Chương61: Chuyện xưa, sự cố (thượng) . .

Ngày hôm sau lúc đến công ty các vị giám đốc làm một

cuộc viếng thăm xuống đây, trừ thư ký Hạ ra thì tất cả đều nhìn tôi với các

loại vẻ mặt kèm ánh mắt có đủ mọi sắc thái kì quái, trong lòng tôi có chút

nghẹn khuất, Tiểu Mẫn không ở đây, chẳng có chỗ để phát tiết.

Kết quả vô cùng ủy khuất là mật vàng thì không nhổ ra

được, nhưng đồ ăn vặt mới ăn thì tặng lại hết cho bồn cầu trong toilet.

Tôi nôn đến trời đất choáng váng, tay vịn vào bồn rửa

mặt. Đúng lúc đó trợ lý Hình đẩy cửa tiến vào, vui vẻ nhìn tôi nôn tới bạc cả

tóc, ngay cả mật cũng ra cả ngoài, mặt thì đanh lại, giọng nói thì the thé đả

kích tôi: “A, mới ngày hôm qua việc tốt thành công, hôm nay đã nôn

ọe rồi sao ? Thư ký Mạc quả

nhiên thật bản lĩnh nhỉ.”

Tôi không thèm cùng cô ta đấu võ mồm, dùng nước ấm rửa

mặt, không ngừng cố gắng nôn tiếp..

“Có điều nghe nói trước kia cô làm ở bộ phận

tiêu thụ phải không? Chẳng lẽ sớm đã có nhiều thành tựu ? Tôi thật sự là tò mò

Quan tổng sao lại dễ dàng bị cô mê hoặc thế chứ …”

Lúc cô ta đi còn xoay thắt lưng một vòng lớn, đi thật

xa rồi còn có thể nghe được ai đó đang thóa mạ: “Đúng là hồ ly tinh!”

Tôi soi gương thấy sắc mặt trắng bệch, nhưng cái mặt

hình như dạo này đã sắp thành hình tròn mất rồi, cười lên có chút suy yếu khuôn mặt hồ ly tinh, khen khuôn mặt của tôi xinh đẹp ấy hả …

Hiện tại tôi trở nên giống Quan Ứng Thư, vui buồn thất

thường, ví dụ như bây giờ, khi tôi đang nhập dữ liệu thì trợ lý Hình ném xuống

bàn tôi một bản văn kiện lớn vỏ cứng màu đen làm cho tôi tức điên người. Đây

chẳng phải là đang cố tình trả thù ác độc một cách quang minh chính đại sao?

Được lắm, đã vậy tôi tiếp tục chơi…

“Sửa lại văn kiện này theo trình tự thời gian

cho đúng, ngày mai tôi cần.” Tôi thật sự rất tò mò, cô ta vênh mặt hất hàm sai

khiến mà không để ý người bị sai là ai sao.

Tôi nâng mí mắt lên: “Thủ trưởng trực tiếp của tôi là

Quan tổng. Trừ hắn ra tôi sẽ không chịu bất luận người nào ra lệnh cả .”

“Ôi ôi, nghe giọng nói của cô kìa, quả nhiên là

khí phách mười phần. Cô nghĩ cô là ai? Tưởng có Quan tổng làm chỗ dựa thì tự

coi mình làm hoàng hậu chắc, đúng là không biết xấu hổ!”

“Trợ lý Hình lòng dạ đầy căm phẫn như vậy là vì

sao vậy? Người có Quan tổng làm chỗ dựa chẳng phải tốt hơn người không có sao

?” Tôi đứng dậy, đem văn kiện ném xuống mặt đất, rồi bỏ đi tới chỗ khác pha bát

sữa chua hạch đào .

Ánh mắt cô ta nổi lên một đống lửa, như kiểu hận không

thể coi tôi như cái bát sữa chua mà ăn hết luôn: “Trợ lý Hình chẳng lẽ muốn

cùng tôi chia sẻ đồ ăn ngon này hả ?”

Cô ta liền giậm chân rời đi, giày cao gót nện trên mặt

đất “ cốp cốp” làm cho tôi cảm thấy hết sức dễ nghe.

Tôi rất tức giận, vô cùng tức giận!

Giữa trưa, lúc ăn cơm cùng Quan Ứng Thư bực mình liền

nói hết những việc làm sai trái của cô ta, chỉ kém chưa nói ra câu “Mau đuổi

việc cô ta đi”, lông mi hắn cũng không động, vẫn thờ ơ, một chút cũng không ý

thức được người khác đang bắt nạt mẹ của con hắn!

Đã thế giờ còn làm cho sự việc nghiêm trọng hơn, đó là

mang theo Hình Tinh Tinh tớiđi công tác ở chi nhánh công ty?! Quả thực là coi

thường yêu cầu của tôi ! Toàn thể thư ký, ai mà không biết lòng dạ của cô ta,

ngày nào cũng ăn mặc làm lộ cảnh xuân tươi đẹp, ánh mắt mời gọi phóng khắp nơi,

vì ai chứ?! Còn mang cô ta đi công tác, thật sự là trực tiếp cho cô ta cơ hội

làm chuyện xấu mà!

Một mình rầu rĩ không vui về nhà, rầu rĩ không vui xem

tivi, rầu rĩ không vui leo lên giường …

Trong lúc đang nửa tỉnh nửa mê thì nhận được điện

thoại của Vương Kỳ, tôi cảm thấy có chút kỳ quái. Ngày đó trước khi đi ánh mắt

hắn khiến tôi thấy hơi sợ, còn lẫn một chút tuyệt vọng, làm cho chân tay tôi có

chút luống cuống.

“Mạc Nhan Hinh.” Hắn khẽ gọi, trong hoàn cảnh

hai bên đều im lặng không tiếng động thì giọng hắn nghe có vẻ có cảm giác sâu

kín.

“Vâng, có chuyện gì vậy?” Tôi lơ đễnh, nhắm mắt

hỏi lại.

“Anh muốn gặp em…” Âm điệu của hắn bi thương, hàm hồ, giọng nói như vậy

liền khiến cho tôi chú ý: “Anh uống say à? Ở nơi nào thế?”

“Anh còn nhớ… Khi đó em vừa khai giảng, nhìn

thấy cái gì cũng sợ sệt, người ở ký túc xá rất bá đạo, em một mình trốn ở bồn

hoa bên cạnh mà khóc… Lúc ấy là lần đầu tiên anh thấy bóng dáng run rẩy của

em…”

“Em rất nhát gan, ngay cả anh cũng không chịu

tiếp nhận … Anh nhớ rõ sau hôm thổ lộ đó, ngày hôm sau gặp nhau, em liền đi

đường vòng trốn tránh anh. Anh về kí túc xá lấy đàn ghi ta thổ lộ với em bị mấy

người anh em đánh một trận…”

“Nếu khi đó anh không quá xúc động, có phải bây

giờ đã khác không? Có thể người ôm em vào trong ngực bây giờ là anh hay không?

Hiện tại cùng nhau vượt qua phong ba bão táp có thể là chúng ta hay không? …”

“Lúc học đại học năm thứ hai là những ngày vui

vẻ nhất, anh khi ấy mới biết được hóa ra khi em tươi cười còn đẹp hơn cả tia

nắng ban mai trong giọt sương long lanh, bừng sáng hơn cả mặt trời mọc phía

đông trong nháy mắt chiếu rọi bốn phương, nhẹ nhàng hơn cả thời điểm con bướm

phá kén chui ra …”

“Nhưng mà Mạc Nhan Hinh, tất cả đều đã qua rồi… Nó

vĩnh viễn chỉ có thể ở trong tâm trí mà thôi …”

Tôi cảm động tới tột đỉnh, nước mắt cứ như hạt trân

châu rơi xuống, tí tách chảy xuống áo ngủ … Không có cách nào nói ra sự khổ sở

trong lòng, giống như lễ truy điệu đưa tiễn những năm tháng thanh xuân đã qua,

nhưng năm tháng mà tôi vô cùng càm kích, đã từng có ánh mặt trời rực rỡ nhất

chiếu vào…

Còn chưa kịp mở miệng phụ họa vài câu trữ tình, cảm

khái một chút năm tháng như bản nhạc ấy, thì không biết từ khi nào Quan Ứng Thư

đã yên lặng không tiếng động đứng ở bên cạnh tôi, rồi giật lấy di động trên tay

tôi: “Xin chào, hiện tại cô ấy không có khả năng nghe điện thoại.” Sau đó lập

tức cúp máy …

Tình cảm mãnh liệt của tôi đang tới lúc phun trào thì

bị chặn lại, như bị mắc nghẹn ở cổ, chỉ có thể hô to gọi nhỏ với hắn: “Ai cho

anh cúp điện thoại của em?”

“Bây giờ là thời gian đi ngủ, vả lại bức xạ của

di động quá lớn, về sau điện thoại anh toàn quyền phụ trách xử lý.” Hắn cố tình

làm vấn đề nghiêm trọng thêm.

Tôi thù mới chồng lên hận cũ: “Anh dựa vào cái gì? Dựa

vào cái gì mà quá đáng như thế? Bề ngoài

ra vẻ đáp ứng cho em quay lại làm việc, kết quả tưởng như thăng chức lại hóa ra

giáng chức, làm em mất hết chức vụ quyền hạn. Suốt ngày ở công ty đã không thể

làm việc lại còn phải chịu đựng không khí bị lời ra tiếng vào, trong khi anh

thì ngược lại, mang theo kẻ đầu sỏ gây chuyện như hình với bóng, đã vậy đừng

trở về nữa, học người ta phiêu bạt chân trời kết đôi uyên ương chẳng phải tốt

hơn sao?!”

Tôi nhất thời kích động, lời nói ra miệng không thể

ngăn cản, cảm xúc gần như dao động rất lớn, chẳng thể khống chế được, giống như

mở cống xả nước, càng không thể cứu vãn.

Hắn liếc mắt nhìn tôi một cái: “Em không cần tiếp tục

cố tình gây sự .”

Tôi cảm thấy vô cùng mệt mỏi, Quan Ứng Thư luôn có bản

lĩnh làm tôi cảm thấy mệt mỏi. Ai hô to gọi nhỏ như bị bệnh tâm thần với

hắn,thì mí mắt hắn cũng không thèm nâng lên một chút, bản lĩnh nhắm mắt làm ngơ

đã luyện đến tuyệt đối. Nhưng hắn chỉ xuất ra mỗi chiêu này là đã làm cho cảm

xúc của người kia không có cách nào lên sàn phát tiết, bị nghẹn lại trong bụng

tự mình tiêu hóa.

Hắn chưa bao giờ hiểu tôi, cho tới bây giờ cũng không…

Hắn rất tốt với tôi, hoặc có thể đó chỉ là một loại

nghĩa vụ, một loại trách nhiệm. Bắt đầu là đối với vợ, giờ là đối con của mình.

Đối tốt với người khác trong suy nghĩ của hắn là, cho người ta hết mọi thứ hắn

có thể cho, nhưng hắn cho tới bây giờ cũng không thèm hỏi người ta có muốn hay

không, có thích hay không…

Tôi đã từng nghĩ tôi chỉ là một đứa trẻ lạc đường

trong rừng rậm,đột nhiên xông vào thế giới của hắn. Vận mệnh áp bức chúng ta

nhận nhau, sau đó chúng tôi dựa theo quỹ đạo để đi rồi bước xuống. Từng nghĩ

tới, tôi đã tìm được, đã có thể sống dưới cái cây lớn ấy, có thể tránh gió lớn,

không nghĩ đến cây đại thụ này lại ở trung tâm lốc xoáy, không những không

tránh được gió mà còn bị lạnh thêm…

Giờ đây tất cả phong ba, cùng tôi, thì ra lại liên

quan đến nhau nhiều như vậy…

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.