Chương67: Trong bức tranh có đôi chim yến (thượng) . .

Buổi tối, tôi nằm ở trong lòng hắn, không đầu không

đuôi nói một câu: “Em xin lỗi.”

Tay hắn siết chặt, sử dụng một chút lực dễ dàng quay

mặt tôi lại, khoảnh khắc ấy tôi sinh ra cảm giác quay cuồng giống như chiên

trứng gà trên chảo vào buổi sáng sớm= =. Vốn đưa lưng về phía hắn, nói chuyện

chỉ có chút lo lắng, nhưng bây giờ nghe thấy tiếng hắn hô hấp, tôi lại đổi ý

muốn lùi bước.

“Nói đi, anh nghe đây.” Đại BOSS gần đây biến

hình lợi hại, khi nói chuyện thường nhỏ nhẹ, giống như chỉ một câu có thể làm

cho người ta được sinh ra, nhưng cũng chỉ một câu cũng có thể làm cho người ta

chết đi.

Tôi lúng túng như ngâm thơ: “Đợi tiểu Quan được sinh

ra, anh có đuổi em ra khỏi nhà hay không?” Lo

lắng này giấu trong lòng tôi như lông mọc rậm rạp sắp mốc meo hết cả. Hiện tại

cố gắng lấy dũng khí hỏi ra, tôi lại thấy mình có chút ngu ngốc.

Hắn buồn cười cúi đầu xuống, hô hấp nóng mà tê dại,

phả lên mặt tôi, tôi có chút không nhịn được. Nhưng ánh mắt hắn nhìn chằm chằm

tôi như đang rình con mồi, giằng co gắt gao với tôi, làm cho lòng tôi càng lúc

càng có cảm giác trầm trọng không tên.

Nhìn chán cho tới tận lúc tôi bối rối, đại BOSS mới tỏ

thái độ: “Đồ ngốc, lại phải tìm một người mẹ khác cho nó thì phiền lắm…”

… … Anh trả lời thẳng vào câu hỏi sẽ chết hả? Không đi

đường vòng công ty sẽ lỗ vốn sao?

Tôi vừa lòng, dựa vào lồng ngực rắn chắc của hắn mệt

mỏi ngủ.

……………

30 Tết cùng đến nhà chồng ăn cơm, vừa mới bước vào cửa

đã nhìn thấy bố tôi đang đùa giỡn với Tuyết Nhi rất vui vẻ, cằm của tôi gần như

muốn rớt xuống dưới. Trừng mắt nhìn một màn này, bỗng nhiên cảm thấy đau nhức.

Mẹ chồng nhiệt tình chạy ra tiếp đón: “Những năm trước

luôn là một nhà ba người, có hơn cũng chỉ thêm chị Chu, rất vắng vẻ, năm nay

Quan gia chúng ta sắp có cháu trai nên tăng thêm thành viên, sẽ có thêm hai

người, à, không phải, hiện tại là ba người chứ. Đây là việc đáng mừng nhất!”

“Hôm nay, mẹ đã tự mình tới mời ông thông gia đến đây

, cùng với cô y tá lạnh lùng kia nữa nhưng mà cô ấy không tới.”

Đại khái là sắp tới năm mới nên không khí thực high,

mẹ chồng nói chuyện tới nỗi giương nanh múa vuốt, vui mừng giống như đứa trẻ

con ngây thơ, chất phác chờ mong náo nhiệt.

Tôi nhìn mắt bố chồng, ông chăm chú nhìn vợ mình đang

phóng đại mọi chuyện, hơi có chút ý cười lóe lên trong mắt. Tôi rất khâm phục,

không phải vì bố chồng tôi cũng đã sắp 60 tuổi nhưng nom vẫn rất phong lưu

phóng khoáng, mà là đã từng trải qua nhiều mưa gió sóng to như vậy nhưng hai

ông bà vẫn chẳng khác nào một đôi vợ chồng son, có thể tương trợ nhau trong lúc

hoạn nạn bất kể chướng ngại trước mặt ra sao, tay trong tay cùng nhau đối mặt

với tương lai. Trải qua gian khổ mới hái được quả chín, mãi mãi tỏa ra hương

thơm ngào ngạt mà chưa một ai được ngửi qua.

Tôi hiện tại lại có chút sợ hãi lo được lo mất, cảnh

tượng hoà thuận vui vẻ bây giờ giống như một giấc mộng, như hoa trong gương, trăng

trong nước, tôi sợ mình chẳng may lơ đãng hắt xì một cái, mọi thứ đều có thể vô

hình bị hủy bỏ, cuối cùng sẽ tìm không thấy một chút dấu vết nào…

Tôi từng lén xin cố vấn từ Tiểu Bạch, kẻ tự xưng là

chuyên gia, cô ấy luôn oán giận bản thân không vượt qua được thế hệ 9x , đến cả

mang thai cũng không nhanh bằng tôi, huấn luyện cho tôi một chương trình học về

dưỡng thai: “Sách nói phụ nữ lúc mang thai luôn có cảm giác sắp phải rời bỏ,

mất đi một thứ gì đấy, rồi khi nằm ngủ thường mơ thấy bị rơi xuống từ trên cầu

thang hoặc là bị ngã xuống từ vách núi đen, gặp phải những điều này có thể nói

lên rằng trong lòng cậu chứa đựng nhiều tâm sự làm tổn hại tới sức khỏe… Chẳng

lẽ là ở trong lòng BOSS không kìm lòng nổi chuyện gì sao?”

Nếu như thế, nên treo ngược mình lên cây theo hướng

Đông Nam đi = = (câu

này xuất phát từ trong phim Khổng tước đông nam phi (khổng tước bay về phương

đông nam). Đây là bộ phim Romeo – Juliet phiên bản Trung Quốc, kết thúc thì

hình như là nam chính thắt cổ chết vì tình. Cái này ta cũng không rõ lắm, vì

chưa xem phim này)

Thời điểm ăn cơm tất niên tôi ngồi bên cạnh bố, ông

giống như đứa trẻ miệng ồn ào không thể ngăn cản nổi “Tôi muốn cái này” “Tôi

muốn cái kia” . Hoảng hốt nhớ lại cái đêm trắng đó, ở trong phòng hơi nóng của

lẩu lượn lờ, tôi chỉ có thể túm lấy góc áo của bố “ con muốn ăn thịt bò, à, còn

muốn uống sữa chua nữa…” Giờ đây vị trí đã hoán đổi, vật đổi sao dời, đổi thành

bố cứ như vậy mắt mở to ,mồn đang ăn cũng mở to , trong miệng đầy thức ăn, lòng

tôi đột nhiên dâng lên không chỉ là niềm vui sướng nhỏ bé mà còn là sự an ủi…

Tục lệ sau khi kính rượu sẽ đến lúc được phát lì

xì, tôi thay mặt bé Quan còn chưa ra đời, mặt không đổi sắc, tâm không thẹn

thùng, một phát nhận hai lần lì xì, còn cân nhắc xem đến lúc nào đó nên lừa

gạt đứa bé trong bụng này để vơ hết tài sản vào túi .

Tả San Hô gọi điện thoại từ một nơi nào đó ầm ĩ,

hình như đang bắn pháo hoa, bùm bùm liên tục không dừng lại. Thế nên

đành chuyển thành gửi tin nhắn,

nhưng mà hôm nay mạng di động Trung Quốc bận tối mắt tối mũi, một tin nhắn mà

mười lăm phút sau mới gửi tới được di động của tôi. Hóa ra, trên quảng trường

phía Tây có mở tiệc pháo hoa, theo truyền thuyết đây chính là sự kiện nóng

bỏng nhất, náo nhiệt nhất, tổn hao của cải nhiều nhất gần 5 năm qua tại thành phố M, cô ấy còn phóng đại

bữa tiệc này thành bữa tiệc chỉ có ở trên trời, trần gian không thể

có được. Như là nói đúng tiếng lòng c*̉a tôi, nhất thời làm tâm can tôi

ngứa ngáy khó nhịn, quyết định mạo hiểm nguy cơ có thể bị răn dạy, dứt khoát

kiên quyết mở miệng xin phép: “Em muốn đi xem tiệc tối.”

Hắn liếc mắt nhìn tôi một cái, lại liếc mắt nhìn TV

một cái, trong lòng đại khái là vô cùng kinh ngạc: đây không phải đài truyền

hình trung ương, đây không phải chỉ là tiểu phẩm hài giải trí, hầu như thường

là có vài người cùng nhau đùa vui ở trên sân khấu rồi tự cho đó là tác

phẩm hài kinh điển đấy chứ.

Tôi chỉ có thể tiếp tục giải thích: ” Em muốn đi xem

tiệc pháo hoa ở quảng trường phía Tây…”

Mẹ chồng đúng lúc bưng đĩa cam đã cắt lên, hát

đệm nói thêm: “Đúng đó, các con đều còn trẻ, ở nhà xem tiết mục cuối năm

không có ý nghĩa gì lắm.”

Nghĩ tiếp lại dặn dò: “Có điều đi ra ngoài, Ứng Thư,

con phải để ý trông nom tốt vợ mình cho mẹ , nếu thiếu một cọng tóc mẹ sẽ hỏi

tội con.”

Hai mẹ con vô c*̀ng đồng tâm hiệp lực. Quan Ứng

Thư không thể chịu nổi ánh mắt tha thiết của 2 người chúng tôi, cuối c*̀ng

c*̃ng gật đầu.

Mẹ chồng căn dặn đủ điều: “Nhan Nhan, con nhớ mặc

thêm áo lông vào… Có đủ ấm hay không? chờ chút, mẹ lấy thêm áo cho con

khoác ngoài.” Bà như con quay đi vào trong phòng, lấy ra một chiếc áo khoác to

màu đỏ: “Tới đây, mặc thêm cái này vào, buổi tối gió lạnh thấu xương chẳng may

cảm lạnh, chúng ta sẽ rất đau lòng. Con yên tâm, mẹ sẽ phụ trách đưa ông thông

gia trở lại trại an dưỡng, các con cứ tận tình đi chơi đi.”

Người trên đường không ít, cả hàng dài xe cứ đi một

chút lại ngừng ngừng một chút, rẽ trái rẽ phải mất một tiếng sau mới đến

nơi. Quả thật người người tấp nập, đông như trẩy hội, ngay cả chỗ đỗ xe cũng

không có.

Xe chỉ

có thể đỗ ở một bãi đậu xe của một khách sạn cách đó xa xa. Quan Ứng Thư phải

nhận điện thoại nên dặn tôi đứng nguyên tại chỗ đợi mệnh, bên trong ánh mắt như

vô hình học Tôn đại thánh quy định phạm vi hoạt động, bắt tôi đứng trong vòng

tròn giống như Đường Tăng. Tôi khúm núm cam đoan tuyệt đối không di chuyển.

Nhưng người tính không bằng trời tính, con người

có ba cái vội, vì vừa mới ăn cơm tất niên rồi uống nhiều nước tới no, một

bộ phận c*̉a hệ tiêu hóa chứa đầy nước thật sự là làm cho người ta

khong nhịn được…

Tôi quét mắt nhìn xung quanh, mắt như đôi hoả nhãn

kim tinh di chuyển, ông trờikhông phụ người khổ tâm, ở hướng 10 giờ tôi đã nhìn thấy dấu hiệu được

cứu, trong lòng vui vẻ, cái gì cũng mặc kệ chỉ hướng vào mục đích, chậm chạp chạy tới đó …

Những cái gì cần ra đã ra hết tất nhiên tinh

thần sẽ sảng khoái, giống như sau khi được vận công trừ độc, hệ thống gân

cốt sẽ thỏi mái. Xa xa bỗng nhìn thấy Quan Ứng Thư đang chạy khắp nơi, kỳ

thật tôi chưa nhìn qua hắn chạy lần nào, trước cả ngày hôm nay tôi còn tưởng

hắn không bao giờ chạy. Vài lần do dự muốn mở miệng hỏi hắn, thời đại học khi

tham gia chạy 800 mét có phải dựa vào lén đi Bentley mới tới được hay không…

Bởi vì thị lực tôi tốt, cho nên nhìn được rõ ràng toàn bộ biểu cảm trên mặt

Quan Ứng Thư. Vài sợi tóc rơi xuống bay bay theo nhịp bước chân, lông mi

nhíu chặt c*̀ng khuôn mặt nhăn nhó giống như không thể kiên nhẫn, hơn nữa

ánh mắt từ trước đến nay luôn không để ý mọi thứ đã có thần sắc,

thứ mà tôi cứ ngỡ hắn đã đánh mắt cách đây năm trăm năm rồi, đó là

vô cùng lo lắng, ảo não, còn có cảm giác tan nát cõi lòng…

Tôi liền vung tay hô to: “Ông xã, em ở đây!”

Hắn lao về phía tôi với tốc độ không thể tin

được, đâm thẳng vào tôi, làm tôi bị lui về phía sau vài bước, mới ôm chặt tôi

vào lòng, cánh tay mạnh mẽ như sắt thép bao quanh tôi, làm cho tôi không thể động đậy.

Bất thình lình nhiệt tình như vậy làm cho tôi sợ tới

mức vừa mừng vừa lo: “Làm sao vậy?”

Hắn lắc đầu, một lúc sau mới chậm rãi phun ra một câu “Không có gì, để cho anh ôm một lát.”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.