắng cuối c*̀ng ngư ông đắc lợi.

Tôi chỉ có thể nói thẳng: “Hình như đúng là ba

tháng sau là có thể thật … Nhưng tớ thấy vẫn nên để ổn định vẫn

tốt hơn.” Lúc bác sĩ nói cho chúng tôi điều này, tôi xấu hổ đến mức

muốn chui xuống dưới bàn .

Cô ấy xem thường: “Chẳng lẽ cậu không sợ lão Quan

nhà cậu tịch mịch khó nhịn đến bên ngoài tầm hoa vấn liễu sao?”

“… Trước tớ thì đã nhiều năm hắn không có bạn

gái mà ” Tôi nói năng hùng hồn đầy lý lẽ.

“Nói cậu ngốc đúng là không sai. Không có bạn gái

không có nghĩa là không cần. Đàn ông đều là động vật nghĩ bằng nửa thân

dưới, cẩn thận vẫn hơn, bây giờ đã thưởng thức qua cậu rồi, càng khó

có thể ngồi mà trong lòng không loạn.” Tả San Hô ra vẻ chuyên gia tư vấn

tình cảm.

“…”

“Tất cả đều muốn tốt cho cậu thôi, đừng trách

tớ không nhớ tình cảm chị em c*̉a chúng ta, ngày hôm qua tớ lại nhìn

thấy Dụ Hà cùng ông xã nhà cậu ăn cơm, tuy rằng áo mũ vẫn chỉnh tề, thần

sắc vẫn bình thường nhưng quan hệ giữa hai người họ mập mờ lắm, cậu

vẫn nên cảnh giác thì hơn .”

Tôi có chút mờ mịt. Kỳ thật đối với Dụ Hà tôi gần

như đã không còn khúc mắc gì, chuyện duy nhất còn mờ ám chính là ý

nghĩa c*̉a “Dưới tàng cây”, nhưng khi đó cũng là do Lý Quân Thành làm, bây

giờ đột nhiên nơi giải trí lớn như vậy nổi danh xa gần đột nhiên đổi

tên c*̃ng có vẻ không hay lắm. Tuy rằng tôi không thích ”Dưới tàng cây”,

nhưng nó cũng không thể lại gây sóng gió trong lòng tôi được. Nhưng khi Tả

San Hô thuận miệng nhắc tới, tôi lại cảm thấy đáy lòng không nỡ.

“Cái gì là quan hệ mập mờ chứ?”

“Rất đơn giản, tình cảm mập mờ, đa phần đều là

mối tình đầu trở lại làm đảo loạn một hồ nước đang yên ả, cho nên dây

dưa c*̀ng cùng bạn trai trước hay bạn gái trước bây giờ bị gọi là tình cảm

mập mờ.” Cô ấy than thở.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.