Chương57: Cơn gió muộn (hạ) . .

Cuối cùng xảy ra chuyện gì tôi một chút cũng không còn

nhớ nổi, bên tai chỉ nghe thấy tiếng sấm sét gầm rú, hỗn loạn nhốn nháo, như

kiểu có pháo đốt nổ vang tại bên cạnh, làm cho lỗ tai tôi cứ ong ong, cứ như có

hàng trăm con ong mật đậu vào, đuổi thế nào cũng không đi.

Tôi không thể không xua tay mở miệng ngăn lại: “Tiểu

Kỳ, quả nhiên nhiều năm như vây, anh vẫn không sửa được bản tính xù lông…”

Trước kia hắn cũng như thế, một chút chuyện nhỏ cũng có thể bị hắn phóng đại

thành to, như người ta hay nói, thì như bác sĩ lòng dạ hiểm độc trong bệnh

viện.

Nhưng có điều rất kỳ quái đó là tính tình hắn đột

nhiên kém đi, tôi mới trêu chọc một ít mà đã không chịu nổi, đặt tôi xuống đất,

sau đó tiếp tục đi về phía trước. Tôi nổi nóng, nghiêng ngả đi trên đường, ánh

mắt không dừng trên một điểm cố định: “Em sai rồi được chưa? Tại sao anh lại

giống vị kia nhà em đến như vậy, tính tình vừa thối lại vừa quái đản!”

Vừa mới dứt lời, đi chưa được mấy bước, do tác dụng

của rượu, cả người tôi không còn chút súc lực nào, thân mình nhũn ra ngã xuống…

Một giấc mơ vừa dài lại vừa ngọt ngào, trong mộng quả

thực là ấm áp đẹp đẽ như truyện thiếu nhi. Tôi chuyển mình tỉnh giấc, trong đầu

cảm giác đau đớn giống dây đàn đang đứt ra. Đang ở trong phòng của mình, rèm

cửa sổ mở ra một nửa, vừa nhìn có thể thấy

ánh mặt trời sáng sủa đầu mùa đông. Dì Lưu bước tới cửa, trên tay đang cầm một

cái bát: “Phu nhân, cô cuối cùng cũng tỉnh rồi.”

“Cháu chỉ chút uống rượu thôi, cũng không phải

là sinh bệnh mà…” Tôi vừa đỡ lấy canh giải rượu vừa nói đùa.

“Cô uống rượu , nhưng tiên sinh vì cô mà sinh

bệnh.”

“Cái gì? !” Tôi sợ tới mức sặc một ngụm ở ngay

cổ họng, mặt trở nên đỏ bừng.

“Ngày hôm qua lúc đưa cô trở về sắc mặt cậu ấy

rất khó coi, đem cô giao cho tôi sau đó liền ở lì luôn trong phòng, không thèm

để ý, cũng chẳng chịu gặp ai, không phải bị bệnh thì là gì?” Lý luận của dì Lưu rất có sức thuyết phục.

Ngày hôm qua là hắn tới đón tôi sao? Vì sao tôi chẳng

nhớ tí gì?

Tôi rón ra rón rén đi đến cửa phòng hắn, gõ gõ, không

phản ứng? Tôi lại gõ gõ...

” Cút ngay!” giọng nói của hắn nóng nảy như dã thú.

Tôi tự an ủi chính mình, tôi chính là mỹ nữ Bối Nhi

cứu vớt dã thú…

“Là em.” Tôi hồi hộp mở miệng.

Không có tiếng động gì…

“Anh có khỏe không? Không thoải mái sao?” Tôi

thu hết can đảm giả vờ hỏi, kỳ thật trong lòng biết rất rõ nguyên nhân hắn như

vậy .

Tiếp tục vẫn chẳng có động tĩnh…

“Chuyện tối qua…” Tôi còn chưa kịp nói xong, cửa

liền mở ra. Giọng nói hắn hung ác mở miệng: “Cô theo tôi vào đây!”

Giờ tôi mới nhìn thấy bộ dạng vô cùng lôi thôi xưa nay

chưa từng có của hắn, râu hình như là mấy ngày không cạo, lộ ra một vài sợi màu

xanh đen, nhìn càng thêm khí phách cùng quyến rũ. Hốc mắt trũng sâu, rõ ràng là

mấy ngày chưa được nghỉ ngơi. Lòng tôi giống bị người ta quất cho một roi. Cười

hì hì: “Em…”

Tôi phát hiện việc hắn không thèm để ý cắt ngang lời

người khác nói thật là không có đạo đức: “Tại sao cô cũng như vậy? !”

Tôi ngẩng đầu nghi hoặc: “Cũng như thế nào?”

Hắn nhìn chằm chằm tôi, ánh mắt nổi trận lôi đình, tàn

nhẫn như là ngọn lửa lớn muốn đốt cháy hết thảy.

“Giống như mẹ cô, kẻ không biết liêm sỉ! Luôn luôn chỉ

biết lật lọng câu dẫn hết người này đến người khác! Để lên vị trí cao hơn, cho

tới bây giờ cũng không thèm quan tâm đ*o đức tôn nghiêm liêm sỉ là gì!” Hắn tức

giận nói xong, cộng với việc chọn lọc từ ngữ kịch liệt khiến cho khí thế càng

thêm bức người.

Tôi nghe không hiểu ý của hắn, cả người đều hoảng sợ “Rốt cuộc làm sao vậy? Mẹ làm sao? Đúng rồi, ngày hôm qua bà xuất viện, em chưa

kịp tới thăm.” Trong lòng lại dấy lên một cảm giác sợ hãi trước nay chưa có.

“Mẹ? Cô còn có mặt mũi kêu bà là mẹ sao? Mẹ đẻ cô làm hại bà còn chưa đủ sao? Uống thuốc ngủ,

cắt cổ tay? Còn chưa đủ sao? Vì sao lại là cô? Vì sao bà lại thích cô chứ? Đúng

rồi, bà vẫn không biết, không biết cô chính là con của loại yêu tinh kia, bà

không biết cô cũng là một con yêu tinh… Đem tất cả mọi người lừa bịp … Lừa bịp

…” Giọng nói của hắn thấp dần, cũng khàn khàn hơn trước, hai tay nắm lấy mái

tóc được cắt tỉa tỉ mỉ, giống như khí lực chậm rãi tan hết, giống như thấy được

ánh hào quang chói lọi sau khi một màn sương mù dày đặc ùn ùn kéo tới…

Miệng vết thương đã đóng vảy lại một lần nữa bị vạch

trần một cách tàn nhẫn và đẫm máu, hắn không biết, kỳ thật khi đó tôi đã gần

như hiểu ra nội tình bên trong…

Quả thật tôi rất ít khi xem phim Hàn Quốc, ngoại trừ

phim “Tiệm chụp hình tháng tám” thì thực sự rất ít xem. Gần đây trong lúc nhàm

chán nhất xem bộ phim tình cảm xúc động《 áo cưới 》. Ban

đầu thật không hiểu vì sao sau khi con gái chết người mẹ dù biết rất rõ nhưng

vẫn dùng hết sức của thân thể gầy còm đứng ở trước cửa phòng bệnh, ngăn cản mọi

người đi vào…

Bắt đầu còn tưởng rằng cô ấy chẳng qua chỉ là tự lừa

dối mình mà thôi, hóa ra là cô ấy sợ hãi, sợ hãi có người nào đó, dùng giọng

nói cô ấy có thể nghe, dùng vẻ mặt cô ấy có thể nhìn, dùng sự bi thương cô ấy

có thể cảm nhận được, để nói cho cô ấy biết sự thật thảm khốc…

Lần đầu tiên bị tổn thương vĩnh viễn không phải là

điều đau đớn nhất, làm ta tưởng nhầm rằng một lần nữa nó lại phát triển thành

một miếng thịt mới, làm ta tưởng nhầm rằng nó đã khôi phục lại như lúc ban đầu,

làm ta tưởng nhầm rằng nó sẽ không đau đớn đến mức không chịu nổi thêm một lần

nào nữa ….

Nhưng trong lúc lơ đãng thì một vệt thật nhỏ đã nứt

ra, lại khiến cho ta thấy thống khổ khắc sâu gấp trăm lần so với lần trước, bóc

lóp vảy trên miệng vết thương ra, hóa ra chính là ở chỗ này, càng trở nên ghê

gớm đau khổ, làm cho người ta không chịu đựng được…

Tôi yên lặng đứng ở cửa phòng của hắn, sau lui đi ra,

nước mắt rơi đầy mặt. Làm sao có thể như

thế này?

Bố đang ngồi trên bãi cỏ ở trại an dưỡng nghịch bóng

cùng một cậu bé. Ông cười giống như một đứa trẻ, nhưng, ai có thể nói cho tôi

biết, chuyện phức tạp rối rắm như len sợi bị rối này là do người nào đó chỉ

không để ý trong nháy mắt đã xảy ra ư? Vận mệnh trở tay nhanh như mưa rào ập

đến, dễ dàng khiến cho cuộc đời tôi gần như đã chạm được vào hạnh phúc, lại

giống như pháo hoa, như sao băng, trong nháy mắt liền trôi mất, sụp đổ…

Tôi ở phía xa xem cảnh tượng già trẻ vui vẻ, khóc òa

lên, giống như mưa dầm mùa lũ chảy xuôi xuống dưới chẳng chút đáng giá, khi tới

miệng, đúng là cảm thấy được vị mặn chát cực điểm trên thế giới này….

Về nhà, à không, phải nói là nhà của Quan Ứng Thư,

không thấy dấu vết của con Tuyết Nhi, chắc là lại không cốt khí, vui mừng đi

theo chó nhà hàng xóm bên cạnh rồi.

Trong phòng là trang giấy trắng quen mắt nằm trên bàn,

đặt ở dưới chiếc đồng hồ báo thức hình con búp bê của tôi, bên cạnh còn có cái

túi gì đó. Gió nhẹ theo cửa sổ thổi vào, hơi hơi nhếch lên một góc, bỗng nhiên

gió lớn giấy bay, lượn trên không trung mấy vòng…

Giống như ngày ấy trong nháy mắt Quan Ứng Thư đẩy cửa

bước vào nhà hàng đồ uống lạnh, tay áo màu đen tung bay, không giống người bình

thường. Ngược lại như tử thần thao túng trong tay quyền sinh quyền sátcủa tất

cả mọi vật trên thế gian. Hoặc là thời điểm đó hắn mang theo vòng hào quang,

không chỉ là đi vào nhà hàng đồ uống một cách bình thường, mà giây phút ấy cũng

đi vào trái tim của tôi một cách rất bình thường.

Chúng tôi tự nguyện tạo ra hợp đồng, mọi điều đều rõ ràng, trách nhiệm nghĩa vụ

mọi thứ được xác minh theo pháp luật, nghiễm nhiên là đã được luật sư công

nhận. Khi đó tôi ký gấp, thậm chí cũng không cân nhắc kĩ lưỡng. Sau đó, nó vẫn

nằm trong tay Quan Ứng Thư, tôi càng không có cơ hội nhìn thấy, nếu hắn ở một

lúc nào đấy thực đáng khinh sửa chữa lại hợp đồng, tôi cũng chẳng thể biết

được.

Tôi không biết hiện giờ trong đó viết cái gì, may mắn

không phải đơn ly hôn sao? Hay tiếc nuối không phải đơn ly hôn? Bản thân tôi

cũng không rõ ràng lắm.

Trúc Diệp luôn chê tôi quá mức vô tâm, cái gì cũng

không giữ ở trong lòng, thật ra cô ấy không biết, trong lòng tôi có rất nhiều

chuyện, cho nên hiện tại, không phải không giữ, mà là giữ không được.

Bắt đầu từ lúc tôi còn nhỏ, tôi luôn ôm một khát khao

được có mẹ, như là một cảnh trong mơ khó có thể thực hiện. Hoặc giống như núi

cao xa tít phía chân trời, xa không thể leo tới. Khi lớn lên, vì lòng hư vinh,

bị lũ bạn học châm biếm nên đem tức giận trút hết lên lên người bố, nói năng

mạnh mẽ chất vấn giống như ông chủ nhỏ: “Bố, mẹ con có phải là bị bố đuổi đi

không?!”

Đó là bởi vì tôi cũng không biết ai đó phao tin tức

vỉa hè rằng bố của cậu bé ít nói nhà bên vô cùng bạo lực, đuổi mẹ cậu ấy tới

một nơi thật xa. Khi nói chuyện cũ cô bé kể chuyện còn rất phối hợp tâm tình

nhìn về nơi xa, giống như thật sự có thể nhìn thấy bóng dáng của người mẹ đáng

thương phía chân trời…

Bố lúc ấy luôn tay luôn chân không ngừng vừa nấu cơm

vừa biện bạch lấy lệ: “Bố có thể làm chuyện xấu đó sao? Mẹ con chẳng qua là đi

chơi tới một nơi xa, bây giờ đang lạc đường, nhưng mà mẹ sẽ tìm được đường trở

về thôi, ngoan, giúp bố đem đĩa rau diếp này để lên trên bàn đi.” Sau đó một

bàn tay lẫn mùi khói dầu phất qua mặt tôi, mang theo những vết chai thô ráp xù

xì.

Trong suy nghĩ vô số lần của tôi là hình ảnh mẹ trèo

non lội suối trở về, vui mừng ôm chặt tôi vào ngực, ngày đó tất cả là ánh mặt

trời trong suốt mềm nhẹ, mà trên người mẹ lấm tấm mồ hôi, giống như thủy tinh

trong sáng linh lung rơi xuống, tản ra hương vị chỉ thuộc về mẹ tôi.

………………..

Túi giấy được mở ra, trong đó tất cả đều là ảnh chụp

của người phụ nữ đó. Ban ngày, ban đêm, khắp người đều là đồ trang sức trang

nhã, tao nhã quyến rũ. Thời điểm cúi đầu suy tư, mấy sợi tóc bên tai hơi hơi

bay lên, lộ ra cái cổ thon dài đẹp đẽ. Những vì sao vây xung quanh càng làm nổi

bật lên vẻ diễm lệ bức người, trong ánh mắt là lãnh đạm hờ hững gợi cảm giác

khó nắm bắt…

Người như vậy, thật sự có quan hệ với tôi sao?

Nếu thế, tôi tình nguyện giống như Tôn Ngộ Không, do

trời sinh đất nuôi…

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.